Gửi bài:

Chương 76 - Đánh lén 2

"Vương, tới giờ dùng bữa rồi." Một binh sĩ đem bữa tối tiến vào.

Long Hạo Thiên lúc này mới rời mắt khỏi mô hình bằng cát trên bản đồ, phục hồi lại tinh thần nhìn ra bên ngoài thì trời đã tối đen, lúc này mới phân phó: "Để xuống đi."

"Dạ, Vương." Binh sĩ đặt đồ ăn trong tay xuống bàn, xoay người đi ra ngoài.

Long Hạo Thiên vừa cầm đũa lên thì tướng quân chạy vào, sắc mặt có chút lo lắng: "Vương, Nương nương không thấy đâu nữa."

"Cái gì?" Hắn cả kinh buông đũa xuống, sắc mặt sau đó lập tức trở lại bình tĩnh nói: "Cái gì không thấy? Tìm không thấy sao?"

"Vừa rồi binh sĩ đưa cơm đến cho Nương nương phát hiện nương nương không ở đó, nhìn thấy trời đã tối, còn tưởng rằng nương nương ở nơi đó chưa về bèn đi ra sườn núi tìm kiếm, kết quả không thấy nương nương. Còn có binh sĩ được phân công tuần tra vùng phụ cận đã bị giết." Tướng quân lúc này mới hồi bẩm, sắc mặt rõ ràng trầm trọng, nương nương có thể xảy ra việc ngoài ý muốn hay không?

Long Hạo Thiên lập tức buông đũa đứng dậy hướng ra ngoài, ai dám ở biên giới của hắn giết người? Tướng quân vội đuổi theo hắn ra ngoài.

Trên sườn núi, một mảnh nhỏ cây cỏ bị đè xuống, hiển nhiên không thể nhất thời có thể khiến chúng biến dạng như vậy, hẳn là nàng đã ngồi rất lâu ở nơi này, nàng chắc chắn sẽ không tự mình đào tẩu, theo cá tính của nàng có đào tẩu cũng sẽ không giết người.

"Binh sĩ kia bị giết lúc nào?" Hắn hỏi người bên cạnh, muốn biết đích xác thời điểm nàng mất tích.

"Hồi bẩm Vương, là một canh giờ trước." Tướng quân hồi đáp, nghĩ lại còn nói tiếp: "Mạt tướng đoán là do người Hán gây ra."

"Vì sao nói như vậy?" Ánh mắt sắc bén của Long Hạo Thiên híp lại, thật ra chính hắn cũng hoài nghi như vậy.

"Nương nương mới cùng Vương đến nơi này, không có khả năng kết oán với người nào, càng không thể là người của chúng ta, bởi vì trải qua ngày hôm qua có thể nói mọi người đều rất bội phục nương nương, sao có thể hại đến nàng, duy nhất người có thể ghi hận chính là người của Hán triều, huống chi nơi này lại là biên giới, chúng ta vẫn thường xuyên bị đánh lén." Tướng quân cẩn thận phân tích, hắn cảm thấy được đó chính là nghi ngờ lớn nhất.

"Có cách nào tìm hiểu về doanh trại của quân Hán không?" Long Hạo Thiên hỏi, nhận thấy tướng quân cùng quan điểm với hắn.

"Thần sẽ thử xem, hẳn là có thể." Tướng quân đáp lại.

"Vậy nhanh đi." Long Hạo Thiên phân phó, bọn chúng bắt nàng là muốn uy hiếp mình sao?

"Dạ, mạt tướng lập tức đi ngay." Tướng quân chắp tay hành lễ, liền xoay người rời đi.

Lúc này sắc mặt Long Hạo Thiên âm trầm, chậm rãi quay trở về lều. Hán triều dám khiêu khích hắn như vậy, hậu quả thế nào bọn chúng sẽ phải gánh chịu.

Phía sau lưng thật đau quá, Vân Yên mơ hồ tỉnh lại liền thấy mình đang nằm trên giường, động đậy tay chân mới phát hiện đã bị trói chặt, trong lòng cả kinh, đây là đâu? Sao nàng lại ở chỗ này? Nhìn quanh đều thấy xa lạ, nàng lúc này mới nhớ ngày hôm qua có người đánh lén, sau đó liền hôn mê bất tỉnh.

"Ngươi tỉnh rồi?" Đang nghi nghi hoặc hoặc, thì ở ngoài cửa chợt có một nam nhân mặc áo giáp, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía nàng.

Vân Yên cũng nhìn chằm chằm hắn, mình cũng không có quen hắn. Nàng từ từ nhớ ra ngày đó ở chiến trường, dường như đã gặp một người như vậy, thốt lên: "Ngươi là tướng quân Hán triều?"

"Trí nhớ của ngươi quả nhiên rất tốt." Giọng nói của nam nhân mang theo vài phần ca ngợi, không ngờ khoảng cách xa như vậy mà nàng có thể nhận ra mình.

"Vậy ngươi bắt ta tới đây làm gì? Hai nước đang giao chiến, bắt cóc nữ nhân có phải thật đê tiện không?" Lúc này Vân Yên mới hiểu mình bị người Hán triều bắt cóc.

"Đê tiện? Cuộc sống của chúng ta đang rất tốt, là hắn muốn đến chiếm lấy. Hắn đã đê tiện như vậy? Chúng ta chỉ có thể càng đê tiện hơn hắn mà thôi." Trên mặt nam nhân mang theo tức giận, nhìn nàng, "Còn vì sao bắt ngươi thì đương nhiên chính là muốn dùng ngươi để uy hiếp U Linh Vương."

Vân Yên sửng sốt, đột nhiên cười nói: "Vậy ngươi tính toán sai rồi, hắn sẽ không để ý đến ta đâu."

"Không cần nói nữa, ngày mai sẽ rõ." Nam nhân rõ ràng không tin lời nàng, trực giác mách bảo hắn, nàng đang nói dối, nàng thông minh, tài giỏi như vậy, trong nguy nan có thể cứu được U Linh Vương, sao U Linh Vương có thể không cần?

"Vậy cứ chờ xem." Trong lòng Vân Yên lại phi thường hiểu được hắn sẽ không bị uy hiếp bởi nàng, "Có điều ngươi có thể tháo dây trói cho ta không? Còn nữa, ta đói bụng rồi." nàng nói bình tĩnh, mặc kệ ngày mai thế nào, nàng muốn đêm nay qua đi một cách tốt đẹp.

"Đói bụng?" Nam nhân kinh ngạc, bị bắt cóc nàng hoàn toàn không có một chút biểu hiện kích động nào, cho dù là nam nhân cũng có vài phần sợ hãi, còn nàng thì không hề có, còn kêu đói bụng, khó hiểu mà hỏi nàng: "Ngươi không sợ ta giết ngươi?"

"Ngươi không phải nói muốn dùng ta để uy hiếp hắn sao? Nếu ta đã hữu dụng với ngươi như vậy, sao ngươi có thể giết ta." Vân Yên không chút hoang mang trả lời.

"Hừ." Nam nhân hừ lạnh, "Không thể yêu một người phụ nữ quá thông minh."

"Nhưng nữ nhân không thông minh cũng không ai yêu, không phải sao?" Vân Yên hỏi lại hắn, cũng không hiểu sao trong lòng nàng không hề có chút sợ hãi nào cả, ngược lại còn có chút thoải mái, tuy rằng rơi vào tay bọn chúng, nhưng rốt cuộc cũng thoát khỏi Long Hạo Thiên, điều đó đối với nàng là quan trọng nhất, không gì có thể so sánh được.

Nam nhân nhìn nàng, nàng không biết lúc này có thể nguy hiểm đến tính mạng sao? Mà lại lạnh lùng bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ nữ nhân của U Linh Vương cũng không giống người thường.

"Này, ngươi đang nhìn cái gì? Ta đói bụng." Vân Yên hô lên lần nữa, nghe nàng nói xong nam nhân kia liền xoay người đi ra ngoài.

Lập tức sau đó, một binh sĩ bưng đồ ăn đưa tới, thuận tiện còn cởi trói cho nàng. Vân Yên nhìn đồ ăn đơn giản chỉ là rau xanh và cháo nhưng nàng vẫn thản nhiên như trước, bưng lên ăn ngon lành.

"Thứ này ăn ngon sao? Chẳng lẽ U Linh Vương không cho ngươi ăn cơm à?" Nam nhân không biết sao đã đứng phía sau nàng, hắn thật không ngờ nàng đường đường một Nương nương có thể ăn mấy thứ này, còn bày ra bộ dáng rất ngon miệng.

Mục lục
Ngày đăng: 08/08/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên

Mục lục