Gửi bài:

Chương 8 - Cuộc hội ngộ đáng sợ

Bên ngoài mây giăng kín trời, sấm chớp ầm ầm, mưa rơi như trút nước, trong phòng lại thắp nến sáng rực, ba người chúng tôi ngồi quây quanh bàn.

Tôi nhìn Lý Nghiên nghiêm túc nói: "Mấy ngày trước ta đã đi gặp công chúa, từ hôm nay trở đi, cô phải hoàn thành những yêu cầu của ta trong thời gian ngắn nhất."

Lý Nghiên gật đầu nói: "Xin được chỉ giáo."

Tôi chỉ vào giá sách bên trái: "Bên này là Tôn Tử Binh Pháp, toàn văn tổng cộng có 7,476 chữ, chia thành Thủy kế, Tác chiến, Mưu công, Quân hùng, Binh thế, Hư thật, Quân tranh, Cửu biến, hành quân, Địa hình, Cửu địa, Hỏa công, Dụng gian, tổng cộng mười ba thiên, ta muốn cô học thuộc tất cả. Hôm nay những việc chúng ta làm chính là 'Thủy kế', chiến trường của cô là chốn hoàng cung thâm hiểm, cô sẽ phải tranh đấu với hoàng đế và các mỹ nhân khác, trận chiến này tuy không có khói lửa nhưng nguy hiểm đổ máu cũng sẽ không thua kém gì chiến tranh giữa quốc gia với quốc gia. Bệ hạ mười sáu tuổi đã lên ngôi, năm nay ba mươi sáu tuổi, chính là cái tuổi mà mọi thứ đều đã lên đến đỉnh điểm của một người đàn ông, văn tài võ công đều xuất sắc, hành sự vô cùng khó lường, có lúc lạnh lùng hà khắc, có lúc lại tế nhị đa tình. Vương thái hậu mẫu thân của người trước khi gả cho tiên đế đã sinh một đứa con gái cho nhà họ Kim, đến bản thân thái hậu cũng không dám nhắc đến, nghe nói sau khi biết chuyện bệ hạ vẫn tự mình đi tìm người chị cùng mẹ khác cha này rồi phong tên hiệu cho cô ta, bất chấp lời can gián của các đại thần."

Lý Nghiên nhìn chằm chằm vào từng cuốn sách thẻ tre trên giá, một lúc sau, chầm chậm và kiên định gật đầu: "Hoàng đế là kẻ thù mà ta muốn chinh phục, lại cũng là đồng minh duy nhất mà ta có thể dựa dẫm, đây là cuộc tâm chiến giữa nam và nữ tử. Ta từ trước đến giờ chưa có kinh nghiệm gần gũi đàn ông, trong khi bệ hạ đã trải qua không ít, trong trận tâm chiến này, nếu ta đánh mất trái tim mình tức là ta thua, phải không?"

Tôi khẽ thở dài, chỉ vào giá sách bên phải: "Đây là Hoàng Đế Nội kinh, Tố nữ chân kinh, Thập vần, Hợp âm dương phương, Thiên hạ chí đạo đàm."

Lý Nghiên ngạc nhiên hỏi: "Hoàng Đế Nội kinh hình như là điển tích y học, mấy cuốn kia ta đều chưa bao giờ nghe đến, ta phải học cả y nữa sao?"

Tôi nói: "Lúc nhan sắc suy tàn cũng là tình yêu phai nhạt, chúng ta không thể chống lại việc lão hóa, nhưng có thể cố sức để nó đến chậm hơn. Cuốn Hoàng Đế Nội kinh miêu tả chi tiết sinh lý của nữ giới, ngươi có thể đọc để tham khảo cách điều dưỡng cơ thể mình. Nhưng chuyện quan trọng hơn là..." Tôi hắng giọng, chăm chú nhìn xuống mặt bàn nói: "Chuyện quan trọng hơn cả chính là, những sách còn lại đều giảng về... giảng về..." Hồng cô từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên lặng bên cạnh, mỉm cười nói thay tôi: "Giảng về 'thuật phòng the', 'đạo tiếp âm'".

Tôi và Lý Nghiên đỏ ửng mặt, Lý Nghiên cũng nhìn xuống mặt bàn, lí nhí hỏi tôi: "Tiểu Ngọc, cô đọc rồi à?"

Tôi lúng túng đáp: "Đâu có." Nghĩ đến thôi là tim đã muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.

Thư tịch vốn là thứ rất hiếm, những cuốn này lại càng chẳng đâu bán. Hồng cô tuy có nghe nói đến, bảo tôi đi tìm nhưng thật ra bản thân bà cũng chưa bao giờ đọc, chỉ nói với tôi ở thành Trường An chắc chỉ có những nhà vương hầu quý tộc mới thu thập mấy cuốn sách này. Tôi nghĩ lưu trữ sách vở đầy đủ nhất không đâu hơn được cung đình, vạn bất đắc dĩ đành phải đi tìm Hoắc Khứ Bệnh.

"Làm phiền ngươi giúp ta tìm một ít sách." Tôi cúi đầu mắt nhìn chằm chằm vào chiếc chiếu đang ngồi.

Hoắc Khứ Bệnh nằm nghiêng người trên sạp, thờ ơ hỏi: "Sách gì? Chắc không phải sách binh pháp nữa chứ?"

Tôi càng cúi gằm mặt nói lí nhí như tiếng muỗi vo ve: "Không phải."

Hoắc Khứ Bệnh băn khoăn hỏi: "Hôm nay nàng làm sao thế? Có chuyện gì mà không thể thẳng thắn nói mau ra? Ậm ậm ừ ừ mãi."

Tôi hít một hơi thật sâu, nói chậm rãi: "Là... là chuyện ấy... sách về... về chuyện nam nữ... nam nữ..."

"Cái gì?" Hoắc Khứ Bệnh giật mình bật dậy, sững sờ nhìn tôi. Đầu tôi vẫn cúi rất thấp, ánh mắt tập trung nhìn vào mặt chiếu, không dám lên tiếng nữa, chỉ cảm thấy đến cổ cũng nóng hừng hực, chắc mặt mũi đã đỏ rực như mây hồng rồi.

Hắn chợt nghiêng đầu cười rộ lên, vừa cười vừa nói: "Chuyện ấy? Chuyện ấy là chuyện gì? Ta nghe không hiểu nàng đang nói gì. Nàng nói rõ ràng cụ thể xem nào."

Tôi lập tức đứng dậy muốn bỏ đi: "Không tìm thì thôi!"

Hắn liền kéo tay áo tôi, cười hỏi: "Nàng tìm để mình đọc hay cho người khác đọc?"

Tôi không dám nhìn hắn, vẫn đứng quay lưng lại, cúi đầu nói: "Cho người khác đọc."

Hắn bật cười nói: "Mấy quyển sách này chỉ e trong cung cũng là độc bản, đầu tiên phải tìm người sao chép, mấy ngày nữa ta sẽ mang sang cho nàng. Nàng cũng đọc thử nhé, về sau cũng rất có ích, có chỗ nào không hiểu, ta có thể..." Hắn còn chưa dứt lời, tôi nghe được hắn đồng ý giúp liền giật tay áo lại nhanh chóng rời đi.

Tôi và Lý Nghiên đều cúi đầu ngồi im lặng, Hồng cô liếc nhìn rồi cười: "Hiếm khi thấy hai người lúng túng thế này. Bình thường các muội hành sự luôn tinh minh trầm ổn, bây giờ lại lúng túng đến nỗi một câu cũng không nói ra hồn. Lý Nghiên, đây mới chỉ là bắt đầu, những việc cần phải làm vẫn còn rất nhiều."

Lý Nghiên khẽ nói: "Muội sẽ đọc hết, đa tạ Hồng cô quan tâm."

Hồng cô gật đầu cười cười: "Ta còn đến phường kỹ nữ trả giá cao mời mấy cô nương tinh thông thuật này nhất trong thành Trường An về giảng bài cho muội. Giờ học ta sẽ cho người kê bình phong ngăn cách, một mặt không để họ biết đang giảng giải cho ai, mặt khác muội có thể một mình ngồi nghe, không phải ngượng ngùng, cứ mặc sức suy nghĩ." Mặt Lý Nghiên đỏ ửng như tụ máu, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Hồng cô hết nhìn Lý Nghiên lại quay sang nhìn tôi, cười tà mị, tựa như hết sức hài lòng khi nhìn thấy chúng tôi lúng túng: "Ngọc nhi, hay là muội cũng cùng học với Lý Nghiên đi! Đằng nào thì sớm muộn cũng sẽ cần." Thấy tôi nghiêng đầu trừng mắt nhìn, Hồng cô bật cười nói: "Ta nói sai gì nào? Chẳng lẽ muội về sau trong lòng không có người đàn ông nào à? Hai người không thể..."

Hồng cô hôm nay lại thích đùa dai. Không muốn cho bà nói hết, tôi vội ngắt lời: "Hồng cô, muội vẫn còn mấy lời muốn nói riêng với Lý Nghiên." Hồng cô vội ngừng cười đùa, đứng dậy đi ra.

Tôi đặt chiếc gương đồng trước mặt Lý Nghiên: "Mẫu thân cô dạy cô ca múa, dạy cô đi đứng hành động thế nào cho mỹ lệ yêu kiều, nhưng bà ấy đã bỏ sót một điều. Ánh mắt cô có thể rất xinh đẹp đáng yêu, có thể ẩn giấu nội tâm thầm kín, có thể lạnh lẽo thảm thiết, có thể âu sầu thương cảm, nhưng không thể lãnh đạm, càng không thể lạnh như mũi đao. Nếu đến ta cô cũng không thể giấu được, thì làm sao giấu được hoàng đế? Cô hãy về quê thăm ruộng, ngắm xem ánh mắt của các cô gái nông thôn mười sáu mười bảy tuổi trông như thế nào, quan sát thật kỹ càng ánh mắt ấy, rồi xem lại ánh mắt của chính mình. Ta cũng không phải là một cô gái mười sáu mười bảy tuổi bình thường nên chuyện này không giúp được, cô phải tự học hỏi thôi."

Lý Nghiên im lặng một lúc rồi nói: "Ta nhất định sẽ học được."

Tôi nói: "Mẫu thân không cho cô khóc, nhưng từ nay trở đi, ta muốn cô khóc, muốn cô bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi lệ, không phải chỉ là khóc mà phải khóc sao cho thật đẹp, thật thanh tú, khóc như hoa lê dầm mưa, hải đường đẫm sương. Nghe đồn lúc bệ hạ đưa Vệ Tử Phu vào cung, vì Trần hoàng hậu đương thời không đồng ý, vì ngại thế lực của mẫu thân Trần A Kiều là Quán Đào trưởng công chúa, hơn một năm liền bệ hạ không gặp Vệ Tử Phu, về sau khi gặp lại, Vệ Tử Phu khóc xin bệ hạ cho nàng xuất cung. Ta tin cô biết câu chuyện này từ lâu, kết quả ra sao chúng ta cũng biết rồi. Nước mắt và nụ cười đều là vũ khí của cô, cô cần phải suy nghĩ xem làm sao để sử dụng chúng."

Lý Nghiên hít một hơi thật dài rồi gật đầu.

Tôi lặng im nghĩ ngợi một lúc thấy không còn thiếu sót gì nữa: "Đại khái có mấy chuyện đấy, những việc còn lại nhìn chung khá đơn giản, hàng ngày lúc nào rảnh chúng ta lại ngồi ôn lại những chuyện của bệ hạ từ lúc người còn bé đến giờ, tuy cô sớm đã nghe qua, nhưng lần này cô có thể nghe lại để nhớ kỹ hơn, kết hợp với việc đọc binh pháp có thể suy xét kỹ càng tính tình của bệ hạ."

Lý Nghiên nghe xong liền đứng dậy, cẩn thận chỉnh đốn lại y phục, quỳ xuống trịnh trọng hành lễ vái lạy tôi. Tôi muốn đỡ nàng dậy, nhưng nàng nắm lấy tay tôi nói: " Xin hãy để ta làm cho trọn lễ, vì tương lai cô sẽ phải quỳ xuống hành lễ với ta còn long trọng hơn, chỉ là căn phòng này không xứng đáng với tâm tư của cô hôm nay." Tôi rút tay lại, thản nhiên nhận lễ của nàng.

***

Quả kim ngân vừa mới chín tới được mang đến, theo lời dặn của thợ làm vườn, tôi đem hạt trồng trong luống hoa nhỏ mới vun, mùa xuân năm sau hạt sẽ nảy mầm. Tôi muốn đợi đến khi hoa nở rồi sẽ mời chàng đến ngắm hoa, không biết chàng có đến không? Hay là tôi nên trồng thêm ít hoa ở Thạch phủ nữa? Chàng đối xử với tôi rất tốt, mỗi câu hỏi của tôi chàng đều trả lời kỹ càng, mỗi yêu cầu của tôi, chỉ cần không liên quan đến Thạch phảng, chàng cũng đều đáp ứng. Nhưng chàng đặt tôi ở chỗ nào trong trái tim chàng đây? Có lúc tôi cảm nhận chàng ngày càng gần tôi hơn, nhưng hễ tôi vừa giơ tay ra, chàng lại đột nhiên xoay người bỏ tôi đi rất xa, vì sao thế?

....

Tôi dừng bút trầm lặng suy nghĩ, đúng thế! Vì sao thế? Chẳng lẽ tôi phải vĩnh viễn thăm dò đoán mò cảm xúc của chàng? Lấy chiếc hộp trúc ra, tôi cất mảnh lụa vào trong, rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.

Trong thư phòng, Lý Nghiên đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn, tôi đứng ở cửa ra vào một lúc sau nàng ta mới giật mình nhận ra, ngẩng đầu nhìn tôi: "Muốn cùng ta đọc sách không?" Tôi lắc đầu, đi vào phòng ngồi đối diện với nàng.

Tôi nói: "Ta muốn rủ cô đi gặp Lý sư phụ hỏi một chuyện."

Lý Nghiên nói: "Chuyện gì? Chuyện của ca ca ta cũng biết, hỏi ta cũng được mà, có khi lại thấy dễ chịu hơn."

Tôi mân mê ống tay áo đáp: "Tâm tư của nam giới nên để nam giới trả lời, phụ nữ không dò đoán chính xác được trái tim đàn ông đâu, hơn nữa ca ca của cô còn đang..." Tôi nhìn Lý Nghiên rồi lè lưỡi trêu, "Có đi cùng ta không?"

Lý Nghiên cười nói: "Được phép làm biếng, sao mà không đi?" Nói rồi gập sách đứng dậy. Tôi vừa khóa cửa phòng vừa nói: "Đợi cô đi rồi, ta sẽ thanh lý hết đống đồ này, thế là khỏi sợ phiền phức gì." Mặt Lý Nghiên ửng đỏ ngượng ngùng.

Tôi tự nhiên cảm thấy tò mò, nắm lấy tay nàng vừa đi vừa thì thầm hỏi: "Rốt cuộc cô đã học đến đâu rồi?" Lý Nghiên đẩy tôi ra, chỉ chăm chăm bước đi cho nhanh, nhưng tôi nhanh chân bắt kịp, kéo tay nàng lắc lắc: "Nói đi, nói đi mà!"

Lý Nghiên lí nhí đáp: "Nếu cô muốn biết đến thế thì tự mình đến nghe giảng xem sao, như thế là biết được còn gì?"

Tôi cố nén cười nhưng vẫn bật cười: "Ta việc gì phải phí công thế! Ta đã học thì học thứ tinh hoa nhất luôn, đợi cô học xong kể lại với ta là được."

Lý Nghiên giật tay tôi ra: "Cô đúng là không biết xấu hổ! Nhà chồng còn chưa biết là ai mà đã nghĩ đến mấy chuyện này. Bị người ta biết chắc chắn cô sẽ không gả được cho ai" Tôi hừ một tiếng, không thèm đáp lại.

Hai người im lặng bước đi một lúc, Lý Nghiên liền khoác tay tôi nói: "Tuy cô không biết cụ thể mình bao nhiêu tuổi nhưng chắc không hơn kém ta bao nhiêu, đừng dự định cả đời làm kinh doanh, cũng nên có dự tính khác cho cuộc sống nữa. Cô không có cha mẹ mình thu xếp, bản thân lại không lo lắng, chẳng lẽ cứ ngồi đợi mình già đi theo năm tháng hay sao? Ta chưa gặp chủ nhân Thạch phảng bao giờ, nhưng ta để ý thấy cô đối với người ấy có vẻ rất ân cần, nghĩ kỹ ắt là có khác thường, nếu tuổi tác phù hợp, người ta lại chưa vợ, thì có thể đừng ngại..."

Tôi giơ tay khẽ véo hai má nàng: "Cô nương nhà ngươi giỏi lắm, tự mình muốn lấy chồng nên bây giờ cũng không thích nhìn người khác an nhàn tự tại."

Lý Nghiên hừ một tiếng: "Làm ơn mắc oán."

Chúng tôi vừa bước vào cửa thì Phương Như cũng đang đi ra, nhìn thấy chúng tôi, bèn cúi đầu lí nhí: "Muội đến thỉnh giáo Lý sư phụ về một khúc nhạc."

Tôi ngẩng đầu cười cười: "Ta đã hỏi gì đâu, sao cô vội vàng giải thích thế? Hình như là hơi..." Lý Nghiên khẽ véo khuỷu tay tôi, cúi chào Phương Như rồi kéo tôi tránh đường, đưa tay mời Phương Như đi trước.

Phương Như hơi cúi mình hành lễ với tôi rồi vội vã rời đi. Tôi chun mũi nhìn Lý Nghiên: "Còn chưa phải là đại tẩu của cô cơ mà! Ta toi rồi, về sau được cô nâng đỡ, trong nhà này lại có một thái hậu rồi."

Lý Nghiên trừng mắt nhìn tôi: "Ca ca ta và Phương Như đều là người ôn hòa nho nhã, ai vô duyên vô lại như cô."

Lý Diên Niên ở trong phòng hỏi vọng ra: "Tiểu muội về đấy à?"

Lý Nghiên đáp: "Là muội ạ! Đại ca, có cả Ngọc cô nương nữa."

Lý Diên Niên nghe thấy liền lập tức ra nghênh đón.

Lý Diên Niên rót cho tôi một chén nước trắng, nhún nhường nói: "Tôi không uống trà, chỉ có nước trắng, nên cũng chỉ có nước trắng tiếp khách."

Lý Nghiên hi hi cười nói: "Đại ca, cô ấy nói có chuyện muốn hỏi huynh."

Lý Diên Niên ôn hòa nhìn tôi, yên lặng đợi tôi mở lời trước. Tôi cúi đầu, ngón tay vô thức vẽ mấy vòng tròn trên bàn: "Người trong cung có dễ ứng đối không?"

Lý Diên Niên nói: "Vì được Bình Dương công chúa dẫn vào nên mọi người đều đối xử với tôi rất hòa nhã."

Tôi nói: "Nghe nói bệ hạ nghe Lý sư phụ đàn xong đã thưởng rất hậu."

Lý Diên Niên cười nhạt: " Chỉ ban cho tôi một vài thứ thôi, sao có thể nói là thưởng rất hậu được."

Tôi nói: "Sư phụ thấy sống ở đây ra vào cung điện có tiện không?"

Lý Diên Niên chưa kịp trả lời, thì Lý Nghiên đã chen lời: "Kim Ngọc, rốt cuộc cô muốn hỏi gì? Chẳng lẽ còn định hỏi ca ca ta hằng ngày ăn những gì?"

Lý Diên Niên đưa mắt cho tiểu muội, lại nhẫn nại đáp: "Đi lại đã có xe ngựa, rất tiện."

Tôi nâng chén uống một ngụm nước, rồi đặt chén xuống bàn, ngẩng đầu nhìn Lý Diên Niên: "Chuyện là thế này, có một người tình cảm kín đáo, cũng chỉ thích âm nhạc, có một cô gái muốn đem tâm sự trong lòng thổ lộ với người kia, nhưng không biết trong lòng người ấy nghĩ gì, nên cô gái không dám nói thẳng. Theo Lý sư phụ, làm sao để vừa biểu lộ tâm tư của cô gái, vừa có thể khiến người ta dễ chấp nhận tình cảm?"

Lý Diên Niên ngây người ra một lúc, cúi đầu im lặng suy nghĩ. Lý Nghiên ngồi một bên tóm lấy tay áo của ca ca, ôm bụng cười rộ lên, tôi mặc kệ nàng, chỉ chăm chăm nhìn Lý Diên Niên.

"Kim Ngọc, cô cũng thật là buồn cười, Tôn Tử Binh Pháp của cô đâu rồi? Bây giờ đến chuyện này mà cũng phải đi hỏi người khác. Hóa ra cô chỉ là kẻ chỉ biết bàn việc binh trên giấy, chẳng khác gì Triệu Quát[1], ta phải suy xét kỹ lại mấy lời cô căn dặn ta xem rốt cuộc có khả năng áp dụng không mới được."

[1] Triệu Quát là con trai của Triệu Xa – một danh tướng thời Chiến quốc – thời trai trẻ từng đọc rất nhiều binh thư, là một người khá thông minh, thích nói về quân sự, người khác không nói lại được, cha y đôi khi cũng không tranh luận nổi với y. Do đó, y tỏ ra kiêu ngạo, tự cho mình là giỏi nhất thiên hạ. Vua Triệu cử Triệu Quát ra tiền tuyến nghênh địch, hậu quả 40 vạn quân Triệu chỉ trong chốc lát đã bị tiêu diệt hoàn toàn, bản thân Triệu Quát cũng tử trận thê thảm.

Tôi nhìn Lý Nghiên bình tĩnh nói: "Ta không coi chuyện này là một trận chiến, vì ngay từ đầu tấm lòng ta đã mở rộng sẵn, ta không hề phòng vệ, ta không sợ chàng tiến vào, chỉ e chàng không muốn tiến vào mà thôi. Ở đây không có lý trí lạnh lùng, chỉ có trái tim."

Lý Nghiên ngưng tiếng cười, ngồi thẳng người nhìn tôi một lúc rồi cúi đầu làm thinh. Lý Diên Niên nghiêng đầu nhìn tiểu muội như vừa nghĩ ra điều gì, nhất thời trong phòng trở nên im ắng tĩnh lặng.

Phải một lúc sau Lý Diên Niên mới nhìn tôi cười áy náy: "Tôi là người dạy nhạc, chỉ có thể dùng âm nhạc truyền tải tiếng lòng, muốn vậy trước tiên cần phải thổi được một khúc nhạc cho tốt đã, tôi nghe Phương... nghe người ta nói Ngọc nương đã học thổi sáo rồi."

Lý Diên Niên vừa nói vừa lấy chiếc sáo ra thổi một đoạn, tôi chăm chú lắng nghe. Lý Diên Niên thổi xong nói: "Tiểu muội tôi cũng biết thổi sáo đấy, tuy thổi không hay lắm nhưng miễn cưỡng cũng có thể dạy người khác. Hai người hay ở cùng nhau, có thể nhờ tiểu muội dạy cho Ngọc Nương."

Tôi gật đầu cười, cái gọi là nói "không hay lắm' của Lý Diên Niên đối với người bình thường ắt hẳn là rất hay.

Lý Nghiên đột nhiên đứng dậy, chẳng nói chẳng rằng bỏ ra ngoài. Tôi chắp tay vái Lý sư phụ, ra ý bảo y không phải tiễn chân, rồi xoay người đuổi theo Lý Nghiên.

Trong phòng không thắp đèn, chỉ có ánh trăng cuồn cuộn tràn vào. Lý Nghiên quay mặt hướng ra cửa sổ, cả người chìm trong ánh trăng, dáng dấp cô độc như ánh trăng sáng trên trời kia, tuy thần thái, tư chất xinh đẹp trong sáng như trăng, nhưng lại toát lên vẻ cô đơn tĩnh lặng.

Tôi đứng ở cửa nói: "Nếu bây giờ ngươi hối vẫn còn kịp đấy, cùng lắm là đắc tội với Bình Dương công chúa, nhưng ta có thể gỡ được chuyện đấy."

Lý Nghiên đứng yên bất động, nhẹ nhàng nói: "Ta rất ghen tỵ với cô, cô sống tự do như thế, có thể làm việc mình muốn làm, theo đuổi niềm vui của chính mình."

Tôi ngắt lời: "Bây giờ cô cũng đang làm việc cô muốn làm mà, có ai bắt ép cô đâu."

Lý Nghiên nói: "Nhưng tự bản thân ta ép ta. Kim Ngọc, cô không hiểu được đâu, ta cũng hy vọng cô vĩnh viễn không phải nếm trải cảm giác tự ép buộc bản thân thế này."

Tôi không biết nên nói gì để an ủi nàng ta, lặng im một lúc mới tiếp lời: "Hôm nay cô đi nghỉ sớm đi! Ngày mai lại tiếp tục." Nói xong liền xoay người chậm rãi rời đi, tâm tình trầm lắng xuống, đột nhiên Tiểu Đào đang bay trên không lao vù xuống đậu vào vai tôi. Tôi vừa thấy dưới chân nó có cuộn vải nhỏ liền vui trở lại, vội vã chạy nhanh về phòng.

***

Công chúa được thị nữ đỡ bên cạnh, vừa đi vừa hỏi: "Ngươi sáng sớm hỏi phủ công chúa có rừng trúc không, cầu xin bổn cung cho phép ngươi dùng rừng trúc, vì sao phải đặc biệt thu xếp ở đó?"

"Có hai nguyên nhân, thứ nhất, mỹ nhân cũng giống như hoa, phong thái khác nhau, có người như mộc lan tươi đẹp, phú quý, có người như thu cúc thanh cao đạm nhạt, cũng có người như hải đường mộc mạc yêu kiều động lòng người, hoa khác nhau nên ắt có cách ngắm hoa khác nhau, chỉ như thế mới có thể chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp độc đáo của từng loài hoa được. Thứ hai, thế nhân ai cũng dễ nhớ tới ấn tượng đầu tiên, nếu cảm thấy mềm yếu đáng thương thì về sau trong lòng ắt sẽ tràn đầy thương tiếc, nếu cảm thấy cao quý thanh tú, ắt hẳn cũng nảy lòng tôn kính. Vì thế lần đầu gặp nhau rất quan trọng, nếu đã có thiên thời địa lợi giúp đỡ thì đương nhiên không thể lãng phí." Lần đầu tiên nghe Hồng cô giảng giải đạo lý này, tôi và Lý Nghiên hết sức ngạc nhiên, cuối cùng mới hiểu tại sao mấy vị công tử thiếu gia kia không hề đoái hoài gì đến kiều thê mỹ thiếp ở nhà, mà chỉ ngày ngày lui tới chốn phường hát, lầu xanh, thủ đoạn cám dỗ, mị hoặc thế này, nhất định các cô gái bình thường khó mà nghĩ tới được.

Giải thích xong, tôi lập tức được dẫn đi xem rừng trúc.

Vừa khéo đúng lúc mặt trời đang lặn, tầng tầng lớp lớp mây hồng bao phủ bầu trời phía Tây, ấm áp vô cùng, càng về phía Đông sắc hồng càng nhạt đi, dần dần hòa vào sức mạnh trời xanh biếc tịch mịch kia, rừng trúc trong sáng chiều tà cũng hơi ửng lên sắc đỏ hây hây, trong quầng sáng ấy vẫn là vẻ rậm rạp xanh tươi của lá cây.

Lý Nghiên đứng quay lưng về phía chúng tôi, người dựa vào cây trúc, dáng đứng rất đẹp.

Công chúa chăm chú nhìn bóng dáng ấy một hồi rồi mới thấp giọng hỏi: "Là ngươi bảo cô ta làm thế à?"

"Không phải ạ, dân nữ chỉ dặn cô ấy đứng đợi ở rừng trúc, cũng không nói thêm gì, thậm chí còn không nói với cô ấy là công chúa muốn gặp ở đây. Mọi chuyện không thể không chuẩn bị, nhưng nếu tận lực quá mức để dàn xếp có khi lại thành thừa thãi."

Công chúa khẽ thở dài: "Chỉ một tấm lưng mà đã khiến người ta phải suy tưởng miên man, muốn được nhìn dung mạo nàng, nhưng cũng sợ bị thất vọng, dung mạo của cô ta ngàn vạn lần không được thua kém dáng điệu kia, tâm thái thấp thỏm bồn chồn thế này đích thực không thể có nếu triệu kiến cô ta ở trong nhà."

Tôi chỉ hơi nhoẻn miệng cười không nói gì, công chúa ngắm nhìn thêm lát nữa rồi mới giơ tay ra hiệu thị nữ đứng yên tại chỗ, tự mình chầm chậm bước về phía rừng trúc. Tiếng bước chân làm kinh động Lý Nghiên, nàng ta giật mình quay đầu, miệng nở một nụ cười, một tay chỉ về phía mặt trời lặn định nói gì đó, chợt nhìn rõ người đến là ai, nàng ta thoáng kinh hoảng, lập tức cúi lạy công chúa.

Công chúa vội nói: "Đứng dậy rồi hãy nói." Lý Nghiên quỳ gối dập đầu một cái rồi mới từ từ đứng dậy.

Vóc dáng nàng như tôn thêm vẻ đẹp cho trúc, lạt váy xanh xõa trên mặt đất, trên đầu chỉ cài một chiếc trâm ngọc xanh biếc, ngoài ra không còn món nữ trang nào cả. Công chúa lại ngắm nhìn Lý Nghiên lần nữa, nghiêng đầu nhìn tôi cười: "Đích thị là mỹ ngọc, lại còn là tuyệt thế mỹ ngọc 'Hòa thị bích'[2]. Bổn cung vừa rồi bị dung mạo của ngươi làm cho giật mình kinh hãi, trong lòng không muốn ngươi phải quỳ xuống chút nào."

[2] Hòa thị bích: viên ngọc bích của nhà họ Hòa, một viên ngọc nổi danh trong lịch sử Trung Quốc.

Tôi nhìn Lý Nghiên, những việc mà ta có thể làm chỉ có thế này thôi, từ giờ trở đi mọi chuyện cô phải dựa vào chính mình. Ánh mắt cả hai chạm vào nhau, rồi cùng không biến sắc mà dịch chuyển ra hướng khác.

Lúc đi xe ngựa có hai người, lúc về xe chỉ còn một người, vừa mới vào nhà, Lý Quảng Lợi đã vội vã chạy ra đón: "Công chúa có hài lòng với tiểu muội không?" Tôi khẽ gật đầu, hắn liền vung tay vẫy lung tung, hét ầm lên sung sướng.

Lý Diên Niên vẫn đứng im dưới bóng cây, tựa như không hề động đậy gì từ lúc chúng tôi rời khỏi nhà. Trời đã ngả tối, không nhìn rõ sắc mặt y, chỉ thấy lúc y vừa nhìn thấy tôi gật đầu chợt ra sức đấm mạnh vào thân cây bên cạnh. Lý Quảng Lợi giật mình hét lên: "Đại ca!" Phương Như không biết từ đâu đi tới, muốn đến gần nhưng lại dừng bước đứng yên một chỗ.

Tay Lý Diên Niên hơi trầy xước, máu chảy ra. Tôi nhìn Phương Như đưa tay ra ý bảo cô qua đấy, rồi nhìn Lý Quảng Lợi nói: "Ngươi quay về trước đi." Lý Quảng Lợi nhìn ca ca thăm dò một lúc rồi lớn tiếng gọi, nhưng chỉ thấy Lý Diên Niên đứng bất động, nên đành từng bước vừa đi vừa quay đầu nhìn rồi chầm chậm rời hẳn.

Mặt Phương Như hơi ửng đỏ, cô dùng khăn tay giúp Lý Diên Niên lau vết máu, nhẹ nhàng phủi đi mấy mảnh vỏ cây dính trên vết thương. Lý Diên Niên nhìn tôi nói: "Có lẽ việc ta hối hận nhất đời này chính là đến Lạc Ngọc phường."

Tôi nhìn Phương Như đáp: "Không phải tất cả đều là chuyện xấu chứ?"

Ánh mắt Lý Diên Niên nhìn khuôn mặt Phương Như thoáng vẻ dịu dàng nhưng lúc nhìn sang tôi thì đã lạnh lùng như băng rồi: "Tuy tiểu muội nói đây là thứ muội ấy muốn, đều là chủ ý của muội ấy, nhưng ta vẫn không thể không căm ghét ngươi, ngươi làm ta thật sự thất vọng, ngươi tham vinh hoa phú quý vậy sao? Không mảy may tiếc nuối hy sinh đời một người con gái sao?"

Tôi điềm tĩnh cười : "Muốn căm ghét oán hận ta xin cứ tự tiện ! Nhưng dù gì thì Lý Nghiên cũng đã đặt chân lên con đường không thể quay đầu lại rồi, mặc cho ngươi tán thành hay phản đối đều phải giúp đỡ cô ấy, dùng tất cả tài hoa của ngươi mà giúp đỡ cô ấy."

Bỏ lại Lý Diên Niên trơ ra như tượng gỗ, tôi xoay người rời đi, chợt thấu hiểu mấy lời lúc Lý Nghiên nắm tay tôi nhòa lệ nói, có rất nhiều chuyện không thể giải thích được, cũng không có cách giải thích.

Về đến phòng đã thấy Hồng cô đang ngồi trên sập đợi, tôi ngồi xuống đối diện, bà hỏi: "Mọi chuyện thuận lợi chứ?"

Tôi gật đầu: "Lý Nghiên lần này thật sự phải cảm ơn tỷ nhiều, tỷ dàn dựng khung cảnh màn gặp gỡ quả nhiên lay động được công chúa, làm người đã gặp không ít mỹ nhân như công chúa phải thất thần, mấy lí lẽ thưởng người như thưởng hoa có lẽ sớm đã làm công chúa động lòng rồi, công chúa khẳng định sẽ tận lực khiến cho lần đầu Lý Nghiên tiếp kiến bệ hạ cũng sẽ tuyệt đối phi thường."

Hồng cô che miệng mỉm cười: "Lăn lộn chốn phong trần nửa đời người, mấy chuyện tai nghe mắt thấy toàn là đấu sắc so dáng, nếu chỉ luận những chuyện này, con gái nhà lành làm sao vượt qua được chúng ta? Bây giờ chỉ còn xem Lý Nghiên thôi, không biết cô ta định làm sao tiếp kiến bệ hạ."

Tôi yên tĩnh ngồi xuống một lúc, chợt bật dậy lấy chiếc khăn tay màu xanh Hồng cô đưa hôm nọ, ngắm thân dây leo quấn thành hình chữ "Lý", trong lòng khẽ thở dài một tiếng, nhấc khăn lên đốt trước đầu ngọn nến, nhìn nó từng chút từng chút một cháy đỏ rực lên, sau đó chuyển thành màu đen, rồi màu xám, lúc tia lửa suýt chạm vào tay tôi, tôi vội thả lỏng ngón tay, góc khăn cuối cùng vẫn cháy đỏ hồng hồng rơi xuống mặt đất, nhanh chóng biến thành tro bụi, không thể nhận ra nguyên dạng nữa.

***

Tôi cầm thiệp mời trong tay ngắm nghía, ngờ vực hỏi: "Hồng cô, tỷ nói xem tại sao công chúa mừng thọ lại mời chúng ta đến?"

Hồng cô vừa soi mình trước gương trang điểm vừa nói: "Chắc vì nể mặt Lý Nghiên, có vẻ Lý Nghiên tuy chưa tiến cung nhưng đã rất được lòng công chúa. Thời trẻ ra vào cửa phủ vương hầu cũng là chuyện bình thường, không ngờ đến hôm nay vẫn có cơ hội làm khách quý phủ công chúa, thật phải đa tạ Lý Nghiên."

Thấy tôi ngồi im lặng, trầm mặc suy nghĩ, Hồng cô cười nói: "Đừng nghĩ nữa, đến nơi rồi khắc sẽ biết. Mau mau thay y phục rồi trang điểm đi."

Tôi lắc đầu cười: "Tỷ trang điểm đẹp là được, muội chỉ chọn một bộ đơn giản, đeo thêm chút trang sức, không bất nhã là được rồi."

Hồng cô hơi chau mày, có vẻ muốn nói gì đó, nhưng tôi đã ngắt lời luôn: "Lần này nghe muội đi." Hồng cô thấy vẻ mặt kiên định của tôi, bất đắc dĩ đành gật đầu.

Yến tiệc bày bên hồ, mấy chiếc bàn kê dọc theo bờ hồ. Hoa viên được bố trí thành từng cụm rực rỡ, chỗ đèn đuốc sáng trưng chính là chỗ ngồi của chủ tiệc, hiện giờ vẫn còn để trống, còn vị trí của chúng tôi là ở phía cuối cùng của dãy bàn tiệc, một nửa khuất trong bóng tối. Bốn phía sớm đã đông người ngồi, giờ mọi người đều đang cười nói, giữa tiếng người ồn ào huyên náo không có một ai quan tâm đến chúng tôi.

Hồng cô nhìn kỹ xung quanh, mặt mày tuy vẫn nở nụ cười nhưng trong ánh mắt đã có chút thất vọng. Tôi vui vẻ cười cười, cầm chén trà lên thưởng thức. Đợi rồi lại đợi, đến khi uống hết cả một ấm trà, chúng tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì thấy mọi người đều đã quỳ xuống. Tôi và Hồng cô đưa mắt nhìn nhau rồi cũng quỳ xuống theo.

Khi thấy hai người đầu tiên sóng đôi đi đầu, tôi còn chưa kịp nhìn rõ, người người đã hô to: "Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế, hoàng hậu thiên tuế, thiên thiên tuế." Tôi vội vã làm theo đám người cũng dập đầu bái lạy.

Sau một phen nháo nhào, mọi người đều ngồi xuống, Hồng cô lúc này đã lấy lại được hứng thú, nhìn tôi đầy vẻ căng thẳng, tôi bật cười. "Đợi xem xem!"

Vì ngồi trong góc khuất nên có thể an tâm to gan xem xét đánh giá mọi người xung quanh, hoàng đế Đại Hán mà cha và Y Trĩ Tà đã vô số lần nhắc đến ngồi ngay ngắn chủ trì yến tiệc. Vẫn nhớ năm ấy tôi từng hỏi Y Trĩ Tà: "Hắn trông có đẹp trai hơn huynh không?" Y Trĩ Tà lúc ấy chưa trả lời tôi, phải bao nhiêu năm sau tôi mới có thể tự mình trả lời câu hỏi này. Hoàng đế tuy trông khá xuất chúng so với nam nhân bình thường nhưng vẫn không đẹp trai bằng Y Trĩ Tà, khí thế so với Y Trĩ Tà lại lộ nhiều nét phô trương hơn, dù gì thì Y Trĩ Tà mà tôi biết cũng chưa lên làm thiền vu, giờ hắn thế nào rồi nhỉ?

Hồng cô khẽ kéo tay tôi, thì thầm bên tai trêu trọc: "Sao tự nhiên muội lại rầu rầu sắc mặt tròn mắt ngắm bệ hạ rồi ngây người ra thế? Quả tướng mạo bất phàm nhỉ, không phải muội hối hận đấy chứ..." Tôi giận dữ trừng mắt nhìn bà, chuyển ánh mắt sang nhìn Vệ hoàng hậu, chợt giật nảy mình. Người ấy mang vẻ đẹp của nước, từ khuôn mặt đến thân tư đều hệt như làn nước, nhu hòa như nước, thanh tĩnh như nước, thanh tú như nước, tất cả đều hội tụ trên thân thể bà. Dưới vầng sáng của ánh đèn, trông bà như ánh trăng sáng trên mặt hồ Thiên Trì[3], mỹ lệ đến kinh người. Đây nào phải đóa hoa đã tàn chứ? Có những vẻ đẹp sẽ không vì thời gian trôi đi mà phai màu.

[3] "Thiên trì" là "hồ trời", nằm trên núi Trường Bạch.

Hồng cô khẽ thở dài: "Đây chính là nữ nhân trong các nữ nhân, chả trách năm đó Đậu thái hậu nắm quyền trong triều, bệ hạ buồn bực u uất bất đắc chí liền một lòng mê luyến nàng ta, đến nỗi không ngại vì nàng mà đắc tội với Trần hoàng hậu và trưởng công chúa."

Tôi gật đầu, lòng cảm thấy chợt chua xót khó tả, không dám nhìn Vệ hoàng hậu thêm, vội đưa ánh mắt tránh đi.

Bình Dương công chúa ngồi phía dưới hoàng đế, bên cạnh là một người đàn ông thân hình cường tráng, dung mạo ôn hòa, chắc là Vệ Thanh đại tướng quân. Người ta thường nói gặp mặt không bằng nghe danh, Vệ đại tướng quân đúng như tôi tưởng tượng, thân hình lực lưỡng mạnh mẽ, khí chất lại hết sức ôn hòa. Bình Dương công chúa và hoàng đế cười nói, Vệ đại tướng quân và Vệ hoàng hậu lại chỉ mỉm cười nhẹ nhàng lắng nghe, phần lớn không hề thấy hai người bọn họ nói chuyện gì, tỷ đệ hai người toát lên khí chất tương đối giống nhau.

Hoàng thân quốc thích và trọng thần quyền quý yến tiệc linh đình, cười nói không dứt, có vẻ hết sức huyên náo, nhưng không ai rời mắt khỏi hoàng đế, âm thầm lưu ý từng cử động của người, theo dõi từng lời nói, tiếng cười hay phản ứng của người, một mặt xu nịnh hoàng đế, một mặt lại tranh giành, cấu xé lẫn nhau, lời lẽ có khi đàn áp lẫn nhau, lúc lại cố ý lấy lòng. Chỉ duy nhất Hoắc Khứ Bệnh cúi đầu chăm chú uống rượu ăn cơm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, ánh mắt lãnh đạm, không chút quan tâm đến chuyện xung quanh, không giao tiếp người khác, mà nhìn chung cũng không có ai dám giao tiếp hắn, từ lúc tiệc bắt đầu đến giờ, chỉ có một nam tử tầm hai mươi hai hay hai mươi ba tuổi đến cụng ly cùng Hoắc Khứ Bệnh, Hoắc Khứ Bệnh chỉ mỉm cười đáp một chén.

Tôi nhìn chàng trai kia hỏi: "Hắn là ai thế?"

Hồng cô thở dài đầy tiếc nuối: "Đây chính là Tam lang của Lý gia, Lý Cảm."

Thần sắc của tôi vẫn không thay đổi, qua như lời Hồng cô, đây là một nam nhân văn võ vẹn toàn, xuất thân từ thế gia vọng tộc, cửa cao nhà rộng, cử chỉ cũng tất quý phái, có nét phong lưu tao nhã của văn nhân, khuôn mặt lại không hề thiếu bản sắc của kẻ làm tướng, thấp thoáng ẩn hiện vẻ phóng khoáng hào sảng.

Hồng cô thì thầm bên tai tôi giới thiệu một loạt những người tham gia yến tiệc: "... Người mặc y phục tím kia là Công Tử Hạ, tỷ phu của Hoàng Hậu nương nương và Vệ tướng quân, được phong làm Khinh xa tướng quân, tổ tông là người Hung Nô nhưng về sau quy thuận theo Hán triều..."

Bên phía chủ yến tiệc, không rõ công chúa và hoàng đế nói gì, tiếng cười nói tự nhiên im bặt, Hồng cô cũng lập tức ngưng lời. Không lâu sau, Lý Diên Niên từ từ bước ra. Tài đánh đàn quán tuyệt thiên hạ của Lý Diên Niên người người trong thành Trường An đều đã biết, nhưng thật sự được nghe tiếng đàn của y thì chỉ có một vài, phía cuối bàn tiệc chỗ này lập tức có người khẽ buột miệng thán phục. Lý Diên Niên hướng về hoàng đế và hoàng hậu hành lễ vái lạy rồi ngồi sang một bên có thị nữ dâng đàn đến, đặt trước mặt y. Mọi người đều hiểu là y sắp biểu diễn, ai nấy đều nín thở tập trung lắng nghe.

Lý Diên Niên có đôi phần hờ hững, nhẹ nhàng hạ tay xuống phím đàn, nhưng vẫn chưa dạo thành khúc, bầu không khí tĩnh lặng làm ai nấy đều giật mình thảng thốt. Hồng cô liếc nhìn tôi, tôi liền lắc đầu ý bảo không phải vội. Lý Diên Niên tựa như đang hít một hơi thật sâu, sắc mặt vẫn thế, hai tay giơ lên vuốt xuống dây đàn nhưng vẫn không có khởi âm, chỉ là một chuỗi âm thanh chồng chéo nối tiếp ào ra hệt như thác nước trút xuống từ thiên cung. Tiếng đàn từng đợt từng đợt, đợt sau nối tiếp đợt trước cứ thế mà nhanh dần lên, làm tim người ta đập loạn cả nhịp, chỉ muốn lánh đi, nhưng lại bị tiếng nhạc tóm lấy, không thể thoát được, đến mức một người lãnh đạm như Hoắc Khứ Bệnh cũng phải ngẩng đầu nhìn Lý Diên Niên, vểnh tai lắng nghe.

Sau một tràng dài những âm thanh gấp gáp, tiếng nhạc đột nhiên chậm lại, rồi một tiếng sáo vang lên trên nền tiếng đàn đệm, nhẹ nhàng trong trẻo, thu hút những người trong lòng bị tiếng đàn dồn ép đến rối loạn hướng về phía có tiếng sáo.

Gió đêm chầm chậm thổi, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên nền trời, nước dập dờn trầm bổng như sóng. Ánh trăng lan tỏa mặt nước, sắc hồ sắc trời hòa làm một. Một tấm bè gỗ theo gió trôi tới, một cô gái cầm sáo thổi quay lưng về phía mọi người. Dưới ánh trăng lờ mờ, tà váy của nàng khẽ bay, dáng người mảnh mai có nét bất khuất kiên cường, lại vừa có vẻ thanh tú mềm mại. Nét đẹp mềm mại lôi cuốn lòng người, khiến người ta nảy sinh lòng thương tiếc, nhưng lại quá cao quý khiến người ta không dám lại gần.

Thâm tâm mọi người đều đã an bình trở lại, trong lúc đang yên tĩnh thưởng thức tiếng sáo, thì tiếng sáo lại hạ xuống rồi tiếng đàn vang lên, âm thanh đan xen dồn dập như thúc giục, rồi dần dần ôn hòa, ung dung hơn, một lúc sau, tấm bè gỗ đã chậm rãi trôi tới giữa hồ.

Lúc này đám người đã không mảy may quan tâm đến tiếng đàn hiếm khi được nghe của Lý Diên Niên nữa, ai nấy đều chăm chú theo dõi cô gái trên tấm bè gỗ kia. Lý Nghiên xoay người hướng về phía hoàng đế và hoàng hậu cúi người hành lễ, đám người bàng hoàng há miệng ngơ ngẩn, giữa ánh trăng sáng mịt mùng ấy, họ đều cảm thấy cô gái này chắc chắn cực kỳ xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy bị tấm mạng che lại, cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ, nên trái tim đập càng nhanh, càng loạn.

Lý Nghiên hành lễ xong, liền vung ống tay áo lên trước, nhảy lên theo tiếng nhạc, từ trên bè gỗ bay lướt trên mặt nước. Cả yến tiệc vang lên những tiếng kêu kinh ngạc, có người đánh rơi chiếc chén đang cầm trên tay vỡ choang, có người thì làm rớt đôi đũa, đến cả tôi cũng giật mình, nhìn chằm chằm Lý Nghiên không chớp mắt, nhất thời không hiểu sao nàng ta có thể ung dung, uyển chuyển đứng trên mặt nước như vậy.

Bước đi trên sóng, đạp trăng nhảy múa, dải lụa tung bay, vạt áo phất phơ, khiến người ta có cảm giác nàng là vị thần nữ trên mặt nước, dáng tiên lả lơi nên mới có thể đi đến tự nhiên trên mặt hồ, chân đạp sóng nước, cùng bóng trăng vui đùa. Mọi người ai nấy đều lộ vẻ chấn động, ngưỡng mộ, thần thái mê mẩn. Tiếng đàn của Lý Diên Niên đột nhiên cất cao gấp rút, Lý Nghiên vung tay ném dải lụa màu nguyệt bạch lên, chúng nhân ngẩng đầu nhìn về phía dải lụa bay lượn trên lưng chừng không, tiếng đàn không ngờ lại phối hợp một cách kỳ diệu với dải lả lướt múa lượn trên không trung, khiến trái tim mọi người cũng dập dềnh lên xuống theo mảnh lụa, hốt nhiên cúi đầu chỉ kịp thoáng thấy một bóng hình xinh đẹp rơi xuống mặt trăng nơi đáy nước. Bóng trăng vỡ tan rồi hợp lại, giai nhân giờ đã khó tìm, chỉ còn lại bóng trăng sóng nước, cùng bầu không tĩnh lặng.

Có lẽ người bĩnh tĩnh lại sớm nhất là Hoắc Khứ Bệnh, Vệ tướng quân và tôi, trong khi mọi người vẫn ngây ra nhìn chằm chằm vào mặt hồ, tôi quay đầu nhìn về phía hoàng đế, chợt thấy Hoắc Khứ Bệnh và Vệ tướng quân cả hai đều đang nhìn Vệ hoàng hậu, nhưng Vệ hoàng hậu chỉ nhoẻn miệng cười, chăm chú nhìn mặt hồ, khóe mắt tựa như ngấn lệ. Tôi đột nhiên không muốn quan sát nét mặt hoàng đế nữa, cúi thấp đầu xuống. Hồng cô khẽ chạm vào tay tôi, ý muốn tôi nhìn Lý Cảm. Chỉ thấy nét mặt Lý Cảm đầy vẻ kinh ngạc pha lẫn ngưỡng mộ, không kìm được mà ngả người về phía trước.

Trong không khí tĩnh lặng như tờ, hoàng đế đột nhiên bảo Bình Dương công chúa: "Trẫm muốn triệu kiến cô gái này." Hồng cô lập tức nắm lấy tay tôi, nhìn tôi cười, tôi khẽ gật đầu.

Tay Lý Cảm khẽ run, rượu trong chén đã đổ hết vào vạt áo, hắn ngây người ra một lúc, ánh mắt tiu ngỉu thất vọng nhanh chóng biến mất, sau đó lại nói cười tự nhiên như cũ.

Bình Dương công chúa mỉm cười cúi đầu bẩm báo: "Bệ hạ sớm đã nói muốn triệu kiến rồi, hôm qua Lý Diên Niên đàn khúc nhạc 'Nghiêng nước nghiêng thành' cho người nghe, nàng ấy chính là giai nhân được nhắc đến trong bài."

Hán Vũ Đế vui mừng bật cười, nói với giọng như thể đang tự giễu mình: "Trẫm đến mặt mũi nàng ra sao còn chưa nhìn rõ, vậy mà đã cảm thấy nàng rất xứng đáng với bốn từ 'Nghiêng nước nghiêng thành', nàng ấy làm sao có thể nhảy múa trên mặt nước."

Bình Dương công chúa cười đáp: "Bệ hạ thử đoán xem."

Hoàng Đế nhìn mặt hồ lần nữa: "Có phải dưới hồ có đặt cọc gỗ."

Công chúa vỗ tay cười vang: "Ta bận rộn mấy ngày hôm nay tốn công tốn sức chuẩn bị, không ngờ lại bị bệ hạ một câu chỉ ra luôn." Tất cả trọng thần sực tỉnh ngộ, nhìn bệ hạ đầy thán phục, chỉ không biết bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả. Hoắc Khứ Bệnh vẫn cầm chén rượu thong thả thưởng thức, thần sắc thản nhiên.

Một buổi dạ tiệc mà cả khách và chủ đều hết sức vui vẻ, hoặc nên nói là hoàng đế hết sức vui vẻ, sự vui mừng ấy đã hòa vào đám đông. Tôi và Hồng cô đứng trong góc khuất đợi mọi người đi được một lúc mới dắt tay nhau đi về.

Hồng cô mặt mũi rạng rỡ, còn tôi lại không thể vui vẻ được, rất nhiều việc hiểu được là một chuyện, tận mắt chứng kiến việc đó xảy ra lại là một chuyện khác, năm ấy Vệ hoàng hậu cũng từng tại phủ này vì một khúc ca mà được hoàng đế chú ý, đêm nay là một cô gái khác lặp lại kỳ tích năm xưa trước mặt nàng, khi hoàng đế ngắm nhìn Lý Nghiên dưới ánh đèn, liệu người có nhớ đến lần gặp gỡ Vệ Tử Phu nhiều năm trước?

Hồi bé, tôi thích nhất là tham gia yến hội, cảm thấy không khí vô cùng rạo rực, ai ai cũng đều cực kỳ vui vẻ, lúc nào có thiền vu ở đấy thì lại càng rôm rả chuyện trò, có nhiều lúc cha không muốn đi, tôi vẫn nũng nịu đeo bám đòi đi bằng được. Hôm nay được tham gia yến tiệc của hoàng đế Hán triều mới thật sự thấu hiểu sự lạnh lẽo buồn tẻ ẩn sau phồn hoa phú quý.

Tôi tự nhiên rất nhớ cha, trong lúc tâm tư ảo não hình ảnh của Cửu gia chợt hiện lên trong tâm trí, tự nhiên rất muốn đến thăm Cửu gia, muốn ngắm nhìn hình bóng ấm áp của Cửu gia dưới ánh đèn. Một ngọn đèn, một người, một căn phòng bình an ấm áp. "Hồng cô, tỷ lên xe về nhà trước đi! Muội muốn tự mình đi loanh quanh một lát."

Hồng cô nhìn kỹ tôi rồi dịu dàng nói: "Đi đi! Đừng nghĩ nhiều quá, không phải Lý Nghiên thì cũng sẽ có người khác, thế gian này đàn ông càng bạc tình thì phụ nữ càng si mê, Vệ hoàng hậu là người thông minh, nàng ấy sẽ biết làm sao để sống yên ổn."

Ánh trăng trải dài trên con đường đá, ánh bạc dịu dàng như rót xuống những mái nhà, thỉnh thoảng nghe đâu đó có tiếng chó sủa càng tôn thêm nét tĩnh mịch của màn đêm. Tôi đang đi dọc con đường thì một chiếc xe ngựa phi nhanh qua trước mặt tôi rồi bỗng dưng dừng lại, Hoắc Khứ Bệnh từ trong xe nhảy xuống, nhìn tôi chăm chú hỏi: "Sao nàng lại ở đây? Vừa nãy nàng cũng ở tiệc mừng sinh nhật công chúa cơ mà?"

Tôi nhẹ nhàng gật đầu, hắn lạnh lùng nói: "Thật sự phải chúc mừng nàng rồi."

Tôi cắn môi không biết nói gì, chỉ cần cắm cúi đi tiếp, hắn xua tay bảo phu xe về trước, rồi lặng lẽ đi theo bên cạnh tôi. Tôi vốn định bảo hắn đi về, nhưng nhìn thấy thần sắc hắn lúc này, lại chẳng thể nói được gì, chỉ im lặng đi tiếp.

Tiếng bánh xe ngựa từ từ xa dần rồi mất hút, đêm tối cũng như chúng tôi hết thảy đều lặng im, trên đường chỉ nghe tiếng bước chân của hai người, từng bước từng bước một.

Hoắc Khứ Bệnh nhìn về phía trước rồi nhẹ nhàng nói: "Có một số việc hiểu là một chuyện, tận mắt chứng kiến việc đó xảy ra lại là chuyện khác."

Tôi thấp giọng nói: "Ta biết, nếu trong lòng ngươi không thoải mái thì cứ mắng mỏ ta vài câu đi!"

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi rồi lắc đầu cười: "Dù trong lòng có tức giận đi nữa thì bây giờ cũng hết rồi, hiếm khi thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời thế này, huống hồ chuyện này ta vốn đã lường trước, chỉ là không ngờ sự xuất hiện của Lý Nghiên lại được sắp đặt thận trọng kỹ lưỡng đến thế, vừa tấn công đã giành chiến thắng." Hắn thở dài, chậm rãi nói tiếp: "Bắc phương có giai nhân, đẹp thì tuyệt thế, cô đơn một mình. Một lần liếc mắt xiêu thành, hai lần liếc mắt, nước đành ngửa nghiêng. Nước, thành đành chịu ngửa nghiêng. Giai nhân hồ dễ giữ riêng tay mình[4] Lý Nghiên đơn giản chỉ là thấu hiểu đạo lý dụng binh, biết để cho Lý Diên Niên gảy một khúc nhạc lay động tâm tư bệ hạ trước, lại vì là tiệc sinh nhật công chúa nên có thể không bị triệu kiến ngay lập tức, khiến người ta chỉ có thể si mê trong lòng. Lại vì ra tay trước, nên chiếm được tiên cơ, giả sử đợi đến lúc bệ hạ triệu kiến mới xuất hiện thì đã trở thành thế bị động, thiên thời địa lợi đều không ngờ lại có thể được như ý đến thế, tiết mục tối nay quả thật rất xuất sắc."

[4] Trích "Phương Bắc hữu giai nhân" (Bắc phương có người đẹp) trong Hán văn I do GS. Huỳnh Minh Đức biên soạn (Nxb Minh Trí, Sài Gòn, 1973, tr.210-211).

Ánh trăng rất đẹp, trải dài trên đường, nhưng tôi vẫn chỉ có thể nhìn rõ một phần con đường trước mắt, phía cuối con đường dài đằng đẵng này có gì, tôi nhìn không ra. Lý Nghiên và Lưu Triệt lần đầu gặp gỡ, vừa hữu ý mà cũng vừa vô ý, Lý Nghiên toàn thắng, nhưng về sau sẽ thế nào?

Hai người cứ thế đi trong im lặng, nhìn lối đi, Hoắc Khứ Bệnh định tiễn tôi về Lạc Ngọc phường, rẽ vào một con đường khác, phía trước bỗng nhiên đèn đuốc sáng trưng, từ xa đã nhận ra ba chữ "Thiên Hương phường" trên dãy đèn lồng. Có vài người từ trong Thiên Hương phường đi ra, mấy cô nương hàng đầu của Thiên Hương phường không ngờ cũng đích thân ra tận cửa tiễn khách. Tôi bất giác đưa mắt quan sát kỹ hơn mấy người khách vừa ra khỏi cửa, trong lòng chợt chấn động, hai chân tự nhiên mềm nhũn suýt chút nữa thì ngã khụyu xuống, Hoắc Khứ Bệnh vội giơ tay ra đỡ. Tôi không dám tin vào mắt mình, nhìn lom lom về phía trước, không thể nào! Làm sao lại thế được? Hắn làm sao có thể xuất hiện giữa phố xá Đại Hán cơ chứ?

Hắn mặc y phục người Hán, đứng dưới những chuỗi đèn lồng đỏ, áo bào gấm trắng, mũ ngọc bích, dưới ánh đèn thấp thoáng dáng vẻ nho nhã, quý phái. Vì là người Hồ, góc cạnh ngũ quan của hắn rõ nét, anh tuấn như được khắc bằng lưỡi dao, chỉ có thần sắc lạnh lùng khác thường, như tuyết rơi tích tụ cả ngàn năm, lạnh băng đông cứng cả người, khiến ánh đèn vốn ấm áp kia từ lúc hắn xuất hiện cũng nhuốm vẻ lạnh lẽo. Giữa vòng vây của các nữ tử xinh đẹp và mọi người, hắn lại như một kẻ cô tịch đứng trên đỉnh núi tuyết, một mình lạnh lẽo. Hóa sau khi làm thiền vu hắn đã trở thành như thế này, nơi chân mày không còn vẻ ấm áp, còn đâu hình ảnh một vị vương gia phong nhã, tay ôm người đẹp tươi cười cưỡi bạch mã.

Trong khoảnh khắc ấy thân thể tôi không thể cử động, miệng không thể nói, chỉ ngây người ra nhìn mấy người bọn hắn đi về phía mình, đột nhiên tôi giật mình sực tỉnh, trong một thoáng thảng thốt, tựa như một lần nữa trở lại sa mạc cùng Ư Thiền thục mạng đào vong, chỉ thấy mình phải nhanh chóng bỏ chạy, nhanh chóng lẩn trốn. Tôi lập tức xoay người, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy hai bên đều là phòng ốc san sát, không có chỗ nào mà ẩn nấp. Thấy tôi muốn bỏ chạy, Hoắc Khứ Bệnh giữ chặt cánh tay tôi hỏi: "Nàng sợ gì thế?"

Nghe thấy tiếng bước chân đã đến phía sau lưng mình, tôi nhất thời bối rối hoảng hốt, bỗng nhiên lao vào lòng Hoắc Khứ Bệnh, ôm lấy hắn, vùi mặt tựa vào vai hắn. Hắn giật mình ngớ ra, rồi chầm chậm giơ tay lên ôm tôi, khẽ nói bên tai tôi: "Đã có ta ở đây, thành Trường An không ai dám hại nàng đâu."

Có ai đó bật cười hào sảng, tặc lưỡi thở dài nói: "Các cô nương thành Trường An cũng thật là nhiệt tình! Hào sảng không kém... các cô nương ở Tây Vực chúng ta, nhìn bóng lưng kia có vẻ giống..."

Tay Hoắc Khứ Bệnh hơi nhúc nhích, tôi vội túm chặt vào sau lưng hắn, hắn rút tay lại.

Một tiếng ho khẽ, lời nói của hán tử ngưng lại giữa chừng, một giọng nói vừa quen vừa lạ vang lên: "Túc hạ xin lượng thứ, gia bộc mồm mép thiếu suy nghĩ, không có ý định cợt nhả gì cả, chỉ vì đến từ Tây Vực, quen tính cởi mở, thẳng thắn."

Thân hình tôi vẫn không thể kìm được run lên bần bật, hắn đang đứng sau lưng tôi, tôi cứ tưởng vĩnh viễn không phải gặp lại hắn nữa, chẳng ngờ nhiều năm trôi qua, tôi và Y Trĩ Tà lại hội ngộ giữa phố lớn trong thành Trường An.

Nếu tôi đột nhiên ra tay, liệu hắn có chết dưới tay tôi không? Không thể nào, tại một nơi như thế này, dựa vào thân phận hiện tại của hắn, tùy tùng đi theo khẳng định đều là cao thủ, vả lại, công phu của hắn vốn đã cao cường nhất Hung Nô.

Nhưng rốt cuộc là công phu của tôi không đủ, hay là thâm tâm của tôi không đành lòng?

Hoắc Khứ Bệnh ra sức ôm chặt tôi, tựa như muốn dùng hành động để nói với tôi rằng, mọi chuyện đã có hắn, thanh âm lạnh lùng của hắn vang lên: "Tốt nhất là các vị hãy biến khỏi tầm mắt ta ngay."

"Đồ không biết điều, ngươi..."

"Ừm?" Y Trĩ Tà nhẹ nhàng nói một tiếng, vẻ mặt tức giận bừng bừng của hán tử kia đã biến mất, cung kính nói: "Tiểu nhân đáng chết."

"Đã làm phiền hai vị, chúng ta sẽ đi ngay." Giọng nói của Y Trĩ Tà lạnh nhạt cất lên, lời nói vừa dứt, tiếng bước chân đã theo sau.

Đột nhiên giọng nói dịu dàng của ai đó vang lên: "Chủ nhân nhà ta đã lịch sự xin lỗi ngươi, ngươi lại ăn nói thô lỗ, uổng cho cái vỏ ngoài đẹp mã, thật sự khiến người ta thất vọng."

Hoắc Khứ Bệnh đột nhiên ôm tôi xoay mấy vòng, có tiếng mấy mũi kim sắt rơi xuống đất leng keng, Hoắc Khứ Bệnh rõ ràng đã nổi giận, muốn đẩy tôi ra. Tôi ôm chặt hắn hơn, lí nhí cầu cứu: "Để bọn họ đi đi, cầu xin ngươi, cầu xin ngươi..."

"Đóa nhi, nàng làm gì thế?" Giọng của Y Trĩ Tà tuy bình thản nhưng tôi có thể nghe thấy sự tức giận trong đó.

Đóa nhi? Vẫn tính khí như thế, Mục Đạt Đóa? Nàng ấy không ngờ cũng đi theo?

Mục Đạt Đóa gượng cười nói: "Vị công tử người Hán này công phu thật không hề tầm thường! Cũng là một vị anh hùng, chẳng trách tính cách lại ngạo mạn như thế, tiểu nữ biết lỗi rồi."

Trong thành Trường An chỉ sợ chưa có ai xuất thủ với Hoắc Khứ Bệnh xong mà còn có thể đứng nói chuyện, Hoắc Khứ Bệnh cố kìm nén cơn phẫn nộ, rít qua kẽ răng: "Cút!"

Mấy tiếng hừ lạnh lùng, tiếng cao tiếng thấp đều bị một tiếng "Đi" của Y Trĩ Tà làm cho ngưng bặt, chỉ nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp bỏ đi, không lâu sau trên đường đã tĩnh mịch trở lại, sắc đêm vẫn thế, nhưng lưng tôi thì đã ướt đẫm mồ hôi.

Hoắc Khứ Bệnh nhẹ nhàng nói: "Chúng ta đi thôi."

Tôi vẫn đứng yên, cả người mềm nhũn, suýt nữa thì ngã xuống, hắn nhanh chóng đỡ tôi dậy, tôi tựa đầu vào vai hắn, không giải thích hay nhúc nhích gì, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi vừa nãy, mà tôi như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử, dốc hết sức lực đến nỗi cơ bắp rã rời.

Hắn vẫn đứng yên một chỗ, đến tận khi tôi ngẩng đầu lên buông tay rời khỏi lòng hắn thì hắn mới bật cười hỏi: "Lợi dụng xong liền vứt bỏ ngay à?"

Tôi gượng cười nói: "Cảm ơn."

Hắn chăm chú ngắm nhìn một hồi với vẻ dò xét, rồi chống tay lên cằm, cười một cách xấu xa: "Giúp đỡ kiểu này ta rất sẵn sàng, được ôm mỹ nhân trong lòng đương nhiên là vui vẻ, nhưng lần sau không phải chỉ là một tiếng cảm ơn là dụ dỗ được ta đâu, cần phải có biểu hiện gì thiết thực hơn mới được."

Tôi cúi đầu tìm mấy mũi kim sắt vừa rơi xuống đất: "Ai cảm ơn ngươi ôm ta? Ta chỉ cảm ơn ngươi đã không hỏi ta bọn họ là ai."

"Nếu nàng muốn kể cho ta, ta không cần hỏi nàng cũng sẽ nói. Nếu nàng muốn để quá khứ phủ bụi, nàng có thể vĩnh viễn không cần giải thích, ta chỉ biết duy nhất Kim Ngọc mà ta đã gặp thôi." Hoắc Khứ Bệnh cũng cúi người xuống giúp tôi tìm.

Trong lòng tôi chợt rúng động, vội ngẩng mặt lên nhìn hắn, hắn vẫn đang cúi đầu chăm chú quan sát dưới đất: "Chỗ này có một mũi." Hắn đang định giơ tay nhặt lên, tôi lập tức nói: "Không được dùng tay."

Tôi rút khăn tay, cẩn thận nhấc mũi kim sắt lên, sau khi xem xét kỹ, thầm xác định quả nhiên là Mục Đạt Đóa, có vẻ nàng ta sống rất tốt, mấy năm qua, tôi sớm đã không là tôi của năm đó, còn nàng ta vẫn y như vậy.

"Một lời không hợp nhau mà đã ra tay hại người, còn tẩm cả thuốc độc?" Hoắc Khứ Bệnh đanh mặt lại nhìn chằm chằm vào mũi kim kia.

Tôi lắc đầu, nói với giọng yếu ớt: "Không phải độc, người đó thích nhất là gây rối, chỉ tẩm một ít thuốc gây ngứa thôi, có điều nếu trúng phải, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng đủ khiến ngươi ngứa ngáy đến hoảng loạn tâm thần."

Ánh mắt Hoắc Khứ Bệnh có chút ngờ vực: "Đàn ông chẳng ai làm trò vô vị như thế, nữ nhân à? Chả trách giọng nói nghe hơi kỳ quái."

Tôi gật gật đầu.

Hoắc Khứ Bệnh tiễn tôi về đến Lạc Ngọc phường rồi từ biệt, tôi lưỡng lự nhìn hắn, song thực lòng khó nói nên lời. Hắn đợi một lúc, thấy tôi vẫn không lên tiếng thì nhẹ nhàng nói: "Nàng yên tâm đi! Tên kia khí độ bất phàm, đám tùy tùng cũng không phải hạng tầm thường, bọn họ khẳng định không phải thương nhân người Hồ bình thường, nhưng ta sẽ không sai người truy hỏi thân phận họ." Tôi cảm kích cúi đầu hành lễ, quay người định vào nhà, hắn gọi tôi lại, dịu dàng nói: "Nếu có chuyện gì nhớ đến tìm ta, trong thành Trường An nàng không cô độc một mình đâu."

Trong đôi mắt đen thẫm của hắn tràn đầy sự ấm áp, tôi nhìn hắn chằm chằm một hồi, tâm trạng hoảng loạn dường như cũng bình tĩnh lại rất nhiều, tôi ra sức gật đầu. Hắn toét miệng cười: "Ngủ một giấc thật ngon vào." Tôi đưa mắt nhìn theo bóng hình dần xa của hắn, cho đến khi khuất hẳn mới đóng cửa đi về phòng.

Đêm thật sâu và dài, tôi vẫn không ngủ được, ôm lấy chăn, chăm chú nhìn ánh nến, chỉ thấy sáp nến nóng chảy đang từ từ nhỏ giọt từng giọt thiêu đốt cõi lòng tôi.

Tại sao Y Trĩ Tà lại đến thành Tường An? Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng? Hay có mục đích khác? Lẽ nào thế sự đều khó như ý người? Lúc tôi tưởng đã hoàn toàn vứt bỏ được quá khứ, không ngờ chỉ vừa mở mắt ra trong khoảnh khắc ánh nến sắp tàn lụi thì lại nhìn thấy hắn. Cha, con đã hứa với cha tuyệt đối không đi tìm Y Trĩ Tà, sẽ cố gắng quên Hung Nô, cũng đã đến Hán triều rồi, nhưng tại sao hắn ta lại xuất hiện trên phố lớn ở thành Trường An?

Ngày đăng: 18/02/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...