Gửi bài:

Các chàng để tình yêu ở đâu??

Thượng đế tạo ra chàng, thả chàng vào địa cầu, rồi nhắn cho chàng một tin vào chiếc iPhone 4s trong đó ngài bảo: "Này con trai, ta tạo ra con với một trí tuệ sáng suốt, một tâm hồn đầy lòng quả cảm, một trái tim biết yêu thương và một đôi mắt có thể nhìn xa hàng vạn dặm."

***

Nhưng con trai! Con biết đấy, ta cũng không còn trẻ, mà khi không còn trẻ đôi lúc người ta hay nhầm lẫn, ta rất tiếc phải nói rằng cơ thể cường tráng bụng sáu múi của con bị thiếu mất một chiếc xương sườn. Dù trí nhớ chưa tồi lắm nhưng ta cũng không thể nhớ là đã để nó ở đâu, nhưng chắc chắn chiếc xương ấy không ở một tinh cầu xa lắc xa lơ nào đó trong dải ngân hà, mà cũng chỉ ở đâu đó trên cùng tinh cầu này với con thôi. Con trai, hãy chịu khó tìm nhé! Rồi khi thấy con sẽ là một chàng trai hoàn hảo, ta hứa và chắc chắn đấy, chúc con may mắn, tạm biệt! ;)"

agd4men

Và thế là các chàng mải miết đi tìm, và trò chơi ú tim đuổi hình bắt bóng cũng phổ biến từ đó trên địa cầu, chúng ta còn gọi là Trái đất. Có chàng tìm cái thấy ngay, có chàng tìm mãi mới thấy, nhưng có chàng thấy rồi bảo không phải và lại rong ruổi đi tìm. Hoặc có chàng tìm thấy đến tận mấy lần. Cũng có chàng mãi khi về gặp lại Thượng đế mới được biết không phải lúc nào lời hứa của ngài cũng đúng.

Nhưng bỗng một ngày, chàng tìm thấy nàng - thực ra thì tạo hóa không để mất chiếc xương sườn kia, mà ngài dùng nó để tạo ra nàng, do vậy các chàng đi tìm chiếc xương sườn, thực ra là tìm nàng công chúa xinh đẹp, gọi bóng gió mỹ miều là "nửa kia", được tạo nên từ chính chiếc xương sườn của chàng – chàng tìm thấy nàng không phải ở đâu đó giữa rừng, nơi nàng đang ngủ quên dưới ánh nắng chan hòa, có hương hoa thơm tỏa ngát, có chim ca hót líu lo mà ngay đây thôi, rất gần nơi chàng ở, rất đời thường và gần gũi - nàng đang ở trong quán, đang duyên dáng xinh tươi bên một tô bún rươi (đọc trẹo đi của bún riêu đó mà) và một cơ số các xương sườn khác cũng đang tươi xinh tíu tít buôn - tám chuyện rất ồn ào - và từ đó tình yêu bắt đầu.

Thế nên có người mới bảo "Tình yêu như tô bún riêu, bao nhiêu sợi bún bấy nhiều sợi tình". Một người khác thì bảo, còn tôi thì tìm thấy nàng của tôi đang bên tô bún mắm. Bún bò huế chứ!một chàng khác quả quyết. Không sao đâu các nàng, dù là bún gì thì số lượng sợi bún là nhiều vô kể khó mà đếm được, nên các chàng cũng sẽ yêu các nàng vô bến vô bờ.

Các chàng vẫn thề thốt: nàng công chúa xinh đẹp của anh, nơi đây trong anh có một tình yêu to lớn và vĩnh cửu dành cho em, và chỉ mình em mà thôi. Thực ra thì cái nơi mà chàng đặt tay lên khi nói ấy là một nơi có bốn ngăn, hai ngăn trên gọi là tâm nhĩ, hai ngăn dưới gọi là tâm thất. Và trong ấy các nhà giải phẫu cho biết không tìm thấy chút tình yêu nào, chỉ có máu của các chàng vẫn ngày ngày chảy qua nuôi sống chính các cơ quan bộ phận lục phủ ngũ tạng trên cơ thể chàng mà thôi.

Có hề chi, mặc kệ các nhà giải phẫu với dao kéo và kết quả nghiên cứu được công bố chắc chắn của họ trên các tạp chí khoa học uy tín, dù có hay không có tình yêu trong cái quả có bốn ngăn ấy, các nàng vẫn được các chàng quan tâm yêu thương, thủy chung, che chở và bao dung. Chàng và nàng sẽ mãi nắm chặt tay nhau đi suốt con đường dài, bên nhau những lúc vui buồn khi ngèo khó hay khi sung túc, và như thế là đủ, là các nàng đã hạnh phúc và hài lòng lắm rồi.

Như vậy thì việc các chàng để tình yêu ở đâu, trong trái tim, trong tâm trí ở trên đầu hay kể cả là ở trong dạ dày, ruột non, hay ruột già thì cũng không có gì là thực sự quan trọng. Do thế không cần thiết phải giải phẫu chàng để tìm hiểu làm gì cho mất công.

Phong Sơn (diễn đàn Tathy)

Ngày đăng: 29/08/2012
Người đăng: Vũ Biên Thuỳ
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Gia vị người Thái Tây Bắc
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage