Đăng nhập bằng tài khoản:

Ngày Trôi Về Phía Cũ

Một quyển sách với nhiều cảm xúc nhẹ nhàng về cuộc sống...

Chỉ là những cảm xúc được góp nhặt sau một-vài-lần yêu, những tản văn - tùy bút được tác giả viết như một cách cất giữ những điều xưa cũ của một thời non trẻ. Tác gải gom hết người cũ - chuyện xưa và gọi tên những trang viết này là "Ngày trôi về phía cũ". Chưa đủ dày dặn để gọi là "hồi ký của yêu thương", cũng chưa hẳn là những lời hoa mỹ để dán mác "thư tình", tất cả chỉ là những cảm xúc lửng lơ của những người trẻ vừa bước vào yêu.

Có niềm tin lẫn thất vọng, có ngọt ngào lẫn cực đoan, nhưng tất cả rồi cũng trôi về phía sau và yên mình khép mắt, ngủ một giấc say nồng trong chăn ấm nệm êm mang tên "Kỷ niệm".

Có thể bạn sẽ choáng ngợp bởi tất cả những cảm xúc vụn vặt được góp nhặt thành câu chữ dưới đây đều chỉ viết về Tình yêu. Chẳng lẽ cuộc sống của những người trẻ bây giờ chỉ có thế thôi sao? Hẳn nhiên không phải vậy. Nhưng nếu để nhớ lại những ký ức của một thời tuổi trẻ, chắc hẳn nhiều người - sẽ nghĩ đến những cảm xúc yêu thương trước nhất. Bởi một lẽ đơn giản, khi người ta trẻ, người ta còn dư dả những niềm tin trong lành nhất để trao đi và nhận lại yêu thương. Biết đâu những người cùng thế hệ 8X sẽ bắt gặp mình đâu đó trong những cảm xúc nhặt nhạnh này, để nhắc nhớ mình về ngày cũ - người xưa. Nhớ nhung không phải để níu chân hay làm lòng bỗng dưng chùng lại, chỉ là để dặn dò hiện tại rằng hãy biết sống xứng đáng với quãng thời gian đa trôi về phía sau. Biết đâu một lúc nào đó quay về nhận mặt năm tháng, người ta sẽ thấy nhẹ lòng xiết bao khi thấy rằng những khoảnh khắc đa qua dù vui hay buồn, dù còn lại hay trôi xa, vẫn sẽ là những cảm xúc đã nuôi lớn "Tôi" của bây giờ.

***

Ngày trôi về phía cũ

Vốn là phóng viên của một tờ báo kinh tế hơn bốn năm và hiện đang là biên tập viên cho một tạp chí, Anh Khang đã quen với công việc viết lách cũng như xem đây như một cách để gửi gắm những suy tư về cuộc sống và tuổi trẻ. Nhiều người cho rằng người làm báo luôn dựa trên những thông tin, dữ kiện thực tế nên thường khó có được lối viết mềm mại, uyển chuyển như các nhà văn, nhưng Anh Khang là một trường hợp ngoại lệ.

Độc giả sẽ tìm thấy trong Ngày trôi về phía cũ một giọng văn lãng mạn, giàu chất thơ và cũng đầy chiêm nghiệm. Có thể nói cuốn sách đã ghi lại những khoảnh khắc của tình yêu thời trẻ, từ những vụng về bỡ ngỡ cho đến khi đã rời xa và quay nhìn lại những điều đã qua bằng tất cả sự trân trọng riêng dành.

Một số tản văn trong sách đã được tác giả trích đăng trên trang mạng xã hội và nhận được nhiều sự đồng cảm của độc giả như Chia tay có thật?, Điểm dối lừa, Bởi yêu em chưa bao giờ là một điều dễ dàng, Phế phẩm ký ức... Sở dĩ những trang viết này gần gũi và dễ được các bạn trẻ đón nhận là vì tác giả đã nói thay cảm xúc của họ về ngày cũ, người xưa - điều mà ai cũng từng có và đánh mất trong đời. Đọc Ngày trôi về phía cũ, sẽ thấy có niềm tin lẫn thất vọng, có ngọt ngào lẫn cực đoan, nhưng tất cả rồi cũng trôi về phía sau và yên mình khép mắt, ngủ một giấc say nồng trong chăn ấm nệm êm mang tên Kỷ niệm.

Hãy lắng nghe những tâm tình trong Ngày trôi về phía cũ:

Cảm ơn người thứ ba trong cuộc tình của hai chúng ta, để anh và em hiểu được rằng đã không còn khái niệm duy nhất trong nhau, đã không còn những tin nhắn cuối cùng vỗ về riêng giấc ngủ hay nỗi nhớ chỉ dành cho một nơi chốn đi về quen thuộc. Sớm hay muộn, anh cũng cần trả em lại với bình yên thực sự - nếu em đã không thể tìm thấy điều đó bên anh. Và em cũng cần trả anh lại với hiện thực, để anh tự thấy rằng hạnh phúc tưởng chừng đã có, tất cả hóa ra chỉ là tạm bợ. Em yêu anh hay chỉ yêu thứ tình cảm được nhận từ anh, cũng không còn quan trọng, bởi con đường trước mắt đủ rộng và dài để em hiểu hết ý nghĩa của thương yêu - dù với bất kỳ ai chăng nữa. (Đôi lúc phải cảm ơn người thứ ba)

Anh bảo em quên bởi vì tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một chuyện trần gian, chẳng thể đủ nhiều viễn vông và huyễn hoặc cho một kết cục không-chóng-tàn. Tình yêu bắt đầu từ những cảm xúc và được duy trì bằng thói quen, tiếc thay cảm xúc thì chóng vánh còn thói quen thường nhanh tẻ nhạt. Cuối cùng, chẳng còn lại gì trong tay dù anh đã cố nắm thật chặt không buông rời - anh cuối cùng lạc mất tay em, cuối cùng rơi mất kỷ niệm và cuối cùng đánh mất thương yêu. Anh cuối cùng không là người cuối cùng của em... (Ngày anh bảo em quên)

Đôi khi chúng ta trôi về hai khoảng trời xa nhau đến ngút mắt tận cùng, mà vẫn cố ngóng hoài về một phía không còn nhau. Mắt đã cay xè, thôi đành dụi mắt, dụi tắt ngày xưa... Đôi khi anh không còn là anh, nhưng tình yêu cho em, thì mãi vẫn riêng dành. (Trôi về hai khoảng trời)

Yêu anh là chấp nhận mọi thứ ở lưng chừng, kể cả hạnh phúc. Đến vui cũng không dám quá trớn và buồn cũng phải gói ghém đi, bởi chỉ một chút xao động dù rất khẽ, hạnh phúc la đà kia sẽ rơi hẫng không phanh. Em vẫn cứ bên cạnh, lắng nghe những buồn vui thường nhật, những giận hờn lẫn ngọt ngào của tình yêu anh đang có. Anh vẫn đi về nơi chốn bình yên của riêng mình bằng hết sự quan tâm và trân trọng, mặc cho khoảng nhớ trong lòng đã xốn xang ít nhiều bởi một hình dung khác. Dẫu biết những khoảnh khắc này rồi sẽ chóng qua, cuối đoạn đường em cũng chỉ là người xa lạ nhìn về hạnh phúc của người ta. Biết là người dưng, vẫn thi thoảng nhủ thầm: "Nếu anh gặp em từ đầu...".(Ở lưng chừng hạnh phúc)

Ngày đăng: 04/09/2012
Người đăng: Quản Phương Thanh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
thay đổi tất cả
 

Thời gian có thể làm thay đổi tất cả, đó là chân lý của chân lý

Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage