Gửi bài:

Mùa thu và tuổi 30

Tuổi 30, ta đã sống 10.950 ngày, 1/2 cuộc đời, 1/3 thế kỉ, gần 1/200 nền văn hiến nước nhà, vó câu vẫn ngạo nghễ chạy qua tuổi 30.Ticktack...ticktack..ta đã đi qua 30 xuân, 30 hạ, 30 đông và 30 thu, 30 mùa nắng mưa... và thấy tuổi 30 vẫn nồng nàn, vẫn cháy bỏng những ước mơ.

***

Lá thu xao xác như khúc ca của mùa! Khi làn gió heo may hôn nhẹ vào những chiếc lá, nó dường như tan đi trong cái giật mình rồi chao nghiêng khe khẽ...làn gió heo may cũng khẽ lướt qua mái tóc mềm mại của người thiếu nữ. Lúc đó ta cũng bất giác giật mình, đứng lặng "Mùa Thu !".

Thu không xanh non mướt mát như chị gái mùa xuân của mình mà người em ấy khoác lên mình bộ áo vàng-một màu vàng kì diệu. Màu vàng ấy làm chênh chao bao trái tim, màu vàng ấy làm mọi thứ lắng xuống, tan ra trong sự bình yên, nhẹ nhàng. Đi giữa thu, thấy lòng hoang hoải nhiều  hơn khi ta đã ở tuổi 30!

Tuổi 30, ta đã sống 10.950 ngày, 1/2 cuộc đời, 1/3 thế kỉ, gần 1/200 nền văn hiến nước nhà, vó câu vẫn ngạo nghễ chạy qua tuổi 30.Ticktack...ticktack..ta đã đi qua 30 xuân, 30 hạ, 30 đông và 30 thu, 30 mùa nắng mưa... và thấy tuổi 30 vẫn nồng nàn, vẫn cháy bỏng những ước mơ.

Nhưng không còn là trẻ con nữa nên tuổi 30 thấy lòng mênh mang quá!

Tuổi 30 thấy con đường mình đi không rộng thênh thang như khi ở tuổi 20 nữa mà thấy nó dài vô tận, sâu thăm thẳm, kéo theo bên mình bao nỗi mông lung. Tuổi 30, suy nghĩ không còn bồng bột, nỗi nhớ thương vì thế cũng dày hơn. Có nỗi nhớ về tuổi thơ, có nỗi nhớ về người bạn cũ, có nỗi nhớ về khoảnh khắc lần đầu rung động nỗi yêu thương...những nỗi nhớ ấy cứ đong đầy, cứ khắc khoải khiến cho những trống trải của hiện tại bị nỗi nhớ lấp đầy. Và tuổi 30, giọt nước mắt cũng sẽ lăn nhanh hơn để rồi khô mau,nén lại và cười và  đi tiếp!

Mặc kệ ta tuổi 30, nắng và gió vẫn cứ miên man trên những hàng cây để rồi ta chợt thấy cuộc sống không hề mệt mỏi như ta tưởng. Ngồi nhâm nhi một ly cà phê, nhìn qua ô cửa màu nâu thấy mình đang trôi xa hơn những ngày qua, thấy cuộc sống có rất nhiều điều để ta cảm nhận. Ta thường gọi cuộc sống bằng hai từ "hối hả" mà không biết rằng cuộc sống vẫn dịu dàng và bình yên, gần gũi và thân thương đến lạ kì.

Qua ô cửa màu nâu thấy những cánh đồng tít tắp, những ngọn gió đang mang đến cho ta hương mạ non. Cứ thế, qua ô cửa màu nâu ấy ta thấy những em bé đang tung tăng giữa thu để thực hiện khát vọng đến trường. Cứ thế, qua ô cửa màu nâu ấy ta thấy những người con gái đang nhẹ nhàng trao những bông cúc vàng cho những người muốn nhuộm không gian thu bằng sắc vàng rực rỡ.Cứ thế, qua ô của màu nâu ta bắt gặp một ánh mắt nhìn da diết...Và cứ thế, qua ô cửa  màu nâu ta thấy bao điều giản dị nhưng đầy ắp tin yêu ...

Ta nghiêng mình nhìn những giọt mưa thu đang tí tách, thấy những hạt mưa ấy tròn xoe như đôi mắt của một người đang mỉm cười hạnh phúc. Vì thế, mặc kệ những ánh mắt dò xét,mặc kệ những cách quan tâm giả tạo, mặc kệ những bon chen...ta vẫn sống trọn vẹn cho tuổi 30, cho 24 giờ của ngày hôm nay...

Trên con đường ta đi, nhiều khi ta không dám ngoảnh nhìn về phía sau nhưng không gian thu đã lên tiếng, đã ru lòng ta bình yên, cho ta những khoảng không tĩnh lặng để ta vui buồn với tuổi 30, để cho ta cảm nhận rằng vẫn còn những trăn trở, âu lo nhưng tâm hồn ta vẫn trong trẻo,vẫn còn nhiều lắm những yêu thương... để ta bình tâm và đặt bàn chân của mình về phía trước. Dù biết rằng những dấu chân nhàn nhạt của ta chỉ cần một cơn gió kéo qua là bay mất...!

Nguyễn Hương

Ngày đăng: 25/08/2012
Người đăng: Quản Phương Thanh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
không nản lòng chen lấn
 

Luôn luôn còn chỗ cho một người không nản lòng chen lấn

Đêm LOBO - Đoàn Thạch Biền

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage