Gửi bài:

Làm ơn đi, con chỉ mới 17 tuổi thôi!

Audio - Ai đó làm ơn hãy đánh thức tôi dậy! Tôi xin các người. Hãy đem tôi ra khỏi đây. Tôi không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy cha và mẹ đau khổ như thế. Ông bà tôi suy sụp, bước đi không vững. Anh chị em tôi thờ thẫn như những bóng ma và cử động như người máy. Mọi người bàng hoàng. Không ai tin được chuyện này. Chính tôi cũng không tin.

***


Nỗi đau đớn cực độ cứ dày vò tâm trí tôi. Giờ tôi chỉ còn là con số thống kê vô hồn. Khi mới đến đây, tôi cảm thấy cô độc lạ thường. Tôi ngập chìm trong đau khổ và mong tìm được ai đó cảm thông, chia sẻ. Nhưng tôi đã không tìm được sự cảm thông nào. Chung quay tôi là hàng ngàn thân xác khác cũng bị bầm dập như tôi. Tôi được gắn cho một con số và bị phân vào nhóm những người "Chết vì tai nạn giao thông".

Ngày tôi từ giã cõi đời là một ngày đi học bình thường như bao ngày khác. Chao ôi, ước gì lúc đấy tôi đã chịu đi xe buýt! Nhưng tôi đã quá ác cảm với xe buýt. Tôi nhớ là mình đã làm mình làm mẩy với mẹ để được lấy xe hơi đi cho bằng được.

- Cho con lái đi mà mẹ - Tôi nài nỉ - Bạn con đứa nào cũng đi xe hơi cả mà có sao đâu.

Khi chuông vừa reo lúc 2h30 chiều, tôi quẳng vội sách vở vào ngăn tủ của mình và tự nhủ: "Mình được tự do cho đến sáng mai!". Tôi chạy nhanh đến chỗ đậu xe, hứng chí với ý nghĩ sẽ được ngồi sau tay lái chiếc xe hơi và muốn làm gì với nó thì làm.

Làm ơn đi, con chỉ mới 17 tuổi thôi!

Tai nạn xảy ra như thế nào giờ đây không còn quan trọng nữa. Tôi đã làm điều dại dột - phóng xe rất nhanh và trổ tài lạng lách. Nhưng lúc đấy tôi lại cho rằng dó là sự tận hưởng tự do của mình và lấy đó làm khoái trái.

Điều cuối cùng tôi còn nhớ là tôi mới vừa chạy ngang qua bà cụ có vẻ đang đi rất chậm. Rồi tôi nghe tiếng va chạm thật lớn, người tôi bị chao đảo khủng khiếp. Kính và sắt thép văng ra khắp nơi. Toàn thân tôi như bị lộn nhào cả lên. Tôi nghe tiếng thét kinh hoàng từ chính miệng mình và rồi không biết chuyện gì nữa cả.

Bỗng nhiên tôi tỉnh dậy, chung quanh hoàn toàn im lặng. Một nhân viên cảnh sát đang đứng phía trên tôi bên cạnh là một bác sĩ. Toàn thân tôi đầy thương tích, cả người tôi đẫm máu. Những mảnh kính vụn nhọn hoắt găm khắp thân tôi. Điều lạ lùng là tôi không cảm thấy đau đớn gì cả. Này đừng kéo tấm vải phủ kín mặt tôi như vậy chứ! Tôi không thể chết. Tôi chỉ mới 17 tuổi. Tối nay tôi còn hẹn với bạn gái tôi nữa. Bao nhiêu điều thú vị trong cuộc sống đang chờ tôi phía trước. Tôi vẫn chưa thụ hưởng hết mà. Không! Không! Tôi không thể chết được!

Rồi người ta đặt tôi vào trong cái hộc. Gia đình đến nhận dạng tôi. Tại sao người thân phải chứng kiến tôi trong tình trạng này? Tại sao tôi phải nhìn vào mắt của mẹ khi mẹ đang phải đương đầu với nỗi đau khủng khiếp nhất trong cuộc đời mình? Cha trông già sọm hẳn đi. Cha nói với người đàn ông trực ở đấy:

- Vâng! Đó chính là con trai chúng tôi.

Đám tang cũng thật kì lạ. Tôi thấy tất cả họ hàng và bạn bè đi về phía quan tài của mình. Họ nhìn tôi bằng đôi mắt buồn bã nhất mà tôi từng thấy. Một vài đứa bạn của tôi khóc. Vài cô gái sờ vào tay tôi và nức nở quay đi.

Ai đó làm ơn hãy đánh thức tôi dậy! Tôi xin các người. Hãy đem tôi ra khỏi đây. Tôi không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy cha và mẹ đau khổ như thế. Ông bà tôi suy sụp, bước đi không vững. Anh chị em tôi thờ thẫn như những bóng ma và cử động như người máy. Mọi người bàng hoàng. Không ai tin được chuyện này. Chính tôi cũng không tin.

Làm ơn đừng chôn tôi! Tôi không chết!

Tôi muốn ca hát và chạy nhảy. Làm ơn đừng chôn tôi dưới lớp đất kia!

"Con xin hứa nếu Thượng Đế cho con thêm cơ hội nữa, con sẽ là người lại xe cẩn thận nhất trên thế giới này."

Tất cả những điều tôi muốn là hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa.

"Làm ơn đi Thượng Đế, con chỉ mới 17 tuổi thôi....."

Ngày đăng: 04/10/2012
Người đăng: Phạm Văn Hải
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
mái nhà
 

Đôi khi, người ta cũng cần được nhắc nhở về một mái nhà, để biết rằng mình còn một nơi để quay về, khi mọi niềm vui chợt tan vỡ…

Điều dịu dàng cuối cùng – Đỗ Quyên

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage