Đăng nhập bằng tài khoản:

Mẹ chồng khó tính

Lần đầu tiên Hoàng đưa bạn gái về nhà giới thiệu với mẹ, chàng đã cẩn thận dặn dò nàng :

***

- Mẹ anh là một người khá kỹ tính, em nhớ cẩn thận và khéo léo nhé, nếu biết cách làm vừa lòng mẹ, mẹ sẽ quý em lắm đấy!

Mai gật đầu khe khẽ :

- Em biết rồi, em sẽ cố gắng.

Đón Hoàng và Mai ở cửa mẹ Hoàng cười nhạt :

– Hai đứa về đấy à, vào thay quần áo rồi ra ăn cơm, em nó chuẩn bị sẵn cả rồi đấy

Mai xăng xái đặt túi hoa quả lên bàn rồi xắn tay áo đon đả :

– Dạ, để cháu dọn mâm giúp em ạ!

Vừa bước đến cửa bếp, mẹ Hoàng đã nhẹ nhàng :

- Còn con gà ở trên thớt đấy chưa chặt đâu, cháu vào chặt bày ra đĩa rồi mọi người cùng ăn.

me-chong-kho-tinh

Mai vâng dạ chạy vào bếp, một con gà luộc sẵn và một chiếc dao đã nằm ở đó tự bao giờ. Mai cầm dao bắt đầu công việc chặt gà của mình, nàng loay hoay mà không biết chặt thế nào cho hợp lý. Cái thớt quá bé và con dao thì quá nhỏ, lại có vẻ cùn. Nàng nhìn quanh, chẳng thấy con dao nào nữa, cũng chẳng thấy một cái thớt nào to hơn. Nàng nghĩ bụng : "hay là mẹ anh muốn thử mình".

Nàng nhắm mắt nhắm mũi cố lấy hết sức giáng một nhát xuống con gà, gà không đứt, nước bắn tung tóe suýt rơi xuống đất. Nàng luýnh quýnh xoay con gà lại giữa thớt giáng thêm một nhát nữa. Lần này thì conn gà đã chia ra làm đôi nhưng có vẻ chẳng đẹp mắt chút nào. Nàng do dự định hỏi con dao sắc hơn cho dễ chặt nhưng lại ngại, nàng vật lộn với con gà gần mười lăm phút.

Khi đĩa gà được bày ra,dù cố sắp xếp để che đậy những phần nát nhưng cũng không thể nói đó là một đĩa thịt gà đẹp được. Nàng bối rối đặt đĩa thịt lên mâm trong khi mẹ Hoàng và cô em gái đã ngồi đợi sẵn. Mẹ chàng gắp một miếng thịt gà cho vào bát của mình, bà nhăn mặt, miếng thịt vừa to lại vừa xốc xếch.

Mai lắp bắp :

– Dạ, tại dao cùn quá, thớt lại bé nên cháu....

Hoàng chữa thẹn cho người yêu :

– Thôi, đằng nào cũng chặt rồi, một con gà ra đấy cả mà, mọi người ăn đi

Mẹ Hoàng lại nhỏ nhẹ :

- Lần sau chặt gà phải biết chặt đôi con gà ra, rồi chặt cánh, đến đùi, nó mới đẹp và ngon được.

Mai lí nhí :

– Dạ cháu biết rồi ạ! – Trong bụng nàng lại nghĩ thầm, rõ ràng mình cũng chặt đúng quy trình, nhưng dao cùn như thế ai mà chặt đẹp được chứ!

Bữa ăn trôi đi trong im lặng, vài lần nàng có ý định gắp cho mẹ Hoàng nhưng cứ thấy ngại ngùng, nàng cúi đầu ăn hết bát cơm rồi xin phép rời mâm. Hoàng kéo người yêu ngồi lại ăn thêm nhưng Mai từ chối, nàng cảm thấy khó ăn, có cái gì đó cứ nghèn nghẹn ở cổ.

Xong bữa nàng lại xăng xái chạy ra rửa bát, cô em của Hoàng cười tươi :

– Mấy khi có người rửa bát hộ, chị rửa đi nhé, em đi tắm một chút. Mai cười gật đầu.

***

Buổi trưa, khi mọi người đi ngủ hết, Hoàng cũng leo lên giường ngủ bỏ mặc Mai một mình ở ghế sô pha. Mẹ của Hoàng ngủ được một lúc đi ra phòng khách thấy Mai đang gật gù bên giường của Hoàng bà vội bảo :

- Cháu lên ghế sô pha ngủ một giấc đi.

Nàng im lặng đứng dậy định đi thì Hoàng tỉnh dậy, anh vội vã :

– Thôi, em ngủ ở giường anh đây này, để anh ngủ ở ghế cho.

Mẹ Hoàng lườm một cái rồi đi vào phòng bỏ mặc Mai và Hoàng ở lại với cái nhìn ngơ ngác. Mai thấy tủi thân, nàng nói dỗi :

- Thôi, anh ngủ trên giường đi, không mẹ anh lại xót, em ngủ ghế cũng được.

Hoàng kéo Mai lại nhưng nàng đã ôm gối đến ghế sô pha. Mai úp mặt vào gối, quay vào bên trong, một giọt nước mắt tủi thân trào ra, nàng bắt đầu cảm nhận sự khó khăn của việc làm dâu bắt đầu đến với mình.

me-chong-kho-tinh-1

***

Lần thứ hai Mai vào nhà Hoàng đó là dịp nàng nghỉ Tết, ghé lại thành phố chơi mấy ngày khi Hoàng năn nỉ. Nàng biết thế nào mình cũng sẽ chung sống với Hoàng và cả mẹ Hoàng nên nàng cũng không muốn mẹ chàng phật lòng nhiều. Đón nàng ở cửa vẫn là nụ cười nhạt của mẹ Hoàng. Nhưng khi thấy Mai xách một túi quà to, bà đã vội đỡ lấy cho mai, xuýt xoa hỏi thăm về công việc và câu chuyện đi đường của Mai.

Bà vồn vã :

– Lương của Mai được bao nhiêu một tháng mà mua quà cho nhà cô nhiều thế này?

Mai ấp úng :

-Dạ, cháu cũng mới đi làm được hơn một năm nên lương còn thấp lắm à, tết nhất cháu mua hộp quà biếu gia đình cô chứ không có gì nhiều đâu ạ!

Hoàng từ ngoài sân chạy vào, chỉ hộp quà to hơn trên bàn dặn Mai :

– Tý nữa em nhớ mang hộp quà anh mua về biếu bố mẹ, không lại quên mất. Ra tết rỗi thì anh qua nhà em chơi sau, chắc trong tết anh bận phụ mẹ lau dọn nhà cửa.

Mẹ Hoàng lại đặt cái nguýt dài lên môi:

– Ôi, tôi cứ tưởng anh chị mua cho gia đình này đấy, thế ra hộp kia là cho bên bố mẹ vợ tương lai à? Cậu Hoàng quý hóa nhỉ, mẹ đẻ ở đây cậu đã bao giờ mua cho cái gì mà chưa gì bên vợ đã đầy đủ nhỉ?

Hoàng nhăn mặt :

-Mẹ!

Biết ý Mai chữa thẹn :

- Dạ thôi, nhà cô cứ để đấy trang trí bàn thờ tết với cả biếu bên anh em nội ngoại, cháu về quê cháu mua sau cũng được ạ! Đường xa xe cộ dịp tết lại đông cháu mang về chắc sợ vỡ mất thì tiếc lắm!

Mẹ Hoàng không nói gì, bà đứng dậy đi vào nhà bỏ mặc Mai và Hoàng đứng ngẩn ngơ nhìn nhau.

Mai thấy uất ức, nàng cầm túi xách dùng dằng định về nhưng Hoàng đã kéo nàng lại, xin lỗi nàng rối rít :

– Thì anh đã bảo mà, mẹ khó tính, em phải biết cách mà chiều mẹ chứ!

Mai chua chát :

– Em chiều theo kiểu nào được anh?

***

Mai bàn bạc với Hoàng chuyện ở riêng. Nàng nghĩ lấy nhau rồi nàng sẽ không thể ở chung với mẹ chồng được vì nàng cảm giác nghẹt thở mỗi khi đối diện với mẹ của Hoàng. Nàng sợ xung đột sẽ xảy ra khi về ở chung trong một mái nhà. Nhưng khi vừa nói ý định đó ra Hoàng đã từ chối ngay :

- Không được, vợ chồng mình phải ở với mẹ chứ, em không thương mẹ sao? Anh đã nói với em rồi còn gì, ba mất sớm, mẹ tự mình nuôi hai anh em anh trưởng thành, mẹ khó tính là điều đương nhiên. Em phải hiểu và thông cảm cho mẹ anh chứ!

Mai phân bua :

– Em hiểu, nhưng em có cảm giác mẹ hơi khắt khe với em, hay em làm cái gì sai? Nếu cưới nhau mà suốt ngày em bị mẹ mắng thì chắc em không chịu được đâu.

Hoàng nhẹ nhàng :

– Anh biết em khó xử như thế nào nhưng em cần cố gắng thật nhiều hơn nữa để làm vừa lòng mẹ thì mẹ sẽ chiều em thôi mà. Cuộc sống thành phố nó khác ở nông thôn, em phải biết cách hòa nhập chứ!

Mai nhăn mặt khó chịu :

– Anh không phải dạy em, ít ra em cũng học ở thành phố bảy năm, hai năm em đi làm nữa không ít để em không hiểu gì về cuộc sống thành phố.

Hoàng im bặt, chàng chui vào lòng Mai tỏ ý hối lỗi nhưng Mai đã đẩy anh ra. Mai lạnh lùng :

- Em muốn yên tĩnh một lúc!

me-chong-kho-tinh-2

***

8.3 Mai xin nghỉ sớm vào shop quần áo tìm mua cho mẹ Hoàng một bộ quần áo. Vừa chọn Mai vừa nghĩ xem vóc dáng của mẹ Hoàng như thế nào để mua cho phù hợp. Suốt hai tiếng lựa chọn nàng đã mua được hai bộ cho mẹ Hoàng và một bộ cho mẹ mình. Nàng đóng gói cẩn thận ra bưu điện gửi về cho hai mẹ.

Hai ngày sau, mẹ Mai gọi điện ra rối rít :

– Con gái mẹ chu đáo thế, lại còn nhớ ngày 8.3 mua quà cho mẹ nữa cơ à? Thế có biết đường mua quà cho mẹ của cậu Hoàng không?

Mai vui vẻ :

– Dạ con có nhớ mẹ ạ!

Hai ngày hôm sau Hoàng sang chơi, chàng buồn buồn bảo :

– Em mua quà cho mẹ mà chẳng để ý gì cả, đến cái mác em cũng làm bung ra, làm mẹ cứ nghĩ là hàng hiệu giả, mẹ chẳng chịu mặc kia kìa.

Mai uất ức :

– Gửi bưu điện thì nó phải có quá trình vận chuyển bốc dỡ hàng, va chạm rơi mác thì có gì to tát đâu mà phải thế! Mẹ anh không mặc thì thôi, em cũng vì nhớ đến ngày mà quan tâm, sao cứ phải khắt khe thế cơ chứ!

Hoàng nhăn nhó :

- Thì em gọi điện về mà giải thích với mẹ, sao lại quát anh! Mà sao dạo này anh thấy em khó tính thật đấy

Mai vặc lại:

– Thế 8.3 anh mua quà gì gửi về cho mẹ em, em nghe mẹ nói anh còn không gọi điện chúc mừng mẹ em cơ mà!

Hoàng ngớ người, chàng ta gãi đầu gãi tai :

– À thì...công việc lu bu anh quên mất! Mà mẹ em nữa cũng lắm chuyện cơ, có thế mà cũng nói với em!

Mai bực tức :

– Em thấy anh có quên bạn anh đâu, hôm đấy anh còn nhắn tin, gọi điện chúc mừng mấy người liền cơ mà, sao mẹ em mà anh lại quên được chứ!

Hoàng đỏ mặt không nói được lời nào!

***

Lần thứ ba Mai vào nhà Hoàng đó là khi hai gia đình có ý định đi lại với nhau để bàn chuyện cưới xin cho Hoàng và Mai. Mai đi cùng bố và mẹ, bác trai, bác gái đến nhà Hoàng vào một buổi chiều mùa hè. Khi xe vừa đỗ trước cổng, Hoàng đã đứng đó tự bao giờ tươi cười đón bố mẹ vợ và các bác. Mẹ của Hoàng đứng ở cửa đon đả :

– Ôi các bác, quý hóa quá, các bác vào đây chơi, ngồi xơi với gia đình em bữa cơm thân mật!

Khi bốn người bên nhà Mai đi xuống, định bước vào nhà thì mẹ Hoàng kêu lên :

– Ấy ấy, các bác cứ để dép ở ngoài, em mới lau nhà, ở thành phố nó khác nông thôn là vậy đấy!

Bố mẹ Mai và hai bác khựng lại, nhưng rồi họ vui vẻ cởi dép đi vào nhà, Mai đứng đó lòng đầy hối hận, hối hận vì đưa ba mẹ và hai bác đến ra mắt nhà chồng tương lai mà bị coi chẳng ra gì cả. Đến cả cái dép cũng bảo phải tuột ra, có phải bố mẹ nàng không biết cách đâu mà phải như thế! Nàng thấy mình xấu hổ không biết chui vào đâu được. Bữa cơm ra mắt hai họ trầm hẳn xuống.

me-chong-kho-tinh-3

***

Mai nói lời chia tay Hoàng trong một ngày cách lễ ra mắt không xa. Hoàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mai bảo "Em không thể lấy một người mà mẹ anh ấy và cả anh ấy không biết trân trọng em và gia đình em!"

Ngày đăng: 20/09/2012
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
your absense
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích