Gửi bài:

Chị hai

Sau đêm sinh nhật của bạn học cũ, Tâm trở về nhà trong cơn say loạng choạng, chân bước thấp bước cao. Trong tâm trí nó vẫn ý thức được đèn sáng chưa tắt, tức là nhà nó còn thức, chưa ngủ để chờ nó về.

***

Nó vốn dĩ là người sợ ba má. Tuy là con trai một lại là con út nhưng nhiều khi nó đi chơi quá giờ, trở về thì cây roi lúc nào cũng để sẵn và nó chuẩn bị ăn đòn. Với cái tuổi mười sáu nó ham chơi vô cùng, lại rất ngang bướng, đánh ngày trước thì ngày sau nó lại đi, hôm nay cũng vậy. Nó nín thở bước vào nhà, ngăn không cho mùi rượu thoát ra theo hơi thở, chân cố đứng vững để giấu mọi người về việc nó uống rượu tối nay. Vừa mở cửa bước vào nhà, nó bắt gặp má nó và chị hai Thu ngồi đó từ bao giờ, tay chân nó bắt đầu run, nhìn thấy cây roi bên cạnh nó như muốn tỉnh rượu.

chi-hai

Giọng má nó quát lên.

"Mày đi đâu bây giờ mới về. Mày biết bây giờ là mấy giờ rồi không?".

Nó nhìn chị hai nó với đôi mắt không mấy thiện cảm, rồi bắt đầu nó nhẹ giọng phân minh.

"Dạ con đi sinh nhật thằng Tú con dì Sương, con về trễ là do bị thủng bánh xe, tối nên tìm tiệm sửa xe vá khó quá, dắt bộ xuống ngã ba mới có tiệm".

Chị hai Thu nghe qua là biết nói dối liền vì cái tính của nó xưa nay chị nó không lạ gì nữa, Thu nói với má.

"Nó nói xạo đó má, nó mà không đi nhậu, con chịu thua cái gì cũng thua".

Má nó nhìn chị Thu rồi bắt đầu nhìn nó và nó cũng sẵn sàng biết trước câu hỏi mà má nó chuẩn bị hỏi.

"Mày có uống rượu không?".

Nó đáp tỉnh bơ.

"Dạ có, nhưng con chỉ uống có một ly".

Thu cười, vì trước tới giờ chưa bao giờ Thu nói sai về nó.

"Đó, má thấy chưa, con có nói oan cho nó đâu".

Má nó chụp cây roi chỉ thẳng về trước mặt nó, bà lớn tiếng.

"Mới có bây lớn cũng bắt chước người ta rượu chè".

Thu cũng nói vào.

"Thằng này mà má không dạy, lớn lên nó hư cho thấy, giờ nó nhỏ vậy mà đã uống rượu, thì lớn lên nó ra sao nữa".

Thằng Tâm bặm môi, nhìn chị Thu nó rồi lớn tiếng.

"Bà giỏi quá, rồi bà đi chơi ai nói bà".

Thu nói với giọng đầy mỉa mai.

"Tao lớn, còn mày nhỏ, với lại không phải ngày nào tao cũng đi, mà chưa có lần nào tao đi mà về khuya như mày".

Hai chị em cãi nhau dữ dội, má phải vào can thiệp.

"Cái nhà này ngộ thiệt, 2 đứa bây mà xúm lại là rùm beng lên. Cả 2 im hết không ai nói gì, thằng Tâm đi vào ngủ, con Thu cũng đi luôn".

Nó đi vào và cười thầm vì nó đã thoát nạn, không còn ăn đòn như những ngày trước. Nhà chỉ có hai chị em mà cứ gặp là gây gổ, mọi bí mật của nó đều bị chị hai khui ra hết.

Nó ghét chị hai nó vô cùng, nó muốn chị nó đi ra khỏi căn nhà này, để từ nay về sau không còn ai chống đối với nó. Nhiều khi hai chị em giận nhau đến mấy ngày không nói chuyện, cứ mỗi lần như vậy chị nó đều là người chủ động bắt chuyện trước, riêng nó thì không bao giờ. Nó như ông trời con trong căn nhà này, ngày nào mà chị nó nấu đồ ăn, hơi mặn tí, hơi lạc tí, là nó chê thậm tệ, chưa có gì chị nó làm mà nó vừa ý.

Hai chị em với hai bản chất khác nhau hoàn toàn, gặp nói chuyện một lát rồi lại cãi vả, nó muốn chị nó phải nhường nhịn nó, riêng nó thì cứ lấn tới. Nhiều khi nó buồn hay vui gì cũng phải đi gây sự với chị nó, có như thế nó mới ăn cơm ngon, người ta gọi hai chị em nó là khắc khẩu, những lần nó kiếm chuyện, chị nó tức lên thì nó đều bị ăn chổi nhưng nó vẫn không sợ, cứ như thế hết ngày này qua tháng nọ.

Sáng sớm nó thức dậy, thấy chị nó đang quét nhà. Nó còn ấm ức chuyện tối qua, việc chị nó châm dầu vào lửa, nó chắp tay sau lưng đi xung quanh lẩm bẩm.

"Giỏi quá ta, chắc chiều nay bão số một quá".

"Mày biến chỗ khác, một lát tao cho ăn cây bây giờ".

Nó vẫn giữ cái giọng đầy mỉa mai lẫn thách.

"Sợ quá, nghe muốn xỉu. Thử cái coi chơi, bày đặc hù dọa, nhà tôi, tôi muốn đứng đâu kệ tôi".

Thấy nó thách thức, Thu bỏ quét nửa chừng đi xuống nhà dưới để tránh mặt nó, nó vẫn đi theo kiếm chuyện gây sự.

"Dáng đi đẹp quá ta, nhìn y như con vịt".

Thu bực tức với những câu nói của nó.

"Hồi đó chắc má đẻ nhầm mày".

Nó cười khoái chí với câu nói của chị hai nó.

"Đẻ nhầm bà thì có".

Thu nhắc lại chuyện hồi tối, vì má chưa đánh nó.

"Hồi tối sao má không cho mày vài cây, để mày chừa cái tật".

Cho tôi vài cây, thì cho bà 1 nghìn cây

Ngày nào mày đi ra khỏi cái nhà này, là cái nhà này yên"

Còn bà ngày nào mà còn trong cái nhà này, thì cái nhà này không yên. Ngày nào bà ra khỏi đây. Tôi sẽ ăn mừng.

Thu lắc đầu, nói rõ từng chữ.

"Từ nay về sau quần áo mày thì mày tự giặt. Tao không làm cho mày hoài đâu".

"Tôi đâu có kêu bà giặt, là do bà tự giặt chứ tôi không kêu".

"Mày nhớ nói nghe chưa?".

"Ừ tôi nhớ".

Thu quay lưng đi vào phòng vì cô biết nói chuyện với nó chỉ thêm mệt, nó không biết điều, thậm chí còn không tôn trọng cô cứ ngang ngược nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy buồn vì đã quá quen với cảnh này. Thu hơn tuổi nó đến mười tuổi nhưng chưa bao giờ nó xưng em gọi chị, chỉ tôi và bà, mặc dù ba má la mắng nó rất nhiều về cách nó nói chuyện với chị hai nhưng nó vẫn không thay đổi. Nó cho rằng cái chuyện gì của nó Thu cũng xen vào, nhất là những vụ đi chơi hoặc xin tiền ba má.

Nhà chỉ có cái tivi đứa thích coi đài này, đứa thích coi đài kia, hai chị em cứ tranh giành nhau dẫn đến cãi nhau rồi đánh nhau, cuối cùng ba dẹp cất luôn cái tivi để từ nay về sau khỏi phải cãi cọ. Thế là từ đó nó ghét chị nó vô cùng, nếu như không có chị nó trong căn nhà này, thì những việc tồi tệ ấy sẽ không xảy ra. Cũng có đôi lúc nó muốn chị đi nó đi khỏi nhà này để khỏi chướng tai gai mắt, khỏi phải bực với cái tính hay bao đồng, châm dầu vào lửa, làm nó bị ba má la và có cả bị đánh chỉ vì chị 2 nó.

Thu đã hai mươi sáu tuổi, đó là tuổi sắp đi lấy chồng, gia đình đã bàn tính về chuyện này mấy ngày nay. Nó nghe xong, nó thở phào nhẹ nhõm và tự cười một mình, nó biết về sau sẽ không còn ai cản đường, cản lối của nó. Nó vui như chưa bao giờ được vui và chắc chắn nó sẽ ăn mừng thật như lời nó nói cùng với chị 2.

Thế mà ngày chị nó đi lấy chồng, dù biết đó là ngày vui nhưng sao nó thấy trong lòng rất buồn. Khi đưa dâu về nhà chồng, nó nấp sau cánh cửa nhìn chị nó thật lâu, hai hàng nước bỗng giàn giụa, nó khóc mưa, nó vốn là người sĩ diện nhưng lần này thì mặc kệ, ai nhìn nó chẳng quan tâm, cứ khóc như một đứa trẻ giữa khách khứa hai họ.

Má nó thấy nó khóc, bà cũng khóc theo, chị nó nhìn thấy, vội vàng đi ra, nó ôm chị nó vào lòng, đây là cái ôm vốn dĩ chưa từng có giữa hai chị em, chị 2 lấy tay lau nước mắt cho nó, mà mắt chị cũng rưng rưng theo.

Mới ngày nào nó còn tuyên bố nếu chị nó ra khỏi căn nhà này thì nó sẽ ăn mừng nhưng nay thì trái ngược lại, nó không muốn chị nó đi, nó chỉ muốn chị nó ở lại trong căn nhà này mãi mãi. Ba bất ngờ đi tới động viên.

"Chị con đi lấy chồng, con phải vui chứ, hôm nay là ngày vui, đừng khóc người ta cười cho, cả ba mẹ con phải vui lên, cười lên".

Nói thì nói vậy nhưng ba nó cũng buồn không kém gì nó, với mẹ nó vì ông chỉ có một đứa con gái duy nhất. Nó lấy tay lau nước mắt, miệng cố cười, mà tiếng hít hít cứ kéo dài, chị nó nắm lấy tay nó, nói khẽ.

"Út ở nhà, nhớ ngoan, nghe lời ba má, đừng đi chơi nhiều".

Nó im lặng gục mặt xuống và quay mặt đi hướng khác. Nó cố giấu cảm xúc nhưng đôi mắt cứ ứa ra. Chị nó quay lưng đi sau khi an ủi nó và má nó. Nó vẫn đứng nhìn theo cái dáng của chị hai nó khuất sau một tấm rèm.

Họ đàng gái ra về, nó vẫn không chịu về, cứ muốn ở lại đây với chị nó, bà con phải năn nỉ, nó cũng không chịu, nhất quyết phải ở đây lâu thêm tí nữa.

Đêm đó, nó không ngủ, cứ đi tới lui, nhìn cái phòng của chị nó, giờ vắng tanh, nỗi buồn nào đó kéo về trong đôi mắt nó, chỉ mới đây thôi, thế mà giờ nó nhớ chị hai nó rất nhiều.

Từ nay về sau trong căn nhà không còn bóng chị của nó nữa và không còn ai chống đối với nó, biết vậy nhưng sao nó cứ buồn.

Nó nhớ lại những ngày chị hai nó còn ở đây, nhà cửa, cơm nước, tất cả một tay chị hai nó làm, tuy có cãi vã hơn thua nhưng chưa bao giờ chị hai để nó giặt bất cứ bộ đồ nào, mỗi khi cãi nhau, chị hai lúc nào miệng cũng nói, từ nay về sau sẽ không giặt đồ cho nó, nó cũng thừa biết chị hai nó nói vậy, chứ không làm vậy.

Những khi nó sốt chị hai nó thức trắng đêm để lo cho nó, những khi nó đi chơi quá giờ, chị nó không bao giờ ngủ trước, chỉ chờ nó về rồi mới yên tâm ngủ. Nhớ luôn hồi xa lắc ấu thơ, chân nó bị đau, chị nó phải cõng nó từ nhà đến trường, rồi từ trường đến nhà, cứ thế suốt mấy tháng liền, nhớ lại mà hai hàng nước mắt nó chảy dài.

Đêm nay là ngày đầu tiên chị nó vắng nhà, chưa bao giờ nó thấy trống vắng như đêm nay, nó biết từ nay về sau cũng vậy. Từ đó về sau nó cứ nhìn ra trước sân, mỗi khi thấy ai đi ngang qua đầu ngõ, nó tức tốc chạy ra mừng rỡ vì cứ tưởng chị 2 nó trở về.

Quang Nguyễn

Ngày đăng: 14/11/2020
Người đăng: Nguyễn Quang
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Gia vị người Thái Tây Bắc
Không thể sống
 

Bây giờ tớ đã hiểu rồi Doraemon ạ. Trên đời này không ai có thể sống mà thiếu những người chung quanh

Nobita - Doraemon

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage