Gửi bài:

Hồi 14 - Giết người đền mạng

Kiếm đã rút ra, lưỡi kiếm còn đang nhỏ máu. Quyền đầu cũng đã nắm chặt lại.

Gương mặt của Thường Vô Ý xanh lè, không có một chút biểu tình.

Tiểu Mã nói :

- Mau chùi sạch máu trên lưỡi kiếm của ngươi.

Thường Vô Ý hỏi :

- Tại sao?

Tiểu Mã nói :

- Bởi vì nếu ta giết không được ngươi, ngươi sẽ giết ta, ta không muốn để cái thanh kiếm còn có vấy máu của chó đó đâm vào cổ họng của ta, ta chưa từng ăn cả đến thịt chó.

Thường Vô Ý nói :

- Có lý.

Y chùi lưỡi kiếm ngay vào chiếc giao ỷ bằng da hỗ.

Tiểu Mã thì đã quay người lại đối diện với bức rèm nói :

- Không được, nhất định không được.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Chuyện gì không được?

Tiểu Mã nói :

- Tôi không thể giết y được.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Tại sao?

Tiểu Mã nói :

- Bởi vì tôi sực nhớ ra một chuyện.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Chuyện gì?

Tiểu Mã nói :

- Nơi đây của ông, quy củ là giết người đền mạng.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Đúng vậy.

Tiểu Mã nói :

- Y giết, không phải là người, mà là chó.

Một người nếu đã tự thừa nhận mình là chó, người khác sao còn muốn xem y là người nữa?

Tiểu Mã nói :

- Tôi nghĩ, chắc nơi đây của ông không có quy củ "giết chó đền mạng" phải không?

Bất kỳ nơi nào cũng không thể có thứ quy củ nào như vậy.

Châu Ngũ thái gia bỗng cười lớn, bức rèm lại lung lay lên một trận, đồng thời tiếng thanh la lại nổi lên.

Cửa mở lớn ra.

Bốn người đi trước hai chiếc kiệu, bước vào trong, sau kiệu còn có hai người đi theo.

Hai người đi sau là Hương Hương và Trương Lung Tử, trong kiệu dĩ nhiên là hai chị em họ Lam.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Các ngươi quả thật không hổ là bạn bè tốt với nhau, bất kể ra sao, ta cũng phải cho các ngươi được gặp nhau một lần trước đã.

Tiểu Mã rất muốn hỏi :

- Gặp xong rồi sẽ ra sao?

Nhưng y không hỏi.

Y đã cảm thấy được, chuyện này hình như không đơn giản có vậy, hình như trong đó còn rất nhiều nhiêu khê, đều là những chuyện ngoài ý liệu của y trước khi lên núi.

Hiện tại y đã lên đây, hình như y đã cưỡi trên lưng cọp.

Đây là chuyện tự y cam lòng tình nguyện, y chỉ còn biết ngồi trên lưng cọp, đợi xem biến hóa sẽ đi tới đâu.

Dù y có bị cọp nuốt chững đi cả thịt lẫn xương, y cũng chỉ còn có nước nhận mệnh vận của mình.

Nhưng y nhất định không thể lấy mắt nhìn những người bạn bè mà y kéo lên lưng hỗ cũng bị nuốt chững không còn thân xác.

May mà hiện tại y vẫn còn một mạng sống.

Bất kể chuyện sẽ biến hóa như thế nào, y đều chuẩn bị đem mạng mình ra hiến cho bạn bè, hiến cho người thân yêu của mình.

... Chỉ cần chết đáng giá trị, chết thì đã sao!

... Nhưng nếu vì bạn bè của mình, vì người thân yêu của mình, dù mình có sống thêm được một ngày thôi, cũng nhất dịnh không chết được.

... Vì vậy hiện tại y còn chưa chết được, y còn muốn sống vì bọn họ phấn đấu cho tới cùng.

Hương Hương đi rất chậm, hiển nhiên cô rất suy nhược.

Trương Lung Tử không xa cô một bước, y vẫn đi sát một bên cô, ánh mắt không hề rời khỏi người cô.

Nhưng cô ngay cả nhìn cũng không nhìn y nửa mắt, làm như bên cạnh mình không có một người nào như vậy.

Y chẳng màng.

Người y quan tâm là cô, không phải là chính mình.

Trên đời này rất có nhiều thứ tình cảm khó mà giải thích, cái thứ tình cảm y đang có là một trong những thứ đó.

Y lạc phách trong giang hồ, lao đao một đời, hiện tại tuổi tác cũng đã lớn, y biết mình không xứng với Hương Hương.

Chỉ bất quá y cũng là một người, sau nửa đời lủi thủi cô độc một mình, y cũng muốn tìm một nơi để ký thác an ủi linh hồn mình.

Cái thứ tình cảm của y đối với Hương Hương, không hoàn toàn là tình yêu trai gái, càng không phải là chiếm hữu, mà là thứ tình yêu hy sinh và dâng hiến.

Tiểu Mã không những hiểu rõ cái thứ tình cảm ấy, y còn tôn kính nó.

Bởi vì y biết, nó là tình cảm chân thật, bất kỳ thứ tình cảm nào, chỉ cần là chân thật, đều đáng được tôn kính.

Bốn gã đại hán khiêng kiệu đi vào, mặc áo đen đeo đao loáng loáng, kiêu hãnh dữ dằn, họ không phải là những gã khiêng kiệu cho bọn họ lúc lên núi.

Kiệu ngừng lại.

Hương bước lại kéo bức màn của chiếc kiệu thứ nhất ra, Lam Lan tựa vào tay cô bước xuống.

Qua bao nhiêu ngày nguy hiểm gian khổ, cô vẫn không có tí gì lộ vẻ mệt nhọc tiều tụy, ngược lại còn rực rỡ cả lên, mặt mày tươi tắn cả lên.

Trước khi cô lại, chắc cô đã trang điểm kỹ càng trong kiệu rồi.

Bởi vì không những cô mỹ lệ, cô còn thông minh nữa, cô biết vũ khí lợi hại nhất của người đàn bà là phong tư và dung mạo của họ.

Tiểu Mã vốn rất phục cô.

Trước giờ y chưa từng lúc nào bắt gặp cô lộ ra vẻ gì là không thoải mái trên gương mặt.

Lam Lan chỉ liếc y một cái, lập tức quay mặt về bức rèm, duyên dáng hạ người xuống làm lễ :

- Tôi tên là Lam Lan, xin được bái kiến Châu Ngũ thái gia!

Giọng của nàng kiều mị, phong tư của nàng ưu mỹ.

Châu Ngũ thái gia có già rồi, ông ta vẫn là một người đàn ông. Cô tin là chỉ cần đàn ông, sẽ không cách nào kháng cự lại được mỵ lực của cô.

Đấy là vũ khí duy nhất cô có thể dùng để đối phó với Châu Ngũ thái gia.

Châu Ngũ thái gia không có tí phản ứng nào.

Lam Lan lại nói :

- Tuy tôi là một người đàn bà bình thường vô dụng, nhưng có lúc cũng không chừng làm được chuyện gì cho lão nhân gia, chỉ cần lão nhân gia phân phó, chuyện gì tôi cũng xin tuân mệnh.

Câu nói ấy không lộ liễu trơ trẽn, nhưng cái vẻ phong tình trong câu nói, chỉ cần là đàn ông, dều phải nhận ra được.

Nàng tin rằng, Châu Ngũ thái gia sẽ nhất định không từ chối, nàng đã chuẩn bị lấy tư thế quyến rũ nhất để bước vào.

Chỉ cần tiếp cận được với người sau bức rèm, bất kể chuyện gì cũng đều có hy vọng.

Không ngờ lần này, vũ khí của nàng hoàn toàn không có hiệu lực.

Châu Ngũ thái gia chỉ lạnh lùng nói hai tiếng :

- Đứng lại!

Lam Lan chỉ còn nước đứng lại, nhưng cô còn muốn thử thêm lần nữa, cô dịu dàng nói :

- Tôi chỉ bất quá muốn được nhìn phong thái của lão nhân gia, không lẽ ngay có một chuyện đó lão nhân gia cũng không cho sao?

Châu Ngũ thái gia nói :

- Ngươi có thấy bệ đá trước mặt của ngươi không?

Dĩ nhiên là Lam Lan thấy.

Vào cửa được hai trượng, có một bực tam cấp, bóng loáng có thể soi người vào trong đó.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Bất cứ ai chỉ cần bước tới bệ đá một bước, sẽ giết không tha!

Bệ đá còn cách bức rèm tới hai chục trượng, tại sao ông ta nhất định phải giữ khoảng cách thật xa như vậy với người khác?

Lam Lan không hỏi, cũng không dám hỏi.

Vũ khí cô đã sử dụng không có hiệu lực, cô đã thua.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Người em của ngươi bị bệnh?

Lam Lan thở nhẹ ra nói :

- Y bệnh nặng lắm, vì vậy xin lão nhân gia...

Cô đang nói chuyện, không ai chú ý đến Trương Lung Tử đang rón rén đi về phía trước, cơ hồ đã gần tới bệ đá.

Câu nói ấy cô còn chưa nói xong, Châu Ngũ thái gia bỗng hét lên :

- Đứng lại!

Tiếng hét chấn động cả bức rèm, cũng chấn động hết tất cả mọi người.

Trương Lung Tử bỗng bước nhanh về phía trước như một mũi tên, y lớn tiếng nói :

- Ngươi gạt không được ta đâu, ngươi...

Y bình thời tuy hành động rất chậm chạp, nhưng khinh công của y không tệ tí nào, nói xong bảy chữ, y đã xông qua tới hơn mười trượng.

Chính ngay lúc đó, phía sau bức rèm đang lay dộng, cũng có một bóng người vụt ra, thân pháp nhanh như ma quỷ, xuất thủ lại càng nhanh hơn nữa.

Mọi người còn chưa kịp nhìn thấy mặt mũi của y, thân hình của y còn đang ở trên không, y đã đá một chân vào ngực Trương Lung Tử.

Trương Lung Tử vũ công vốn cũng không tệ, năm xưa y từng là tay hảo thủ đánh qua trăm trận, nhưng y tránh không khỏi cú đá đó.

Người của y bị đá văng lên, rớt xuống lăn mấy vòng, lăn ra lại chỗ bệ đá.

Hương Hương lập tức xông lại, phủ phục xuống người y, cô la lên thất thanh :

- Ông làm gì vậy?

Trương Lung Tử vốn đang cắn chặt hàm răng, hiện tại y muốn mở miệng ra nói hai câu, vừa mở miệng ra, máu tươi đã phun ra đầy cả mặt mũi.

Trương Lung Tử nhìn cô, y không ngớt ho sù sụ, vậy mà y còn gượng cười được một tiếng, ráng nói ra được hai câu :

- Thật tôi không ngờ... không ngờ mình chết còn được người rơi nước mắt vì mình.

Tiểu Mã cũng lại, y hạ giọng hỏi :

- Tại sao ngươi làm vậy?

Trương Lung Tử không ngớt vừa ho vừa thở dốc, y nói ra được hai chữ :

- Bởi vì...

Và đó là hai chữ cuối cùng y nói ra.

Hương Hương khóc lên nức nở.

Cô hiểu tình cảm của y đối với cô, nhưng cô không dám biểu lộ gì, bởi vì y chỉ bất quá là một lão già lạc phách giang hồ, một lão già làm nghề vá giày đã già nua.

Hiện tại cô mới nhận ra, tình cảm của một người có đáng được tiếp nhận hay không, không phải ở chỗ thân phận và tuổi tác của y, mà ở chỗ nó có là chân tình hay không thôi.

Chỉ tiếc là hiện tại đã quá trễ.

Tiểu Mã không có nước mắt. Thường Vô Ý cũng không có.

Bọn họ đều đang nhìn lom lom vào người đang đứng trước bức rèm, người vừa đá chết Trương Lung Tử.

Gã này cũng là một người châu nhai, nhưng cực kỳ tráng kiện, hai chân tuy dài không quá hai thước, nhưng to lớn như gốc cây cổ thụ.

Thường Vô Ý bỗng lạnh lùng nói :

- Phi Vân Cước lợi hại thật!

Người này toét miệng ra cười, nhưng không nói gì.

Sau bức rèm lại vọng ra tiếng nói của Châu Ngũ thái gia :

- Y không biết nói, y là người câm.

Thường Vô Ý nói :

- Nghe nói trong giang hồ có hai kẻ câm lợi hại nhất, xưng là Tây Bắc Song Á.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Đúng vậy.

Thường Vô Ý hỏi :

- Y chính là môn hạ của Thiên Tàn Địa Khuyết bên Tây Phương Tinh Tú Hải, Vô Thiệt Đồng Tử?

Châu Ngũ thái gia nói :

- Không ngờ các ngươi còn có tí kiến thức.

Thường Vô Ý lạnh lùng nói :

- Trương Lung Tử được chết về cú đá của danh nhân, cũng không oan uổng lắm.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Ta đã nói rồi, bất cứ ai bước qua khỏi bệ đá sẽ giết không tha!

Thường Vô Ý nói :

- Tôi còn nhớ một câu của ông nói.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Câu gì?

Thường Vô Ý nói :

- Giết người đền mạng!

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Ngươi muốn báo thù cho bạn của ngươi?

Thường Vô Ý nói :

- Đúng vậy.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Ngươi sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội, nhưng hiện tại, nếu ngươi bước qua bệ đá một bước, ta sẽ lập tức khiến ngươi chết vì vạn mũi tên xuyên qua ngực!

Sáu chữ "vạn mũi tên xuyên qua ngực" vừa nói ra khỏi miệng, hai bên tường bỗng bày ra hai hàng cửa sổ, vô số những cây cung đang giương tên nhắm vào ngực của Thường Vô Ý, mũi tên lấp loáng.

Cả người của Thường Vô Ý cứng hẳn lại.

Cái đại sảnh xem ra không có gì cả đó, thật ra khắp nơi lại mai phục đầy những cạm bẫy giết người!

Lam Lan thở ra, cô dịu dàng nói :

- Trương tiên sinh tuy đã chết, nhưng được chết về tay danh nhân, trong lòng mỹ nhân cũng xem như là chết đúng như ý, chết không oán hận rồi.

Tiểu Mã bỗng cười lớn lên nói :

- Nói hay lắm, nói có lý lắm.

Tiếng cười của y nghe ra còn muốn khó nghe hơn là tiếng khóc.

Lam Lan nói :

- Người chết không sống lại được, huống gì ai ai sớm muộn gì rồi cũng chết.

Tiếng cười của Tiểu Mã bỗng ngưng bặt lại, y hét lên :

- Nếu vậy, sao cô không để cho em cô chết đi đâu cho rồi?

Lam Lan nói :

- Bởi vì y là em của em.

Giọng nói của cô nghe ra vẫn còn rất bình tĩnh. Cô lại chầm chậm nói tiếp :

- Cũng bởi vì em tin được anh. Nhất định anh sẽ hộ tống y bình an qua núi!

Tiểu Mã đóng miệng lại.

Lam Lan nói :

- Y là một đứa bé rất đáng thương, từ nhỏ đã có nhiều bệnh tật, không có lấy một ngày bình yên thoải mái, nếu cứ thế mà chết đi, làm chị làm sao mà an lòng cho được?

Giọng nói của cô bỗng nghẹn ngào, cặp mắt mỹ lệ bỗng có nước mắt trào ra, cô lại quay qua bức rèm bái xuống, nói :

- Lão nhân gia muốn lấy mạng của y, chỉ như dẫm chết một con kiến. Vì vậy tôi chỉ cầu xin lão nhân gia mở lòng rộng lượng thả bọn tôi ra, để chúng tôi qua núi cầu thầy thuốc chữa trị.

Châu Ngũ thái gia lạnh lùng nói :

- Ta cũng muốn thả hắn ra, nhưng chỉ tiếc, hắn không phải là con kiến, kiến không ngồi trong kiệu.

Lam Lan nói :

- Y nãy giờ nằm trong kiệu, không ra làm lễ lão nhân gia, nhất định không phải là dám vô lễ với lão nhân gia.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Tại vì sao?

Lam Lan nói :

- Bởi vì y bệnh nặng quá không ra gió được.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Nơi đây có gió?

Lam Lan không thể không thừa nhận :

- Không có.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

- Tại sao hắn còn chưa chịu ra?

Lam Lan nói :

- Bởi vì... bởi vì bên ngoài đại khái lạnh hơn bên trong nhiều.

Châu Ngũ thái gia bỗng cười lớn, nói :

- Nói hay lắm, nói có lý lắm.

Tiếng cười của ông ta bỗng ngưng bặt lại, ông ta gằn giọng nói :

- Các ngươi lại lôi hắn ra, xem hắn có chết được không!

Câu nói ấy còn chưa thốt ra xong, bốn vách lại có sáu người xuất hiện, trong đó không những có Linh Lung Song Kiếm, còn có Bốc Chiến và lão già quét hoa.

Vô Thiệt đồng tử cũng búng người, bay ra ngoài.

Thường Vô Ý đang chờ y ở đó từ lâu.

Người của y vừa vượt quá bệ đá, Thường Vô Ý đã xông lại đón, kiếm quang lóe lên, đâm thẳng vào cổ họng của y, kiếm đâm chéo qua, vừa nhanh vừa quái dị.

Nhưng đệ tử của Tinh Tú phái, vũ công còn kỳ quái ngụy dị hơn, giữa không trung còn có thể lắc người đi thêm lần nữa.

Thường Vô Ý đâm nhát kiếm đó trật lất, Phi Vân Cước của Vô Thiệt Đồng Tử đã đá tới trước ngực y.

Trong chớp mắt, hai ngươi đã trao đổi với nhau hơn mười chiêu, hai bên đều đánh ra những chiêu sát thủ trí mệnh.

Trong lòng hai người đều biết rằng, nếu đã xáp vào rồi, nhất định sẽ có một người chắc chắn là chết.

Tiểu Mã xông tới lão già quét hoa.

Lão già nói :

- Ngươi là một tay hảo nam nhi, ta không muốn giết ngươi.

Tiểu Mã nói :

- Cám ơn, cám ơn!

Lão già nói :

- Ta cũng không thích giết người.

Tiểu Mã nói :

- Khách khí, khách khí!

Lão già hỏi :

- Ngươi nói gì vậy?

Tiểu Mã nói :

- Ban ngày thì ông ở nơi đây quét hoa, ban đêm ông đi đâu?

Lão già nói :

- Ngươi nói ta đi đâu?

Tiểu Mã nói :

- Đi giết người!

Y hững hờ nói tiếp :

- Không chừng ông không thích chính mình ra tay, nhưng ông thích nhìn người khác giết người.

... Sói đêm tấn công, những trận khổ chiến đẫm máu, một người thọt chân, đứng tuốt đằng xa trên một tảng đá.

Tiểu Mã nói :

- Ban ngày ông quét hoa, ban đêm ông đi giết người, ngày tháng đi qua không khỏi bận bịu quá, ông có mệt mỏi lắm không?

Lão già đã sa sầm nét mặt, lão lạnh lùng nói :

- Quét hoa và giết người đều là những thứ lạc thú, sao ta lại mệt mỏi được?

Tiểu Mã đồng ý, y nói :

- Nếu một người thích làm chuyện gì, chắc sẽ không thấy mệt mỏi tí nào.

Lão già hỏi :

- Người thích làm gì?

Tiểu Mã nói :

- Đập bể cái mũi của ông, một quyền đánh trật, còn có quyền thứ hai, đánh cho ba ngàn sáu trăm quyền, ta cũng chẳng thấy mệt mỏi.

Nói câu đó xong, y đã đánh ra bảy tám quyền.

Đánh xong bảy tám quyền, y mới phát hiện ra, thân pháp của lão già rất nhẹ nhàng phiêu hốt, muốn đánh trúng vào mũi của lão cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Tiểu Mã không sợ mệt.

Nhưng y không thể không lo lắng cho Lam Lan và bệnh nhân đang ngồi trong kiệu, bởi vì Linh Lung song kiếm đã xông lại, sói già Bốc Chiến còn đứng bên ngoài lược trận, y không thể nào phân thân ra đi cứu bọn họ.

Huống gì còn có hai hàng cung tiễn thủ!

Tiểu Mã cũng không sợ chết.

Đối với y, chuyện chân chính đáng sợ không phải là đối thủ bây giờ của mình, cũng không phải sói già Bốc Chiến và Linh Lung song kiếm, lại càng không phải hai hàng cung tiễn thủ kia.

Chân chính đáng sợ nhất chỉ có một người.

Châu Ngũ thái gia!

Chỉ có ông ta mới là chủ tể của Lang Sơn, cơ hồ có thể nói là một tay cao thủ đệ nhất mà cả đời Tiểu Mã từng gặp qua.

Khí công của ông ta đã đáng sợ rồi, cái âm trầm của ông ta lại càng đáng sợ.

... Các ngươi quả thật không hổ là bạn bè tốt với nhau, bất kể ra sao, ta cũng phải cho các ngươi được gặp nhau một lần trước đã.

Hiện tại Tiểu Mã rốt cuộc đã hiểu ra ý tứ câu nói của ông ta.

... Gặp nhau rồi thì sao?

... Chết!

Chết cũng có nhiều loại chết. Ông ta chọn chắc chắn là thứ tàn bạo nhất.

Từ lúc đầu, ông ta đã không có ý định thu nhận quyền đầu của Tiểu Mã, kiếm của Thường Vô Ý.

Từ lúc đầu, ông ta đã không có ý định để cho người nào trong bọn họ còn sống sót trở về.

Bệnh nhân vẫn còn ngồi trong kiệu, Lam Lan nãy giờ không hề rời khỏi chiếc kiệu nửa bước.

Cô thấy Linh Lung song kiếm đang bước về hướng chiếc kiệu.

Tiểu Mã đang liều mạng, Thường Vô Ý cũng đang liều mạng, vì cô và người em bệnh hoạn của cô liều mạng.

Nhưng hình như cô không thấy gì cả.

Cô còn đang cười rất mê hồn, giọng nói vẫn còn rất quyến rũ :

- Hai vị tiểu đệ đệ, các chú đã được bao nhiêu tuổi rồi?

Cô biết Linh Lung song kiếm nhất định sẽ không trả lời câu hỏi của cô, bởi vì châu nhai không muốn người khác đề cập đến tuổi tác của mình, bọn họ dĩ nhiên cũng không tự mình đi đề cập đến.

Cái trọng điểm của câu hỏi không nằm ở đó.

Vì vậy cô không đợi bọn họ mở miệng đã lập tức hỏi tiếp :

- Các chú có bao giờ thấy qua một người đàn bà chân chính mỹ lệ bao giờ chưa?

Không những vậy, còn trần truồng không mặc áo quần gì cả?

Linh Lung song kiếm không chừng đã thấy qua, không chừng chưa thấy qua.

Nhưng bọn họ rốt cuộc cũng là đàn ông.

Nếu có một người đàn bà chân chính mỹ lệ cởi sạch áo quần ra, bất cứ gã đàn ông nào cũng đều sẽ không từ chối nhìn.

Lam Lan bỗng hô :

- Hương Hương!

Hương Hương còn đang khóc.

Lam Lan hỏi :

- Em xem mình có phải là khó coi lắm không?

Hương Hương lắc đầu.

Lam Lan nói :

- Nếu vậy sao em còn không cho bọn họ xem thử?

Hương Hương tuy còn nước mắt lả chả, nhưng cô đã lẹ làng đứng lên, lẹ làng làm cho mình trần truồng ra.

Ở trong một tâm tình như vậy, động tác của cô dĩ nhiên không được đẹp lắm, nhưng thân hình của cô thật tình rất đẹp.

Cặp vú nhô lên rắn chắc, eo lưng nhỏ nhắn, cặp đùi thuôn dài, đều là những thứ không phải đàn ông thường thường được nhìn.

Lam Lan chính mình cũng đang thưởng thức, cô thở ra một hơi nhè nhẹ nói :

- Các chú thấy cô ta đẹp không?

Anh em Linh Lung cùng nói :

- Đẹp!

Lam Lan hỏi :

- Sao các chú còn không nhìn thêm tí nữa đi?

Anh em Linh Lung nói :

- Chúng ta muốn nhìn cô!

Lam Lan nhoẽn miệng cười nói :

- Ta đã là bà già rồi, có gì dễ coi đâu, nhưng nếu các chú nhất định muốn nhìn, ta...

Cô cúi đầu, cô bắt đầu cởi nút áo ra, nút áo của cô cũng có giấu ám khí.

Nào ngờ ám khí của cô còn chưa phóng ra, thanh kiếm của Ling Lung song kiếm đã vung ra.

Bọn họ không hề nhìn tới Hương Hương, bọn họ nãy giờ đang nhìn lom lom vào bàn tay của Lam Lan.

Lam Lan thở ra nói :

- Ta đã nhìn trật rồi, thì ra các ngươi nơi đây vừa lớn vừa nhỏ, vừa già vừa trẻ, đều không phải là đàn ông!

Ám khí của cô vẫn phóng ra, nhưng đều bị kiếm quang đánh rớt xuống.

Linh Lung song kiếm vốn là anh em song sinh, tâm ý tương thông với nhau, kim ngân song kiếm hợp bích, không có một kẽ hở.

Lam Lan không phải là một người đàn bà yếu đuối, cô biết vũ công, không những vậy, vũ công của cô cũng không kém cỏi tí nào.

Nhưng cô cũng không có cách nào chống đở nổi hai thanh kiếm đó.

Mái tóc cô đã bị chém đứt, kiếm quang của thanh Kim kiếm quấn lấy người cô, còn Ngân kiếm thì đã mấy lần gần đâm thủng vào cổ họng của cô.

Cô đã bắt đầu thở dồn dập, cô la lớn lên :

- Tiểu Mã, anh còn chưa lại đây cứu em sao?

Tiểu Mã cũng muốn lại.

Có mấy lần y đã xém đột phá được chiêu thức của lão già, nhưng cái dọc tẩu của Bốc Chiến đã đánh lại.

Cây dọc tẩu nặng chịch, thuốc cháy đỏ hừng hực trong đầu dọc tẩu, y dành phải né lui lại.

Y đã nhìn ra tình cảnh thật nguy hiểm của Lam Lan, nhưng y hoàn toàn không làm được gì cả.

Giọng nói của Lam Lan đã biến ra run rẩy :

- Các ngươi tính giết ta thật sao?

Linh Lung song kiếm không thèm để ý tới cô.

Kiếm quang của Kim kiếm dày đặc như tơ, phong tỏa đường thoái lui của cô, Ngân kiếm xé gió đâm lại, mắt thấy đã sắp xuyên thấu qua ngực của cô.

Châu Ngũ thái gia bỗng nói :

- Giữ cô ta lại!

Ngân quang bỗng ngừng lại, lưỡi kiếm vẫn còn ngay trước mặt cô.

Châu Ngũ thái gia nói :

- Ta muốn người ngồi trong kiệu!

Linh Lung song kiếm hỏi :

- Muốn người sống, hay là muốn người chết?

Châu Ngũ thái gia trả lời chỉ có một chữ :

- Giết!

Người trên Lang Sơn, vốn coi mạng sống con người như cỏ rác, nếu Châu Ngũ thái gia nói giết, người đó chắc chắn là sẽ chết.

Tiểu Mã chỉ còn nước lấy mắt nhìn.

Y đã đáp ứng với Lam Lan hộ tống người này bình an qua núi, y đã vì người này đổ mồ hôi, đổ cả máu.

Chỉ tiếc, y là người, không phải thần!

Sức người rốt cuộc cũng có hạn, trên đời này rất có nhiều chuyện không biết phải làm sao hơn.

Nếu gặp phải những chuyện như vậy, đổ mồ hôi cũng thế, rơi nước mắt cũng thế, đổ máu ra cũng không ích lợi gì.

Ngày đăng: 12/10/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?