Gửi bài:

Chương 13 - Trần Gia Cách trổ tài giao đấu - Châu Trọng Anh giàu nghĩa khả tuân

Thì ra bốn người mới đến là: Kim-Địch Tú-Tài Dư-Ngư-Đồng, người cầm đuốc và ống sáo vàng; người mặc đạo bàn, chỉ có một tay, lưng đeo trường kiếm là nhị đương-gia Truy-Hồn Đoạt Mệnh Kiếm Vô-Trần Đạo-Nhân; và chàng công tử mặc áo gấm màu xanh thắt đai ngọc kia chính là Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội Trần-Gia-Cách. Còn cậu bé cầm khăn gói theo hầu là Tâm-Nghiện, tiểu đồng của Trần-Gia-Cách.

Sau khi thủ lễ xong với Tổng-Đà-Chủ, đám anh hào Hồng Hoa Hội tỏ ra cực kỳ hân hoan, chạy đến mừng vị Tổng-Đà-Chủ cùng Nhị đương-gia. Từ-Thiện-Hoằng quay lại dặn Dương-Thanh-Hiệp cùng Vệ-Xuân-Hoa rằng:

-Bát đệ và cửu đệ ráng trông chừng, nhớ đừng cho Châu-Trọng-Anh thoát ra khỏi nơi này!

Cả hai gật đầu tỏ ý vâng lời rồi chia nhau ra đứng hai phía như vây Châu-Trọng-Anh vào giữa. An-Kiện-Cương thấy vậy cả giận, cũng bước tới gần sư phụ để hộ vệ. Chàng hất hàm nghênh mặt nhìn Từ-Thiện-Hoằng, Dương-Thanh-Hiệp và Vệ-Xuân-Hoa tỏ ý thách thức ba người, ngụ ý bảo rằng chỉ cần một nói câu nói vô lễ thoát ra từ cửa miệng một người, hay chỉ một hành động khinh mạn khiêu khích là có thể xảy ra chuyện lớn. An-Kiện-Cường sẽ lập tức xông đến liều mạng với cả ba, mặc chuyện có ra sao thì ra.

Châu-Trọng-Anh hiểu ý đồ đệ liền lấy tay ra dấu bảo đừng nên động thủ và dùng lời an ủi:

-Con cứ bình tĩnh, không việc gì phải nóng giận cả. Để rồi xem họ có dám làm gì sư phụ không!

Khi ấy, Dư-Ngư-Đồng cầm hai tấm danh thiếp đi thẳng tới trước mặt Châu-Trọng-Anh lễ phép đưa và cất tiếng dõng dạc:

-Hồng Hoa Hội Tổng-Đà-Chủ Trần-Gia-Cách và Nhị đương-gia Vô-Trần Đạo-Nhân xin được bái kiến Thiết-Đảm-Tran Châu lão anh-hùng.

Mạnh-Kiện-Hùng từ phía sau lưng Châu-Trọng-Anh bước tới đưa hai tay nhận lãnh hai tấm danh thiếp rồi cung kính trao cho sư phụ.

Châu-Trọng-Anh đọc mấy hàng chữ viết trong hai tấm danh thiếp của Trần-Gia-Cách và Vô-Trần Đạo-Nhân, thấy lời lẽ vô cùng khiêm nhường, tự xưng là hậu bối (#1) mà gọi ông là tiền bối (#2) nên bất giác đem lòng kính trọng cả hai, thấy mình cần phải dùng lễ mà đáp lại. Ông ta bước tới hướng về phía cả hai, vòng tay nói rằng:

-Chư vị anh-hùng giáng lâm đến thăm tệ trang mà lão phu không được hân hạnh đón tiếp từ xa, thật hết sức áy náy. Mong quý khách miễn thứ cho. Tiện đây xin mời hai vị ngồi để lão phu được tiếp chuyện.

Lúc đó, nơi đại sảnh của Thiết-Đảm-Trang chẳng khác nào một bãi chiến trường nên ghế bổ bàn nghiêng, mọi vật đều ngổn ngang vô trật tự. Châu-Trọng-Anh thấy vậy gọi lớn:

-Bây đâu? Ra đây xếp lại chổ ngồi cho ngay ngắn đâu ra đó! Mau lên!

Tức thì Tống-Thiện-Bằng điều khiển mấy tên tráng đinh dọn dẹp đồ đạc trong phòng và đốt lại đèn đuốc cho sáng lên rồi phân ngôi chủ khách cùng an tọa.

Phía Đông là khách, ghế thứ nhất hàng đầu nhường cho Trần-Gia-Cách, rồi theo thứ tự của tất cả những người có mặt trong Hồng Hoa Hội là: Vô-Trần Đạo-Nhân, Từ-Thiện-Hoằng, Dương-Thanh-Hiệp, Vệ-Xuân-Hoa, Chương-Tấn, Lạc-Băng, Thạch-Song-Anh, Tưởng-Tứ-Căn, Dư-Ngư-Đồng. Còn tiểu-đồng Tâm-Nghiện thì đứng sau lưng hầu Trần-Gia-Cách.

Dư-Ngư-Đồng liếc mắt nhìn trộm Lạc-Băng , thấy gương mặt nàng hết sức tiều tụy thì trong lòng xót xa vô cùng. Chàng thắc mắc không biết nàng có kể những lỗi lầm của mình trót gây nên cho Thạch-Song-Anh nghe hay không nên trong dạ mãi bồi hồi không yên. Liếc mắt sang nhìn thử Thạch-Song-Anh, chàng thấy Quỷ-Kiến-Sầu lầm lầm lì lì, sắc mặt lạnh lùng như chẳng cần đếm xỉa đến ai cả.

Lần cuối cùng hội ngộ với Lạc-Băng, thật ra chẳng phải Dư-Ngư-Đồng cố tình bỏ nàng mà đi. Nguyên do là chàng sợ đi sóng đôi hay đi gần Lạc-Băng thì trong lòng khó tránh được những ý nghĩ mông lung khi trông thấy hình dáng của nàng. Biết đâu chàng lại chẳng gây thêm nhiều tội lỗi một khi tình yêu cuồng nhiệt trong người bốc phát dữ dội, vượt hẳn qua lý trí. Vì vậy Dư-Ngư-Đồng cố ý để cho Lạc-Băng dẫn trước một khúc khá xa rồi mới âm thầm đi theo sau để mà hộ tống. Nhưng trong lúc chàng rong cương từ từ thì Lạc-Băng lại nóng lòng đi cho lẹ thành ra giục ngựa phi quá mau mà không để ý đến Dư-Ngư-Đồng đàng sau. Đến lúc giục ngựa đuổi theo thì không còn biết đâu mà tìm Lạc-Băng nữa vì chàng vô tình đã để cho nàng dẫn quá xa, để giờ đây không còn biết nàng đi về ngã nào nữa. Ban đầu, Dư-Ngư-Đồng định tìm đường Lạc-Băng đi qua bằng cách dò theo dấu chân ngựa. Nhưng đường tắt cũng như đường lớn, lúc nào mà chẳng có nhiều người qua lại thành thử biết đâu là dấu chân ngựa của Lạc-Băng!

Dư-Ngư-Đồng sau đó tự trách mình mãi, đi vòng khắp ngõ suốt hai ngày trời để tìm Lạc-Băng mà vẫn không có kết quả! Chàng lúc nào cũng lo cho sự an nguy của Lạc-Băng cho dù vẫn ôm ấp mối tình tuyệt vọng kia rong đau khổ. Nhiều lúc quá lo sợ, chàng nghĩ đến những điều không may có thể xảy đến cho nàng. Lạc-Băng vẫn còn đang bị trọng thương, nếu lỡ đụng độ với cường địch dọc đường thì hậu quả sẽ thế nào? Hoặc giả những lúc nàng mệt mỏi, đói khát dọc đường mà không còn đủ sức dù chỉ là đi kiếm chút thức ăn hay một vài ngụm nước thì biết trông cậy vào ai? Mục-đích chính Dư-Ngư-Đồng đi tháp tùng Lạc-Băng là để bảo vệ nàng, giúp đỡ nàng trong những trường hợp bất khả kháng đó mà lại để lạc mất nàng thì hỏi làm sao chàng yên lòng cho được! Nếu ngộ nhỡ Lạc-Băng có mệnh hệ gì thì Dư-Ngư-Đồng sẽ phải ăn năn thế nào mới gọi là đủ?

Nghĩ mãi muốn điên cả đầu, Dư-Ngư-Đồng không biết phải làm gì! Đường về An-Tây còn quá xa. Nếu lạc chàng, chưa chắc Lạc-Băng đã dám đi một mình với tình trạng như thế. Mà nếu có về đến An-Tây, cũng chưa chắc gặp được Lạc-Băng. Lục-Phỉ-Thanh chắc đã báo xong tin cho Hồng Hoa Hội nên giờ này rất có thể anh em đang trên đường tới Thiết-Đảm-Trang để đón Văn-Thái-Lai mà hộ tống về An-Tây vì chưa biết Tứ đương-gia đã bị bắt.

Sau cùng, Dư-Ngư-Đồng quyết định về lại Thiết-Đảm-Trang để đón anh em Hồng Hoa Hội tại đó và có gì thì trợ lực họ luôn thể. Sau một ngày đường, Dư-Ngư-Đồng đã trở về lại Thiết-Đảm-Trang vào lúc xế chiều thì vừa vặn gặp Trần-Gia-Cách và Vô-Trần Đạo-Nhân mới đến.

Sau khi nghe Dư-Ngư-Đồng thuật lại rằng Thiết-Đảm-Trang phản bội chỉ điểm cho Trương-Siêu-Trọng bắt Văn-Thái-Lai, Vô-Trần Đạo-Nhân hết sức nóng lòng, bàn với Trần-Gia-Cách nên đi giải cứu Văn-Thái-Lai ngay tức khắc.

Nhưng Trần-Gia-Cách không đồng ý, lại bàn rằng:

-Vẫn biết rằng giải cứu Văn tứ ca là điều tối quan trọng, nhưng hiện tại có ba điều bất tiện. Thứ nhất, hầu hết các anh em Hồng Hoa Hội đang có mặt tại Thiết-Đảm-Trang. Thứ hai, tin tức Văn tứ ca vẫn còn mù mờ, chưa biết đâu là thực. Thứ ba, con đường về Bắc-Kinh còn xa lắm, đi không biết bao lâu mới tới được. Đàng nào thì Trương-Siêu-Trọng cũng không dám hại Văn tứ ca mà phải hộ tống an toàn về kinh mà nạp cho Càn-Long. Sao cho bằng chúng ta đến thẳng Thiết-Đảm-Trang điều tra mọi việc. Nếu biết chắc Văn tứ ca bị bắt giải về Bắc-Kinh, chúng ta sẽ phân công anh em trong hội đi cứu sau cũng chưa muộn. Nhưng điều đáng nghi ngờ hơn hết là Thiết-Đảm-Trang Châu-Trọng-Anh xưa nay được giới giang hồ kính nể, cảm phục là anh hùng nghĩa khí thì không lẽ lại có được hành động hèn hạ bán đứng kẻ tkẻ trung lương như thế kia? Điều này chắc hẳn có gì bí ẩn bên trong. Trước khi lên án hay kết tội một ai, chúng ta phải điều tra rõ rệt, có đầy đủ bằng cớ hẳn hòi chứ không thể hành động một cách khinh xuất bừa bãi được. Dục tốc bất đạt (#3) có phải không?

Vô-Trần Đạo-Nhân nghe Trần-Gia-Cách phân tích rất là tế nhị và sâu sắc trong lòng rất khâm phục, chịu theo lời ngay, chẳng chút do dự. Trần-Gia-Cách liền sai Dư-Ngư-Đồng dẫn đường đến Thiết-Đảm-Trang. Khi cả ba người đến Thiết-Đảm-Trang thì trời đã khuya, lại gặp đúng lúc Châu-Trọng-Anh vừa dập tắt hết đèn đuốc trong đại sảnh sau nhiều trận ác chiến.

Dư-Ngư-Đồng sau đó dẫn Tổng-Đà-Chủ và Nhị đương-gia từ ngõ đi vào như chỗ không người. Thấy bên trong tối như mực, Dư-Ngư-Đồng bèn giựt lấy cây đuốc của một tên tráng đinh mà đi vào...

Bên hàng ghế phía Tây, Châu-Trọng-Anh ngồi ở phía trên. Ngay đàng sau là Mạnh-Kiện-Hùng, An-Kiện-Cường và Châu-Ỷ.

Chỉ riêng Vạn-Khánh-Nhuận là cô đơn lạc loài, không ai mời ngồi. Y nhận thấy hai bên đang mở cuộc hội nghị nên có phần bất tiện cho y. Vạn-Khánh-Nhuận đang rón rén định chuồn đi thì Từ-Thiện-Hoằng lanh mắt trông thấy kịp. Như mũi tên bay, Từ-Thiện-Hoằng phóng ra chặn ngay cửa không cho Vạn-Khánh-Nhuận tẩu thoát. Nhìn thẳng vào mặt y, Từ-Thiện-Hoằng lạnh lùng lên tiếng:

-Khoan vội đi đâu! Xin mời ở lại đây nói hết đầu đuôi để cho mọi người được rõ ràng phân minh đã!

Vạn-Khánh-Nhuận sợ hãi, thầm kêu khổ. Y đành riu ríu trở vào ngồi dưới hàng phía chót ở phía Tây. Vạn-Khánh-Nhuận nhận thấy hai bên Thiết-Đảm-Trang và Hồng Hoa Hội quá đông người, mà ai nấy đều võ công cao siêu cả thì không dám liều mạng, đành để mặc cho định mệnh đưa đẩy đến đâu thì đến.

Châu-Trọng-Anh và Trần-Gia-Cách sau đó thay phiên nhau giới thiệu tên tuổi từng người trong Thiết-Đảm-Trang cùng Hồng Hoa Hội.

Điều mà Châu-Trọng-Anh kinh ngạc hơn cả là bao nhiêu cao thủ Hồng Hoa Hội đều là những nhân vật khét tiếng trong võ lâm tập hợp lại mà tất cả lại đồng lòng chịu để cho một người điều khiển. Dĩ nhiên người ấy phải là một nhân vật có bản lãnh phi phàm, tài đức vẹn toàn nên mới được bao nhiêu cao thủ kính phục, tôn là lãnh đạo.

Châu-Trọng-Anh lại nhìn vị Tổng-Đà-Chủ của Hồng Hoa Hội, tức Trần-Gia-Cách, nhân vật tối cao của tổ chức phản Thanh phục Minh này. Trái với điều tưởng tượng của Châu-Trọng-Anh, đây không phải là một nhân vật lão thành dày dạn phong sương tên tuổi lẫy lừng khắp bốn bể, mà lại là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, trông giống như một công tử ở một nơi quyền quý cao sang nào đó. Phải, một công tử, thế mà các bậc anh hùng hào kiệt kia lại mười phần cung kính, mọi điều đều tuân theo răm rắp chứ chẳng dám ươn ngạnh. Càng nghĩ, Châu-Trọng-Anh càng lấy làm lạ, không dám tin vào mắt mình.

Trần-Gia-Cách như đoán được ý nghĩ và mọi hoài nghi của Châu-Trọng-Anh nên tự nhủ thầm:

-"Chắc trang chủ Thiết-Đảm-Trang cho rằng ta tuổi trẻ thì làm sao ngồi được ghế lãnh tụ của Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội nên có vẻ phân vân không ít. Ta phải tìm cách đánh tan mọi ý tưởng của ông ta mới được."

Nghĩ vậy, Trần-Gia-Cách nhìn Châu-Trọng-Anh lễ phép nói:

-Người anh em thứ tư của chúng tôi là Bôn-Lôi-Thủ Văn-Thái-Lai chẳng may gặp phải nanh vuốt của bọn tẩu cẩu của triều đình bao phen công kích, gây nhiều nỗi khó khăn. Bởi vì mãnh hổ nan địch quần hồ cho nên Tứ đương-gia mang trọng thương đến quý sơn trang tị nạn. Được Châu lão tiền bối khinh tài trượng nghĩa, nghĩ tình đồng đạo võ lâm mà ra tay tương trợ nên Hồng Hoa Hội chúng tôi muôn phần cảm kích vội vã đến đây để cảm tạ.

Nói xong, Trần-Gia-Cách đứng lên hướng về phía Châu-Trọng-Anh vòng tay vái dài một cái hết sức cung kính.

Châu-Trọng-Anh cũng vội vàng đáp lễ, trong lòng hết sức khâm phục nhưng cũng lo lắng không ít. Ông ta nghĩ thầm:

-Vị Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội này không phải là phường công tử bột như ta nghĩ. Cứ theo phong cách và lời nói của chàng ta thì dẫu là bậc tiền bối cao thủ lão thành trên võ lâm cũng chưa chắc bằng được. Y dư biết Văn-Thái-Lai bị bắt tại sơn trang của ta giải về Bắc-Kinh rồi vậy mà không nóng này sỗ sàng như mấy người kia. Đây là y nén giận dùng lời nói khéo cột ta vào thế bí trước rồi có gì mới động thủ sau (#4). Nếu người của võ lâm nghe được điều này tất nhiên sẽ có cảm tình nhiều với y trong khi sẽ có ác cảm với ta. Lối xử sự của vị Tổng-Đà-Chủ trẻ tuổi này thật là hết sức không khéo và tế nhị, ta thật khó mà đối phó nổi với y.

Câu nói của Trần-Gia-Cách không những làm cho Châu-Trọng-Anh nể vì mà còn khiến cho toàn thể bang chúng Hồng Hoa Hội từ trên xuống dưới kính phục bội phần, nhất là Vô-Trần Đạo-Nhân. Nhị đương-gia mừng lòng nghĩ thầm:

-"Hoan hỉ thay cho Hồng Hoa Hội đã có được người xứng đáng thay thế cho Vu tổng đà-chủ từ này về sau! Lo gì sự việc cứu dân ra khỏi vòng nô lệ của Hồng Hoa Hội không được sáng chói như vầng thái-dương, như ánh minh-nguyệt!"

Chỉ có Chương-Tấn là người lỗ mãng, thiếu kiến-thức, không hiểu được dụng ý của câu nói tiên lễ hậu binh của Trần-Gia-Cách nên nét mặt hầm hầm, mắt lườm Châu-Trọng-Anh nói:

-Lão tặc này đã hãm hại Văn tứ ca mà Tổng-Đà-Chủ còn khách sáo dùng lời tử tế với y làm gì!

Vệ-Xuân-Hoa ngồi bên cạnh thấy vậy nắm tay Chương-Tấn, nghiêm mặt bảo y ngồi im lặng. Trần-Gia-Cách chờ mãi mà vẫn không nghe Châu-Trọng-Anh trả lời thì vẫn giữ thái độ hòa nhã nói tiếp:

-Thưa Châu lão tiền bối. Anh em tại hạ được tin Văn tứ ca ngộ nạn đến đây nương nhờ Thiết-Đảm-Trang thì trong lòng nóng như lửa đốt nên phải cấp tốc mà đến ngay, bất kể ngày đêm. Trước là để bái tạ thâm ân của Châu lão tiền bối, và sau là để được gặp mặt Văn tứ ca. Trong lúc quá cấp bách nên không có món gì đem đến dâng lão anh hùng gọi là chút lễ vật tương kiến, mong lão anh hùng vị tình mà châm chế cho. Chúng tôi lại được biết Văn tứ ca nhờ Thiết-Đảm-Trang lo cho thuốc thang đầy đủ. Vậy xin Châu lão anh hùng cho biết hiện tại thương tích Văn tứ ca thế nào và dẫn anh em chúng tôi đi gặp mặt.

Trần-Gia-Cách nói xong bèn kéo ghế đứng dậy. Tất cả các đương gia Hồng Hoa Hội sau đó không ai bảo ai, cùng một lúc đứng dậy theo Tổng-Đà-Chủ.

Châu-Trọng-Anh xưa nay khét tiếng anh-hùng, khi cần phải cứng rắn để quyết định một việc gì, ông chưa hề bao giờ do dự, luôn cả việc bất đắc dĩ ra tay trừng phạt giết chết đứa con trai duy nhất của mình. Thế mà giờ đây đứng trước một câu hỏi khôn khéo của Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội, Châu-Trọng-Anh lại đứng yên như tượng đá mà không biết đường nào trả lời.

Thấy Châu-Trọng-Anh cũng đứng dậy đáp lễ mà vẫn im lìm, lại nói tiếp:

-Như tại hạ đã nói, chỉ vì quá gấp rút mau được gặp mặt Văn tứ ca thành thử quên mang lễ vật xứng đáng đến để tỏ lòng tri ân và tôn kính. Nhưng anh em Hồng Hoa Hội nãy giờ cũng đã bày tỏ lòng tri ân và thiện chí, tại sao Châu lão anh hùng lại cố chấp như vậy? Anh em chúng tôi khao khát được nhìn mặt Văn tứ ca. Nếu Tứ ca có lỡ mạo phạm điều gì với trang chủ thì tại hạ cũng xin thay mặt Hồng Hoa Hội để tạ lỗi cùng lão anh hùng. Hồng Hoa Hội ân oán rất phân minh, quyết không bao giờ thất ước (#5) Châu lão anh hùng đâu.

Đây là lần thứ ba Trần-Gia-Cách đề cập đến vấn đề này. Nhưng Châu-Trọng-Anh vẫn không làm sao tìm được câu giải đáp. Lạc-Băng thấy thế nóng giận vô cùng, không còn dằn được nữa, nghiến răng, trợn mắt nhìn thẳng vào mặt vị trang chủ anh hùng nói với Trần-Gia-Cách:

-Thưa Tổng-Đà-Chủ! Văn tứ ca đã bị chúng bán đứng cho lũ tẩu cẩu triều đình và đã bị hại chết rồi, còn đâu mà hỏi nữa! Xin Tổng-Đà-Chủ bắt lão tặc này đền mạng cho Văn tứ ca thì anh em Hồng Hoa Hội mới được hả dạ phần nào!

Lạc-Băng vừa dứt lời, Dương-Thanh-Hiệo, Vệ-Xuân-Hoa, Chương-Tấn và Thạch-Song-Anh đồng thét lên một lượt như sấm nổ, tuốt khí giới ra, hùng hổ tiến tới bao vây Châu-Trọng-Anh vào giữa; chỉ cần Tổng-Đà-Chủ hạ lệnh là sẽ sẵn sàng bằm Châu-Trọng-Anh ra làm trăm ngàn mảnh.

Mạnh-Kiện-Hùng, An-Kiện-Cường và Châu-Ỷ cũng đứng phắt dậy, tuốt binh khí lại đứng gần Châu-Trọng-Anh nhìn đám người Hồng Hoa Hội với vẻ căm hờn. Mạnh-Kiện-Hùng nói lớn:

-Việc Văn tứ gia đến Thiết-Đảm-Trang có thật, tôi nào có chối đâu! Vả lại sư phụ tôi lúc đó không có nhà. Chư vị muốn gì thì tính với tôi chớ sao lại hạch sách sư phụ tôi? Thiết-Đảm-Trang dù nhỏ bé, lại cô thế nhưng quyết không sợ các anh hùng hảo hán cậy đông hiếp ít đâu!

Từ-Thiện-Hoằng cười nhạt nhìn Mạnh-Thiện-Hùng hỏi:

-Chúng tôi nào có dám hạch sách với lại hiếp đáp người? Sao Mạnh huynh lại dùng chữ nặng như vậy? Nếu quả như lời Mạnh huynh nói thì xin Mạnh huynh đưa chúng tôi đi gặp Văn tứ ca được chăng?

Mạnh-Kiện-Hùng lấy tay chỉ Lạc-Băng cùng Dư-Ngư-Đồng nói:

-Văn gia, Văn phu-nhân, và Dư gia đến tệ trang trong lúc sư phụ tôi đi vắng. Khi ấy Văn tứ gia bị nội thương bộc phát, chúng tôi liền tức tốc cho người đến Triệu lão gia rước danh y về điều trị cho Văn gia. Sự việc ấy phải chăng chính Văn phu nhân và Dư gia đã được mắt thấy tai nghe? Trong lúc lương y chưa tới kịp thì bọn sai-nha do Trương-Siêu-Trọng cầm đầu đột nhập vào sơn trang tìm bắt Văn tứ gia. Đích thân tôi đã huy động toàn lực sơn trang, một mặt ngăn cản chúng và một mặt bảo vệ Văn tứ gia. Tôi hận mình bất tài không bảo vệ được cho Văn gia để cho bọn tẩu cẩu kia bắt đi, nhưng tôi không lấy làm hổ thẹn vì tôi đã tận lực, làm hết sức mình! Tôi vốn kính phục Văn tứ gia là người nghĩa khí đời nay, đồng thời một mực tuân theo tôn chỉ của sư phụ là phải hết lòng bảo vệ cho các anh hùng khi gặp cơn nguy khó. Nếu tôi không làm được điều ấy thì chẳng những trên hổ thẹn với anh hùng thiên hạ, dưới làm nhục sư môn mà chính lương tâm còn bị cắn rứt nhiều nữa. Nếu Trần Tổng-Đà-Chủ phiền trách tôi sao bảo vệ sơ sót để Văn tứ gia bị bắt thì tôi xin chịu và sẵn sàng để cho Tổng-Đà-Chủ muốn giết thì giết, họ Mạnh này không có gì sợ sệt cả. Nếu không được như lời thì không phải là anh hùng hảo hán trên đời. Còn như chư vị cứ một mực khăng khăng vu khống cho sư phụ tôi là bán đứng bằng hữu võ lâm đồng đạo để lấy tiền thưởng như tên chó chết Vạn-Khánh-Nhuận kia ngậm máu phun người thì tôi quyết không phục! Các vì đường đường là các bậc anh hùng hào kiệt mà không biết thế nào là lẽ phải, lại đi tin vào lời ly gián của kẻ gian thì thật là đáng buồn! Tôi xin nhắc lại, nếu chư vị muốn gì thì cứ tính với tôi chứ không được vô lễ với sư phụ của tôi!

Lạc-Băng chạy tới chỉ vào mặt Mạnh-Kiện-Hùng nói:

-Mi tự xưng là anh hùng hảo hán hả? Nếu vậy để ta hỏi. Mi bảo đảm với chúng ta là xuống địa huyệt chẳng một ai có thể tìm ra ngoài người của Thiết-Đảm-Trang. Vậy phải chăng chính người của Thiết-Đảm-Trang của mi đã chỉ chỗ bí mật ấy cho bọn tẩu cẩu kia bắt Văn tứ ca? Mi trả lời cho rõ đi mới là hải hán!

Mạnh-Kiện-Hùng nghe Lạc-Băng bắt bẻ câu này thì đành im lặng, không sao mở mồm ra được. Chính Châu-Anh-Kiệt vì tham chiếc thiên lý cảnh nên đã tiết lộ bí mật địa huyệt với Trương-Siêu-Trọng. Theo lý mà nói thì đó cũng là trách nhiệm của Thiết-Đảm-Trang. Hành động đó có khác nào là bán đứng bằng hữu đâu? Nếu dùng lý lẽ mà bẻ tới cùng thì Hồng Hoa Hội có thể bắt lỗi rằng: cho đến một đứa bé của Thiết-Đảm-Trang còn vì lợi quên nghĩa thì người lớn sẽ còn thế nào? Dù gì Châu-Anh-Kiệt cũng là con của sư phụ mình. Mạnh-Kiện-Hùng không thể đem việc này ra nói để làm buồn lòng ân sư. Việc xấu bao giờ cũng phải đậy lại, đó là lẽ thường xưa nay.

Thấy Lạc-Băng bắt bẻ Mạnh-Kiện-Hùng đến phải ngậm miệng như hến, Châu-Ỷ nộ khí xung thiên bước ra chỉ vào mặt Lạc-Băng, đáo để nói như hét lên:

-Thế ra mi tưởng mi là nữ anh hào chắc? Đồ cái thứ nữ anh hào gì mà chồng bị bắt không chịu tìm hiểu rõ nguyên do lại đi đổ tội, bắt lỗi hết người này sang người khác! Nữ anh hào gì mà không dám cùng ta so tài cao thấp mà chỉ biết ngồi khóc với ăn vạ để cho người ta thương hại không nỡ ra tay! Biết thế ta cứ để mặc xác mi nằm trên đường cho ruồi tha quạ mổ cho xong chuyện thì còn đâu ở đây mà buông những lời hỗn xược vô lễ với gia gia ta và Mạnh đại ca! Đồ cái thứ vô ân bội nghĩa! Mi còn tệ hại hơn cả hạng gái lầu xanh nữa biết không!

Lạc-Băng nghe Châu-Ỷ sỉ vả mình thậm tệ thì uất ức vô cùng, không sao nói được thành lời, nước mắt trào ra như mưa mà ấp úng:

-Ngươi... ngươi...

Thấy vậy, Châu-Trọng-Anh vội nạt Châu-Ỷ:

-Này con, không được vô lễ!

Vô-Trần Đạo-Nhân ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

-Lúc sự việc xảy ra như vậy thì Châu lão anh hùng vắng mặt, chúng tôi tin như thế. Nhưng oan có đầu, nợ có chủ, tất nhiên khi Châu trang chủ về lại sơn trang rồi ắt người nhà phải thuật lại hết đầu đuôi tự sự cho nghe. Tôi chỉ xin Châu trang chủ nói rõ việc ấy như thế nào để cho chúng tôi được minh bạch mà không phải đặt thành nghi vấn nữa.

Vạn-Khánh-Nhuận lúc đó đang ẩn mình trong một xó bỗn ló đầu ra nói lớn:

-Chính thằng con trai lão Châu-Trọng-Anh đã chỉ chỗ cho Trương-Siêu-Trọng đại nhân. Các người cứ bắt lão đem nó ra giao nạo là xong, cần gì phải phí lời hỏi lão ta thêm làm gì!

Trần-Gia-Cách nhanh nhẹn tiến tới một bước hỏi:

-Châu lão tiền bối! Chẳng hay điều hắn vừa nói ra có thật hay không?

Châu-Trọng-Anh là người ngay thẳng. Vốn ra ông không muốn đem chuyện con trai mình ra nói là vì sợ Hồng Hoa Hội cho là ông ta hèn nhát sợ trách nhiệm đến độ phải đổ tội cho đứa con thơ nên mới do dự không chịu nói. Nhưng nay thấy chuyện đã đổ bể, bị tên Vạn-Khánh-Nhuận nói huỵch toẹt ra bèn gật đầu thú nhận chứ không cãi.

Đám người Hồng Hoa Hội lại hét lên dữ dội rồi vây chặt lấy Châu-Trọng-Anh mà đợi lệnh của Tổng-Đà-Chủ. Nhưng thay vì chất vấn thêm Châu-Trọng-Anh, Trần-Gia-Cách lại liếc mắt nhìn Vạn-Khánh-Nhuận cười nhạt mà hỏi:

-Vị này là ai mà sao lúc nãy không hân hạnh được nghe Châu lão tiền bối giới thiệu cao danh quý tánh?

Lạc-Băng chỉ vào mặt Vạn-Khánh-Nhuận nói:

-Nó là một tên tẩu cẩu của triều đình Mãn-Thanh. Lúc Văn tứ ca đám lang sói bắt có mặt đứa vô lương này!

Trần-Gia-Cách chẳng nói chẳng rằng, vọt tới như một mũi tên xẹt ngang trước mặt Vạn-Khánh-Nhuận. Trên tay Vạn-Khánh-Nhuận vẫn còn đang cầm cây cương xuyên, thấy Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội xông lại tấn công mình thì toan dùng món vũ khí hộ thân để cản lại. Nhưng chưa kịp vung tay, Vạn-Khánh-Nhuận đã bị Trần-Gia-Cách đoạt mất cương xuyên ném xuốn đất. Rồi chỉ nghe một tiếng rắc, tay của Vạn-Khánh-Nhuận đã bị Trần-Gia-Cách bẻ quặp ra đàng sau lưng. Thủ pháp của vị Tổng-Đà-Chủ quá mau lẹ khiến cho tất cả mọi người không ai trông thấy kịp, mà cũng không biết chàng sử dụng chiêu thức nào quá tài tình và nhanh nhẹn đến độ không thể tưởng tượng được.

Trần-Gia-Cách bẻ quá mạnh khiến cho Vạn-Khánh-Nhuận cảm tưởng như cả cánh tay cùng bao nhiêu khớp xương trên mình hắn đều bị gãy lọi. Hắn đau quá, nước mắt tuôn ra và mồ hôi từng giọt trên trán chảy xuống. Hắn chỉ còn biết đứng im một chỗ mà không tài nào dẫy dụa được.

Vạn-Khánh-Nhuận cũng là một cao thủ có hạng trên võ lâm, thế mà chỉ trong một chiêu đã bị Trần-Gia-Cách chế ngự dễ dàng còn hơn trở bàn tay. Phía Thiết-Đảm-Trang, ai nấy trông thấy đều phải ngơ ngác mà kinh hãi, kể cả Châu-Trọng-Anh. Phía Hồng Hoa Hội thì lớn tiếng cổ võ, thầm phục tài nghệ siêu đẳng của Tổng-Đà-Chủ mình mặc dù cũng chẳng hiểu gì về tài nghệ của chàng cho lắm. Họ chỉ biết Trần-Gia-Cách là đệ tử chân truyền duy nhất của Thiên-Tử Quái Hiệp chứ chưa hề bao giờ đo lường được tài năng của Tổng-Đà-Chủ mình cao diệu đến đâu.

Trần-Gia-Cách đôi mắt như hai luồng hào quang, nhìn thẳng vào mặt Vạn-Khánh-Nhuận hỏi:

-Bọn mi bắt Văn tứ ca dẫn đi đâu?

Vạn-Khánh-Nhuận ngậm miệng không đáp, làm ra vẻ ngạo nghễ để tỏ khí phách anh hùng. Trần-Gia-Cách lấy một ngón tay điểm vào huyệt trung phủ (#6) mà tra khảo:

-Mi chịu nói hay là không?

Vạn-Khánh-Nhuận cất tiếng oang oang đáp lại:

-Mi dùng độc thủ với ta như thế này không phải là hảo hán! Nếu mi có giỏi thì giết ta đi chứ đừng hỏi nhiều lời vô ích. Ta không nói đâu!

Vạn-Khánh-Nhuận cắn răng mà chịu chứ nhất định không chịu nói. Mồ hôi trên trán của hắn tuôn xuống đầm đề nhưng vẫn cứ gan lì. Trần-Gia-Cách lại điểm thêm vào huyệt nhuyễn ma nữa. Vạn-Khánh-Nhuận đau quá, không sao chịu được nữa, kêu ầm lên:

-Thôi, thôi! Tôi nói! Tôi nói!

Trần-Gia-Cách mới điểm nhẹ vào huyệt khí dũ. Vạn-Khánh-Nhuận thở phì ra một cái mà nói ngay:

-Dẫn về Bắc-Kinh rồi!

Lạc-Băng nghe nói mừng rỡ, vội vã hỏi thêm:

-Văn... Văn tứ... Văn tứ ca... chưa chết chứ?

Vạn-Khánh-Nhuận cười khổ đáp:

-Lệnh truyền phải đem Văn-Thái-Lai mà nạp cho Hoàng-Thượng thì thử hỏi làm sao ai dám giết mà chết chứ?

Đôi mắt Lạc-Băng lóe lên nhiều tia hy vọng. Để cho chắc chắn, nàng lại hỏi tiếp:

-Mi nói thế có đúng hay không?

Vạn-Khánh-Nhuận nhăn mặt nói:

-Ta nói dối các người để làm gì?

Biết được tin Văn-Thái-Lai còn sống, Lạc-Băng vui mừng đến nỗi quá xúc động không dằn được, xay xẩm mặt mày té ngửa ra sau. Dư-Ngư-Đồng hoảng hốt nhanh tay đỡ lại kịp thời. Nhưng vừa đưa tay ra đỡ và định ôm nàng vào lòng, bỗng một ý nghĩ lại hiện ra trong đầu Dư-Ngư-Đồng khiến chàng sợ hãi quá bèn buông ngay cả hai tay ra. Toàn thân Lạc-Băng như một thân cây bị đốn ngã, rơi mạnh xuống đất.

Chương-Tấn cả kinh, vội nhảy tới đỡ Lạc-Băng ngồi dậy hỏi thăm:

-Tứ tẩu! Sao vậy? Có việc gì không?

Chương-Tấn đưa mắt lườm Dư-Ngư-Đồng như tỏ ý trách móc sao không chịu đỡ mà để Lạc-Băng ngã xuống như vậy. Y bất chợt đâm ra nghi ngờ hành vi của Dư-Ngư-Đồng.

Lúc đó, Trần-Gia-Cách vẫy tay gọi tiểu đồng Tâm-Nghiện lại chỉ Vạn-Khánh-Nhuận nói:

-Trói nó lại!

Tâm-Nghiện bèn mở gói lấy ra một sợi dây thừng trói chặt hai tay Vạn-Khánh-Nhuận lại. Tuy hắn đã được Trần-Gia-Cách giải huyệt nhưng gân cốt vẫn còn bị tê liệt nên không cử động gì được, đành đứng im cho cậu bé thư đồng của Tổng Đà Chủ Hồng Hoa Hội mặc sức trói lại.

Trần-Gia-Cách sau đó nghiêm nghị nói với tất cả bang chúng Hồng Hoa Hội rằng:

-Tất cả các anh em! Việc giải cứu Văn tứ ca là việc trọng yếu. Chúng ta hãy cùng nhau họp lại mà bàn thảo kế hoạch để thi hành gất rút cho kịp. Còn việc dang dở tại Thiết-Đảm-Trang chúng ta tạm thời gác lại rồi sẽ tính toán sau tưởng cũng chưa có gì muộn màng.

Nghe Tổng-Đà-Chủ nói, đám người Hồng Hoa Hội đều nhất nhất, một mực tuân theo. Bấy giờ Lạc-Băng đã tỉnh lại. Nàng vui mừng quá, khóc rấm rức mãi không thôi. Thấy mọi người đều tán thành ý kiến của mình, Trần-Gia-Cách hướng về phía Châu-Trọng-Anh vòng tay nói:

-Còn chút việc cần phải thưa lại để lão trang chủ được rõ. Ân trọng đức dày của Thiết-Đảm-Trang, Hồng Hoa Hội xin thề sẽ khắc cốt ghi tâm mà báo đáp xứng đáng chứ chẳng bao giờ dám quên. Xin hẹn gặp lại sau.

Châu-Trọng-Anh hiểu rõ đây là một lời hăm dọa. Ý Trần-Gia-Cách hẳn là khi cứu xong Văn-Thái-Lai, Hồng Hoa Hội sẽ trở lại Thiết-Đảm-Trang tìm kẻ thù báo oán. Ông ta cả giận nghĩ thầm:

-"Các người nhất định không chịu xét việc kỹ càng mà lúc nào chỉ đòi hơn thua. Chả lẽ ta lại sợ sao?"

Tuy nhiên, Châu-Trọng-Anh vẫn bình tĩnh đáp lễ lại Trần-Gia-Cách:

-Xin tuân mệnh.

Châu-Trọng-Anh vừa dứt lời thì Chương-Tấn hét lên:

-Ta nói thật với ngươi một lời là khi giải cứu Văn tứ ca rồi , đích thân ta sẽ trở lại đây chấp hết tất cả các người trong Thiết-Đảm-Trang các ngươi mà đánh một trận sinh tử mà chẳng cần ai giúp sức!

Dương-Thanh-Hiệp cũng nói thêm:

-Thật là đồ lang sói! Thế mà cũng tự xưng là anh hùng mà không biết thẹn!

Châu-Ỷ nghe hai người nói thì cả giận hét vang lên:

-Cái thằng gù khốn kiếp kia! Cắt cổ gà cần gì phải dùng đến dao mổ trâu? Chỉ một mình bản cô nương cũng đủ cắt bỏ cái bướu của mi rồi, cần gì nhọc sức đến ai ra tay nữa! Còn cái thằng đồ tể ma rợ kia! Mi mắng nhiếc ai đó?

Dương-Thanh-Hiệp cũng giận đỏ mặt đáp:

-Ta mắng kẻ nào không có nghĩa khí không biết dạy con để nó làm điều xấu xa đê tiện đó!

Vừa dứt lời Thiết-Tháp Dương-Thanh-Hiệp liền cung tay nhắm ngay bụng Châu-Trọng-Anh đánh ra một quyền. Lão trang chủ chỉ khẽ nhích người dang một bên đã tránh được đường quyền của Bát đương-gia một cách dễ dàng.

Châu-Ỷ bèn bước tới lớn tiếng mắng:

-Mi là cái giống người gì mà dám đến đây nhục mạ gia gia ta?

Dương-Thanh-Hiệp đáp:

-Ta là một người trọng nhân nghĩa, khác hẳn với lũ gian tà bất lương. Mi chỉ là một liễu đầu, có xứng đáng gì cho ta nói chuyện?

Trả lời xong, Dương-Thanh-Hiệp bước đi theo đám Hồng Hoa Hội ra ngoài. Nhưng Tiểu Quý Lục vốn nóng tính như lửa, lời nói của Dương-Thanh-Hiệp chẳng khác gì chế thêm dầu vào. Khi nghe Dương-Thanh-Hệp khinh mình là liễu đầu, Châu-Ỷ đỏ mặt tía tai rượt theo gọi lớn:

-Mi khinh ta là nữ nhi thì có dám trở lại đây mà tỉ thí với con liễu đầu này không hả tên mạt kiếp?

Dương-Thanh-Hiệp đáp:

-Không thèm! Mi có giỏi thì kêu anh cả mi ra đây đi! Ta chỉ muốn lấy mạng tên đó thôi!

Châu-Ỷ hỏi lại:

-Anh cả ta à?

Rồi nàng lấy làm kỳ quặc cho câu nói của Dương-Thanh-Hiệp, không hiểu hắn muốn ám chỉ người nào.

Vệ-Xuân-Hoa lại tiếp lời:

-Mi còn giả bộ ngơ ngẩn nữa à? Cái thứ ti tiện tham tiền bán đứng bằng hữu để kiếm ăn! Đã có thứ anh như thế thì trách gì có thứ em gái thế này! Đứa anh khốn nạn của mi trốn đâu rồi?

Châu-Ỷ vẫn ngạc nhiên không hiểu. Nàng nghĩ thầm:

-"Nào ta có anh nào đâu? Bọn này nói cái gì mà lạ thế?"

Mạnh-Kiện-Hùng thấy Châu-Ỷ ngơ ngác trước câu nói của Dương-Thanh-Hiệp và Vệ-Xuân-Hoa thì biết ngay đám người Hồng Hoa Hội đã hiểu lầm lời tố cáo của Vạn-Khánh-Nhuận. Chuyện bây giờ thật đâm ra hết sức khó xử. Nếu chàng đem chuyện Châu-Trọng-Anh đánh chết con trai ra mà nói thì chẳng hóa ra bên mình khiếp nhược, sợ đánh không lại nên mới cầu hòa. Nghĩ vậy, chàng liền bảo Châu-Ỷ rằng:

-Thôi đi sư muội. Để mặc cho họ đi!

Rồi chàng quay qua đám Hồng Hoa Hội nói:

-Hiện thời quý vị có chuyện cần gấp xin cứ đi đi. Hy vọng sau này mọi việc sẽ được phơi bày tất cả ra ánh sáng, chứ không thể nào biện minh ngay được bây giờ.

Chương-Tấn nói:

-Chúng ta chỉ muốn thấy mặt anh cả của cô bé này một tí thôi.

Châu-Ỷ càng lúc càng bực mình. Nàng sẵng giọng nói:

-Ê! Cái thằng gù! Bộ mi lãng trí cuồng tâm rồi hay sao mà nói chuyện không đâu ra đâu vậy? Bản cô nương đây làm gì có anh cả mà mi muốn ra mắt!

Chương-Tấn lại thêm một lần nữa bị Châu-Ỷ gọi là thằng gù. Y gầm lên một tiếng như hổ rống, liệng song phủ xuống đất đưa hai cánh tay gân guốc ra đánh thẳng vào mặt Châu-Ỷ hai quyền.

Châu-Ỷ đưa thanh đơn đao ra chém vào hai tay của Chương-Tấn. Thập đương-gia, khẽ rút tay lại, đổi thành thế cầm nã thủ đưa ra đối địch. Một bên dùng quyền, một bên dùng đao, cùng nhau đấu một trận kịch liệt.

Vệ-Xuân-Hoa đứng ngoài thấy ngứa ngáy liền hươi song câu xông tới thét lớn:

-Nhìn hai người đánh nhau mà mình chỉ đứng ngoài thị chiến (#7) thật là mất hết thì giờ. Mạnh huynh! Anh có bản lãnh gì hãy đem ra cùng tôi đánh thử một trận để xem tài nghệ của Thiết-Đảm-Trang như thế nào mà làm những chuyện đê hèn tồi tệ để chuốc lấy tiếng nhơ nhuốc trong giang hồ.

Trước lời nói khiêu khích và mạt sát của Vệ-Xuân-Hoa, Mạnh-Kiện-Hùng không chút nóng giận, vẫn giữ thái độ điềm tĩnh mà đáp:

-Vệ gia đã có ý muốn thử võ công của đứa đồ đệ ngu si đần độn, kém cỏi nhất của Thiết-Đảm-Trang thì xin mời cứ ra tay trước đi! Người của Thiết-Đảm-Trang dù chẳng ra gì nhưng bao giờ cũng giữ lễ độ, biết kính trên nhường dưới chứ không hồ đồ. Dù có phải động thủ đi chăng nữa cũng vẫn giữ được thái độ hòa nhã tiên khách hậu chủ.

Câu nói nhún nhường của Mạnh-Kiện-Hùng làm cho Vệ-Xuân-Hoa phải ngẫm nghĩ mà khó chịu không ít vì có ý ám chỉ hành động hung hăng háo chiến của nhiều người trong Hồng Hoa Hội. Vệ-Xuân-Hoa, không đáp, múa song câu nhắm Mạnh-Kiện-Hùng đánh tới. Mạnh-Kiện-Hùng cũng rút binh khí ra đối địch chống trả lại.

Đầu kia, An-Kiện-Cường cùng Tưởng-Tứ-Căn đều nét mặt hầm hầm gườm nhau như muốn gây thêm một trường ác đấu khác.

Dương-Thanh-Hiệp thấy vậy bèn gọi lớn lên rằng:

-Các huynh đệ Hồng Hoa Hội! Chúng ta phải tuyệt đối tuân theo lệnh của Tổng-Đà-Chủ mà đi cấp tốc giải cứu Văn tứ ca trước đã. Việc Thiết-Đảm-Trang dẽ thanh toán sau. Chúng ta lưu lại đây ẩu đả với bọn phản bội bán đứng bằng hữu thế này là mất hết thời giờ quý báu. Đó là kế hoãn binh của Thiết-Đảm-Trang muốn cầm chân chúng ta lại để bè đảng của chúng có đủ thì giờ giải Văn tứ ca về Bắc-Kinh đó. Các anh em hãy nghe tôi phóng hỏa đốt Thiết-Đảm-Trang rồi cùng kéo nhau đi cứu Văn tứ ca thì hơn!

Vệ-Xuân-Hoa, Chương-Tấn cùng Tưởng-Tứ-Căn nghe nói cho là phải nên tất cả đều dừng tay lại hết. Châu-Trọng-Anh nghe nói cả giận, không dằn được, tóc tai đều dựng ngược lên. Ông ta nhìn Trần-Gia-Cách hậm hực nói:

-Thế mới biết tư cách của đám hào kiệt Hồng Hoa Hội là thế nào! Hễ mở mồm ra là sỉ vả, chửi rủa người, hết đòi đánh nhau lại đòi đốt phá tài sản của lương dân mà không cần phải suy nghĩ chín chắn. Đã thế còn xem tánh mạng con người như cỏ rác, lúc nào cũng chỉ biết đến giết chóc, lấy số đông hiếp ít! Đó cũng là hành động của hào kiệt Hồng Hoa Hội nữa sao? Và phải chăng tất cả những điều trên đều nằm trong kế hoạch phản Thanh phục Minh giải cứu Hán-tộc của Hồng Hoa Hội?

Châu-Trọng-Anh vừa dứt lời thì Châu-Ỷ, Mạnh-Kiện-Hùng và An-Kiện-Cường phá lên cười ra vẻ thích thú, trong khi đám người Hồng Hoa Hội thì người nào người nấy giận xanh mặt mà không biết tìm đường nào mà trả lời.

Sau đó, ai nấy đều tuốt vũ khí ra như sẵn sàng chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến. Trần-Gia-Cách thấy vậy bèn thổi một tiếng hồ tiêu. Tất cả bang chúng đều cất vũ khí, xếp hàng đứng theo thứ tự vai về đàng sau Tổng-Đà-Chủ im phăng phắc. Thấy trật tự đã được vãn hồi, Trần-Gia-Cách mới nói với Châu-Trọng-Anh rằng:

-Châu lão anh hùng! Tiền bối cho rằng Hồng Hoa Hội chúng tôi chỉ ỷ đông hiếp ít để thủ thắng. Vậy bây giờ tại hạ xin tự nguyện đơn độc một mình được thỉnh giáo cao chiêu của tiền bối, là những võ công thượng thừa có một không hai trong thiên hạ, để trong lòng được thỏa bình sinh khát vọng bấy lâu nay. Mong tiền bối đừng từ chối.

Châu-Trọng-Anh gật đầu nói:

-Lão phu xin tuân mệnh! Ngưỡng mộ đại danh Tổng-Đà-Chủ giờ đây được gặp mặt thật là vạn hạnh. Anh hùng hào kiệt xuất thiếu niên! Thật là quý hóa thay! Dù có bại dưới tay Tổng-Đà-Chủ, lão phu cũng mãn nguyện được thưởng thức bản lãnh của một vị lãnh tụ tuổi trẻ, tài đức vẹn toàn đứng ra thống lãnh quần hùng chống lại triều đình Mãn-Thanh cứu dân tộc. Người có chí lớn, ôm ấp một hoài bão như thế thật là hiếm có, lão phu tự lấy làm hổ thẹn không thể nào sánh bằng. Chẳng hay Trần Tổng-đà-chủ muốn dùng quyền cước hay binh khí?

Những lời khiêm nhượng Châu-Trọng-Anh nói ra là do ở chân tâm ông ta chứ không phải là lối tán dương khách sáo. Châu-Trọng-Anh bản tính cương trực, chẳng bao giờ chịu nịnh bợ ton hót ai, mà cũng chẳng bao giờ biết khiếp nhược trước bất cứ mội đối tượng nào. Chẳng qua ông thấy tư cách, cử chỉ, ngôn ngữ của Trần-Gia-Cách có phong độ khác hẳn với những nhân vật khác trong Hồng Hoa Hội nên đem lòng kính phục, nhìn chàng với biệt nhãn (#8), không giống như những người kia.

Nghe Châu-Trọng-Anh nói, Thạch-Song-Anh lớn tiếng ra vẻ chế nhạo:

-Cây đại đao của ông còn dính chặt trên đòn giông, làm sao tỉ thí bằng binh khí cho được?

Mọi người nhìn lên quả nhiên thấy cây đại đao của Châu-Trọng-Anh còn ghim chặt trên đòng dông, liền cười ồ lên. Châu-Trọng-Anh nghe thấy nóng mặt nhưng chẳng nói một lời nào cả.

Bỗng từ đâu một bóng người hiện ra tung mình lên như một con chim én phóng lên trên cao cầm cán đại đao rút mạnh ra rồi nhẹ nhàng đáp xuống không phát ra một tiếng động nhẹ nào. Sau đó người ấy hai tay cầm đại đao đưa cao lên trước trán trao cho Châu-Trọng-Anh, giọng nhỏ nhẹ, lễ phép thưa:

-Thưa Châu lão gia, cháu giúp lấy hộ lão gia thanh kim đao xuống. Xin hoàn lại để lão gia sử dụng.

Mọi người trố mắt nhìn thử xem là ai thì chính là cậu bé thư đồng Tâm-Nghiện theo hầu Trần-Gia-Cách. Châu-Trọng-Anh kinh ngạc đến tột độ, không ngờ một đứa thư đồng mà lại luyện được khinh công tuyệt vời đến thế. Châu-Trọng-Anh không nhận đao, chỉ mỉm cười nói tiếng cám ơn. Tâm-Nghiện sau đứng thẳng người, một tay cầm đao chờ đợi.

Châu-Trọng-Anh liền nói với Trần-Gia-Cách:

-Trần Tổng-đà-chủ nếu sở trường về binh khí nào xin cứ tự nhiên sử dụng. Lão phu xin dùng hai tay để đối địch vài hiệp là được rồi.

Ý Châu-Trọng-Anh như muốn nói rằng không cần tiểu đồng Tâm-Nghiễn của Trần-Gia-Cách trả cho cây kim bội đại đao mới có vũ khí để thi tài, nếu cần, Trần-Gia-Cách có thể lấy cây đại đao đó mà dùng cũng được.

Trần-Gia-Cách nói:

-Tại hạ chẳng có môn nào gọi là sở trường cả. Dùng binh khí cũng được mà tay không cũng xong. Lão anh hùng quen sử dụng đại đao thì sao không dùng nó để mà thi triển uy vũ. Tóm lại, lão anh hùng dạy sao thì tại hạ xin tuân theo vậy thôi.

Mạnh-Kiện-Hùng bước tới đỡ cây kim bội đại đao trên tay Tâm-Nghiện. Cậu bé thư đồng liền lui về đứng sau lưng Trần-Gia-Cách y như cũ.

Mạnh-Kiện-Hùng liền đề nghị với sư phụ:

-Thưa sư phụ, Trần Tổng-đà-chủ dùng binh khí thì lão nhân gia cũng nên dùng binh khí cho tiện.

Tâm-Nghiện lấy trong túi vải một vật sáng long lanh cúi đầu trao cho Trần-Gia-Cách. Đây là một món binh khí rất bí mật của Trần-Gia-Cách mà chưa ai từng được nhìn qua hay biết qua.

Từ-Thiện-Hoằng bỗng cất tiếng xen lời:

-Thưa Tổng-Đà-Chủ, Trang-chủ Thiết-Đảm-Trang có ý muốn tỉ thí bằng quyền cước thì sao Tổng-Đà-Chủ không dùng quyền cước mà đáp lễ có phải hay hơn không?

Nguyên Từ-Thiện-Hoằng có cặp mắt rất nhạy bén. Qua mấy trận ác đấu, chàng đã nhìn thấy rõ được phong độ trưởng thượng của Châu-Trọng-Anh nên bất giác sinh lòng ngưỡng mộ. Nếu ông ta không có ý nhường nhịn ắt tình thế đã khác xa rồi. Dù anh em Hồng Hoa Hội của chàng xem Châu-Trọng-Anh như kẻ thù không đội trời chung thế mà ông ta vẫn không giận hờn, không chịu nặng đòn đả thương người nào cả. Vì vậy, chàng mong hai bên quyết đấu lần này trong tinh thần võ thuật nhiều hơn là một trận chiến sinh tử.

Nghe Từ-Thiện-Hoằng nói, Trần-Gia-Cách mỉm cười gật đầu tán thành. Chàng kính cẩn vòng tay nói:

-Hay lắm! Nếu Châu lão anh hùng muốn dùng quyền cước thì tại hạ cũng xin dùng quyền cước để hầu tiếp. Thật là một vinh dự lớn lao được học hỏi nơi một đại cao thủ, tên tuổi từ lâu làm chấn động cả võ lâm. Xin Châu chỉ dạy thêm cho và nhớ hạ thủ lưu tình cho kẻ hậu bối này.

Châu-Trọng-Anh gật đầu tỏ vẻ hài lòng đáp:

-Hay lắm! Hay lắm! Trần Tổng-đà-chủ bất tất phải khiêm nhượng!

Châu-Ỷ bước tới cởi áo choàng cho thân phụ, miệng khẽ nói:

-Gã Tổng-Đà-Chủ này có lối điểm huyệt lanh lẹ và độc đáo chưa từng thấy. Phụ thân phải cẩn thận, đừng khinh thường hắn nhé!

Dặn dò thân phụ xong, Châu-Ỷ lui ra sau, nhưng cặp mắt và đôi tai luôn luôn để ý, không rời đám người Hồng Hoa Hội. Nàng sợ rằng họ thế nào cũng ra tay đột kích thân phụ nếu Châu-Trọng-Anh chiếm được ưu thế trong trận đấu. An-Kiện-Cường sợ nàng nóng tính sinh sự nên đứng gần để kềm giữ. Mạnh-Kiện-Hùng thì để ý đến Châu-Trọng-Anh, ngấm ngầm cố sức bảo vệ.

Châu-Ỷ, Mạnh-Kiện-Hùng và An-Kiện-Cường hiểu rõ rằng trận đấu này có thể quyết định đến số phận của Thiết-Đảm-Trang nên hết sức cẩn thận đề phòng. Nếu chẳng may sơ ý, cả Thiết-Đảm-Trang cùng tánh mạng của bao nhiêu người đều trở thành tro bụi dưới tay của đám người Hồng Hoa Hội kia. Châu-Trọng-Anh dường như còn hiểu rõ hơn nữa nên ông ta đã nghĩ ra điều sau cùng, điều kém may mắn nhất có thể xảy ra. Ông quay lại nhìn Châu-Ỷ nói:

-Châu Ỷ, con! Nếu trận này cha có xảy tay mà bỏ mình, con đừng lưu luyến Thiết-Đảm-Trang làm gì nữa. Ân oán dù cho có giải xong được chuyến này với Hồng Hoa Hội cũng chưa hết đâu, sẽ còn Trấn-Viễn tiêu-cục, Vạn-Khánh-Nhuận và triều-đình Mãn-Thanh đến nữa. Những đại họa đó, Thiết-Đảm-Trang chúng ta không sao tránh khỏi được đâu! Âu cũng là do số trời, do định mệnh an bài cả. Con cũng đừng nên oán trách ai hay thù hằn ai hết. Bỏ Thiết-Đảm-Trang, con cấp tốc đem gia quyến về phủ Lang-Châu nương náu với thúc thúc của con. Nhất là không được gây thêm oán cừu nữa. Không nên trái lời cha dặn.

Châu-Ỷ lòng đau như dao cắt, nghẹn ngào không nói ra lời, chỉ gật đầu mà vâng lời phụ thân nàng dặn. Sau đó, Châu-Trọng-Anh lại gọi Mạnh-Kiện-Hùng và An-Kiện-Cường lại dặn dò mọi việc nếu chẳng may ông ta phải chết. Hai người hết sức xúc động, hứa sẽ làm theo.

Lúc ấy, Tống-Thiện-Bằng đã chỉ huy đám tráng đinh dọn dẹp xong bàn ghế, đồ đạc chừa ra một khoảng trống lớn ở chính giữa đại sảnh để làm võ đài. Đèn đuốc bốn phía được thắp lên sáng chưng như ban ngày.

Châu-Trọng-Anh bước vào giữa khoảng trống vòng tay nói:

-Xin mời Trần Tổng-đà-chủ!

Trần-Gia-Cách không cởi áo choàng. Với dáng điệu khoan thai, chàng bước ra đứng đối diện với Châu-Trọng-Anh. Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội tay cầm quạt giấy vẽ hình Nại hàn tam hữu, quạt qua quạt lại mấy cái cho mát rồi thong thả nói:

-Nếu trận tỉ thí này tại hạ bị bại dưới tay Châu lão anh hùng thì nhất định sẽ mời hết các vị chưởng môn nhân tiền bối tại vùng Tây-Bắc để chứng kiến tại hạ cúi đầu tạ tội với Châu lão tiền bối và thề rằng từ nay và mãi mãi về sau không một bóng người Hồng Hoa Hội nào được bước chân đến vùng đất Cam-Túc này.

Châu-Trọng-Anh hỏi:

-Chẳng hay lời nói của Tổng-Đà-Chủ có tin tưởng được hay không?

Trần-Gia-Cách nhướng cặp lông mày như lá liễu nói:

-Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy (#9). Lời của vãn bối như dao chém đá, xin lão anh hùng cứ yên tâm!

Quay lại nhìn các đương gia, Trần-Gia-Cách nghiêm nghị nói lớn:

-Tất cả anh em Hồng Hoa Hội nghe ta nói đây! Nếu chẳng may ta bị bại trận này thì từ nay về sau không một người nào lớn nhỏ được đặt trên đến vùng đất Cam-Túc này nữa! Nghe rõ chưa?

Tất cả bang chúng Hồng Hoa Hội đều đồng thanh hô lớn:

-Xin tuân theo mệnh lệnh Tổng-Đà-Chủ!

Trần-Gia-Cách gật đầu thỏa mãn rồi sau đó nhìn Châu-Trọng-Anh hỏi:

-Tại hạ cũng xin hỏi lại rằng nếu trường hợp Châu tiền bối lỡ tay sểnh miếng nhường tại hạ một chiêu thì Châu lão anh hùng có ý kiến gì không?

Châu-Trọng-Anh ngước thẳng đầu ra trước, khẽ vuốt chòm râu bạc thản nhiên cười ha hả mấy tiếng rồi đáp:

-Lẽ nào lại không! Rủi lão phu có thua thì cả Thiết-Đảm-Trang lớn nhỏ mấy chục mạng xin giao hết cho Hồng Hoa Hội mặc tình mặc sức, tự ý xử tử hết tất cả.

Trần-Gia-Cách nói:

-Hồng Hoa Hội tuy là một tổ chức nhỏ bé nhưng ân oán rất phân minh, lẽ nào lại đi giết hại bao nhiêu người vô tội như thế? Kẻ hậu sinh chỉ xin đề nghị với tiền bối một điều kiện hết sức đơn giản mà thôi. Nếu vãn bối may mắn được tiền bối nương tay, chỉ xin lão tiền bối giao nạp ra người đã chỉ chỗ ẩn núp của Văn tứ ca cho bọn ưng khuyển của Càn-Long bắt và dẫn đi, là lệnh lang đó thôi! Hồng Hoa Hội sẽ đem lệnh lang về An-Tây, một lòng đối xử tử tế, quyết không ngược đãi. Khi nào cứu được Văn tứ ca về đến nơi bình an vô sự thì sẽ phái người đem lệnh lang tới Thiết-Đảm-Trang trao trả cho tiền bối, và bảo đảm một sợi lông chân cũng không bị suy suyển. Chỉ trừ trường hợp Văn tứ ca bị tổn thương đến tính mạng, lúc bấy giờ lệnh lang sẽ phải đền mạnh lại cho Văn tứ ca. Vãn bối nghĩ cách giải quyết thế này là hết sức công bình, chẳng hay lão tiền bối có tán thành không?

Nghe Trần-Gia-Cách nói đến việc bắt con mình làm con tin và trường hợp phải đền mạng cho Văn-Thái-Lai, Châu-Trọng-Anh bỗng động mới thương tâm, xót tình phụ tử, mặt đỏ, lệ tràn, râu tóc dựng ngược hết cả lên. Ông ta lấy tay thủ thế nói:

-Bất tất phải nói nhiều lời làm gì! Cứ thử sức nhau trước đã, hơn thua rồi sẽ tính sau!

Trần-Gia-Cách bèn xếp quạt lại đút vào túi, cúi đầu vòng tay tỏ vẻ cung kính người tuổi tác nói:

-Xin mời lão tiền bối ra tay trước!

Mọi người thấy Trần-Gia-Cách có khí phách anh hùng, với phong độ nhàn nhã và tự nhượng; vẻ bình tĩnh thái nhiên, một mực giữ lễ với bậc cao nhân tiền bối; không có gì nóng nảy như sắp sửa xảy ra một trận quyết đấu với địch nhân thì ai nấy thầm ngợi khen, cảm phục trong lòng.

Châu-Trọng-Anh tay trái tung một quyền vào không khí, tay mặt cung ngay trước ngực. Đó là thế thỉnh thủ (#10), là phép lịch-sự của con nhà võ trước khi giao đấu.

Biết đối phương tuổi trẻ muốn nhường cho mình ra tay trước cho nên thỉnh thủ xong, Châu-Trọng-Anh không khách khí nữa, dùng một thế Tả xuyên hoa thủ nắm tay mặt bảo vệ ngay bụng, tay trái đánh thốc một quyền nhanh như gió vào ngay giữa mặt Trần-Gia-Cách. Quyền chưa tới nơi mà kình lực đã nổi lên nghe vùn vụt khiến ai nấy đứng ngoài xem phải giật mình kinh hãi. Trần-Gia-Cách vẫn ung dung, thong thả dùng thế Hàn nha bộ, tay mặt đưa thẳng ra gạt ngọn quyền của Châu-Trọng-Anh sang một bên, tay trái đánh vòng một đường theo hình bán nguyệt, tréo vào hông đối phương theo thế Đơn phụng triều dương, một tuyệt chiêu của Thiếu-Lâm.

Châu-Trọng-Anh thầm kinh ngạc. Ông không ngờ Trần-Gia-Cách không những chỉ biết sử dụng tuyệt kỹ ấy của Thiếu-Lâm, mà còn sử dụng đến mức cao siêu đến như vậy. Ông ta tung mình lên không tránh né, buột miệng khen:

-Tuyệt diệu!

Không dám khinh thường, Châu-Trọng-Anh liên tiếp sử dụng hai thế Huỳnh anh lạc giá và Hoài trung bão nguyệt tấn công như vũ bão.

Trần-Gia-Cách vẫn điềm tĩnh, dùng quyền pháp của Thiếu-Lâm mà chống trả; tấn thối theo đúng quy tắc; đánh đỡ có phương pháp; khi công khi thủ... Có thể nói là võ nghệ của Thiếu-Lâm chàng ta mười phần thuần thục cả.

Hai bên đánh trên 50 hiệp mà vẫn không phân thắng bại, không ai lướt được ai một thế nào cả. Người đứng ngoài mà nhìn vào cuộc đấu sẽ tưởng rằng cả hai đều là người xuất thân cùng một phái.

Đánh thêm 50 hiệp nữa, sự tương đồng của hai bên càng bộc lộ thêm rõ rệt hơn nữa. Suốt 20 tu luyện trong Thiếu-Lâm, công phu của Châu-Trọng-Anh đã đạt được đến mức Thần hóa cảnh giới, có khả năng tay đánh rúng động mà chân đá gió vù mà môn phái Thiếu-Lâm gọi là tâm khoái, nhãn khoái, thủ khoái, thân khoái, bộ khoái, không thể nào diễn tả hay đo lường nổi.

Vì vậy, Châu-Trọng-Anh càng đánh càng lẹ; khi công, khi thủ, khi thôn (#11), khi thô (#12), luân chuyển không hề sai trật; lòng nghĩ sao, tay đánh y hệt như vậy, như một bản đàn uyên thâm huyền diệu. Thoáng một cái, Châu-Trọng-Anh đã thi triển được hết quá nửa 37 bài quyền đầu của Thiếu-Lâm.

Thế nhưng mặc cho Châu-Trọng-Anh mặc sức ra chiêu lanh lẹ, độc đáo đến thế nào, Trần-Gia-Cách cũng không bị lép vế một tí nào cả.

Đột nhiên Châu-Trọng-Anh hét lớn, toàn thân ông ta nghiêng qua một bên dùng một thế vô cùng dũng mãnh là Biên nhận ty kích khiến Trần-Gia-Cách phải thất kinh lùi lại một một bước. Nhưng chiêu thế của Châu-Trọng-Anh xuất quá lẹ, lại bao gồm cả chiều sâu cho nên dù Trần-Gia-Cách kịp thời thoái bộ, chiêu thế của Châu-Trọng-Anh vẫn theo đà nhắm Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội đánh thẳng xuống. Đám hào kiệt đương-gia đứng ngoài thấy vậy ai nấy đều giật mình lo sợ.

Trước nguy thế, Trần-Gia-Cách tung mình lên không lộn ra sau tránh thoát được tuyệt chiêu của Châu-Trọng-Anh. Chân vừa chạm xuống đất, chàng nhún mình lướt tới phản công. Lần này Trần-Gia-Cách không dùng võ Thiếu-Lâm chánh tông nữa mà lại sử dụng Ngũ hành liên hoàn quyền trong "Ngũ Thượng Quyền Thuật"; tay trái dùng thế Ô long thể qua nhắm ngay bụng Châu-Trọng-Anh đánh vụt tới. Châu-Trọng-Anh quát lớn lên:

-Thế càng hay!

Đoạn ông ta tiếp tục dùng tuyệt kỹ của Thiếu-Lâm để chống đỡ. Trao đổi thêm chừng 10 hiệp nữa, Trần-Gia-Cách lại đổi sang thế Bát quái du thân chưởng, hễ chưởng đánh ra đâu thì người Trần-Gia-Cách cũng tiến theo đó, lanh lẹ không thể nào tưởng tượng được.

Dưới ánh đèn đuốc của đại sảnh mường tượng như có mấy chục cái bóng qua lại. Toàn thân Trần-Gia-Cách như bay nhảy khắp nơi trong đấu trường; mới thấy bên này đã biến qua bên kia; vừa thấy đàng sau đã hiện ra đàng trước... Hai vạt áo của chàng tựa như hai cánh bướm bay lượn giữa trời xuân. Trông chàng có vẻ như đang biểu diễn một vũ điệu mê ly hơn là thi triển võ công.

Châu-Trọng-Anh không chút bấn loạn. Trần-Gia-Cách đánh đến đâu ông ta chống đỡ đến đó. Võ công của Trần-Gia-Cách cho dù biến ảo kỳ diệu và hết sức độc đáo nhưng vẫn không làm sao áp đảo được Châu-Trọng-Anh.

Đánh thêm vài hiệp nữa, Trần-Gia-Cách lại đổi chiêu thức, dùng một thế Như phong tại hải trong Thái-Cực-Quyền tấn công. Quyền đánh ra trông rất nhẹ nhàng nhưng trên thực tế rất là hiểm ác. Đó là sở trường của Thái-Cực-Quyền, dụng nhu chế cương, dụng nhược thắng cường.

Châu-Trọng-Anh không chút nao núng, hễ Trần-Gia-Cách tung ra quyền nào thì ông ta gạt quyền đó đồng thời lại đánh trả lại một quyền. Hai bên cứ thế mà quần nhau, chẳng ai chịu kém ai.

Cả hai bên Hồng Hoa Hội lẫn Thiết-Đảm-Trang đứng ngoài xem mà say mê đến độ quên cả chớp mắt. Võ công cả hai bên đều cao diệu, nhưng chiêu thức của Châu-Trọng-Anh thì mọi người còn hiểu được nhưng của Trần-Gia-Cách thì thật là khó hiểu, không biết chàng ta rèn luyện được võ công từ đâu mà tinh vi, kỳ diệu đến thế. Nhiều bộ pháp và chiêu thức Trần-Gia-Cách thi triển có thể nói rằng tất cả mọi người chỉ mới được thấy lần đầu. Mà kiêm thông được cả hai thủ pháp của Thiếu-Lâm và Thái-Cực thì có lẽ Trần-Gia-Cách là người duy nhất.

Châu-Trọng-Anh càng đánh càng hăng, sức lực chẳng kém gì thanh niên. Có thể nói trong đời chưa bao giờ tìm được một đối thủ lợi hại, xứng tay như Trần-Gia-Cách cho nên ông ta cảm thấy hứng thú vô cùng. Trần-Gia-Cách cũng ngầm kính phục vị chủ nhân Thiết-Đảm-Trang. Danh từ Châu lão anh-hùng không phải chỉ là ngẫu nhiên mà ông ta có được.

Một già, một trẻ, quyền qua cước lại, chưởng phong đỏ rực lên khắp đấu trường. Ai cũng thấy rõ, chỉ cần một sơ hở nhỏ là sự thắng bại sẽ hiện ra ngay. Đánh thêm 30 hiệp nữa cũng vẫn kẻ tám lạng, người nửa cân.

Trần-Gia-Cách bỗng nhiên dùng một thế Đảo bối hầu, rồi dùng võ công Thiếu-Lâm pha với võ công Thái-Cực, lại kèm theo 36 thế Dương quyền đại cầm nã, luôn cả bốn thứ quyền pháp họ Nhạc Phân trợ thế cốt thủ cũng được Trần-Gia-Cách đem ra sử dụng để cố mà tranh thắng.

Tuy chỉ sử dụng duy nhất có tuyệt kỹ của Thiếu-Lâm, Châu-Trọng-Anh vẫn giữ được thế quân bình mặc dù thủ nhiều hơn công theo phương pháp Bất biến ứng vạn biến, mục đích là giữ cho vững để chiếm lấy ưu thế và thắng lợi lúc tàn cuộc.

Châu-Trọng-Anh nhận xét thấy rằng tuy võ công của Trần-Gia-Cách hết sức tinh vi và cao diệu. Theo thời gian, trong võ lâm sẽ không còn người nào là đối thủ của chàng. Tuy nhiên hiện tại so với ông ta, Tổng-Đà-Chủ Hồng Hoa Hội vẫn còn kém ba phần hỏa hầu. Mà rèn luyện được tuyệt kỹ Thiếu-Lâm đến trình độ như ông ta thì trên võ lâm hiện nay chưa chắc đã có được người thứ hai. Đồng thời kinh nghiệm chiến trường suốt mấy chục năm đi lại trên võ lâm như ông ta cũng chẳng có được mấy kẻ trong thiên hạ. Vì vậy, Châu-Trọng-Anh rất tự tin rằng ông có cơ hội chiến thắng nếu trận đấu kéo dài. Mà cho dù ông không thắng nổi Trần-Gia-Cách, ông vẫn có đủ sức để thủ hòa.

Thình lình, chân trái Châu-Trọng-Anh bước tới một bước, tay trái nắm lấy vạt áo của Trần-Gia-Cách theo thế Thản đán thiết chưởng đồng thời nhắm ngay bàn quan của chàng mà đánh ra một quyền hết sức mạnh bạo, có sức nặng đến cả nghìn cân.

Bị đánh quá đột ngột, Trần-Gia-Cách vô phương đỡ gạt và cũng hết đường tránh né. Trong lúc cấp bách, Trần-Gia-Cách hét lên một tiếng thối lui được ra đàng sau đồng thời tung ra một quyền để hóa giải chiêu thức của Châu-Trọng-Anh, nhưng vạt áo của chàng bị xé toạc một đường dài.

Châu-Trọng-Anh cười hỏi:

-Hy sinh vạt áo à?

Trần-Gia-Cách mặt mũi đỏ bừng, giơ ngón tay điểm thẳng vào Nhuyễn ma huyệt của Châu-Trọng-Anh. Ông ta vừa tránh khỏi thì Trần-Gia-Cách lại tiếp tục phóng luôn một lượt ba quyền trong chớp nhoáng mà đánh tới. Mọi người trố mắt nhìn vì quyền pháp của Trần-Gia-Cách thật lạ lùng, chưa một ai bao giờ nghĩ tới chứ đừng nói là biết qua. Trong khi ai nấy đều nặn óc suy nghĩ thì quyền của Trần-Gia-Cách bỗng nhiên biến thành chỉ, tìm những trọng huyệt trên người Châu-Trọng-Anh mà điểm.

Châu-Trọng-Anh khi đỡ, khi tránh, hai tay nhanh nhẹn, luôn bảo vệ các huyệt đạo trên mình. Điểm không trúng, Trần-Gia-Cách hai tay liên tiếp phóng chưởng ra. Ai nấy đều thấy rõ ràng là chàng sử dụng Bát-Quái-Chưởng, nhưng khi chưởng pháp được thâu hồi trở lại thì lại chẳng khác gì Thái-Cực-Quyền.

Mọi người đều hoa cả mắt lên, không biết đâu mà lường nổi, đâu là chưởng, đâu là quyền hay đâu là chỉ. Châu-Trọng-Anh phải luôn luôn chú ý vào đôi tay của Trần-Gia-Cách hết sức kỹ càng mà không dám lơ đễnh.

Nguyên lai võ công Trần-Gia-Cách vừa đem ra sử dụng là Bách Hoa Thố Quyền của phái Thiên-Trì do Thiên-Trì Quái-Hiệp Viên-Sĩ-Tiêu sáng chế ra. Thuở nhỏ, ông ta hễ nghe đâu có võ nào hay, bất luận là của ai hay môn phái nào là đều tìm đến học cho bằng được với mọi cách. Càng lớn, võ nghệ của Viên-Sĩ-Tiêu càng siêu việt, ông đã rèn luyện được hầu như tất cả võ công của các môn phái chính tông đến mức thượng thừa, đồng thời lại có được một vốn kiến thức khổng lồ. Ông ta nhận thấy võ công của bất cứ một môn phái nào đều có một đặc điểm riêng biệt, và khi sử dụng đều có hữu hiệu như nhau cả, có khác chăng là chỉ hình thức. Vì vậy, ông rút tỉa tất cả những tinh hoa của võ thuật của các phái mà nghiên cứu ra Bách Hoa Thố Quyền, và tự mình lập riêng cho mình một môn phái. Có thể nói, khi ấy trên võ lâm không còn ai là đối thủ của Viên-Sĩ-Tiêu nữa. Tuy nhiên, ông cũng đã chán những chuyện ân oán trên giang hồ nên lui mình về ẩn cư trên đỉnh núi Thiên-Trì thuộc tỉnh Tân-Cương mà lập ra môn phái Thiên-Trì, định sẽ thâu môn đệ truyền thụ võ công.

Nhưng Bách Hoa Thố Quyền không phải dễ học. Một người trước khi học được tuyệt kẽ này phải tinh thông hết các ngón võ công tuyệt kỹ của các môn phái chánh tông khác thì mới hiểu được chiêu thức và biến hóa của nó. Có thể nói, tất cả các chiêu thức của Bách Hoa Thố Quyền là các chiêu thức của các phái võ khác gom lại. Nhưng sự biến hóa của nó thì không biết đâu mà lường được. Như Viên-Sĩ-Tiêu, nếu ông giao đấu với một cao thủ phái nào, ông sẽ dùng ngay chiêu thức của môn phái đó mà đối phó. Nhưng sau đó, ông sẽ tùy theo trường hợp mà cải biến chiêu thức, không nhất định phải bám lấy bất cứ một quy tắc nào để cho địch thủ có thể nhận ra, biết trước mà đề phòng.

Vì vậy, từ khi sáng lập ra môn phái, ông chỉ thâu nhận được duy nhất một người là Trần-Gia-Cách, là người thấu triệt được cái nguyên lý và triết lý của võ học, không bị gò bó vào một phương pháp cố định và bị hoàn toàn lệ thuộc vào lý thuyết của bất cứ một môn phái nào.

Khi đã tinh thông Bách Hoa Thố Quyền còn phải rèn luyện thêm các môn như khinh công, điểm huyệt, cầm nã công, cũng như các ngoại gia hay nội gia công phu nữa.

Từ khi nghiên cứu ra Bách Hoa Thố Quyền, Viên-Sĩ-Tiêu chưa hề có cơ hội áp dụng với ai cả, và cũng chưa truyền dạy cho ai ngoài Trần-Gia-Cách. Vì vậy, lần tỉ thí với Châu-Trọng-Anh này, Trần-Gia-Cách nhân tiện đem Bách Hoa Thố Quyền ra thi triển, vừa là để thí nghiệm, vừa là để trau giồi. Và cũng vì thế mà mọi người ai nấy đều ngạc nhiên khó hiểu, vì chỉ được trông thấy lần đầu.

Từ lúc Trần-Gia-Cách đem Bách Hoa Thố Quyền ra sử dụng, Châu-Trọng-Anh phải chống đỡ hoa cả mắt và né tránh liên hồi, không mấy khi được dịp phản công. Châu-Trọng-Anh tưởng cố gắng thủ vững sẽ chiếm được ưu thế lúc tàn cuộc, nhưng Trần-Gia-Cách càng đánh, chiêu thức càng biến ảo khôn lường, mà chiêu số thì thật là vô hạn định.

Châu-Ỷ đứng ngoài xem mà lòng hồi hộp vô cùng. Nàng biết nếu cứ tiếp tục theo điệu này thì không sớm thì muộn, thân phụ nàng phải bại mất thôi!

Phe Hồng Hoa Hội trái lại, ai nấy đều vui sướng vì thấy Tổng-Đà-Chủ của họ đã chiếm được ưu thế, và cái thắng có thể nói đã nắm chắc được trong tay.

Vừa khi ấy, hai bóng người từ đâu chạy vào đại sảnh nói lớn:

-Xin dừng tay lại đã!

Mọi người ngạc nhiên đưa mắt nhìn hai người. Thì ra đó là Lục-Phỉ-Thanh và Triệu-Bán-Sơn. Đám người Hồng Hoa Hội đang định đem đầu đuôi mọi việc kể hết cho hai người thì bên ngoài có tiếng người kêu hớt ha hớt hãi:

-Mau mau xách nước thật nhiều! Lửa cháy! Lửa cháy! Cháy khắp cả tứ phía rồi!

Mọi người thất kinh liếc mắt nhìn ra bên ngoài thì xa xa, quả nhiên có ánh lửa hồng đang phừng lên dữ dội. Mạnh-Kiện-Hùng, An-Kiện-Cường và Tống-Thiện-Bằng cả kinh chạy vội ra ngoài để chỉ huy, điều động gia nhân tráng đinh đi cứu hỏa.

Lúc ấy, trận so tài giữa Châu-Trọng-Anh và Trần-Gia-Cách đã đến hồi quyết liệt. Đang bị Trần-Gia-Cách dùng Bách Hoa Thố Quyền đánh mười phần nguy ngập lại nghe tin sơn trang đang bị hỏa hoạn cần cấp cứu, hình ảnh mấy chục người của Thiết-Đảm-Trang như sắp chết cháy hiện ra trong đầu ông ta. Dù bình tĩnh cách mấy, vị anh hùng Thiết-Đảm-Trang cũng không sao giữ được thái độ bình thản như trước. Ông bỗng khựng lại như người bị lạc thần. Chợt nghe gót chân trái nhói lên một cái, Châu-Trọng-Anh giật mình, không sao đứng vững được, liền lảo đảo và ngã xuống đất như một thân cây cổ thụ bị cuồng phong bứng tróc gốc. Châu-Ỷ vội vàng chạy tới ôm chặt lấy thân phụ, đỡ ông ta dậy dìu đứng cho vững, miệng không ngớt gọi:

-Gia gia!

Châu-Trọng-Anh vẫn im lặng không một lời. Châu-Ỷ một tay nắm chặt Châu-Trọng-Anh, một tay cầm ngang đao bảo vệ, sợ địch nhân thừa cơ ám hại phụ thân mình.

Trần-Gia-Cách sau khi điểm trúng Phù hy huyệt khiến cho Châu-Trọng-Anh bị tê liệt gân chân thì vẫn thản nhiên đứng y nguyên một chỗ, mặt không lộ một nét gì cả. Chàng cũng không thừa cơ nguy của đối phương mà ra tay ám hại. Sau khi Châu-Ỷ dìu Châu-Trọng-Anh đứng vững lại rồi, Trần-Gia-Cách mới vòng tay, từ tốn nói:

-Xin đa tạ trang chủ đã nương tay cho!

Châu-Trọng-Anh cố che dấu nỗi đau khổ, gượng cười nói:

-Quả thật là trùng dương sóng sau xô sóng trước. Lão phu không phải là đối thủ của Tổng-Đà-Chủ, vậy cho lão phu được lên tiếng chịu thua. Giữ lời hứa, lão phu sẽ giao con trai lại cho Hồng Hoa Hội. Xin mời Tổng-Đà-Chủ cùng các vị đương gia!

Châu-Ỷ đưa Châu-Trọng-Anh ra khỏi đại sảnh, đám người Hồng Hoa Hội theo bước Trần-Gia-Cách, nối gót theo sau...

Chú thích:

(1-) Hậu bối: người sinh sau.

(2-) Tiền bối: người sinh trước.

(3-) Dục tốc bất đạt: vội quá thì không thể nào thành công được.

(4-) Tiên dụng lễ, hậu dụng binh.

(5-) Thất ước: sai hẹn.

(6-) Huyệt Trung phủ: một đường gân nằm sau gáy.

(7-) Thị chiến: xem đánh nhau.

(8-) Biệt nhãn: ánh mắt đặc biệt, khác hẳn.

(9-) Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy: một lời đã nói, bốn ngựa khó theo.

(10-) Thỉnh thủ: mời ra tay.

(11-) Thôn: nuốt vào.

(12-) Thô: nhả ra.

Mục lục
Ngày đăng: 06/02/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên

Mục lục