Gửi bài:

Chương 1

Một ngày nữa lại đến, ánh sáng tràn vào phòng, xuyên qua lớp rèm chiếu thẳng vào mắt. Tôi vặn vẹo người trên giường, cố nán lại thêm chút nữa. Giây phút được nằm thêm chừng hai, ba phút mỗi sáng khi cần dậy sớm thật tuyệt, cứ như thiên đường vậy. Hồi chuông báo thức lần thứ hai vang lên, tôi hốt hoảng bật dậy như cái máy, rời khỏi giường và lao ngay vào nhà vệ sinh.

Một ngày bình thường, mọi thứ diễn ra như thường lệ. Tôi đeo găng tay vào, sáu giờ năm mươi chen chúc trên xe bus đông người, bảy giờ hai mươi lăm đến cổng cơ quan, năm phút chạy thật nhanh vào trong để quẹt thẻ điểm danh.

-Khả Đan đâu rồi? Lại đến trễ! Trời ơi, tôi phát điên mất thôi! Vương, khi Khả Đan tới, đưa cái này cho cô ta, tôi cần cô ta phải hoàn chỉnh nó trong sáng nay! Mọi người nghe đây! Mười giờ tất cả vào phòng họp, rõ chưa?

Phía bên dưới vài giọng chán chường yếu ớt vang lên: "vâng,sếp." Tôi đứng từ xa thấy bóng dáng đậm đà mập mạp của sếp, vội núp ngay vào một góc khuất của bức tường.

Đặt mông xuống ghế, tôi thở phào nhẹ nhõm. Đồng hồ điểm bảy giờ ba mươi lăm. " Ông này hình như không ngủ để giảm cân à?" tôi khẽ cằn nhằn. Tên đồng nghiệp đáng ghét ngồi kế bên ( mặc dù đã cách nhau một miếng chắn nhưng tôi vẫn ghét hơi thở của hắn ta làm sao) ném qua một xấp giấy dày cộm:

- Nè, đồ dị hợm, sếp nói hoàn thành trong sáng nay.

Đúng vậy, không sai đâu, anh ta vừa gọi tôi là đồ dị hợm. Tại sao tôi không phản kháng à? Dễ hiểu thôi, tôi đã quen với cái cách gọi đó từ khi tôi còn là một đứa trẻ. Họ gọi tôi như vậy bởi vì lúc nào tôi cũng đeo găng tay, khi đánh máy tính hoặc ăn cơm, thậm chí khi tôi vào toilet. Mẹ tôi gọi đó là món quà của Chúa. Tôi nghĩ bà ấy chỉ muốn an ủi một đứa trẻ đột nhiên bị tách ra khỏi xã hội như tôi thôi. "Món quà ư? Hài hước thật."

- Có nghe tôi nói gì không vậy?

- Có, rất rõ, từng chữ một. Cảm ơn.

Tôi lướt qua xấp giấy trên bàn, ngán ngẩm. Tôi làm việc cho một tòa soạn báo, không, tôi không có vinh dự là người được đi săn tin và viết bài đâu, công việc của tôi là ngồi ở tòa soạn năm này qua tháng nọ để chỉnh sửa lại bài viết của họ, sau đó gửi qua phòng in. Không phải do sếp ghét tôi, ông ta không cho tôi đề tài để viết. Nhưng lần nào tôi ra thực địa là y như rằng lần đó xảy ra chuyện. Nửa năm trước, sếp đưa tôi một đề tài về những kẻ rải đinh trên đường phố, tôi lại lái xe rà theo một cậu bé đến khi đưa được cậu ấy về đến nhà, hậu quả là sếp bị cấp trên mắng té tát khi không đủ dung lượng bài viết. Thế là sau hai lần tin tưởng sai lầm, sếp quyết định cho tôi dũa đũng quần ở tòa soạn.

- Vương, ngay lập tức qua đội hình sự của công an đi. Tôi nhận được tin báo có án mạng nữa rồi! Cậu phải nhanh chân lên đấy! Đừng để các phóng viên khác giành tin độc quyền của chúng ta!

- Rõ! Sếp!

Anh ta trước khi rời đi còn nán lại vài giây đủ để phá tan ngày thứ tư của tôi:

- Cái tên Lê Tiến Vương lại sắp làm cho giới báo chí điên đảo vì độ nóng sốt của việc đưa tin nữa rồi. Bao giờ cái tên Trần Khả Đan mới được lên mặt báo đây?

- Thế cậu có muốn tên cậu được đặt kế tên tôi trên báo không?

- Là sao?

- Khi tôi giết cậu, cả hai chúng ta sẽ được đề tên.

- Đồ dị hợm.

Hắn ta lầm bầm rời khỏi văn phòng. Tôi ngán ngẩm đọc từng bài viết, khoanh dấu mực đỏ vào những lỗi sai và dò tìm trên máy tính để chỉnh lại. Kim đồng hồ cứ chậm chạp nhích từng tý một, bên trái tôi, một nhân viên nữ khác đang lén sử dụng điện thoại để nhắn tin. Cô ta quên tắt âm bàn phím, tôi nghe rõ mồn một tiếng soạn văn bản. Bên phải là bàn làm việc của Vương, hình như hắn ta còn để máy tính chưa kịp tắt, tôi nghe thấy tiếng quạt gió làm mát của CPU đang hoạt động. À, quên nữa, dạo này dân trong cả thành phố ăn không ngon, ngủ không yên vì vụ giết người liên hoàn chấn động. Nếu vụ án này nạn nhân được trói bằng miếng lụa màu trắng và miệng nhét đầy hoa hải đường nữa, thì đó là vụ thứ tư của hắn. Tất cả công an toàn thành phố đã tham gia, họ lùng sục khắp nơi, cảnh báo người dân không nên đi về quá mười một giờ, nhưng cái tên sát nhân này vẫn bất chấp, hắn ta bắt người, tra tấn rồi giết chết một cách dã man. Biết làm sao được, cả thành phố đông đúc cả nghìn dân, hắn ta đứng trong tối để giết chóc, chúng ta ngoài sáng đi tìm, khác nào mò kim đáy bể. Tôi dựa người ra ghế, mắt nhìn lên quạt trần, cánh quạt quay đều đều làm đầu óc tôi như mụ mị hẳn đi, tôi nghĩ mãi về tên giết người điên cuồng ấy, "ước gì có thể một lần ra thực địa cho một vụ án ngầu thế này..."

- Làm sao nữa vậy?

Tôi đặt chiếc túi ni lông vừa mua ở cửa hàng tiện lợi đầu ngõ, lấy một lon coca ra, tiếng hơi ga bật lên thật khoan khoái khi tôi khui nó, tôi đặt nó vào tay của Kiệt. Trong túi còn lại một lon bia, tôi cầm lấy nó rồi uống một hơi thật dài.

- Tại sao mua nước ngọt cho tớ mà lại mua bia cho mình?

- Làm sao cậu biết?

- Tớ có thể ngửi mùi. Đôi mắt vô dụng này đã làm cho thính giác, thị giác của tớ phát triển vượt bậc đấy!

Đó là Kiệt, có lẽ trên thế giới này chỉ có mình cậu ấy chịu làm bạn với một người như tôi, và cũng có lẽ cậu ấy cũng là người duy nhất mà tôi cảm thấy rất an toàn, bình yên, được làm chính bản thân mình khi bên cạnh. Bằng chứng là tôi không cần phải đeo găng tay khi bên cậu ấy, đôi lúc vô tư chạm vào người cậu ấy không một chút lo lắng, sợ sệt.

Vì sao ư?

Vì Kiệt bị mù.

Và vì tôi có khả năng nhìn thấy cái chết của họ khi tôi chạm vào họ. Khi chạm vào Kiệt, tôi chẳng thấy gì cả, hoàn toàn là một màu đen bao trùm.

Đó gọi là món quà của Chúa. Nhưng đối với tôi, nó là một lời nguyền rủa.

- Không! Con không đi! Con không bị bệnh! Xin bố đấy!

- Mình à, con gái chúng ta chỉ là...chỉ là có chút khác biệt thôi. Xin anh đừng bắt nó đến bệnh viện tâm thần!

- Có chút khác biệt? – ông ta rít lên – cô nghĩ rằng nó có chút khác biệt? Tháng trước nó đã nói với tôi rằng bà sẽ bị ngã xuống cầu thang, bố về sớm đi qua điện thoại. Kết quả là cuộc gọi tiếp theo là của bệnh viện, và bây giờ thì mẹ của tôi ở đó! – Ông ta chỉ vào bàn thờ của bà trên bàn – Hôm nay nó

chỉ vào một nhân viên trông tàu hỏa nói rằng ông ta sẽ gặp tai nạn. Bây giờ cả xóm đang tập trung lại để xem tai nạn đường sắt bên dưới thôn. Cô nghĩ đó là khác biệt? Nó là một con quái vật! Một điềm gở! Đi! Theo tao!

Ông ta vừa nói vừa kéo tay con bé, nó ngồi dưới đất, sức trẻ con không đủ chống đỡ, đôi chân gầy khẳng khiu giẫy đạp xuống nền bùm bụp. Ông ta sẽ không dừng hành động đó lại nếu người mẹ không hét lên:

- Được rồi! Tôi dẫn con đi! Tôi dẫn nó khỏi nơi này là được đúng không?

- Cô vừa nói gì? Dẫn nó đi? Cô muốn rời bỏ tôi sao?

- Chính anh là người rời bỏ mẹ con tôi!

- Được...- Ông ta thả bàn tay con bé ra, cánh tay gầy guộc rơi không còn sức lực- được, đi đi, mau lên.

Con bé giương đôi mắt to, màu nâu nhạt nhìn bố mình. Gương mặt ướt đẫm nước mặt, mái tóc ngắn ngủn bệt dính vào đầu, nó sợ hãi lùi người lại cho đến khi lưng chạm vào tường. Hai chân nó co lại, rút người, thu nhỏ nhất có thể để trốn tránh. Người mẹ vội vã vào phòng, xếp đồ đạc vào vali, vừa làm vừa khóc. Ông ta không hề có ý định ngăn cản, vẫn chờ để chắc chắn rằng họ sẽ rời đi.

- Đứng lên đi, con.

Giọng mẹ nhẹ, run rẩy, từ cổ họng phát ra vài tiếng nói như phẫn uất, như nghẹn lại. Nó đứng dậy nép người ra phía sau lưng mẹ mình, nắm vạt áo mẹ mặc, chân như muốn ngã khụy, không còn chút sức lực nào.

Trời bắt đầu tối, hoàng hôn buông dần phía xa, những ngọn núi mờ dần, dòng người hiếu kì ở cuối thôn cũng bắt đầu về nhà. Con bé đến cổng, chỉ kịp quay đầu lại, nhắc khe khẽ:

- Bố đừng đánh nhau với người khác nhé, bố!

- Mày!

Ông ta nghiến răng bật ra tiếng gọi, nó co rúm người, vội vã lao nhanh ra phía mẹ mình. Cái bóng dài đổ qua phủ trọn cái bóng ngắn, nhỏ bé, liêu xiêu.

- Khả Đan, ngày mai giỗ bố, con có đi viếng mộ với mẹ không?

- Không. Con mệt. Mẹ cũng đừng đến làm gì, chuyện đã qua hơn mười năm rồi, mộ đã lạnh, vụ án đã hết thời gian xét xử rồi.

Tôi đặt lưng xuống giường sau một ngày dài khổ tận cam lai. Mười giờ họp, sếp đã mắng tôi tới tấp đến tận hơn một giờ chiều, tan làm với cái tâm trạng không thể nào tệ hơn, cũng may là còn được ngồi bên cậu ấy một lát, không thì đầu tôi nổ tung mất. Tôi nghiêng người nhìn tấm hình được lồng khung trên bàn làm việc. Mẹ và tôi, lúc đó tôi mười bốn tuổi, vừa chuyển đến cái thành phố này để sống. Sau khi rời khỏi căn nhà đầy ghê rợn đó, chúng tôi đã đi đến thành phố này. Thật ra, mẹ tôi cũng không hề xác định rằng mình sẽ đi đâu, chỉ bắt đại một chuyến xe rồi ôm lấy con mình, lúc ấy tôi còn run rẩy vì sợ hãi. Vậy mà đã hơn mười năm. Tối hôm đó, khi đã đuổi chúng tôi đi, ông ta hí hửng đến ngay nhà nhân tình. Vì đột xuất đến cho nên cô ta đã không kịp giấu thân thể lồ lộ dưới lớp chăn và một gã đàn ông khác đang ngượng chín mặt tìm quần áo của mình. Bố tôi đã không ngăn nổi cơn thịnh

nộ, lao vào tên đàn ông đang đứng tồng ngồng đó. Chỉ nghe kể lại, hắn ta hất tay khiến bố tôi ngã đập đầu vào thành giường, tử vong. Hắn ta được tuyên án "vô ý gây chết người".

Ấy vậy mà đã hơn mười năm.

- A lô?

- Kiệt à...

- Ừ?

- Không, tớ chỉ gọi để nghe giọng cậu một lát thôi.

- Hâm. Làm sao thế? Lại nhớ chuyện mười năm trước à?

- Chỉ có cậu hiểu tớ thôi. Trên đời này ấy, chỉ có cậu.

- Đi ngủ đi. Ngày mai trời sẽ sáng, cậu sẽ ổn thôi. – Giọng cậu ấy đều đều, trầm ấm.

- Ừ, tớ ngủ đây, cậu cũng ngủ đi. Còn đang định đến gặp cậu, nhưng thôi, cậu ngủ ngon.

Tôi cúp máy, ném điện thoại lên bàn, chưa kịp đắp chăn đã ngủ quên mất. Thế là hết một ngày.

Tiếng chuông báo thức lại vang lên nữa rồi. Tiếng chuông ấy thật đáng ghét!

Trên bàn chỉ còn có bát canh đậu hũ với cà chua mẹ để lại, còn hơi ấm. Tôi vừa ăn vừa càu nhàu. Tôi chẳng hiểu tại sao mẹ lại làm việc đó đều đặn mỗi năm như vậy. Ông ta thì có cái gì là tốt với chúng tôi chứ? Rũ bỏ trách nhiệm làm chồng, làm cha, thậm chí còn ngoại tình, rồi chết vì việc làm dơ bẩn của mình. Tôi ném chiếc thìa xuống bàn, không muốn ăn nữa, hôm nay tôi đi làm sớm.

Cơ quan vẫn nhàm chán như bao ngày. Tên Vương ngồi bên phải gõ máy tính liên tục, rất bận bịu với sát nhân hải đường, tôi ngửi thấy mùi sơn móng tay, từ cô gái điệu đà bên trái, có vẻ tuần này cô ta không có gì để viết. Tôi bắt đầu ngẩng lên trần nhà, ngắm nhìn vết hoen ố trên nền thạch cao trắng. Vết ố loang ra, chỗ đậm màu kia có lẽ là nơi khởi nguyên của nó, rồi dần to ra, trùm lấy nền trắng tinh khiết của miếng thạch cao. Vẫn tiếng bàn phím gõ liên tục, tiếng vài người bên phòng in réo gọi ai đó, chắc bên thiết kế lại chọn sai màu để in, họ luôn mắc cái lỗi ấy suốt. Sếp từ phòng làm việc lao ra, tôi bật dậy nghiêm trang sửa lại tư thế, vờ nhìn vào màn hình như đang chăm chú làm việc.

- Vương! Có án mạng nữa rồi. Cậu nhanh chóng đến hiện trường đi. Tôi vừa nghe sếp Lâm nói họ đang di chuyển, họ sẽ gửi địa chỉ cho cậu, nhanh lên đi.

Cùng lúc đó, điện thoại trên bàn của tôi rung lên, lướt qua là số điện thoại người quen, tôi cúi đầu xuống nhằm trốn ánh mắt của sếp:

- A lô?

- Khả Đan ơi! Kiệt...Kiệt xảy ra chuyện rồi!

- Kiệt? Kiệt bị làm sao vậy cô?

- Công an đến vây kín căn phòng của nó, họ nói nó...nó bị giết rồi!

Tai tôi không còn nghe thấy gì nữa, mọi âm thanh xung quanh như ngừng lại theo hơi thở của tôi. Miệng tôi mấp máy gọi như vô thức: " Kiệt...Kiệt...". Chiếc điện thoại rời tay tôi, rơi xuống đất, tôi không còn biết gì nữa, lao ra khỏi cửa, bất chấp sếp đang gọi tên tôi phía sau lưng.

Không thể được! Không thể thế được? Tại sao ông cho tôi thành kẻ dị biệt sau đó cướp đi luôn người duy nhất trong cuộc sống của tôi?

Tôi lao như bay trên vỉa hè, mặc kệ người đi bộ đông đúc, tôi mặc kệ tất cả. Từ cơ quan đến chung cư mà Kiệt sống là hai cây số, tôi vẫn cứ thế mà lao đi, không còn bận tâm gì nữa hết, trong đầu lúc này chỉ còn thấy hình ảnh cậu ấy, cậu ấy ở trong đầu tôi, tràn ngập!

Cảnh sát đã vây quanh căn hộ như lời chủ nhà nói, nọ đã giăng dây giới nghiêm và nhà báo bắt đầu đông nghẹt phía bên ngoài. Tên Vương thấy tôi, thoáng chút ngạc nhiên nhưng rồi hắn ta vẫn tiến lại, hỏi dò:

- Sao tự nhiên đến đây vậy?

Tôi lúc đó như không còn nghe được gì bên tai nữa, cứ thế xông vào hiện trường. Hai cảnh sát canh phòng ngay lập tức chặn tôi lại:

- Xin lỗi, chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ.

- Người...người trong đó, là...là...bạn của tôi.

- Cô nói cô biết nạn nhân là ai à? – Anh cảnh sát dáng người hơi cao, da ngăm nheo mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ - Cô chắc chứ?

- Hoàng Quân Kiệt, hai mươi sáu tuổi, sống một mình. Anh ấy là bạn tôi!

- Có chuyện gì vậy?

Một người khác từ trong căn hộ đi ra. Anh ta mặc chiếc áo thun đen, cao tầm 1m80, mái tóc màu đen sẫm và có một vết sẹo nhỏ ở đuôi chân mày. Cơ thể tráng kiện, tay và chân mang đồ bảo hộ hiện trường, chắc hẳn là cảnh sát điều tra. Anh ta tháo găng tay cao su, nhét vào túi quần và tiến đến gần tôi.

- Gì mà ồn ào thế?

- Sếp, cô này nói là bạn của nạn nhân.

- Cô là bạn của Hoàng Quân Kiệt sao? – Anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy dò xét – Anh ta có người thân không?

- Không, cậu ấy sống một mình. Bố mẹ đã mất cách đây chín năm trong tai nạn giao thông.

- Vậy cô là người thân duy nhất của cậu ta?

- Có thể coi là vậy. – Tôi nói, nước mắt bắt đầu chảy, nhưng trong đầu vẫn không thể tin Kiệt đã chết – Tôi..tôi có thể vào xác nhận cậu ấy được không?

- Người lạ không được vào hiện trường – Anh ta chỉ tay về phía viên cảnh sát mặc cảnh phục ở trước của phòng – Anh ta, này Hoàng! – hắn kêu lớn – Nôn xong chưa? Xong rồi đưa cô này đến nhà xác nhận diện nạn nhân, sau đó đưa sang đồn cho tôi.

ËËË

Tôi đã xem hàng nghìn lần cảnh tượng này trong phim hình sự, nhà xác màu u ám, hơi lạnh phả từ máy bảo quản thi thể, tiếng lách tách dụng cụ mổ xẻ vang lên chói tai, nhưng có chết tôi cũng không thể tin được một ngày chính mình phải rơi vào hoàn cảnh đó. Tôi vẫn khóc, nước mắt cứ chảy xuống

không ngừng và tim cứ như là đập nhanh đến mức sắp vượt khỏi giới hạn. Mới hôm qua tôi còn gọi cho cậu ấy, nếu hôm qua tôi đến gặp cậu ấy thì có lẽ bây giờ...Tôi rất hận bản thân mình, tự trách mình cả triệu lần, thậm chí là cấu vào tay đến chảy máu. Tại sao tôi có thể thấy cái chết của mọi người, nhưng tôi không thể thấy cái chết của cậu ấy? Tôi còn cho đó là diễm phúc, là định mệnh an bài cho tôi tìm được một người không xem mình là kẻ dị biệt. Giá như cậu ấy xem tôi là kẻ dị biệt...Tôi khóc đến nghẹn lời khi nhớ lại, cách đây hai hôm, tôi uống bia, ngồi cạnh cậu ấy, nắm chặt tay cậu ấy, nhưng không hề thấy gì.

Không có gì cả, một màu đen, không quá khứ cũng như tương lai.

- Cô ổn chứ? – Một thanh niên tầm hai mươi mấy tuổi vừa tháo khẩu trang y tế ra – Nếu tinh thần chưa ổn, chúng ta có thể làm việc này sau.

- Không, tôi muốn nhìn cậu ấy. – Tôi kiên quyết, nhưng hai chân run rẩy cả rồi – Còn chờ ư? Chờ gì nữa? Tôi đã chờ, đã hèn nhát chờ đợi, đến giờ tôi còn gì nữa mà phải chờ?

Anh ta thở dài, bỏ hai tay vào túi áo bluse của mình. Anh thanh niên này hơi béo, khá lùn, đeo kính cận dày, tay lúc nào cũng đặt ra phía trước, co lên, hai tay thật dứt khoát giữ trước ngực, bệnh nghề nghiệp. Đoán có thể thấy anh ta là nhân viên pháp y.

- Đi theo tôi.

Nhân viên pháp y đi trước, tôi phải bám vào tường để có thể đứng vững, rồi loạng choạng theo sau. Trống ngực bắt đầu đập dồn dập, nhanh và khó thở, máu trong cơ thể được bơm chạy gấp ba lần bình thường, mặt tôi đỏ lên và nước mắt rơi lã chã. Trong căn phòng lạnh lẽo hơn cả hành lang, có những chiếc bàn sắt dài, có ba chiếc được phủ khăn trắng, những cái còn lại bỏ trống. Từ màu trắng xanh bợt bạt của đèn, tôi thấy mặt bàn inox loáng lên, sáng chói, lạnh tanh như cái mùi thuốc tẩy trùng sộc vào mũi. Đâu đó, giữa nồng nặc mùi thuốc tẩy, thoảng chút tanh tưởi đến buồn nôn.

Anh ta tiến đến chiếc bàn ở giữa, chờ đợi tôi. Tôi đứng sựng người, có thể đoán dưới lớp khăn trắng kia là Kiệt. Hai chân bắt đầu run nhiều hơn, máu chạy nhanh hơn ban nãy khiến tôi nghẹn cả thở, mắt bắt đầu nhòa đi như cơn hạ đường huyết sắp sửa nuốt trọn tôi vậy, tôi bám tay vào tường, cố hít thở. Mùi thuốc tẩy trùng, mùi tanh tưởi, mùi của nhà xác khiến cho tình trạng tệ hơn, nhưng tôi vẫn giữ tinh thần mình: " Biết đâu không phải cậu ấy! Đan! Mày phải can đảm lên! Mày làm được." Phải đấu tranh rất lâu, tôi mới có thể lếch từng bước thật chậm đến đó. Viên pháp y nhìn khuôn mặt xanh bệch của tôi như lo lắng, như bất an và thương hại. Chắc hẳn anh ta đã gặp cảnh này nhiều lần, cảnh sinh li tử biệt thế này, cảnh nhìn nhau lần cuối rồi vĩnh viễn đánh mất người thân...

- Nếu cô cảm thấy việc này...

- Làm đi!

Tôi gần như hét lên, nó cũng khiến tôi đỡ đi cái căng thẳng đang sắp bùng nổ trong đầu. Anh ta đeo găng tay vào, từ từ chạm nhẹ vào tấm khăn trắng. Một động tác rất trì trệ, anh ta gấp chiếc khăn theo chiều đi xuống, chỉ để lộ khuôn mặt của người chết. Ai mà chịu nổi khi thấy những vết thương trên người của họ chứ? Anh ta chứng kiến rất nhiều, anh ta hiểu rất rõ. Còn tôi, từ nãy đến giờ vẫn đang nhắm nghiền mắt. Tôi sợ, sợ lắm! Tôi sợ khi mở mắt ra, đó là cậu bạn mà tôi thương thầm mấy năm nay, là người đồng hành chia sẻ duy nhất trong đời. Anh ta vẫn kiên nhẫn đứng chờ, dường như không có ý định hối thúc. Tôi hít thật sâu lần nữa để đảm bảo có đủ oxy cho bất kì chuyện gì xảy ra. Tôi từ từ mở mắt, ánh đèn trắng xanh một lần nữa thức tỉnh thị giác tôi, mắt nhòe đi vài giây, phải chớp nhiều lần mới lấy lại được tầm nhìn.

Cái cuối cùng tôi nhìn thấy là những bóng đèn trên trần nhà, tiếng kêu thất thanh của viên pháp y, rồi mọi thứ chìm vào trong đêm tối.

Như cái thứ mà tôi thấy mỗi khi tôi nắm tay cậu ấy.

Phải, người đó chính là Kiệt...

Chỉ khác là mặt đã trắng bệch ra và môi không còn cười nữa...

Mục lục
      Chương sau
Ngày đăng: 16/05/2019
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Có thể bạn thích

  • Thị cảm - Phương Duy Thị cảm - Phương Duy CẢNH BÁO: Truyện có yếu tố kinh dị, bạo lực, không phù hợp với trẻ em dưới 16 tuổi.Cơ quan, tổ chức, cá nhân trong truyện đều là hư cấu. Tất...

Mục lục