Gửi bài:

Chương 19

Đây là một bờ biển không rõ tên ở Yên Đài. Bờ biển không có bãi cát, chỉ có từng mỏm nhan thạch lởm chởm nhấp nhô cao vút. Đống nham thạch này không biết tồn tại từ mấy triệu năm, mỗi mỏm nham thạch đều thương tích đầy mình nhưng vẫn quật cường đứng đó. Đứng trên mỏm nhan thạch có thể nhìn thấy đại dương mênh mông.

( Yên Đài – là một tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Thành phố nằm bên bờ Nam biển Bột Hỉa và bờ Đông của vịnh Bột Hải. Yên Đài giáp các thành phố Thanh Đảo và Uy Hải lần lượt về phía Tây Nam và Đông)

Biển vào mùa đông lạnh lẽo, thê lương và cô quạnh. Phần lớn thời gian, bầu trời màu nh xám nối liền với mặt biển cũng mang màu nh xám. Nơi tiếp giáp trời biển là mớ hỗn độn mờ mịt. Bây giờ, nơi đó xuất hiện mặt trời lặn cực lớn. Nó giống một trái tim đang bùng cháy dữ dôi, phóng ra luồng sáng huy hoàng, nhuộm đỏ cả nước biển màu xám, nhuộm đỉ cả bầu trời màu xám, cũng nhuộm đỏ hai thân hình màu đen đứng lặng im trên mỏm đá.

Liễu Địch bất động nhìn mặt trời lặn, để mặc gió biển thổ tung mái tóc của cô, tung bay vạt áo của cô. Mấy tháng trước, cô từng nhìn thấy cảnh tượng này trên bức tranh sơn dầu. Lúc đó tác giả bức tranh ngồi bên cạnh cô, kể cho cô nghe những điều kỳ diệu của biển cả. Bây giờ , cô đã được tận mắt chứng kiến cảnh mặt trời lặn, nhưng tác giả đã... Nước mắt chảy dài trên gương mặt trắng ngần của Liễu Địch, từng giọt lệ rơi xuống hộp tro cốt lạnh lẽo trên tay cô.

Bên tai Liễu Địch phảng phất lại vang lên giọng nói trầm ấm của thầy Chương: " Biển là kiên cường nhất. Nó có thể bao dung mọi khổ đau và bất hạnh của con người."

" Thầy Chương!" Liễu Địch lẩm bẩm: " Chẳng phải thầy luôn muốn nhìn thấy biển hay o? Hôm nay, em đưa thầy đến đây, đến với biển..."

Liễu Địch run rẩy mở hộp tro cốt, chậm rãi rải tro cốt trắng tinh xuống biển. Khi tro cốt bay ra biển cả, vô số cánh hoa nhài màu trắng từ tay giáo sư Tô cũng lặng lẽ rơi xuống nước. Sóng đánh vào bờ đá, dâng lên cao rồi lại trút xuống, như giang rộng vòng tay đón người con đi trở về, đón linh hồn tinh khiết cao cả.

Chương Ngọc, hay còn có tên Hải Thiên là một thanh niên có tri thức uyên thâm như biển cả, có tư tưởng sâu sắc như biển cả, có lòng dạ rộng lớn như biển cả, có tính cách kiên cường như biển cả, có linh hồn vĩ đại như biển cả. Ngày hôm nay, cuối cùng chàng trai đó cũng hòa nhập vào lòng biển mà anh yêu quý.

Liễu Địch lặng lẽ ngắm những cánh hoa dập dềnh trên ngọn sóng, phảng phất đuổi theo linh hồn của thầy Chương.Tâm tình của cô cuộn trào như sóng biển. Thầy Chương, thầy còn trẻ tuổi như vậy, sinh mệnh đã đặt dấu chấm hết một cách vô tình vào năm thầy 28 tuổi. Nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi này, thầy đã sống rất ngoạn mục. Thầy từng cầm bút viết về thế giới, thầy dùng máu và nước mắt viết về cuộc đời. Thậm chí, khi vận mệnh bất hạnh đổ ụp xuống đầu thầy, thầy cũng không h sợ hãi mà chiến đấu chống lại số phận đến cùng. Thầy không chỉ dũng cảm ngoan cường bảo vệ nhân cách và tôn nghiêm của bản thân, thầy còn không do dự dùng cái chế để đoạt lại danh dự và tiền đồ của người thầy yêu thương từ bàn tay số phận, dùng sinh mạng để bảo vệ tình yêu duy nhất trong cuộc đời thầy. Tác phẩm của thầy có thể thất bại, nhưng cuộc đời thầy tuyệt đối không thất bại. Năm năm cuối cùng là một trang huy hoàng nhất và bi tráng nhất trong cuộc đời thầy. Cuộc chiến đấu cuối cùng chống lại số phận cũng là tác phẩm lớn nhất của cuộc đời thầy.

Mặt trời đã bị sóng biển thôn tính một nửa, nhưng vẫn kiên cường rực cháy. Ánh chiều tà xán lạn ở đường chân trời, khiến mặt biển trở thành một thánh điện huy hoàng. Gió biển mang lại hơi lạnh run người, giáo sư Tô Văn cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng khoác lên vai Liễu Địch.

" Liễu Địch, con đừng buồn." Giáo sư Tô lên tiếng anh ủi: " Con vẫn còn trẻ, con đường u này của con vẫn còn rất dài. Trong tương lai, con sẽ lại có tình cảm thuộc về con. Con nhất định sẽ được vui vẻ."

Liễu Địch xoay người nhìn giáo sư Tô chăm chú. u đó , cô cất giọng chân thành và kiên quyết: " Bác yên tâm, con sẽ sống vui vẻ. Danh dự và tiền đồ của con là do thầy Chương đổi bằng cả sinh mạng của thầy, con có thể không trân trọng nói, không tạo ra tương lai tươi đẹp hay o? Con từng nói, sinh mệnh và linh hồn của con đã hòa nhập vào sinh mệnh và linh hồn của thầy Chương. Bây giờ, con chính là thầy, thầy chính là con. Tác phẩm thầy chưa hoàn thành, con sẽ viết thay thầy; mơ ước thầy chưa thực hiện,con sẽ thực hiện giúp thầy; con đường thầy chưa đi hết, con tiến bước thay thầy; huy hoàng thầy chưa kịp tạo ra, con sẽ tạo giúp thầy. Con sẽ vì thầy sống vui vẻ, sống ngoạn mục. Con sẽ cùng thầy bước ra khỏi bóng tối, đi tới ánh sáng!"

Giáo sư Tô chấn động. Ông không rời mắt khỏi Liễu Địch. Cô gái nhỏ kiên cường, dũng cảm, tự phụ , cao ngạo đang đứng đó. Đôi mắt cô hừng hực một ngọn lửa tình cảm mãnh liết, ngọn lửa đó có thể làm tan chảy nham thạch hàng vạn năm ở dưới cô. Giáo sư Tô đột nhiên cảm giác, người đứng trước mặt ông không phải là Liễu Địch, mà là Hải Thiên! Không đúng, là linh hồn và sinh mệnh của Hải Thiên và Liễu Địch đã hòa nhập. Liễu Địch đã thật sự trưởng thành, cô không còn là cô bé ngây thơ ngày nào, bây giờ cô vừa chín chắn vừa tự tin. THời thiếu nữ đã qua đi, giai đoạn trưởng thành lặng lẽ đến với cô u những trắc trở.

" Nhưng..." giáo sư Tô cầm tay Liễu Địch cất giọng đầy cảm động và yêu thương: " Liễu Địch, u này con không định..."

Liễu Địch lắc đầu: " Con sẽ không yêu bất cứ người đàn ông nào. Sinh mệnh và linh hồn của con đã hòa nhập cùng thầy Chương, o con có thể dung nạp người khác? Bác nghe nói hai linh hồn hòa nhập bị tách ra bao giờ chưa? Con sẽ không oán trách số phận nữa. Con cảm ơn ông trời đã cho con một tình yêu lâu bền nhất, cao thượng nhất, thuần khiết nhết, mãnh liệt nhất, sâu sắc nhất trên cõi đời này. Bao nhiêu người sống ở đời có được tình yêu như vậy? Con có điều gì không hài lòng? " Liễu Địch lại dõi mắt về mặt trời lặn ở phía , cô nhẹ nhàng đọc một câu thơ của Maxim Gorky:

" Nét đẹp chung quy vẫn là nét đẹp,

Bất kể lúc nó úa tàn,

TÌnh yêu của chúng ta chung quy vẫn là tình yêu,

Ngay cả khi chúng ta chết đi."

( Maxim Gorky là một nhà văn, người đặt nền móng cho trường phái hiện thực xã hội trong văn chương và là một nhà hoạt động chính trị người Nga. Ông được xem là nhà văn kiệt xuất của nền văn học nước Nga vào thế kỷ 20)

Giáo sư Tô không tiếp tục khuyên nhủ. Tình yêu như vậy liệu có thể lãng quên, có thể cắt đứt, có thể quay lưng?

" Thật ra..." Liễu Địch quay ng nhìn giáo sư Tô. Đáy mắt cô đầy vẻ cảm động và lưu luyến: " Bác nên vui mừng cho chúng con. Bác nhìn thấy con cũng tức là nhìn thấy anh Hải Thiên. Con là con gái anh Hải Thiên tặng cho bác, con sẽ cùng Hải Thiên báo hiếu bác, cùng bác hưởng niềm vui gia đình. Bố nói có đúng không, thưa bố!"

Một luồng khí nóng lập tức ập vào viền mắt giáo sư Tô. Ông lặng lẽ nằm bờ vai Liễu Địch, không nói một lời. Vào thời khắc này, bất cứ từ ngữ nào cũng là thừa thãi. Con gái ông xuất sắc như vậy, ông còn gì không thỏa mãn?

Gió biển lạnh dần, thổi tung bay áo khoác gió và chiếc khăn quàng cổ màu trắng trên người Liễu Địch, khiến cô như một tiên nữ. Cô ngắm nhìn từng đợt sóng cuồn cuộn nhấp nhô, nghe thanh âm sôi sục của biển cả. Dần dần, thanh âm sôi sục đó phảng phất biến thành một giọng nói trầm thấp, thì thầm bên tai cô:

"Liễu Địch, nếu chúng ta có kiếp sau, nếu kiếp u tôi có đôi mắt sáng, tôi sẽ ở bến xe này... đợi em."

Liễu Địch lẩm bẩm khe khẽ: " Thầy Chương, thầy hãy đợi em, nhất định em sẽ đi tìm thầy! Nhất định!"

Ở nơi , ông mặt trời đã hoàn toàn chìm xuống biển, nhưng ráng chiều đẹp đẽ, vẫn xán lạn, vẫn rực cháy ở nơi tiếp giáp giữa trời và biển.

HẾT

Ngày đăng: 13/06/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...