Gửi bài:

Chương 13

Chiều ngày hôm sau, Liễu Địch đến văn phòng của thầy Chương.

Thầy Chương vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, áo sơ mi màu mận và quần jeans màu xanh đậm. Thầy vẫn đeo cặp kính màu nâu trà đó. Không hiểu tại sao, cách ăn mặc trẻ trung đầy sức sống của thầy, khiến căn phòng nhỏ vốn đơn giản cứng nhắc thường ngày bỗng trở nên rực rỡ.

Liễu Địch biết tuổi tác của thầy Chương không lớn, năm nay thầy mới 28 tuổi. Chỉ là do cách ăn mặc, giọng nói và thái độ lạnh nhạt của thầy, làm người khác có cảm giác thầy đã trải qua trăm cuộc bể dâu. Từ ngày hôm qua, Liễu Địch mới thật sự chú ý, thầy Chương thực ra còn rất trẻ.

Vừa bước vào văn phòng, Liễu Địch bắt gặp người thầy trẻ trung của cô đang tưới nước vào cây hoa nhài. Liễu Địch biết thầy Chương thích chậu hoa nhài này, nhưng thầy chưa bao giờ chủ động chăm sóc nó. Từ việc tưới nước, cắt tỉa, bón phân đều do Liễu Địch phụ trách.

Hôm nay, thầy Chương chủ động tưới nước cho hoa. Thầy cầm một cái bình phun đơn giản, thái độ rất chuyên tâm. Nhưng nước vẫn phun ra ngoài một nửa. Liễu Địch không hề nghĩ ngợi, vội vàng đi đến nói nhỏ: "Thầy Chương, để em làm cho."

Thầy Chương lắc đầu: "Cứ để tôi làm. Bây giờ em không còn ở đây, dù sao tôi cũng phải học cách chăm sóc nó. Những ngày tháng sau này, chỉ có nó ở bên cạnh tôi."

Câu nói rất bình thản, nhưng ẩn chứa thâm tình quyến luyến và sự bất lực. Liễu Địch vừa cảm động vừa chua xót trong lòng. Tâm trạng tủi thân và không vui của ngày hôm qua, chỉ vì câu nói này hoàn toàn tan biến. Cô muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng tắc nghẹn, không thể thốt ra lời.

Tưới nước cho cây xong, thầy Chương theo thói quen chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, Liễu Địch ngồi xuống ghế. Trên bàn có hai cốc trà khói bốc nghi ngút. Không biết từ khi nào, thầy Chương bắt đầu có thói quen pha hai cốc trà. Liễu Địch cầm một cốc trà, mùi hương có vị đắng xộc vào mũi cô. Cô không uống trà, mà quan sát một lượt căn phòng nhỏ đã gắn bó với cô suốt ba năm qua. Bàn làm việc, ghế ngồi, bình giữ nhiệt, cốc trà, lọ mực đỏ, tập vở làm văn, hoa nhài...Toàn là những vật bình thường như không thể bình thường hơn, nhưng hôm nay chúng cũng nhuốm màu ly biệt. Bây giờ Liễu Địch mới hiểu vì sao những lúc rời xa quê hương, một cái cây ngọn cỏ đều gợi lên nỗi nhớ nhà. Mỗi đồ vật trong căn phòng này, đều chứa đựng quá nhiều kỷ niệm, đều tích tụ quá nhiều tình ý.

Liễu Địch lại đưa mắt về phía thầy Chương. Mặc dù sắp chia tay nhưng thầy vẫn bình tĩnh và lãnh đạm như thường lệ. Trên gương mặt thầy ẩn hiện nét trầm tư. Thầy yên lặng ngồi ở đó, lông mày hơi nhíu lại. Có mấy lần, khóe miệng thầy động đậy, dường như muốn nói chuyện nhưng cuối cùng thầy lại không thốt ra lời.

Hai thầy trò ngồi im lặng trong văn phòng, trầm mặc cảm nhận tiếng tim đập của đối phương, lặng lẽ lắng nghe tiếng bước chân của ly biệt chậm rãi tiến lại gần.

Đúng năm giờ, Liễu Địch dắt tay thầy Chương đi ra trạm xe buýt nhỏ.

Cây dương liễu vẫn rủ cành lá đung đưa trong gió. Hoa đinh hương đã úa tàn từ lâu, chỉ còn lại những chiếc lá hình tim màu xanh lục. Biển báo đứng cô độc ở đó, đón hết chuyến xe buýt này đến chuyến xe khác. Ánh mắt Liễu Địch dừng lại ở từng vật thể quen thuộc, như muốn chào tạm biệt những người bạn cũ.

Ông mặt trời từ từ lặn xuống, nhưng vẫn cháy rực trên không trung. Liễu Địch chưa bao giờ nhìn thấy tịch dương đỏ rực như vậy. Mặt trời phảng phất ra sức bùng cháy, tựa hồ cháy hết tất cả, phóng ra ánh sáng huy hoàng cuối cùng, chiếu sáng thế giới mà nó yêu quý. Vầng mây trên cao được nhuộm thành màu vàng rực rỡ xán lạn. Liễu Địch cũng bị lây nhiễm bởi cảnh tượng đẹp đẽ này. Cô ngẩn ngơ ngắm nhìn mặt trời lặn, quên hết mọi chuyện xung quanh.

"Liễu Địch!" Thầy Chương đột ngột lên tiếng. Liễu Địch giật mình, thần trí trở về hiện thực. "Chuyện gì vậy, thầy Chương?" Liễu Địch nhiệt tình hỏi thầy. Thực ra cả buổi chiều, cô chờ đợi thầy Chương nói với cô điều gì đó. Cô không muốn chia tay trong câm lặng.

"Liễu Địch!" Thầy Chương lại gọi tên Liễu Địch, thanh âm của thầy không lưu loát: "Em...em có thể cho tôi "ngắm" em không?"

Liễu Địch ngây người. Thầy Chương muốn "ngắm" cô? Liễu Địch hiểu ý thầy ngay tức thì. Cô đột nhiên thấy hai má nóng bừng, tim đập thình thịch. Trước đề nghị bất ngờ của thầy Chương, cô rất thẹn thùng và bối rối, không biết làm thế nào mới phải. Thầy Chương lặng lẽ đợi một lát. Sau đó, bờ môi đang mím chặt của thầy phát ra tiếng thở dài rất khẽ, rồi thầy từ từ quay người, xoay lưng về phía Liễu Địch.

Liễu Địch bất chợt rung động. Cô có thể nhận ra khao khát và yêu cầu của thầy qua ngữ khí và tiếng thở dài mà thầy không muốn biểu lộ. Khao khát này rất mãnh liệt, yêu cầu này rất khó mở lời. Liễu Địch đột nhiên hiểu rõ, thầy Chương phải có dũng khí lớn đến mức nào mới đưa ra yêu cầu này. Sao cô có thể cự tuyệt yêu cầu của thầy? Nghĩ đến đây, Liễu Địch lặng lẽ đi đến trước mặt thầy Chương. Cô nhẹ nhàng nắm hai tay thầy, từ từ đặt lên đôi má đỏ bừng của mình.

Đôi tay thầy Chương run run. Sau đó, hai bàn tay thô ráp của thầy bắt đầu sờ lần từng chút một trên gương mặt Liễu Địch. Thầy vuốt mái tóc dài óng mượt của Liễu Địch, vuốt ve bờ trán rộng, cặp lông mày thanh tú, đôi mắt trong như hồ nước mùa thu, sống mũi thẳng xinh xinh, bờ môi chúm chím, làn da trơn láng, cái cằm thanh mảnh động lòng người...Thầy vuốt ve rất tỉ mỉ, như muốn dùng cả trái tim nắm bắt từng đặc trưng nhỏ bé nhất, cảm nhận đường nét thầy không nhìn thấy.

Liễu Địch đứng yên lặng, để mặc thầy khám phá gương mặt cô. Trong lòng cô dội lên một tâm tình cảm động khó diễn tả. Sau đó, cô cảm thấy đôi bàn tay thầy Chương trượt xuống dưới, đặt trên bờ vai mảnh khảnh của cô.

"Mọi người đều nói, em là một cô bé xinh đẹp." Thầy Chương nói khẽ, ngữ khí dịu dàng vô cùng.

Trong lòng Liễu Địch thoảng qua một cơn gió nhu tình. "Không!" Cô nói: "Bọn họ khoa trương đấy, em chỉ là một con vịt con xấu xí mà thôi."

Thầy Chương lắc đầu: "Em chắc chắn không phải là vịt con xấu xí, em là một thiên nga trắng. Ít nhất trong lòng tôi, em mãi mãi là thiên nga trắng đẹp nhất."

"Thầy Chương!" Liễu Địch cảm động đến mức sống mũi cay cay, cổ họng tắc nghẹn. Viền mắt cô ươn ướt, gương mặt thầy nhòe đi.

Thầy Chương tiếp tục nói khẽ, ngữ điệu bình thản của thầy hàm chứa một tình cảm mãnh liệt không thể đè nén: "Tôi thật sự hy vọng...lúc này...đôi mắt tôi có thể bừng sáng, cho dù chỉ một phút. Một phút thôi cũng được, tôi nguyện dùng cả sinh mạng của mình để đánh đổi."

Đôi bàn tay thầy đặt trên vai Liễu Địch đột nhiên run rẩy. Thầy nắm chặt bờ vai Liễu Địch, hơi thở của thầy dồn dập, lồng ngực thầy phập phồng. Sau đó, thầy bất thình lình kéo Liễu Địch vào lòng, để đầu cô đè vào vai thầy, đôi cánh tay mạnh mẽ của thầy ôm chặt người cô.

Liễu Địch hoảng hốt, cô muốn giãy ra theo bản năng. Nhưng khi nghe tiếng trái tim tràn đầy sức sống của thầy Chương đập thình thịch trong lồng ngực, nhịp đập đó như biểu lộ thứ tình cảm mãnh liệt và đẹp đẽ nhất, cô liền đứng im và ngẩng đầu nhìn thầy Chương. Gương mặt của thầy vừa rồi vẫn còn xúc động, lúc này lại khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày.

Liễu Địch không tài nào hiểu nổi, dưới vỏ bọc bình tĩnh đó lại có một quả tim đập dữ dội như vậy. Cô âm thầm thở dài, ba năm qua, phần lớn thời gian thầy Chương đều là núi băng góc cạnh, thầy đã che giấu rất tốt trái tim nhiệt tình và nhạy cảm của mình. Nghĩ đến đây, Liễu Địch bất giác chủ động áp sát thân hình bé nhỏ vào lòng thầy Chương, đồng thời cô giơ hai tay ôm thắt lưng của thầy.

Toàn thân thầy Chương run nhẹ. Hai thầy trò cứ như vậy, lặng lẽ dựa vào nhau, dùng thân thể và linh hồn để cảm nhận sự tồn tại của đối phương trong thời khắc cuối cùng trước khi chia tay.

Liễu Địch phát hiện nhịp tim đập của thầy Chương chậm lại. Cô từ từ chìm vào không khí yên ả, đẹp đẽ này. Trong không khí đó, cô cảm thấy một thứ tình cảm tốt đẹp nhất, chân thành nhất, thuần khiết nhất vây quanh cô.

Xe buýt từ phía xa chạy tới, nhưng Liễu Địch không hề phát giác. Thầy Chương có phản ứng trước: "Liễu Địch, xe đến rồi." Nói xong, thầy liền buông hai tay. Liễu Địch giật mình, phảng phất bị kéo trở lại hiện thực. Cô đột nhiên cảm nhận một cách rõ ràng sự ly biệt.

Xe ô tô chầm chậm tiến lại gần, cuối cùng dừng lại bên tấm biển báo. Liễu Địch đỡ cánh tay thầy Chương, bàn tay cô run rẩy, trái tim cô đau đớn, đau đến mức cô muốn khóc mà không khóc nổi. Thầy Chương vẫn bĩnh tĩnh như thường lệ, gương mặt thầy bộc lộ tia mãn nguyện và an ủi. Thầy chậm rãi bước lên ô tô, bình thản đi xuống chỗ ngồi.

"Ding dong", cánh cửa sắt vô tình đóng chặt. Xe buýt bắt đầu khởi động. Liễu Địch đứng bất động bên tấm biển sắt, cô không rõ cô đang nghĩ gì. Sau đó, khi xe buýt vừa chuyển bánh, thầy Chương đột nhiên thò đầu ra khỏi cửa sổ ô tô và vẫy tay với Liễu Địch.

Liễu Địch hoàn toàn sững sờ khi bắt gặp nụ cười rạng rỡ trên gương mặt thầy. Thầy Chương nở nụ cười, lần đầu tiên nở nụ cười tươi. Nụ cười đó trong sáng như bầu trời mùa thu không một gợn mây, rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân...

Liễu Địch ngây ngốc dõi theo chiếc xe buýt mỗi lúc một xa, cho đến khi gương mặt và nụ cười xán lạn của thầy Chương biến mất trong sắc chiều tà.

Ngày đăng: 13/06/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?