Gửi bài:

Chương 11

Cố Anh Kiệt lúc này đã tỉnh táo lại, hắn vừa lái xe vừa hỏi: "Ăn cơm ở đâu?"

"Nơi nào sang trọng là được." Tần Vũ Phi đáp.

Cố Anh Kiệt liếc cô một cái, không hỏi ý kiến cô nữa. Xe chạy một hồi, hắn nói: "Cừu Chính Khanh so với Triệu Hồng Huy tốt hơn nhiều, ánh mắt em sao thế, tại sao phải cùng hắn ta dây dưa không rõ. Em đã thấy rõ bộ mặt thật của hắn rồi, sao lại còn chưa chia tay?"

"Tại sao phải chia tay?" Tần Vũ Phi ngắm những móng tay của mình, trước khi đi du lịch phải làm lại rồi.

"Tần Vũ Phi, em đừng có chọc giận anh."

"Chính tự anh quan tâm. Chuyện không liên quan đến anh, anh quản làm gì?"

Cố Anh Kiệt không để ý cô nói hắn xen vào việc người khác, chỉ hỏi cô: "Em nói anh nghe, vì sao còn chưa chia tay?" Cô không biết tự yêu quý bản thân mình như vậy thật làm hắn tức đến nội thương mất.

"Chỉ là đi ăn cơm vài lần, lại không có gì nữa, cũng chưa tính là yêu đương, không cần chia tay, sau này không gặp mặt hắn nữa là được rồi." Tần Vũ Phi thản nhiên đáp, không nhìn tới anh chàng Cố Anh Kiệt đẹp trai bên cạnh, chỉ chuyên tâm ngắm những móng tay của mình, suy nghĩ xem sơn màu gì cho đẹp, di chuyển sự chú ý.

Cố Anh Kiệt bị nghẹn, vì thế trước kia là cô cố ý trêu tức hắn sao? Hắn bĩnh tĩnh lại, nói vào trọng điểm: "Cho nên em chưa từng yêu đương với hắn ta?"

"Đúng vậy." Nếu cô không yêu đương với hắn thì lúc hắn gọi điện cho cô tại sao cô lại châm chọc khiêu khích hắn ta, còn đem cả hoa hắn tặng ném vào thùng rác nói cám ơn. Chỉ là những điều này không cần phải nói cho Cố Anh Kiệt.

Cố Anh Kiệt thở phào một cái, bình tĩnh lại. "Cái tên buồn nôn kia còn miêu tả với người khác là em tặng quà Giáng Sinh cho hắn ta thế nào nữa đấy."

"Ồ." Tần Vũ Phi gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hắn ta như vậy mà không đi khám bác sĩ thật sự sẽ ổn chứ?"

Cố Anh Kiệt nở nụ cười, hỏi lại cô: "Em không tức giận sao?"

"Hắn ta là ai, đáng để tôi phải tức giận vì hắn sao?"

Cố Anh Kiệt gật đầu,"Được rồi, anh xin lỗi, là anh chưa hiểu rõ ràng đã tức giận với em, sorry."

"Ừ, lần sau đừng như vậy là được." Tần Vũ Phi giả vờ ra vẻ ta đây liền bị Cố Anh Kiệt lườm một cái.

Trong xe trầm mặc một lúc, sau đó Cố Anh Kiệt bỗng nhiên hỏi lại cô một lần nữa: "Em bây giờ thật sự không qua lại với Triệu Hồng Huy nữa đúng không?"

"Đúng vậy." Kỳ thật đó chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng tim Tần Vũ Phi đạp nhanh hai nhịp, cảm thấy trong giọng nói của anh có thứ gì đó khiến tim cô loạn nhịp, cô nhìn chằm chằm mấy ngón tay của mình.

"Vậy Cừu Chính Khanh thì sao? Anh ta cũng không tệ. Vừa rồi có vẻ anh ta rất quan tâm em." Cố Anh Kiệt hết hỏi về người này lại đến người khác.

"Anh ta là loại hình cha tôi thích, không phải tôi."

"Anh ta thuộc loại hình nào?"

"Sự nghiệp là vợ cả, phụ nữ là vợ bé."

Cố Anh Kiệt bật cười, tiếng cười rất ôn nhu, ánh mắt Tần Vũ Phi chuyển từ những ngón tay mình lên khuôn mặt của anh, anh cũng đang quay đầu nhìn cô, đôi mắt cười đến trong suốt, phát sáng. Lòng Tần Vũ Phi như bị gõ mạnh một cái.

"Lần đầu tiên tanh nghe được hình dung như vậy đấy." Hắn nói.

Tần Vũ Phi lại cúi đầu tiếp tục ngắm những ngón tay mình, không lên tiếng.

Cố Anh Kiệt tiếp tục lái xe, một lát sau lại hỏi cô: "Ngón tay của em làm sao vậy?"

"Tôi muốn đổi màu khác." Cô nói, hắn quan tâm ai là bạn trai cô, quan tâm ngón tay cô, cô cảm thấy tâm trạng mình tương đối nặng nề.

"Như thế nào đột nhiên không có tinh thần rồi. Màu sắc móng tay làm cho em mất hứng vậy sao? Bây giờ nhìn vẫn đẹp mà." Cố Anh Kiệt xoay vô-lăng, rẽ vào chỗ ngoặt, đã tới nhà hàng.

Tần Vũ Phi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô biết hắn sẽ dẫn cô đến đây. Nhà hàng này khá tốt, thật sự rất sang trọng, phù hợp với yêu cầu của cô lúc nãy. Nhà hàng trang trí lộng lẫy, đồ ăn tinh xảo, phục vụ rất tốt, khung cảnh lãng mạn. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh bọn họ vào trong nhà hàng, nhân viên phục vụ dẫn họ đến bàn ăn, bọn họ mặt đối mặt, ăn món ăn ngon, tìm được đủ loại chủ đề nói chuyện, anh sẽ mỉm cười, anh sẽ nhìn cô...

Xe ngừng lại, tim Tần Vũ Phi muốn ngừng đập. Cô dùng sức hít một hơi, cô không có biện pháp, cô thật sự không có biện pháp. Cô nói: "Cố Anh Kiệt, tôi không muốn ăn cơm, tôi muốn về nhà."

Cố Anh Kiệt sửng sốt: "Làm sao vậy?"

Tần Vũ Phi chuẩn bị tốt chính mình, "Tôi không muốn ăn cơm với anh" lời này dường như có chút tổn thương, cô nhìn anh, nói không nên lời, chỉ có thể nói, "Không có gì, tôi đột nhiên nhớ ra ở nhà có chút việc, tôi phải về, anh đưa tôi về công ty lấy xe được không?"

Cố Anh Kiệt không đáp lời, chỉ chăm chú nhìn cô, nhìn vào mắt cô, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Hắn biết cô rõ ràng nói dối, mà cô cũng hiểu rõ là hắn sẽ biết.

Hắn không vạch trần cô, cô cũng biết hắn sẽ không vạch trần cô.

Hai người cứ im lặng như vậy nhìn nhau, không dời mắt. Một sức mạnh vô hình bỗng nhiên bao vây lấy họ. Cố Anh Kiệt trừng mắt, loại không khí này cũng không biến mất. Hắn cắn răng, cuối cùng đem ánh mắt chuyển sang chỗ khác, nói: "Được."

Sức mạnh vô hình kia vẫn ép chặt vào lòng hắn, khiến hắn cảm thấy rất bất thường.

Trên đường trở về cả hai người đều không nói gì. Cố Anh Kiệt nhìn thẳng phía trước lái xe, Tần Vũ Phi quay đầu nhìn dòng xe ngoài cửa.

Im lặng. Nhưng trong không gian lại tràn đầy bầu không khí làm họ khẩn trương.

Đã đến trước tòa nhà, Cố Anh Kiệt đậu xe bên đường. Lúc này hắn mới quay đầu nhìn Tần Vũ Phi. Tần Vũ Phi cắn môi, cũng nhìn hắn, sau đó nhanh chóng rủ mắt xuống, vui vẻ nói: "Tôi đi đây."

"Được."

"Cố Anh Kiệt, tạm biệt."

"Tạm biệt."

Tần Vũ Phi lại cắn môi, gật nhẹ, cũng không biết gật đầu vì cái gì, sau đó cô chuẩn bị đẩy cửa xe.

Động tác Cố Anh Kiệt nhanh hơn so với cô, hắn xuống xe chạy qua bên phía cô ngồi, mở cửa xe cho cô.

Tim cô lại bắt đầu đập loạn.

Cô xuống xe, mỉm cười với hắn, cô nói "Cám ơn", anh nói "Em phải chăm sóc tốt bản thân." Hai người cùng lên tiếng, trong lời nói dường như có cảm giác vĩnh biệt.

Sau đó bọn họ đều có chút sững sờ, nhìn thẳng vào đối phương. Đứng đó, cách một cánh cửa xe.

Bọn họ rất gần. Trong mắt Tần Vũ Phi có khẩn trương, mê man, còn có bất lực. Cô Anh Kiệt cũng không biết chuyện gì xảy ra, hắn dường như không khống chế được, nghiêng đầu về phía cô.

Ngay tại thời điểm hai cánh môi sắp chạm nhau, Tần Vũ Phi giật mình lùi về sau đụng vào xe, nhưng cô không kêu đau, cũng không nhìn Cố Anh Kiệt một cái, hoảng hốt quay người bỏ chạy. Cô chạy rất nhanh về phía tòa nhà, cũng không quay đầu lại. Cố Anh Kiệt càng hoảng sợ, nhìn theo bóng lưng cô biến mất, một lúc lâu sau mới bình thường lại.

Hắn thở hắt ra, trở lại xe, vuốt mặt. Lo lắng của cô quả nhiên là đúng, hắn thật sự đánh giá quá cao mình. Đàn ông không đáng tin, xem ra phụ nữ luôn có trực giác. Hắn thật sự không bằng lòng. Cô đúng, bọn họ hoàn toàn không nên liên lạc lại, là do hắn tự cho quan tâm tới cô là tốt, là bạn bè. Hắn sai rồi.

Cố Anh Kiệt khởi động xe, nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Mọi người đều là người trưởng thành, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, trong lòng đều biết rõ. Không thể phạm sai lầm nữa.

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng trong lòng Cố Anh Kiệt có chút loạn.

Còn nữa, rất nhiều chuyện như vậy, trói buộc rất dễ dàng, nhưng để quên cái trói buộc ấy cũng rất dễ dàng.

Tết Nguyên Đán.

Cố Anh Kiệt cùng mẹ, chị dâu và hai đứa cháu đi du lịch Nhật Bản. Cố Văn Quang cùng hai người con thêm con rể còn có công việc cần giải quyết, đợi xong công việc hai ngày nữa sẽ đến Nhật Bản với họ. Cố Anh Kiệt mang hai người phụ nữ và hai đứa trẻ đi trước, trách nhiệm nặng nề. Hắn cho mọi người làm thủ tục đăng ký, dẫn hai đứa qua cửa kiểm tra hải quan, ở khu vực VIP chờ máy bay cho mọi người ngồi xuống, lúc mở nắp chai nước suối cho hai bạn nhỏ, anh nghe được một giọng dễ nghe lại quen thuộc.

Quay đầu nhìn lại, cách đó không xa, Tần Vũ Phi đang ôm cánh tay một người phụ nữ trung niên chừng năm mươi tuổi quần áo sang trọng nũng nịu cười. Người phụ nữ kia Cố Anh Kiệt nhận ra, là mẹ Tần Vũ Phi.

Mẹ Cố Anh Kiệt theo tầm mắt hắn nhìn sang, mắt sáng ngời: "Tần phu nhân." Vừa gọi vừa đi qua.

Hai vị phu nhân Tần, Cố quen biết đã lâu, vô tình gặp nhau ở sân bay, vui vẻ trò chuyện. Cố Anh Kiệt bị chị dâu kéo qua chào hỏi, hai bạn nhỏ cũng đi qua ngọt ngào gọi "Bà Tần" "Dì Tần." Thân là bảo mẫu đi theo, Cố Anh Kiệt cũng đứng dậy đi qua.

"Chào, Cố Anh Kiệt." Tần Vũ Phi mỉm cười ngọt ngào, giống như không nhớ rõ sự kiện xấu hổ trước đó.

Cô Anh Kiệt thở dài một hơi, cô không ngại chuyện kia thật tốt quá. Hắn chào hỏi, vẻ mặt cũng rất bình thường.

Hai bên khách sáo trò chuyện, một bên muốn đi Nhật Bản, một bên muốn đi Maldives. Rõ ràng không chung đường. Ừm, đương nhiên cũng không có sự tình trùng hợp như vậy. Cố Anh Kiệt nghĩ như vậy, không biết nên nói là may mắn hay có chút tiếc nuối, nhưng nhìn Tần Vũ Phi hoàn toàn không để chuyện lần trước hắn lỗ mãng ở trong lòng, hắn cũng có chút cao hứng.

Tần Vũ Phi cùng mẹ đã đến giờ lên máy bay, hai bên chào tạm biệt nhau. Cố Anh Kiệt cho hai đứa bé uống nước, quay lại nhìn, Tần Vũ Phi kéo mẹ mình đi tới cửa ra vào. Hắn vừa định quay lại thì lại thấy Tần Vũ Phi quay đầu lại nhìn hắn một cái.

Ánh mắt chạm nhau.

Sau đó cô nhanh chóng quay đầu, kéo mẹ đi. Cố Anh Kiệt cũng xoay người lại, ôm lấy cháu gái luôn miệng gọi cậu.

Tần Vũ Phi ngồi trên máy bay, cảm thấy tim vẫn còn đập nhanh. Vừa rồi thật sự rất khẩn trương, cô cảm thấy mặt nóng lên, sợ lộ ra chút sơ hở gì đó. Cũng may, nhìn phản ứng của mọi người, cô biểu hiện không tồi. Tần Vũ Phi nhắm mắt lại, cổ vũ chính mình, kiên trì là thắng lợi, chỉ cần chống đỡ đủ lâu, cảm giác đối với hắn nhất định sẽ nhạt dần.

Chuyến bay rất thuận lợi. Tần Vũ Phi cùng mẹ đến khách sạn, ăn bữa tiệc lớn ngắm phong cảnh, vô cùng vui vẻ. Chỉ là lúc sau cô nhận được một tin nhắn, là của Cố Anh Kiệt. Tim Tần Vũ Phi lại đạp loạn, do dự cả buổi mới ấn mở.

"Năm mới vui vẻ, vạn sự như ý. James."

Tần Vũ Phi ngẩn người, sau đó nhịn không được mắng trong lòng, con mẹ nó, thật mất hứng.

Chút ít khẩn trương trước lúc mở tin nhắn tất cả đều bay hết đi rồi. Cái này rõ ràng là tin nhắn chúc mừng năm mới gửi tập thể. Cô rất chắc chắn. Bởi vì James là tên chỉ dùng lúc đi du học và mấy người bạn thân trong nước gọi hắn, mà cô gần đây chỉ gọi hắn là Cố Anh Kiệt.

Tần Vũ Phi tức giận, xóa tin nhắn. Hành động nhanh chóng, dứt khoát.

Năm mới vui vẻ cái quỷ, ghét nhất tin nhắn chúc mừng năm mới gửi tập thể, hoàn toàn không có thành ý.

Lúc này Cố Anh Kiệt đang ngâm mình trong bồn tắm ở khách sạn, tin nhắn gửi đi rất nhiều người hồi âm lại. Hắn cầm điện thoại một lòng xem rồi lại xóa. Đợi cả đêm không thấy tin nhắn của Tần Vũ Phi. Ngày hôm sau cũng có một vài tin nhắn hồi âm, Cố Anh Kiệt vẫn như cũ, xem rồi lại xóa.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư... Cố Anh Kiệt cuối cùng thừa nhận đại tiểu thư Tần Vũ Phi sẽ không trả lời tin nhắn của hắn.

Đồ phụ nữ vô lương tâm. Trong lòng anh oán giận, năm mới chúc nhau một câu cũng không có, đúng là quá vô tình.

Ngày đăng: 03/05/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?