Gửi bài:

Chương 15 + 16

Cửa phòng Hội học sinh bị đá mạnh mở tung ra, Nghê Tử Uyển giống một trận gió lốc chạy ào vào,vọt đến nhào vào lòng Nghê Ngạo khóc lớn tiếng, "Anh hai, thật quá đáng, hắn thật là quá đáng..."

Trong phòng Hội học sinh cũng còn một số thành viên, nhìn thấy Tử Uyển thương tâm khóc lớn như thế, nhất thời mỗi người trong lòng cũng cảm thấy căm phẫn. "Tử Uyển, là ai chọc giận em, làm em thương tâm? Nói cho anh biết, anh lập tức thay em dạy hắn một bài học." Những người này tất cả đều là những sinh viên tinh anh của Hội học sinh, cũng là bằng hữu tốt của Nghê Ngạo, Nghê Ngạo là Hội trưởng của Hội học sinh, cũng bởi vì vậy, Tử Uyển cùng những người này đều rất quen thuộc với nhau, bọn họ đều không muốn nhìn thấy Tử Uyển thương tâm.

"Nói cho anh hai nghe, có phải là vì Hạo?" Nghê Ngạo rất hiểu nàng, chỉ có Long Thiếu Hạo mới có thể làm cho nàng thương tâm khổ sở như thế, đại khái lại là tại cái tên Thiếu Hạo kia mà bị tức giận.

Một câu đã đánh trúng! "Oa..." Nghê Tử Uyển càng thương tâm khóc lớn.

Vừa nghe đến tên Long Thiếu Hạo, lời thề vì Tử Uyển trút giận mới rồi của vài vị nam sinh nhất thời như quả bóng cao su xì hơi, lặng im không nói. Bởi vì người tên Long Thiếu Hạo kia không phải là người mà bọn họ có thể hạ được.

"Hạo, hắn đã làm gì?" Nghê Ngạo bất đắc dĩ hỏi. Đâu có thể lúc nào cũng can thiệp vào chuyện riêng tư tình cảm giữa Hạo và cô em gái, chỉ là khi chứng kiến khuôn mặt đầy thương tâm của Tử Uyển, lòng hắn lại mềm đi. Chung quy từ nhỏ đến lớn hắn đều xem cô em gái này như bảo bối, hắn không có cách nào không để ý đến tình cảm của em gái mình.

Nghe được anh Hai nguyện ý giúp nàng, Nghê Tử Uyển nhất thời nín khóc mà cười, nói đến chuyện này, trên mặt nàng lại tràn ngập oán hận cùng vẻ không cam lòng, "Chuyện lần này không liên quan đến Hạo, đều là do cái cô ả kia. Anh hai, hôm nay em lại chính mắt nhìn thấy nhỏ đó dây dưa với Hạo. Từ sau khi ả xuất hiện, Hạo đối xử lạnh nhạt hờ hững với em, còn muốn chia tay em, em hận chết ả. Anh hai phải làm mọi cách đuổi cô ả đi? Chỉ cần Hạo không nhìn thấy ả nữa, ả cũng không có cách nào mê hoặc Hạo nữa".

"Chuyện này...?" Nghê Ngạo có điểm khó xử.

"Anh hai, anh giúp em đi." Nghê Tử Uyển lên tiếng cầu xin, "Chẳng lẻ anh muốn cho em gái anh cả đời thương tâm khổ sở sao chứ?"

Nghê Ngạo biết bản thân sẽ không cự tuyệt nàng, miễn cưỡng gật đầu đồng ý, "Anh sẽ cố gắng nghĩ biện pháp."

Lần này, phải dùng mọi thủ đoạn với cô gái đó. Nghĩ đến lúc phải cùng Hạo trở thành kẻ địch, Nghê Ngạo thật có chút cảm khái. Thật lòng mà nói, cùng Hạo trở thành địch nhân, là chuyện mà suốt đời này hắn thật sự không muốn làm.

Bởi vì, hắn biết hắn không hề có phần thắng.

Luyến Luyến ngồi một mình lặng lẽ ăn cơm trưa, đột nhiên một bóng người xuất hiện ở trước mặt. "Anh có thể ngồi đây không?" Long Thiếu Hạo không cho nàng có cơ hội cự tuyệt, đặt mông ngồi xuống phía đối diện.

"Ai da, sao em ăn ít như vậy? Hèn chi không trách được em luôn có một bộ dáng mảnh mai như vậy, này, ăn cái này đi, ăn nhiều một chút, như vậy mới có thể có dáng người đầy đặn, bọn con trai chỉ thích những người con gái như vậy thôi!" Long Thiếu Hạo một bên lải nhải, thản nhiên gắp thịt bò trong phần ăn đầy ắp của mình sang phần ăn của nàng.

Luyến Luyến rốt cục ngẩng đầu nhìn hắn .

Long Thiếu Hạo trên mặt có ý cười, chỉ vào phần ăn của nàng. "Mau ăn đi, đừng lãng phí tâm ý của anh, đây chính là anh cố ý cho em đó, em không ăn, anh sẽ rất đau lòng a." Để phối hợp với lời nói, hắn làm ra vẻ mặt tan nát cõi lòng.

Mặt Luyến Luyến vẫn không chút cảm xúc nhìn hắn đầy thờ ơ.

"Làm ơn đi, tiểu Luyến Luyến, em làm ơn ăn nhiều một chút đi, gì chứ như vậy không phải là quật cường đâu, em không phải là muốn anh đút cho em ăn chứ, nếu em không phản đối, anh sẽ dùng hết sức mà phục vụ cho em, này, ngoan, mở miệng." Long Thiếu Hạo gắp thức ăn đưa đến trước miệng nàng, "Aaa...?" Miệng hắn há thật to thành hình chữ O, vẻ mặt mong chờ nhìn nàng. Thế nhưng giai nhân không chút nào cảm kích, lạnh lùng, không thèm đoái hoài, quay đầu đi.

"Đừng như vậy, ngoan nha!" Long Thiếu Hạo ngồi vào bên cạnh nàng, "Này, nghe lời đi."

Cảm nhận được những ánh mắt từ bốn phương tám hướng ngó tới, Luyến Luyến thật sự không thể bỏ qua, nàng rốt cục không mở miệng không được, "Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

"Theo đuổi em!" Long Thiếu Hạo thản nhiên trả lời. Đột nhiên, hắn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, "Anh đã biểu hiện thật sự rõ ràng với em, em không biết sao? Chết tiệt, không ngờ em thật sự không biết, vậy thật ra là do anh biểu hiện quá kém hay do em quá ngây ngốc?"

Luyến Luyến ngẩng đầu nhìn hắn tức giận.

Ai da.., không xong, nhất thời lanh mồm lanh miệng nói sai lời, Long Thiếu Hạo thông minh vội giả lả cười làm lành: "Em đừng nóng giận, đừng để ý a, anh không phải nói là em ngu ngốc, anh là nói anh. Em nói xem, trên đời này như thế nào lại có người xinh đẹp như vậy lại ngu ngốc bao giờ chứ, em nói có đúng hay không?"

"Thật sự cám ơn lời khen của ngươi." Nàng lạnh lùng nói xong xoay người bước đi.

"Không cần khách khí, không cần khách khí." Long Thiếu Hạo cười đến thập phần vui vẻ, "Tiểu Luyến Luyến, em đi thong thả nha, sau giờ tan học anh lại đến đón em."

Luyến Luyến mới vừa đi đến nhà ăn của sinh viên, đã bị một người cao lớn chặn lại

"Cô nương, ta là Nghê Ngạo, ta có việc muốn cùng cô nói chuyện."

"Không rảnh." Luyến Luyến lướt qua hắn.

Nghê Ngạo lại rất nhanh chắn ở trước mặt nàng, sắc mặt không chút thay đổi nói: "Cô không thể cự tuyệt."

"Thật vậy sao? Ta không quen biết ngươi, sao lại nhất định muốn nói chuyện với ta?" Luyến Luyến trào phúng nhìn hắn.

Nghê Ngạo sắc mặt nhất thời trầm xuống, không muốn lãng phí thời giờ, hắn không nói không rằng kéo cô nhắm thẳng hướng núi phía sau trường học chạy đi. Trên đường đi vô số người chú ý, dù sao cũng muốn xem một hội trưởng hội học sinh bình thường trầm mặc ít lời, luôn giữ mình trong sạch, giờ không để ý đến hình tượng lôi kéo một cô gái trong vườn trường chạy như điên, đây chính là chuyện lạ ngàn năm khó gặp.

"Ta muốn cô rời khỏi Long Thiếu Hạo." Nghê Ngạo mở miệng nói thẳng ra mục đích của hắn.

"Vì sao?"

"Vì em gái của ta," Nghê Ngạo cũng không gạt nàng, "Em gái ta rất thương hắn, ta không muốn nhìn thấy em gái mình thương tâm khổ sở."

Thì ra là thế, dù sao chuyện này cũng không liên quan chuyện của nàng, Luyến Luyến không có dị nghị gì gật gật đầu.

"Cô đồng ý?" Nghê Ngạo thật không ngờ sự tình lại có thể giải quyết đơn giản như thế, hại hắn có chút không thể tin được.

"Tôi với hắn căn bản không có quan hệ gì, nếu anh có thể bảo hắn đừng dây dưa tới tôi, tôi thật sự sẽ rất cảm kích ngươi."

Nghê Ngạo nghĩ mình nghe lầm, ý tứ của nàng là ..., điều này sao có thể?

"Tạm biệt" Nàng lễ phép cuối nhẹ đầu, xoay người rời đi.

Nghê Ngạo vẫn đứng yên như cũ gắng phục hồi lại tinh thần, cố gắng hiểu những gì Luyến Luyến nói, nếu những gì mà cô ấy nói là sự thật, như vậy quả lớn chuyện. Càng suy nghĩ, vẻ mặt hắn càng không khỏi lộ vẻ lo âu.

Luyến Luyến vừa đi ra khỏi cánh cửa trường học đã nhìn thấy Long Thiếu Hạo sắc mặt âm trầm đang đứng dựa vào cửa xe hơi.

"Theo ta mau." Hắn lôi kéo, đem nàng nhét vào bên trong xe, nghênh ngang lái xe đi.

"Ngươi muốn làm gì?" Luyến Luyến vô cùng tức giận, "Tại sao lại bắt cóc ta, ngươi không tin ta đi tố cáo ngươi sao." Nàng liều mạng mở cửa xe ra, nhưng cửa xe lại không chút động đậy, sắc mặt của nàng thập phần khó coi.

"Em đừng uổng phí sức lực, cửa xe này được điều khiển bằng remote, không có sự cho phép của anh, em không thể nào mở ra được." Long Thiếu Hạo vừa lái xe vừa lạnh lùng nói: "Anh khuyên em nên biết điều ngoan ngoãn một chút, suy nghĩ cho kỹ, nếu không em không có cơ hội ra khỏi xe đâu."

"Ngươi ..."

Cái tên khốn khiếp này, nên đày hắn xuống mười tám tầng địa ngục, đồ ôn dịch, Luyến Luyến oán hận quay đầu đi chỗ khác không hề để ý tới hắn.

"Như vậy mới ngoan." Thấy nàng không hề nghĩ biện pháp nhảy ra khỏi xe, Long Thiếu Hạo cũng lái xe đi theo hướng hắn đã dự định. Xuyên qua nội thành náo nhiệt, đi qua quốc lộ thật dài, đường càng ngày càng hẻo lánh, dân cư cũng càng lúc càng ít, Luyến Luyến rốt cục cảm thấy trong lòng dâng lên nỗi bất an.

"Xuống xe" Long Thiếu Hạo đứng ở bên cửa xe đã mở kêu nàng.

Xe đang dừng trước bờ biển, Luyến Luyến theo lời xuống xe.

Long Thiếu Hạo đột nhiên có ý nghĩ lôi kéo nàng đến trước biển rộng.

"Ngươi điên rồi!" Luyến Luyến tức giận kêu to.

"Phải, ta điên rồi, từ ngay giây phút kỳ diệu nhìn thấy em ta đã nổi điên rồi." Long Thiếu Hạo vẻ mặt thật sự nghiêm túc nói, hai người đứng ở trên bờ cát, một đợt sóng biển đánh úp lại, thiếu chút nữa đem hai người hướng ra biển, nước biển xối lên quần áo bọn họ.

"Luyến Luyến, anh muốn nói với em rắng, anh thật sự rất thích em."

Thời khắc này mọi thứ như dừng lại trong giây lát.

Luyến Luyến khiếp sợ nhìn hắn, nàng từ trong mắt hắn thấy được sự chân thành, hắn thật sự là yêu thích nàng. Cảm động, trong lòng Luyến Luyến chỉ xáo động trong tích tắc, sắc mặt lại trở nên lãnh cảm, "Ta không cần."

"Không phải là chuyện em có muốn cần hay không; Chỉ cần anh, Long Thiếu Hạo này cần có em, muốn nhìn thấy em." Long Thiếu Hạo chân thành nhìn sâu vào đôi mắt của nàng, lại ánh mắt có chút độc chiếm và nhu tình.

Luyến Luyến bị ánh mắt nóng bỏng của hắn nhìn như thiêu đốt, có chút không được tự nhiên, nàng quay đầu đi chỗ khác.

"Hãy nhìn anh." Long Thiếu Hạo nâng cằm của nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt của mình, "Nghe này, bất luận em có tiếp nhận hay không, bắt đầu từ hôm nay, em chính là người con gái của Long Thiếu Hạo này, bất luận là qua một năm, hai năm hay mười năm, anh nhất định phải chiếm được lòng của em, làm cho em cam tâm tình nguyện yêu anh."

"Điều đó không thể nào, ngươi đừng uổng phí tình cảm ." Luyến Luyến có chút bối rối.

"Vậy thì em cứ chờ xem sao!" Long Thiếu Hạo tin tưởng mười phần. Đột nhiên, hắn chuyển đề tai, "Sau này đừng tiếp xúc với Nghê Ngạo nữa, anh không thích."

Luyến Luyến trừng mắt liếc hắn.

Không biết chỉ vì thời tiết lạnh, hay là bởi vì lời nói của hắn làm nàng cảm thấy sợ hãi, Luyến luyến cảm thấy rùng mình, nàng dùng hai cánh tay ôm lấy người. Long Thiếu Hạo lúc này mới hoảng hốt thấy nàng toàn thân đều bị nước biển làm ướt sủng, không suy nghĩ nhiều, hắn bước đến ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng nhanh chóng bế nàng, bước nhanh đi trở về trên xe.

Luyến Luyến cũng không cự tuyệt, vùi đầu vào lòng ngực hắn, một loại cảm giác an toàn trước nay chưa từng có nảy sinh trong nàng.

Ngay lúc xe Long Thiếu Hạo xe dừng ở trước cửa nhà họ Phương, hắn kinh ngạc nhìn Luyến Luyến đang ngồi bên cạnh, "Em xác định? Đây là nhà em?"

Luyến Luyến gật gật đầu, mở cửa xe bước xuống nhấn chuông cửa, cửa lớn nhanh chóng mở ra, bảo vệ cửa vừa nhìn thấy nàng, rất cung kính lên tiếng: "Nhị tiểu thư". Ngay lúc hắn nhìn thấy người phía sau nàng, cả kinh lớn miệng kêu, "Long Thiếu gia, sao người lại tới đây? Mời người nhanh vào bên trong, tôi lập tức đi thông báo cho đại tiểu thư cùng đại thiếu gia biết."

"Không cần "

"Em chính là người em gái mới của Đường Khải." Long Thiếu Hạo đã có thể khẳng định, hắn mặt mày hớn hở, "Thật không ngờ, không ngờ lại có chuyện kỳ ảo như vậy, sớm biết vậy ta lúc trước nên sớm đến thăm hỏi người mẹ mới của Khải một chút."

"Có gì khác biệt sao chứ? Ngươi nên về đi." Thái độ Luyến Luyến đã có hơi dịu lại, không hề lạnh băng như trước.

Đây thật sự là một chuyện tốt.

Long Thiếu Hạo cũng không muốn ép nàng đến cùng, dù sao cũng còn nhiều thời gian, "Vậy được rồi, ngủ ngon nhé, sáng mai anh tới đón em." Hắn tiến tới muốn hôn nàng chút ngủ ngon nhưng lại bị nàng ngăn lại.

"Ngươi về đi "

Long Thiếu Hạo nhún vai một cái, ra dáng vẻ không có chuyện gì, "Không sao, dù sao sau này vẫn còn nhiều cơ hội mà" Hắn làm bộ phải đi, thừa dịp Luyến Luyến không chú ý nhanh chóng xoay người hôn trộm lên đôi má thơm ngát của nàng một cái.

"Ngươi ...?" Luyến Luyến lập tức nghiêm mặt, khí tức xông lên tới não.

"Ngủ ngon, chúc em có mộng đẹp, tiểu Luyến Luyến." Long Thiếu Hạo cười híp cả mắt giống như vừa trộm cắp được bảo bối, sung sướng lái xe rời đi.

Luyến Luyến ở phía sau dùng tay xoa xoa má nhìn theo hướng hắn rời đi, trong lòng có chút lưu luyến cùng nghi hoặc.

Ngày đăng: 26/03/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?