Gửi bài:

Chương 28 - Được làm mẹ (2)

Trần Triêu Huy cố gắng không quay đầu sang bên cạnh hỏi thăm, tiếp tục nhấp "tiếp theo". Vẫn là không nên mạo hiểm hỏi han thì hơn, người kia gian trá như vậy, lỡ như ngu ngốc rơi vào bẫy của anh ấy thì cô thật là thê thảm.

Ngày thứ nn –

"Hôm nay hiếm khi có dịp được nghỉ ngơi, tôi quyết định làm tròn trách nhiệm của một người cha, đưa con trai ra ngoài dạo chơi. Thọ Thọ quen tản bộ trong sân trường, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, còn không chịu thỏa mãn, xem ra mấy cô bạn đã nuông chiều nó thành hư hỏng mất rồi. Dọc đường trong sân trường có một tiệm bánh bao khá nổi tiếng, Thọ Thọ ngửi thấy mùi thức ăn ngon, chạy đến trước cửa tiệm phe phẩy cái đuôi, ánh mắt tràn ngập là cầu xin. Ngay cả người tự cho là tâm địa sắt đá như tôi, còn không chịu nổi bị ánh mắt này khiến cho đánh sâu vào trong lòng, trong lòng mềm nhũn, đành lấy bóp da ra mua bánh bao cho nó. Thọ Thọ dĩ nhiên vui vẻ vô cùng, chạy vòng quanh tôi hú hét. Nhưng không ngờ, còn chưa kịp mở miệng, bà chủ đã nói: 'Chị nhà anh chị ấy bình thường chưa cho nó ăn bữa chính thì không mua mà." Tôi nhất thời im lặng, Thọ Thọ à ... Thì ra ở phương diện giáo dục trẻ em, nhà chúng ta là phụ từ mẫu nghiêm ... Đáng thương cho Thọ Thọ, suýt nữa là được ăn bánh bao ngon nổi tiếng rồi."

*Phụ từ mẫu nghiêm : Cha hiền mẹ nghiêm khắc

Phụ từ mẫu nghiêm... Trần Triêu Huy vô cùng chăm chú, vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào bốn chữ này, hi vọng mình nháy mắt một cái, nó sẽ biến mất không còn gì nữa, nhưng nháy mắt nhiều lần, nó vẫn đứng ở đó không đổi, tim của cô chợt đập nhanh hơn, bàn tay nhấp chuột cũng có chút run rẩy.

Ngày thứ nnn –

"Gần đây không còn bận rộn như lúc trước nữa, thời gian ở nhà chơi với Thọ Thọ cũng nhiều hơn, ngược lại, cô ấy bắt đầu bận rộn. Chương trình đại học năm thứ hai vốn khá nặng, còn phải tham gia huấn luyện ngoài khóa, đáng thương cho Thọ Thọ, đã lâu không được cùng mẹ cưỡi xe đạp đi hóng gió. Than phiền với cô ấy, cô ấy lại nói bây giờ còn đỡ, đợi đến khi tham gia trận đấu mới thật sự là kinh khủng. Tôi buồn bực, Thọ Thọ lại càng khó chịu hơn, mấy ngày nay đều là tôi nấu cơm, khẩu vị không ngon, Thọ Thọ cũng không cho tôi chút mặt mũi nào, nét mặt nó khi ăn như khó nuốt lắm vậy. Tôi buồn bực, trước kia nấu cơm đều là hai người thay phiên nhau, cũng đâu có nghe cô ấy phê bình gì tôi, không ngờ ta lại bị con cún ghét bỏ ... Chẳng lẽ lâu không xuống bếp, tay nghề bị mai một hết rồi sao? Thật không hiểu được!"

...

Ngón trỏ của Trần Triêu Huy run run, chỉ vào hình ảnh mang tên "Thọ Thọ và mẹ" trên màn hình, khóe miệng giật giật, nhìn chằm chằm Chu Vệ: "Đây .... Đây là ý gì?"

Dù nhân vật chính trong ảnh là Thọ Thọ, mặt của cô chỉ đến cằm, nhưng, người tinh mắt nhìn vào đều biết, "mẹ" chính là cô!

"Thọ thọ và mẹ." Chu Vệ nhìn theo ngón tay của cô, đọc lên.

"Không phải là cái này..." Trần Triêu Huy trợn mắt, ngón tay càng run rẩy kịch liệt hơn. "Em không phải mẹ của nó, nó càng không phải con của em."

Vẻ mặt Chu Vệ không hiểu nổi: "Dĩ nhiên, anh biết nó không phải con của em, em cũng không có sinh ra nó. Chỉ là anh thấy cún con đang cần tình thân, mà vừa lúc, chúng ta hợp với hai nhân vật này thôi. Nếu anh là ba ba, vậy cô gái quen thuộc nhất với nó, là em, dĩ nhiên phải là mẹ nó."

Trần Triêu Huy: "..."

Anh ấy đúng là luật sư quỷ biện.

"Em không muốn làm mẹ của Thọ Thọ." Cô không được tự nhiên nói.

"Tại sao?" Chu Vệ đẩy Thọ Thọ về phía cô, "Thọ thọ rất thích em."

Thọ Thọ giống như hiểu được anh nói gì, lập tức thân mật cọ cọ vào chân của Trần Triêu Huy.

"Em cũng rất thích nó." Trần Triêu Huy càng thêm không được tự nhiên, "Nhưng làm mẹ của nó, quan hệ với anh chẳng phải rất kỳ quái sao?" Quan hệ giữa cô và anh đã phức tạp hết sức có thể rồi, không phải người yêu cũng không phải thân thích, vậy mà ngày nào cũng dính nhau một chỗ. Cô dĩ nhiên cũng để ý đến sự phức tạp này, nhưng trong lòng lại cảm thấy chỉ cần mình không thẹn với lương tâm, làm chuyện mình thích là được rồi, tùy tâm là tốt rồi. Nhưng bây giờ... Cô dĩ nhiên thấy, phía dưới còn có người nhắn lại chúc phúc cho bọn họ – "Một nhà ba người" hạnh phúc. Một nhà ba người! ! ! Bốn chữ này làm cho cô có cảm giác như bị lột hết da ra vậy ... Không nên như vậy, tuyệt đối không nên như vậy.

Chu Vệ nhìn nét mặt liên tục thay đổi của cô, trong lòng bất lực thở dài một hơi, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh nói: "Xét từ logic đến kiến thức thực tế, anh có quan hệ với Thọ Thọ, em có quan hệ với Thọ Thọ, nhưng điều này không có nghĩa là suy ra anh và em cũng có quan hệ."

"Nhưng mà anh là ba, em là mẹ ..." Trần Triêu Huy không vui, anh thật sự nghĩ rằng cái miệng quỷ biện của anh là vô địch thiên hạ sao?

"Em có ba, có mẹ, nhưng trừ quan hệ danh nghĩa trên pháp luật ra, thực tế bọn họ chả có liên quan gì cả."

Yên lặng ... Hình như cũng đúng vậy, hai người kia.

Chu Vệ nhìn Trần Triêu Huy lâm vào yên lặng, thở dài một hơi. Anh không phải cố ý nói đến chuyện đau lòng của cô, nhưng thái độ một mực từ chối của cô làm cho anh nóng nảy. Anh và cô, chỉ là không có danh nghĩa thôi, thực chất thì có gì khác với người yêu đâu? Người yêu có tình cảm, bọn họ có, người yêu có tin tưởng và sự ăn ý với nhau, bọn họ cũng có, chỉ còn chưa tiến thêm một bước làm trò thân mật mà thôi. Tại sao cô không muốn nhìn thẳng vào nó mà chấp nhận? Rõ ràng là người yêu mà cứ muốn nói là bạn bè, anh đã nhẫn nhịn mấy tháng rồi, cô còn muốn anh chơi trò chơi làm bạn bè này với cô bao lâu?

"Anh nói em là mẹ của Thọ Thọ, là bởi vì em là phái nữ mà Thọ Thọ thân thiết nhất, chỉ là biểu đạt một quan hệ thôi, đổi xưng hô khác cũng được, giống như anh gọi em là Trần Triêu Huy, bạn cùng phòng gọi em là Tiểu Huy, Tiểu Huy Huy vậy, đó là một đạo lý." Chu Vệ tiếp tục phát huy tinh thần ngụy biện không ngừng nghỉ.

Trần Triêu Huy không cách nào cãi lại.

"Gọi chị thì thế nào?" Chu Vệ còn nói, ôm Thọ Thọ, kêu lên cho Trần Triêu Huy nghe : "Chị."

Thọ Thọ không có phản ứng gì.

"Kêu chị đi, Thọ Thọ." Chu Vệ lại thúc giục.

Thọ Thọ vẫn không có phản ứng gì. [ Sa: Thọ Thọ ngoan ]

Trần Triêu Huy có chút khó xử, mỗi ngày cô làm trâu làm ngựa cho nó, nó thậm chí còn thờ ơ với cô như thế, xem xem ngày mai cô cắt phần ăn cho nó thế nào.

Ngừng một lúc lâu, Chu Vệ nói: "Thọ Thọ, qua chơi với mẹ đi."

Thọ Thọ kêu lên một tiếng, thoát khỏi tay của anh, nhào vào trong lòng của Trần Triêu, liên tục liếm mặt cô.

Trần Triêu Huy khóc ròng ... Tại sao lại như vậy ...

Chu Vệ vui mừng nhình hình ảnh mẹ con hòa thuận trước mắt, trong lòng lại càng vui sướng, mỗi ngày anh liên tục cầm bức hình nhắc nhở với Thọ Thọ quả nhiên không lãng phí. Trần Triêu Huy, không phải là anh ép em, nhưng Thọ Thọ cũng muốn em làm mẹ của nó, em còn muốn trốn sao? Trốn đi đâu được?

Trần Triêu Huy rơi lệ đầy mắt, Thượng Đế đại thần, ông không được tiểu nhân như vậy, không được a ... Cô không muốn làm mẹ, không muốn a ...

[ Nhật ký trưởng thành của Thọ Thọ] ngày mới nhất –

"Hôm nay Thọ Thọ bị mẹ ghét bỏ, bởi vì nó không biết điều, làm một chuyện khiến cho mẹ không vui, kết quả mẹ dở khóc dở cười, đành ngồi một mình hờn dỗi. Thọ Thọ lấy lòng bằng mọi cách nhưng không được, đành phải quay đầu cầu cứu tôi, tôi cũng bất đắc dĩ. Nói thế nào Thọ Thọ mới hiểu, mẹ không vui không phải vì Thọ Thọ, mà vì đang giận ba ba ?"

Hình minh hoạ: con sai rồi, đừng bỏ mặc con.

Một con chó Saint-Bernard lớn màu vàng ngồi thẳng, chân trước đặt lên mặt đất, đầu cúi xuống thật thấp, ngồi đằng sau lưng một cô gái, thật đáng thương, làm cho người khác đồng cảm

Mục lục
Ngày đăng: 05/08/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục