Gửi bài:

Chương 76

Vết thương của Mặc Thanh tốt lên như vậy thật quá kỳ quặc, nhưng thân thể hắn lại chẳng xảy ra vấn đề gì. Hằng ngày đều xử lý chuyện của Vạn Lục môn, không có bất cứ dị thường nào cả ...

Đó là cảm giác của ta, tuy rằng thỉnh thoảng cũng có nghe được đám môn đồ phía dưới thì thầm oán trách, dường như tính khí của Lệ Trần Lan càng lúc càng xấu đi. Nhưng sao ta lại không phát giác ra tính cách của hắn xấu đi nhỉ. Bởi vì bất luận là ta nói gì, hắn đều nói được.

Qua một thời gian bận rộn, ta bắt Cố Hàm Quang tới bắt mạch lại cho hắn, hắn vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra để Cố Hàm Quang xem thử.

Chả biết cái danh hiệu Thiên hạ đệ nhất thần y của cái tên Nam Sơn chủ này có tác dụng gì, liên tục thăm khám ba ngày, buổi tối còn ở trong phòng lặng lẽ lật qua lật lại một đống sách thuốc mà cũng không biết thân thể của Mặc Thanh bị làm sao.

Mà Mặc Thanh cũng chẳng cảm thấy khó chịu ở chỗ nào.

Hắn vẫn sinh hoạt như thường lệ, tuy những việc cần Môn chủ xử lý khiến hắn bận tối mắt tối mũi, nhưng chỉ cần dư một chút thời gian rảnh, hắn sẽ lặng lẽ xuất hiện ở bên cạnh ta.

Không cần biết là tại thời điểm đó ta đang dạy Chỉ Yên tu hành, đang đi dạo cùng Thập Thất ở chợ, hay đang nghiên cứu về Mộc Đầu Nhân với Tư Mã Dung, hắn sẽ lẳng lặng xuất hiện ở bên cạnh ta, không quấy rầy, chỉ nhìn ta hưởng thụ cuộc sống nhân thế bình dị vui vẻ.

Lúc ta dạy Chỉ Yên múa kiếm trên đỉnh núi, hắn liền dựa vào thân cây im lặng nhìn ta. Đến khi quay đầu lại ta mới phát hiện ra sự hiện hữu của hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, đôi mắt phát ra những tia sáng đẹp đẽ như ánh bình minh.

Lúc ta đi dạo cùng Thập Thất ở chợ, vì để bù lại cảm giác thiệt thòi không một xu dính túi khi còn ở Chợ quỷ, ta mua lấy mua để được một đống đồ thật lớn. Chỉ cần là những thứ vừa mắt, mặc kệ là có người đã mua, ta hét giá cao gấp ba lần để mua lại. Thập Thất khí lớn lực lớn mà chỉ xách đồ thôi cũng không ôm xuể. Sẽ có lúc Mặc Thanh lại lơ đãng xuất hiện bên cạnh ta, nhẹ nhàng nhận lấy thứ gì đó từ tay ta. Hắn cầm một tay, tay còn lại sẽ tự nhiên dắt tay ta, cùng ta đi dạo.

Thập Thất ở phía sau hậm hực lẩm bẩm, hắn cũng không để ý, độ cong ở khóe miệng so với cầu vồng nơi chân trời còn đẹp hơn.

Lúc ta tìm Tư Mã Dung để nghiên cứu về Cơ Quan Thuật, Tư Mã Dung có rất nhiều tin tức nên rảnh rỗi thường hay tán gẫu với ta. Mặc Thanh liền ngồi ở một bên, cùng ta đùa nghịch mấy khối gỗ, thỉnh thoảng góp chuyện đôi câu. Có khi, hắn sẽ kể một vài chuyện lý thú hay truyền thuyết trên giang hồ ít người biết đến, những câu chuyện vặt vãnh qua lời kể của hắn đều hài hước thêm ba phần.

Ta nhìn hắn cười, vẻ mặt hắn dịu dàng hơn cả gió mùa xuân.

Mà quan trọng nhất chính là hằng đêm, ở trong Vô Ác điện yên tĩnh, tại tẩm điện cũ của ta mà hiện nay là tẩm điện của hắn, trên chiếc giường lớn, hắn nhẹ giọng nỉ non tên ta ở bên tai, thưởng thức thật tỉ mỉ mỗi một tấc da thịt trên thân thể ta. Cảm xúc đó gây ra kích thích thật lớn cho mỗi một giây thần kinh của ta.

Từ đêm này qua đêm khác, hắn làm ta đắm chìm không màng đến thế sự, mặc kệ nhân gian.

Ta làm Môn chủ Vạn Lục môn hoành hành ngang ngược lâu như vậy, nhưng chưa từng có những phút giây thư thái giống như hiện giờ chung sống cùng Mặc Thanh, khiến cho ta không ngừng mê say.

Cuộc sống này tốt đẹp như một giấc mộng, cho đến một ngày, Cố Hàm Quang mang theo khuôn mặt mệt mỏi đến tìm ta, hắn nói: "Ta biết Lệ Trần Lan làm sao rồi."

Nội tâm ta lộp bộp một tiếng, đột nhiên lại không muốn đối mặt với chuyện đó nữa. Nhưng trước khi Cố Hàm Quang mở miệng nói chuyện với ta, Lâm Tử Dự bất ngờ xuất hiện. Vẻ mặt hắn vô cùng lo lắng, nặng nề quỳ xuống trước mặt ta: "Thuộc hạ biết tội, nhưng những huynh đệ Ám La Vệ đều nghe lệnh thuộc hạ làm việc. Bọn họ không có tội, hy vọng Môn chủ tiền nhiệm có thể nói giúp để Môn chủ tha thứ, bỏ qua cho huynh đệ Ám La Vệ. Hôm nay giữ lại, ngày sau bọn họ còn có thể liều mạng vì Vạn Lục môn."

Nghe hắn nói xong, ta thoáng ngây người.

Lần trước đánh với Khương Vũ một trận xong, có không ít Ám La Vệ bị thương được đưa về Vạn Lục môn. Sau khi được chữa trị thì cùng Lâm Tử Dự đi nhận phạt, hình phạt là làm nô dịch khổ sai ở dưới chân núi, làm tròn ba năm rồi sẽ quay lại tiếp tục làm việc cho Vạn Lục môn.

Ta cứ nghĩ sau khi Mặc Thanh xử phạt như vậy xong, chuyện đó coi như đã kết thúc. Nhưng hiện giờ đã qua mười ngày nửa tháng, Lâm Tử Dự chợt mang theo một thân đầy máu, dùng thuật di chuyển đi tìm ta cầu xin tha thứ. Ta nhất thời cảm thấy có chút khó hiểu.

"Chẳng phải chỉ là phạt các ngươi làm nô dịch khổ sai hay sao? Chỉ như vậy thôi mà cũng không làm được nữa à?" So với phương thức trừng phạt những kẻ phản bội Vạn Lục môn của ta trước kia, cách xử phạt này của Mặc Thanh nhẹ hơn rất nhiều rồi...

Lâm Tử Dự ngẩng đầu nhìn ta: "Môn chủ... muốn đưa tất cả những Ám La Vệ đang làm nô dịch khổ sai ... ra lăng trì."

Ta ngẩn ra: "Ngươi nói gì?"

"Môn chủ tiền nhiệm, Tử Dự tự biết hại Vạn Lục môn gặp đại nạn này, tội đáng muôn chết, nhưng những Ám La Vệ kia..."

"Mặc Thanh đang ở đâu?" Ta đứng dậy, cắt ngang lời hắn.

"Ở trước sơn môn." Bấm thuật di chuyển một cái, ta đã đến trước sơn môn, Cố Hàm Quang cũng theo đuôi ta tới.

Ngay trước đền thờ của sơn môn, không biết từ lúc nào mọc lên mấy cái cột gỗ thật dài. Vài tên Ám La Vệ bị đâm thủng ngực, treo người trên cọc gỗ. Chung quy thì cũng đã lớn tuổi, lại lâu chưa được nhìn thấy cảnh tượng này, ta thoáng giật mình sửng sốt. Mặc Thanh đang đứng chắp tay, ngửa đầu nhìn lên mấy kẻ đang bị treo lơ lửng, lạnh giọng hạ lệnh: "Lắm mồm, trước tiên cắt đầu lưỡi."

Lệnh vừa đưa ra, môn đồ Vạn Lục môn đang đứng trên đền thờ liền cầm đao, khom lưng đi xuống, vạch miệng của một tên Ám La Vệ đang nửa sống nửa chết ra, đang định động thủ thì ta hét lên một tiếng: "Dừng tay."

Môn đồ trong đền thờ nhìn Mặc Thanh một cái, Mặc Thanh khẽ gật đầu. Sau khi quay lại nhìn ta, sự lạnh lẽo trong mắt Mặc Thanh mới ấm lại vài phần: "Sao nàng lại tới đây?"

Ta liếc mắt nhìn qua đám người bị treo trước đền thờ, hỏi thẳng: "Chẳng phải là đã phạt bọn họ làm nô dịch khổ sai rồi sao?"

Ánh mắt Mặc Thanh hơi lạnh: "Kẻ nào dám ở trước mặt nàng lắm mồm?"

Lâm Tử Dự lập tức xuất hiện, "bộp" một tiếng quỳ xuống: "Tử Dự biết tội, nguyện dùng mạng đền tội! Mong Môn chủ..."

"Ngươi trung thành với Chiêu Diêu, chịu phạt ba năm, sau này còn có chỗ cần dùng." Mặc Thanh cầm tay của ta, "Ta phạt bọn họ là bởi bọn họ phạm vào tội nghị luận xằng bậy. Cắt lưỡi răn đe."

"Bọn họ nghị luận cái gì?" Mặc Thanh không nói, ta liền hỏi tiếp, "Nghị luận về ta có đúng không?"

Lâm Tử Dự dập đầu nhận sai: "Nghị luận một số lời đồn đại trên giang hồ về Môn chủ tiền nhiệm, thuộc hạ quản lý cấp dưới không nghiêm, là sai lầm của thuộc hạ. Xin Môn chủ trách phạt."

À... Đại khái ta cũng đoán ra được nội dung mấy lời đồn đại trên giang hồ về ta, hẳn là không thiếu được mấy chuyện nam nữ linh tinh. Ngay cả quan hệ giữa ta và Cố Hàm Quang qua miệng của mấy người trong giang hồ cũng tạo thành nguyên một bản giai thoại rồi, nói gì đến lần này bọn họ thấy thái độ của Khương Vũ và Mặc Thanh đối với ta, đủ để cho trí tưởng tượng bay xa tít tắp.

Mặc Thanh tức giận cũng phải, nhưng thủ đoạn trừng phạt lần này lại có chút vượt quá sự tưởng tượng của ta.

Mấy cọc gỗ ở trước đền thờ kia ... Lúc trước ta không có ở đây, hắn còn xẻ trụ treo xác của ta ra, chẳng phải là để ngăn không cho hình phạt như vậy xảy ra nữa hay sao? Vậy mà bây giờ lại hành động thô bạo như thế?

Ta không cầu xin tha thứ thay cho những Ám La Vệ đó, ta đã nói rồi, người mà bọn họ phản bội chính là Mặc Thanh, muốn phạt thế nào là chuyện của hắn. Ta chỉ nắm chặt tay Mặc Thanh, mở miệng hỏi hắn: "Mặc Thanh, vì sao chàng ở trước đền thờ làm ra chuyện này?"

Mặc Thanh ngẩn ra, vẻ mặt rối loạn trong phút chốc.

"Quá đáng quá rồi." Cố Hàm Quang ở sau lưng ta lên tiếng, "Lệ Trần Lan, năm năm qua, ngươi chưa từng làm ra những chuyện như thế này. Tội lắm mồm cùng lắm thì giết, thủ đoạn hành hạ như vậy, không giống ngươi một chút nào."

Ánh mắt Mặc Thanh chợt lóe, quay đầu lại nhìn, hai mắt hắn lập tức nhắm nghiền, trong đầu dường như có chút hỗn loạn.

"Mấy ngày nay ở Nam Sơn, ta nghe không ít môn đồ truyền miệng nhau, gần đây ngươi thô bạo hơn rất nhiều. Ngươi mau đi theo ta, ta sẽ nói với ngươi rốt cuộc vì sao vết thương trên lưng ngươi lại khỏi một cách kỳ lạ như vậy."

Ta kéo Mặc Thanh theo Cố Hàm Quang rời đi, trước khi đi còn quay đầu lại ra hiệu bằng mắt cho Lâm Tử Dự, Lâm Tử Dự dập đầu tạ ơn.

Thật ra thì cũng chẳng cần cám ơn, không phải ta đang giúp hắn, mà ta chỉ đang giúp Mặc Thanh đang dần trở nên kỳ quặc hơn mà thôi. Mấy ngày qua, ở những nơi ta không nhìn thấy, Mặc Thanh từ từ trở nên quái dị, càng lúc càng thích giết chóc.

Theo Cố Hàm Quang trở về đỉnh Nam Sơn, Cố Hàm Quang cầm một cái gương ra ngoài, đặt một chén nước trước mặt gương. Hắn để Mặc Thanh ngồi nhìn vào gương rồi hỏi: "Trong gương, chén này đựng cái gì?"

Mặc Thanh nhíu mày: "Máu."

Ta liếc mắt nhìn vào gương một cái, nước trắng vẫn là nước trắng, không có một chút màu đỏ nào. Nhưng vì sao Mặc Thanh lại thấy... Ta nhìn Cố Hàm Quang: "Gương của Giám Tâm môn?" Cố Hàm Quang gật đầu: "Mượn của Thẩm Thiên Cẩm."

Ta không hỏi thêm gì nữa, lúc này không phải là thời điểm nghe hắn giãi bày về mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Thiên Cẩm.

Giám Tâm môn sở dĩ gọi là Giám Tâm, bởi vì chuôi kiếm của mỗi môn đồ trong môn phái luôn treo một cái gương. Sư tổ khai sơn của bọn họ có một cái gương đồng, có thể soi rõ lòng người. Nếu tâm trong sạch thì nhìn vật trong gương sẽ không thay đổi, còn nếu tâm sinh ma thì sẽ thấy trong gương là tà vật.

Ta nhìn trong gương thấy nước mà Mặc Thanh lại nhìn thấy máu, có nghĩa là tâm hắn đã sinh ma rồi.

Nhưng Mặc Thanh không hề bị tẩu hỏa nhập ma. Hắn chỉ thô bạo tàn nhẫn hơn trước kia một chút thôi.

Mà hình như thủ đoạn của hắn ... lại dần dần có mấy phần tương tự với Khương Vũ.

Tạo ra bầu không khí khiến người ta sợ hãi. Thật ra những kẻ tu ma thường xuyên gặp phải cảnh chém giết, nhưng những thủ đoạn tra tấn khiến con người chết không được, sống không xong, lại tạo ra sự hoảng sợ, kinh hãi trong lòng người.

Nội tâm của ta căng thẳng, Khương Vũ biến mất, thứ cuối cùng mà hắn để lại là lời nguyền rủa trói chặt ta và Mặc Thanh.

"Lệ Trần Lan, ngươi không phải là người, có đúng không?" Cuối cùng, Cố Hàm Quang cũng nói ra chuyện mà ta nghi ngờ, "Ngươi không phải là di tử của Ma vương. Ngươi ... giống như một bộ phận mà Ma vương vứt bỏ."

Hắn ... là tâm ma mà Ma vương vứt bỏ.

Thực ra thì không cần Cố Hàm Quang phải nói ra, ta cũng có thể đoán ra được. Điều khiển được Kiếm Vạn Quân lại khiến cho Kiếm nhận chủ, trong huyết mạch của hắn, nhất định phải có sự tương quan với lão Ma vương sống từ ngàn năm trước kia.

Huyệt động cực lớn được phong ấn không phải là lão đang phong ấn con trai mình, mà là đang giam giữ con quái thú trong đáy lòng. Những vách đá đầy phù chú, còn có người trong tộc ta hằng năm đều đến Tế Tự trên vách núi ...

Tộc nhân của ta tồn tại, hoàn toàn không phải là vì bảo vệ di tử của Ma vương như Lạc Minh Hiên đã nói; mà Ma vương cho tổ tiên của ta một nhiệm vụ, đó là trấn thủ phong ấn của lão ta.

Quả thực chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút ta đã có thể suy ra. Nhưng nhìn thấy Mặc Thanh, qua bao nhiêu khó khăn mới có thể nắm tay hắn, ta lưu luyến khoảnh khắc ấm áp khi nằm trong ngực hắn, cho nên ta không muốn phải đối mặt với sóng gió này.

Ta chỉ muốn cùng hắn nắm tay, yên lặng, bình dị mà sống hết quãng đời còn lại.

Vậy mà, quả phụ của Tiên nhân cái quái gì, vận mệnh của ta thế này mà cũng được gọi là trời cao quan tâm chiếu cố à? Ta thực sự muốn lên hỏi trời cao.

Có thể để cho người ta sống yên lành mà ân ân ái ái hay không?

Ngày đăng: 03/05/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...