Gửi bài:

Chương 64

Ta mau chóng tới Tố Sơn, Tố Sơn là một dải gò đất mấp mô tạo thành, khắp nơi cỏ xanh, không có cây cối to, người của Thiên Trần Các cho rằng đây là thanh sạch thuần khiết, cho nên gọi là Tố Sơn.

Nhưng mà trong mắt ta, cách nói này của bọn họ kỳ thật đều là gạt người...

Vùng núi đồi này tuyệt đối không phải vô hại, một nơi xem chừng chỉ to bằng hí kịch Nguyệt Phong mà có trên trăm cái trận pháp trùng điệp, sát trận, mê trận, trận trong trận, không cẩn thận đặt sai một bước sẽ lập tức bị nhốt vào trận pháp.

Từ xưa đến nay, Tố Sơn là lá chắn phòng thủ tự nhiên của Thiên Trần Các, mà kể từ khi Cầm Thiên Huyền lên làm Các chủ, ngoại trừ việc tu luyện thuật Bồ Tát, hắn còn say mê nghiên cứu trận thuật, pháp thuật, biến mớ trận pháp này trở nên hiểm ác hơn nhiều.

Theo ta thấy, Tố Sơn này đức hạnh giống như Cầm Thiên Huyền, thần sắc trên mặt không đổi, cả người lẫn vật vô hại, nhưng sau lưng cũng làm ra chuyện thiếu đạo đức như trộm người đoạt xác.

Ta nhanh chóng bay đến khoảng không trên Tố Sơn lại không dám đáp xuống, chỉ sợ nhỡ không khéo đạp trúng cái gì thành ra đã không tìm được Mặc Thanh mà bản thân lại bị vây trong trận pháp quỷ quái nào đó.

Ta lại nhìn xuống, Thiên Trần Các cách Tố Sơn không quá xa, mà xưa nay người của Thiên Trần Các hành sự luôn khiêm tốn, phòng ốc lầu các đều trông thật thấp bé, nửa đêm cũng không ai ồn ào, thậm chí ngay cả ngọn đèn dầu cũng không thắp, Thiên Trần Các nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh hòa vào Tố Sơn, hệt như không có bóng người.

Mà nhìn hoàn cảnh bên dưới, nơi rừng núi ánh đuốc châm lên càng bắt mắt.

Ta dùng Thiên lý nhãn nhìn xuống bên dưới, thấy có một chỗ rất nhiều người đứng, tất cả đều là Ám La Vệ, mà bên kia chỉ lẻ tẻ vài người, y phục đen trắng, đều là đệ tử Thiên Trần Các.

Ta nhanh như chớp đáp xuống một góc chỗ đệ tử Thiên Trần Các đứng.

Tại Đại hội Tiên Thai, Cầm Thiên Huyền bị đối đãi như vậy rồi mất tích nhưng đám đệ tử của hắn dường như cũng không hề sốt ruột, còn giơ cây đuốc đứng ở một chỗ từ xa nhìn, còn có người đến cây đuốc cũng không buồn đốt, ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, tịnh tâm tĩnh khí, nguyên một đám đều mang dáng vẻ sắp thăng tiên.

Dù sao ta không hiểu lắm về môn phái của bọn họ, tu luyện cái này kiểu gì cũng bị giới hạn, làm sao còn tìm tới khoái cảm.

Mấy người này đứng rời rạc tản mát, ta tùy tiện tóm lấy người đứng gần nhất, đi đến phía sau vỗ vỗ vai hắn: "Vị này...... Ách...... Bồ Tát?"

Người nọ vừa quay đầu lại, giữa mi tâm chấm một nốt chu sa thật đẹp, hắn liếc nhìn ta một cái liền đứng lên, thái độ ôn hòa cười nói: "Chỉ Yên cô nương, sao ngươi lại tới đây?"

Ồ, suýt nữa đã quên, Chỉ Yên là điệt nữ* của Cầm Thiên Huyền. Người của Thiên Trần Các nhận ra nàng cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng mà... Đáng tiếc ta không biết hắn: "Ta ách..."*Điệt nữ: cháu gái ruột.

Bên này bọn ta vừa mở miệng nói chuyện, bên kia trong đám Ám La Vệ đốt đuốc chi chít lập tức có người chú ý sang.

Cái nhìn đầy cảnh giác!

Đệ tử Vạn Lục Môn chúng ta so với Thiên Trần Các bọn họ hoàn toàn là hai phong cách!

Trong lòng nổi lên cảm giác tự hào không hợp hoàn cảnh cho lắm, ngay lập tức ta đè nén cảm giác này xuống, may mà tiểu chu sa này không đốt đuốc, khoảng cách cũng xa thành ra bên đó dù có nhìn sang cũng không nhìn rõ.

Ta túm ống tay áo của tiểu chu sa, kéo hắn đến một bên, tiện tay bày một cái kết giới cách âm nho nhỏ: "Ta tới tìm sư phụ ta."

Hắn gật gật đầu: "Có nghe qua, ngươi đúng là đã bái Lệ Trần Lan của Vạn Lục Môn làm vi sư."

"Vậy sư phụ ta ở đâu? Ngươi biết chứ?"

Tiểu chu sa liếc nhìn sang Ám La Vệ bên kia: "Trận pháp bọn họ đang trông chừng sau lưng chính là chỗ Lệ Trần Lan đi vào. Mấy ngày nay mọi người trong Các cùng nhau tìm kiếm xem Các chủ đang ở chỗ nào, rốt cục xác định là mê trận này, Lệ Trần Lan đến sau, đang vào trận tìm người, đến giờ vẫn chưa ra. Ám La Vệ luôn luôn trông coi đề phòng ở đó, không cho phép người phía ta tới gần."

"Bọn họ không cho các ngươi tới gần thì các ngươi không đến gần? Tiểu Thập...... Đông Sơn chủ, còn có Các chủ các ngươi... Đại bá phụ của ta cũng vẫn đang ở bên trong!"

Hai tay tiểu chu sa tạo thành chữ thập: "Người ngoài trận không thể can thiệp chuyện trong trận, kết giới Tố Sơn hoàn hảo kín kẽ, tới gần cũng không khác với không tới gần. Đã vào trận pháp Tố Sơn, hết thảy đều xem như ý trời."

Quên đi.

Ta không muốn tranh cãi với hắn.

Ta phất tay áo, tính rút kiếm, vượt qua Ám La Vệ ở ngoài, trực tiếp xông vào trận.

Tuy trận pháp Tố Sơn lợi hại, ta lại không tin nó có thể vây khốn Mặc Thanh được. Mà sở dĩ Mặc Thanh còn ở trong không ra nhất định là có lý do, ta phải đi vào giúp hắn, dẫu không có lực lượng đông đảo gì cũng phải để hắn đi trước, ta ở lại trong đó, nội loạn của Vạn Lục Môn không thể để lớn hơn được.

Không thể để đám người đó tìm được Lạc Minh Hiên!

Thế nhưng ngay khi ta sắp động thủ, ở ngực mạnh mẽ truyền đến một trận đau đớn, ta sửng sốt, chỉ cảm thấy tâm hồn run lên, ta bị hất ra khỏi thân thể này.

Chỉ Yên hồi hồn......

Giờ Tý loáng cái đã qua!

Ta âm thầm cắn răng, nghe thấy tiểu chu sa bên cạnh đang nhẹ giọng hỏi Chỉ Yên: "Chỉ Yên cô nương, thân thể có chỗ nào không khoẻ hả?"

Chỉ Yên hít sâu một hơi, phẩy tay, theo bản năng trả lời: "Không có việc gì." Nàng vừa xoay đầu, trông thấy người bên cạnh thì sửng sốt, "Tố Ngôn ca ca." Nàng cười cười, "Sao huynh ở..." Nàng khó khăn lắm mới nuốt lại mấy câu này, liếc mắt sang ta một cái, "Ha ha ha, trời tối qua, giờ ta mới nhìn ra huynh."Ừ, đúng là nói nhảm y như ngày trước.

Ta mặc kệ nàng, dùng hồn phách này xuyên qua thân thể Ám La Vệ, bay đến trận pháp sau lưng họ.

Vậy mà ta đang làm hồn phách cũng không thể xông vào trận pháp được.

Trên đời có lẽ chỉ có ta ở trạng thái này, vĩnh viễn cũng không bị trận pháp Tố Sơn làm khó, bởi vì dương gian không thể gây thương tổn ta, trận pháp cũng giống thế thôi. Cho nên ta muốn đi vào, vậy mà lại không được.

Nhưng kỳ lạ là khi hồn phách ta xuyên qua trận pháp này, trong người bỗng có một cảm giác kỳ diệu, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua, giống như là... tim nảy lên nhịp đập.

Mà khi ta đang định chú tâm tìm ra nguồn gốc của cảm giác này thì nó lại biến mất không thấy đâu.

Ta bay về bên Chỉ Yên, nói: "Bảo tiểu chu sa này đưa ngươi về Thiên Trần Các, không để bị Ám La Vệ phát hiện, chúng ta ở Thiên Trần Các thêm một ngày, tối mai, ta dùng thân thể của ngươi vào trận tìm người."

Chỉ Yên gật đầu.

Sau khi được Tố Ngôn đưa về Thiên Trần Các sắp xếp cho một gian phòng nhỏ, Chỉ Yên thoát hồn ra nói với ta: "Đại Ma Vương, hôm ngươi đánh một trận với trưởng Ám La Vệ kia đã đánh vỡ kết giới bên trên, núi Trần Tắc đã rối loạn, có thị vệ trưởng chất vấn Ám La Vệ, từ khi nào đỉnh núi Trần Tắc lại lập kết giới, lại vì sao phải động thủ với thân thể này, môn chủ ra lệnh, nói là không cần biết là ai, có chuyện gì, cũng không được làm thương tổn thân thể này."

Nghe được từ miệng Chỉ Yên chuyện Mặc Thanh từng hạ lệnh như vậy, ta mỉm cười: "Sau đó?"

"Sau đó liền loạn, có ủng hộ Lệ Trần Lan, có đứng về phía Ám La Vệ, nhưng không phải tất cả Ám La Vệ đều đứng về phía Ám La Vệ, dù sao tình huống thực phức tạp...... Bọn họ thả lão đầu Bắc Sơn chủ kia ra, lão ta lấy danh ngươi nói phải thanh trừng nghịch tặc, chém Lệ Trần Lan......"

Ta có thể tưởng tượng được, lần này chắc có lẽ là một kiếp số của Vạn Lục Môn, nếu không xử lý cho tốt, một phân thành hai cũng chưa biết chừng.

Kỳ thật vấn đề này rất dễ giải quyết!

Bắc Sơn chủ không phải một lòng trung thành với ta sao? Không phải giương cao ngọn cờ vì ta sao?

Chỉ cần ta có thể tìm được thân thể của mình, sau đó nắm tay Mặc Thanh, đứng trên quảng trường trước Vô Ác điện, ôm Mặc Thanh một cái, thân thân thiết thiết, hai Môn chủ tuyên bố thành thân, không phải vấn đề này dễ dàng giải quyết sao!

Nói vậy nhưng điều tiên quyết vẫn là tại vì không tìm được Cầm Thiên Huyền!

Chờ ta tìm được Thập Thất, xem ta đánh mông nàng ấy thế nào! Bảo nàng ấy mang cái vị này về núi, vậy mà phát sinh lắm chuyện thế này đây!

Ta hung hăng hừ một tiếng, cũng chỉ bay bay trên không trung khoanh tay đợi thời gian.

Trước giờ ta chưa từng cảm thấy một ngày lâu trôi qua đến thế, phải chờ thêm một đêm, đợi cho mặt trời mọc, buổi trưa, tận đến chạng vạng, mắt thấy giờ tý sắp tới, ta xoa tay đợi nhập vào thân thể Chỉ Yên, tiểu chu sa hôm qua bỗng tới gõ cửa.

Hắn cau mày, thần sắc có vài phần nặng nề, thấy bọn họ tu đạo Bồ Tát còn lo đến như vậy, trong lòng ta biết nhất định đã xảy ra chuyện liền theo sát sau lưng Chỉ Yên, nghe hắn nói trầm trọng: "Đêm qua, núi Trần Tắc nổi lên nội loạn, Chỉ Yên, chính vì như thế ngươi mới chạy trốn tới Thiên Trần Các?"

Chỉ Yên im lặng không trả lời, tiểu chu sa lại nói tiếp: "Đêm qua có môn phái đã nắm được tin tức, hôm nay vừa qua giữa trưa, Tân Sơn Khương Vũ kia cùng bốn môn phái trong thập đại Tiên môn tập kết lại, đi núi Trần Tắc."

Chỉ Yên kinh ngạc bưng miệng.

Ta nheo mắt: "Khương Vũ à, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của." Ta cười lạnh ra tiếng, "Tiểu tử tốt, đủ âm hiểm."

Lần trước Mặc Thanh không giết hắn, hiện tại hắn bắt đầu kéo bè kéo cánh quyết phải đốt bằng được hậu viện của ta. Còn học chiêu của Mặc Thanh bắt tay với Tiên môn, được lắm được lắm.

Nhưng còn nghe được, đêm qua Khương Vũ gửi thư tới tất cả các Tiên môn, trừ tứ đại Tiên môn ra cũng không thiếu tiểu Tiên môn ôm ý nghĩ soán đổi vị trí đi cùng. Liễu Thương Lĩnh đã về Cẩm Châu thành tiếp nhận Giám Tâm Môn rách nát đã từ chối thư của Khương Vũ. Thẩm Thiên Cẩm của Quan Vũ Lâu có mặt trong trận chiến trên Phượng Sơn, sau đó được thả về cũng khước từ thư kêu gọi đó.

Mà bốn Tiên môn nhận thư này chính là bốn môn phái ngày trước cùng Liễu Tô Nhược tính toán hồi sinh Lạc Minh Hiên. Ngày ấy trên Phượng Sơn Chưởng môn bọn họ đúng là đã bị Mặc Thanh làm phát điên, vừa mất mặt vừa tổn hại lực lượng, đúng là hận thấu xương Vạn Lục Môn. Định thừa dịp Vạn Lục Môn rối loạn mà đi tính sổ.

Tiểu chu sa báo tin rồi dặn Chỉ Yên trong khoảng thời gian này cứ ở yên trong Thiên Trần Các, không cần đi lung tung, giang hồ nhất định đang loạn lớn.

Hắn nói đúng, nếu Vạn Lục Môn loạn, Tiên môn nhân cơ hội đánh vào, Khương Vũ ở giữa kiếm lợi, từ đó cục diện Vạn Lục Môn một môn độc đại từ nay về sau không còn nữa, nguyện vọng thống nhất của Mặc Thanh lại càng khỏi đề cập gì thêm.

Thiên hạ này như một miếng thịt béo, lão hổ lớn nhất đã bị đánh chết, còn lại mấy con sói đều đánh nhau giành ăn, loạn thành một đống, miễn bàn luận.

Mà những thứ này là thế cục sau này. Hiện tại, chuyện gấp nhất với ta là bốn Tiên môn kia còn có trưởng Ám La Vệ cùng Bắc Sơn chủ đều muốn hồi sinh Lạc Minh Hiên. Bây giờ Khương Vũ đứng cùng một phe với bốn Tiên môn, lập trường hắn thế nào không cần nói cũng biết.

Vạn Lục Môn, tình thế nguy cấp......

Ngày đăng: 03/05/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?