Gửi bài:

Quên một người

Khi bạn phải cố quên một ai đó...

***

Là mỗi sáng thức dậy, bạn quàng tay qua ôm một người như thường lệ, nhưng những gì bạn nhận được là một cái ôm vô hình, một nụ hôn trong kỉ niệm mơ hồ, là một khoảng trống lạnh ngắt, và chẳng cần một cơn gió thoảng qua cũng khiến bạn thấy lạnh, chẳng cần một hạt bụi vương vào bạn cũng thấy mắt mình cay.

quen-mot-nguoi

Là lúc bạn vô tình dạo bước qua con phố cũ, vẫn là tiếng nhạc du dương trong quán cà phê ấy, vẫn là tiếng hàng rao quen thuộc lướt qua, vẫn là tiếng mời chào đầy ngọt ngào của cô hàng xáo, vẫn là thức uống cũ đã có sẵn trên bàn mà chẳng cần phải gọi, và vô thức, chỗ ngồi đối diện quen thuộc ấy khiến bạn thấy chạnh lòng.

Là hôm ánh nắng mệt nhoài nhường chỗ cho những hạt mưa, cũng chẳng buồn nép mình bên mái hiên cũ kỹ, vì bạn biết rằng, dù bạn có đứng đó cho đến khi ánh đèn mờ bắt đầu nhập nhòe trong bóng tối thì cũng sẽ chẳng còn ai đón đưa, chẳng còn ai ngã ô sẵn lòng đưa bạn về nhà.

Là lúc cuộc sống xô bồ khiến bạn mệt mỏi, thèm lắm những cái ôm xiết, thèm lắm những lời động viên ngọt ngào, thèm lắm bờ vai của ai đó để gục vào mà òa khóc nức nở, bạn nhớ người ấy biết bao, thèm một cuộc gọi từ người ấy biết bao, nhưng không thể, bạn phải tự mình vượt qua thôi, phải tự mình an ủi lấy mình, lau nước mắt cho mình, phải tự mình đứng dậy bước tiếp, vì chúng ta đã không còn thuộc về nhau từ rất lâu rồi.

Là lúc vô tình ánh mắt chạm nhau giữa hàng vạn người đông đúc, là lúc con tim đập rộn ràng nhưng cũng nhói đau vì bàn tay ấy đang nắm lấy tay ai, nụ cười ấy đang thắm thiết trao cho ai, đôi môi ấy đã thuộc vì ai, và, một lần nữa bạn lại phải gắng gượng để quên.

Quên đi một người là điều chưa bao giờ dễ dàng, cho dù bạn chọn nghe theo lí trí bước đi về phía trước để tìm ánh sáng cho mình hay cứ mãi lê thê trong trái tim chất chứa bao nhiêu hoài niệm đi chăng nữa, thì người đau khổ vẫn là bạn.

Nhưng chẳng có vết thương nào cứ mãi chảy máu không ngừng đúng không?

Quên anh, em tự hỏi phải mất bao nhiêu thời gian, hàng trăm buổi sáng trôi qua, em đều nhớ anh da diết, vừa hận bản thân quá yếu đuối không phút giây nào nguôi ngoai hình ảnh anh, vừa trách sao mình quá khờ, cứ mãi chìm đắm trong ảo tượng mông lung, cứ mãi bấu víu vào những kỉ niệm mơ hồ để nhớ anh.

Đông đến rồi thu lại sang, lá vàng trên cây xuôi theo chiều gió, rũ bỏ sự úa tàn để thay áo mới, còn em, biết đến bao giờ em mới có thể gom ghém tả cả kỉ niệm vào một góc nhỏ của trái tim để quên được anh?

Ngày đăng: 03/02/2018
Người đăng: Hồ Mây
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín
To-get-her
 

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage