Gửi bài:

Hạnh phúc trong tầm với?

(truyenngan.com.vn) Bước ra khỏi cánh cửa phòng bệnh viện, Phương cảm thấy trời đất như đang tối sầm lại, cô không thể tin được vào những gì bác sĩ vừa nói với mình. Vô sinh ư? Cô sao? Đó chính là lí do vì sao cô và Hoàng lấy nhau đã hơn 4 năm mà vẫn chưa có con sao?

***

Khoảng hơn 2 năm nay, mẹ chồng Phương bắt đầu nói bóng gió về việc muốn có cháu ẵm bồng, những lời nói đó khiến Phương thật sự cảm thấy áp lực, nhưng cô vẫn cứ đinh ninh là lỗi không phải do cô, mà là ở anh Hoàng. Chính vì vậy, mỗi lần mẹ chồng nhắc khéo, cô lại giận dỗi, bắt anh phải đi kiểm tra, để cho mẹ anh thấy rõ, "Đó, lỗi là con trai của mẹ, chứ con có tội tình gì?". Nhưng lần nào cũng vậy, Hoàng toàn gạt sang một bên, "Vợ chồng mình còn trẻ mà em, cứ cố thêm nữa xem sao." Thái độ hời hợt đó khiến Phương ngày càng điên tiết, và khiến cho mối quan hệ giữa hai vợ chồng ngày càng xấu đi. Phương quyết định trừng phạt chồng mình bằng việc "cấm vận", vì cô cho rằng, súng đã tịt ngòi thì có cố thêm cũng vậy thôi, phải làm vậy để anh Hoàng ngoan ngoãn đến bệnh viện kiểm tra.

Nhưng biện pháp đó cũng chẳng ích lợi gì, Hoàng vẫn kiên quyết không tới bệnh viện, còn mẹ chồng cô gần đây lại càng tỏ rõ thái độ khó chịu. Không thể chịu đựng thêm ánh mắt đay nghiến của mẹ chồng, Phương quyết định, tới bệnh viện kiểm tra, mang tờ kết quả cho thấy cô hoàn toàn có khả năng sinh sản bình thường về đưa cho mẹ chồng xem.

Vậy mà bây giờ tờ kết quả nó lại phản phé cô như vậy, Phương thật sự cảm thấy bàng hoàng, cô biết phải đối diện với anh Hoàng thế nào đây, biết ăn nói ra sao với mẹ chồng đây?

hanh-phuc-trong-tam-voi

Phương lếch thếch bước về phía cổng bệnh viện, cứ mỗi một bước đi, cô lại thấy đầu mình càng nặng, cô ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng gần cổng, hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh, nhưng chỉ cảm thấy càng lúc càng rối loạn hơn

Đối diện cô, cũng đang ngồi nghỉ trên ghế đá, là một thai phụ trẻ, cái thai trong bụng cô khá to, đoán chừng cũng đã được 7, 8 tháng. Cô ta mặc một chiếc váy bầu màu kem nhìn rất sang trọng, mái tóc tém tôn lên khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp. Khác với những người khác đi với người thân, cô gái này lại chỉ ngồi một mình, trông cũng có chút gì đó lạc lõng giống như Phương. Cô ta liên tục nhìn đồng hồ, chốc chốc lại nhìn ra cổng. "Có lẽ cô ấy đang chờ chồng mình", Phương thở dài, bất giác cảm thấy mình là người phụ nữ bất hạnh nhất trên đời này.

Nhận thấy có người đang nhìn mình, cô gái cũng quay sang nhìn lại, vừa nhìn thấy Phương, ánh mắt cô gái bỗng mở to, và khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ thảng thốt. "Cũng phải thôi, bộ dạng hiện giờ của mình ai nhìn vào mà chẳng thảng thốt", Phương thở dài, khẽ liếc nhìn đồng hồ, đã 10h sáng rồi, cô phải về để đi chợ cơm nước cho cả nhà, phải cố tỏ ra bình thường, trước mắt cứ làm vậy đi đã.

Vừa định đứng dậy thì Phương nhận ra, cô gái kia đã đứng trước mặt mình, khuôn mặt cô ta giờ đã bình thường trở lại

- Chị... đến để... khám thai sao? – Cô gái ngập ngừng hỏi

Phương ngẩng đầu nhìn cô gái, cảm thấy như có một luồng khí nóng bốc lên đầu mình, sống mũi cô bắt đầu cảm thấy cay cay. "Khám thai cái gì chứ? Không phải ai cũng có được diễm phúc như mấy người đâu! Bộ thấy tôi chưa đủ thảm hay sao mà còn hỏi vậy nữa hả?" Trong đầu Phương là cả một cơn thịnh nộ đang chực trào, Phương định đứng dậy, quát thẳng vào mặt cô ta như vậy, nhưng rồi cuối cùng, cô lại hít một hơi dài, và cảm thấy đầu mình nguội lại.

- Không, tôi bị vô sinh – Phương lạnh lùng trả lời, rồi cô đứng dậy, lạnh lùng đi về phía bãi giữ xe, để mặc cô gái trẻ đằng sau sững người với khuôn mặt xám ngoét.

***

Về đến nhà, Phương ngạc nhiên khi thấy chiếc xe của Hoàng vẫn còn trong sân. Hôm nay là Chủ Nhật, bình thường giờ này Hoàng luôn không có nhà, anh nói sáng Chủ Nhật hàng tuần đều phải lên công ty để họp nội bộ, vậy mà hôm nay lại ở nhà sao? Phương thở dài, chồng cô là người mà cô ít muốn gặp nhất lúc này.

- Bà xã về rồi đó hả? – Hoàng xuất hiện ở cửa phòng khách, cất giọng hỏi ngọt như đường phèn

Phương ngước nhìn chồng, cảm thấy bất ngờ. Hoàng đang đứng đó, khoác trên mình chiếc tạp dề, tay anh đang cầm một đôi đũa, và miệng thì nở một nụ cười bí ẩn.

- Hôm nay Chủ Nhật, anh sẽ nấu cơm đãi bà xã ăn nha

Phương nghe có tiếng xèo xèo phát ra từ phía sau bếp. Cô nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn tràn ngập hạnh phúc của chồng, tự nhiên thấy mắt mình nhòe đi, cổ họng nghẹn lại, không thể kềm chế được nữa, Phương chạy thẳng vào phòng ngủ, bật khóc nức nở.

Hoàng chạy ngay theo sau cô, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, rồi đặt tay lên vai vợ

- Có chuyện gì vậy? Sao em lại khóc? – Hoàng nhẹ nhàng hỏi

Phương lại òa khóc to hơn, sự dịu dàng của Hoàng làm cô cảm thấy mình thật sự có lỗi. Người không thể sinh con là cô, vậy mà bấy lâu nay cô lại luôn đổ hết trách nhiệm cho anh. Phương cảm thấy mình cần phải cho anh biết sự thật, cô mở túi, lấy tờ xét nghiệm đưa cho Hoàng.

- Anh xem đi, tuần trước em đã tới bệnh viện để kiểm tra, hôm nay em tới lấy kết quả - Phương nói, giọng lạc đi

Hoàng lẳng lặng mở tờ giấy xét nghiệm, Phương nhìn chồng, cảm thấy giống như đang nhìn vị quan tòa ký án tử cho mình, cô lại hít một hơi dài, và ngạc nhiên nhận ra mình đã ngừng khóc.

Hoàng chầm chậm đọc tờ giấy, khuôn mặt hết nhăn lại rồi giãn ra. Phương hồi hộp nhìn chồng, chờ đợi phản ứng của anh. Sẽ ra sao nếu anh lấy lí do này để li hôn với cô? Việc biết được mình không thể có con khiến cho Phương cảm thấy cô càng không thể mất Hoàng được. "Làm ơn, xin anh, anh có thể nổi giận, có thể chửi bới em, chỉ cần anh đừng li hôn với em là được". Phương vừa nuốt nước bọt vừa nghĩ thầm như vậy.

hanh-phuc-trong-tam-voi-1

Trái với dự đoán của cô, Hoàng bước tới ôm chầm lấy Phương, nói khẽ vào tai cô:

- Không sao đâu em, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, em đừng buồn, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì anh vẫn yêu em.

- Em không thể có con, chuyện này không ổn chút nào – Phương khẽ đẩy chồng ra, òa khóc

-Tụi mình có thể thử thụ tinh nhân tạo, hoặc nhận con nuôi mà – Hoàng vén tóc Phương, rồi khẽ lau nước mắt trên má cô

- Nhưng còn mẹ anh thì sao? Mẹ có chấp nhận một đứa con dâu như em không? – Phương thút thít

- Tụi mình sẽ cùng nhau tính cách sau, em đừng lo nữa – Hoàng lại ôm lấy Phương, vỗ vào lưng cô

Phương ôm chặt lấy Hoàng, lòng nhẹ nhõm, Hoàng nói đúng, chỉ cần anh không bỏ cô là được, hai vợ chồng sẽ từ từ nghĩ cách sau. Phương thở ra một hơi dài, cảm thấy lạc quan trở lại.

Chiếc điện thoại trong túi quần Hoàng rung lên, anh rút điện thoại ra nhìn, trán hơi nhăn lại.

- Anh Tuấn trong công ty gọi anh, anh ra ngoài nghe, em nín đi đừng khóc nữa nha – Hoàng vuốt nhẹ lên má Phương, mỉm cười rồi bước ra ngoài

"Lại là anh Tuấn, mỗi lần anh ta gọi là Hoàng lại phải chạy lên công ty". Phương nghĩ vậy, cảm thấy hơi hụt hẫng, lúc này cô cảm thấy yêu chồng hơn bao giờ hết, và muốn anh ở lại bên cạnh mình, nhưng cô cũng luôn thông cảm cho công việc của chồng, nên không bao giờ giãy nảy khi anh nói có việc bận ở công ty phải đi gấp. Cô đứng dậy, bước vào toilet để rửa mặt.

Khi Phương bước ra, Hoàng đang đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn cô với nụ cười ấm áp.

- Anh Tuấn lại gọi anh lên công ty nữa hả? – Phương hỏi, giọng ngao ngán

- Đúng rồi – Hoàng gục gặc đầu

- Vậy thôi anh đi đi, trưa nay anh có về ăn cơm không? – Phương cố làm ra vẻ bình thường, nhưng giọng nói cô lộ ra chút bực dọc, cô lướt qua người Hoàng định đi về nhà bếp, nhưng anh đã ghì chặt cô lại.

- Anh không đi – Hoàng cười khì – Anh nói hôm nay anh bận ở nhà nấu cơm cho vợ rồi

Phương mở to mắt nhìn chồng, không tin nổi vào tai mình. Hoàng hôn nhẹ vào má Phương, rồi đi vào nhà bếp, tiếng xào nấu lại vang lên. Phương lặng người, nhìn về hướng nhà bếp, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.

***

Đã một tuần kể từ sau khi Phương biết mình bị vô sinh, tâm trạng cô giờ đã ổn định trở lại. Mặc dù hai vợ chồng vẫn chưa nghĩ ra cách gì để báo cho mẹ chồng biết tin này, nhưng Phương vẫn không cảm thấy lo lắng lắm, vì cô biết Hoàng luôn đứng sau lưng mình, chỉ cần vậy là đủ.

Hôm nay là Chủ Nhật, Hoàng có việc bận ở công ty, nhưng anh có hứa là trưa sẽ về ăn cơm, vì vậy Phương đã dậy đi chợ từ sớm để chuẩn bị bữa cơm gia đình.

Dắt xe ra khỏi cổng chợ, Phương bị chú ý bởi một dáng hình quen quen. Một thai phụ trẻ, với chiếc váy bầu màu kem và mái tóc tém xinh xắn, đang lựa trái cây ở quầy hàng bên kia đường. Chính là cô ấy, cô gái Phương gặp ở bệnh viện lần trước. Cô gái dù đang mang thai nhưng trông vẫn rất đẹp trong chiếc váy màu kem, nhìn cô ấy, Phương thoáng chút chạnh lòng. Màu kem là màu mà cô thích, cô nhớ có lần từng nói với Hoàng, nếu cô có bầu, cô thích mặc một chiếc váy màu kem như vậy, nhưng sau này chắc chắn cô sẽ không bao giờ có cơ hội đó.

Đột nhiên cảm thấy có lỗi vì lần trước đã tỏ thái độ lạnh lùng, một cái gì đó thôi thúc Phương tiến lại quầy trái cây.

- Nhà em ở gần đây hả? – Phương bước đến, vừa lựa cam vừa hỏi nhẹ nhàng

Cô gái ngước lên nhìn Phương, đột nhiên giật nảy mình . Dáng vẻ đó làm Phương cảm thấy hốt hoảng.

- Chị xin lỗi, chị làm em giật mình hả? Chị chỉ định xin lỗi chuyện lần trước thôi – Phương rối rít phân bua

- Chuyện... lần trước? – Cô gái dường như vẫn chưa hết bàng hoàng

- Thì lần ở bệnh viện đó – Phương mỉm cười – Lúc đó em hỏi thăm chị, nhưng chị trả lời cộc lốc rồi bỏ đi, xin lỗi em nha, bình thường chị không bất lịch sự như vậy đâu

- À, là chuyện đó sao? – Cô gái thở dài – Không có gì đâu chị, nếu em là chị em cũng sẽ làm như vậy thôi, giờ thì xin lỗi chị nha, em phải về đây – Nói đoạn, cô gái sải bước thật nhanh về phía ngã tư

Phương cảm thấy hơi hụt hẫng với thái độ của cô gái. "Có lẽ do lần trước mình thô lỗ quá chăng", Phương nhún vai, "Nhưng thôi kệ, dù sao mình cũng đã giải thích với cô ấy rồi". Lòng nhẹ nhõm, Phương bước ra xe chuẩn bị về, thì đột nhiên, phía sau lưng cô vang lên một tiếng hét thất thanh.

Là thai phụ đó, cô ta đang đứng trân trân giữa đường, nhìn xuống dưới chân mình. Bên dưới chân cô ta là một thứ nước đang chảy xối xả.

Những người dân ven đường chạy tới vây quanh cô gái, còn cô ta thì bắt đầu òa khóc.

- Chuyện gì xảy ra với tôi vậy? Con tôi – Cô gái vừa nói vừa khóc nức nở

- Cô bị vỡ nước ối rồi, mau tới bệnh viện kiểm tra đi – Bà bán trái cây hét to

- Chồng đâu rồi? Sao không mau chở đi bệnh viện vậy ta? – Tiếng đám đông xung quanh xì xào

Phương nhìn quanh quất, không có dấu hiệu nào cho thấy chồng cô ta ở gần đó cả, bệnh viện chỉ cách đây chưa tới1 cây số, hay là...

- Em ơi, lên đây đi chị chở gấp tới bệnh viện – Phương phóng xe về phía cô gái

- Chị... chị sao? – Cô gái nhìn Phương với ánh mắt lo lắng

- Thôi lên lẹ đi còn suy nghĩ gì nữa, đẻ đến nơi rồi kìa – Người đi đường tiếp tục bàn tán

Cô gái có vẻ lừng khừng, nhưng rồi cô ta vẫn ngồi lên xe của Phương. Đợi cô gái yên vị, Phương rồ ga chạy về phía bệnh viện. Ngồi đằng trước, Phương nghe rõ tiếng cô gái đang thở hổn hển.

- Cứ bình tĩnh nha em, sắp tới bệnh viện rồi – Phương trấn an.

- Sao tự nhiên lại như vầy chứ? Mới có hơn 8 tháng thôi mà - Cô gái nói, giọng yếu ớt – Dù sao thì, cảm ơn chị.

- Gì đâu mà phải cảm ơn hả em? – Phương thấy vui trong lòng, cô bật xi nhan rồi rẽ trái, bệnh viện phụ sản đã xuất hiện trước mặt.

- Chị... chị có thích trẻ con không? – Cô gái bỗng ngập ngừng.

Phương hơi ngạc nhiên với câu hỏi, nhưng rồi cô chợt nhớ ra, cô gái này cũng biết bí mật của mình, cô nhếch mép nở một nụ cười gượng gạo:

- Em cũng biết là chị không sinh con được rồi đó – Phương thở dài - Có lẽ chị sẽ nhận con nuôi em à, hoặc có thể...

- Có thể gì vậy chị? – Giọng cô gái yếu dần

- Có thể chị sẽ nuôi con của chồng chị và người khác – Phương nín thở, bản thân cô cũng không thể tin vào điều mà mình vừa nói.

- Em hiểu rồi – Cô gái gục đầu vào vài Phương - Xin lỗi chị.

- Về chuyện gì?

- Về tất cả

Phương lại càng ngạc nhiên hơn, nhưng cũng không kịp hỏi thêm gì nữa, vì cả hai lúc này đã tới bệnh viện, và cô gái thì dường như đã ngất lịm phía sau lưng cô.

hanh-phuc-trong-tam-voi-2

***

- Chị là người nhà bệnh nhân phải không? – Một cô y tá hỏi Phương

- Không, tôi chỉ là... - Phương ngập ngừng, cô định trả lời, tôi chỉ là người qua đường, nhưng rồi không hiểu vì sao, cô lại trả lời khác đi – Tôi là bạn

- Vậy chị đi làm thủ tục cho bệnh nhân nhập viện đi, đồng thời báo với người nhà bệnh nhân biết, cô ấy bị vỡ nước ối, chuẩn bị sinh rồi – Cô y tá trả lời bằng giọng nói như đang trả bài

Phương giật mình nhận ra mình chẳng biết gì về cô gái kia cả, làm sao làm thủ tục, làm sao báo cho chồng cô ấy đây? Nhưng cô chưa kịp mở miệng thanh minh thì cô y tá đã chạy vội vào phòng cấp cứu.

Phương ngồi xuống ghế chờ, trấn tĩnh lại, rồi cô chợt nhận ra, trước khi vào phòng cấp cứu, cô gái đã đưa giỏ xách cho Phương giữ hộ, biết đâu trong đó sẽ có thông tin về cô gái và người nhà của cô ta. Nghĩ vậy, Phương nhẹ nhàng mở giỏ xách xem thử, bên trong có 1 chiếc ví, 1 cái điện thoại di động đã cũ, một quyển sổ và vài thứ linh tinh của con gái. Phương mở ví và nhìn thoáng qua, trong ví chỉ có vài đồng bạc lẻ. "Cô ấy chẳng có bao nhiêu tiền cả, trông cô ấy ăn mặc sang trọng vậy mà, sao vậy nhỉ". Phương cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ đó, vì cô biết, giờ không phải lúc thắc mắc mấy chuyện vô nghĩa đó.

Tấm chứng minh nhân dân cũ rách được kẹp chặt trong ví. Phương khẽ rút ra, lẩm nhẩm dòng chữ trên đó: "Lê Diệu Thảo, sinh năm 90, nguyên quán An Giang". Tên dễ thương thật, lại còn rất trẻ nữa, nhỏ hơn cô tới 6 tuổi, Phương nghĩ vậy, khẽ mỉm cười rồi nhét tờ chứng minh lại vào trong ví, đặt vào giỏ xách rồi bước đến quầy làm thủ tục.

Làm thủ tục xong, Phương nhận thấy trong giỏ còn có một quyển sổ nhỏ, tò mò, Phương mở ra xem thử.

"Nhật ký

Ngày 13/9/2010

Hôm nay đã là 5 ngày kể từ khi mình đặt chân tới Sài Gòn, mình không biết việc mình tới đây có phải là một quyết định đúng hay không nữa, nhưng dù sao thì, sau đám tang của má, mình cảm thấy chẳng muốn ở lại dưới quê nữa, ở đó mình chẳng còn người thân nào, chỉ còn lại toàn là những ký ức đau buồn, đến Sài Gòn này, không khí hối hả ở đây có lẽ sẽ giúp mình bắt đầu lại, quên hết mọi chuyện buồn mà đứng lên. Tự nhiên khi tới đây, mình lại nảy ra ý định viết nhật ký, mình thấy thói quen này có hơi trẻ con, nhưng biết đâu nó sẽ như một người bạn giúp mình trút bầu tâm sự, thôi cứ thử viết xem sao. Mai là ngày đầu tiên đi làm rồi, phải ngủ sớm thôi, tôi ơi cố lên!"

Đọc đến đây, Phương vội vàng gấp quyển sổ lại, vì cô chợt nhận ra, đọc nhật ký của người khác là một việc không nên chút nào. Cô tự cốc khẽ vào đầu mình, rồi cất quyển sổ vào lại trong giỏ xách. Rồi cô ngước nhìn về phía phòng cấp cứu, cảm thấy có chút gì đó xót xa cho cô gái kia. Vậy là cô ấy không còn người thân nào, một thân một mình tự lập trên đất Sài Gòn này sao? Càng nghĩ, Phương càng cảm thấy, việc cô giúp đỡ cô gái này là hoàn toàn đúng đắn, vậy thì bây giờ, cô phải nhanh chóng liên hệ với chồng của cô ấy để báo cho anh ta biết tình hình của vợ mình.

Nghĩ là làm, Phương cầm lấy điện thoại của cô gái và mở ra. Loại điện thoại đời cũ không có khóa màn hình, nên việc mở danh bạ không có gì là khó. Dòng đầu tiên đập vào mắt Phương chính là dòng chữ "Anh yêu". Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là anh ta rồi, Phương mỉm cười thở phào nhẹ nhõm và ấn nút gọi.

Tút... tút... tút... Những tiếng chuông tưởng như kéo dài vô tận. Ngay lúc Phương tưởng chừng như không có ai bắt máy, thì đầu dây bên kia đột nhiên có tiếng trả lời

- Alo, tôi đây, sao, cô đã đồng ý chuyển nhà đi chưa? Cô cứ lảng vảng ở đây như vậy rất nguy hiểm, lỡ như vợ tôi bắt gặp cô thì sao? Tôi đã nói rồi, chuyện cái thai tôi sẽ chịu trách nhiệm, cô đừng có mang con ra để uy hiếp tôi nữa!

Phương bàng hoàng, nghe như vừa có sét đánh bên tai, một phần vì nội dung của những lời người đàn ông kia vừa nói, nhưng phần lớn là vì, cô nhận ra, giọng nói đó sao mà quen thuộc đến lạ kì. Hít một hơi thật dài, Phương hỏi lại, trong lòng cầu khẩn rằng mình đã nhầm lẫn:

- Anh... anh là... anh Hoàng có đúng không?

Đáp lại Phương là một câu trả lời mà cô không bao giờ muốn nghe nhất:

- Đương nhiên, tôi là Hoàng đây chứ ai, cô còn quen bao nhiêu người tên Hoàng nữa hả?

Phương có cảm giác như cô sắp ngất đến nơi, cảm giác này còn tồi tệ hơn cảm giác khi cô biết tin mình vô sinh. Cô ngã phịch ra ghế, làm rơi cả chiếc điện thoại dưới đất, ở đầu dây bên kia, tiếng Hoàng nói nghe như từ một thế giới khác vọng về:

- Alo, cô sao vậy? Cô đang ở đâu? Sao không nói gì nữa? Alo

***

Phải mất một lúc sau, Phương mới lấy lại được bình tĩnh, càng bình tĩnh, cô lại càng cảm thấy trái tim mình tan nát. "Gì chứ? Tất cả chỉ là dối trá sao? Hèn gì khi biết tin mình vô sinh, anh ta lại bình tĩnh như vậy, thì ra anh ta đã có con với người khác. Còn mình lại quá ngu ngốc khi hết lòng tin anh ta như vậy, lại còn nhiệt tình chở nhân tình của anh ta vào viện, trên đời này có người phụ nữ nào thảm hại như mình không?"

Rồi Phương chợt nhớ đến quyển nhật ký kia, cô gái đó gặp Hoàng khi nào, hai người đã lén lút sau lưng cô ra sao, tất cả hẳn là sẽ được nhắc tới trong quyển sổ đó. Nghĩ rằng mình có quyền được biết tất cả, Phương rút quyển sổ và mở ra một cách thô bạo.

Những dòng chữ sau đó chỉ là những chia sẻ về nỗi lo cơm áo gạo tiền, những rắc rối mà Thảo gặp phải trong cuộc sống chốn thị thành. Lúc này, những điều đó không làm Phương thấy cảm thông nữa, trong đầu cô lúc này chỉ lại một cơn giận giống như cơn lốc xoáy sẵn sàng cuốn phăng tất cả. Cô chỉ muốn tìm đọc những trang nào có nhắc đến Hoàng.

Cô nhẩm tính, cô ta có bầu chắc được khoảng 7, 8 tháng rồi, bây giờ là tháng 11, vậy thử tìm thời điểm tháng 2, tháng 3 năm nay xem sao.

Nghĩ vậy, cô lật vội ra phía sau quyển sổ. Đúng như cô dự đoán, cái tên Hoàng đã bắt đầu xuất hiện.

"Ngày 14/2/2013

Hôm nay là Valentine, thiên hạ đi đâu cũng có đôi có cặp, còn mình thì lại ngồi một mình trong quán cà phê Hương Xưa. Lẽ ra hôm nay mình định ngủ sớm, nhưng rồi lại nghĩ một ngày đặc biệt như vầy, nên ra ngoài hít thở một chút cho đỡ ngột ngạt, cứ ru rú trong căn phòng trọ này mãi cũng không hay. Có lẽ đó là một quyết định đúng đắn, bởi vì nhờ tới đây mà mình đã gặp lại anh Hoàng. Lâu rồi không gặp lại ảnh, lần cuối mình gặp anh là Tết 4 năm trước, anh dẫn vợ về quê chơi, có qua nhà chào gia đình mình, nhưng lúc đó mình chỉ núp trong phòng, không dám ra chào. Làm sao mình có thể đối diện với họ chứ? Lúc đó mình cảm thấy rất đau lòng khi biết được, người mình luôn thầm thương trộm nhớ đã bị người khác cướp đi, và quyết định quên anh Hoàng từ đó.

Vậy mà hôm nay mình lại gặp lại anh ở quán cà phê đó, và chính anh là người nhận ra mình trước. Anh đã bước qua chào, còn khen là trông mình vẫn dễ thương như hồi ở dưới quê. Mình thấy mắc cỡ lắm, nhưng cũng thấy rất vui. Anh cho mình số điện thoại, còn nói có gì cần giúp đỡ cứ nói với anh, dù sao cũng là đồng hương với nhau. Phải nói Valentine năm nay không tệ chút nào, vì được gặp lại anh Hoàng, tới giờ mình vẫn còn thấy rất là hạnh phúc. Nhưng mình thấy hơi lạ là sao anh Hoàng lại ngồi một mình ở quán cà phê này, đáng lẽ hôm nay anh phải ở bên cạnh vợ mới phải chứ? Mà thôi kệ đi, đó không phải chuyện của mình, hôm nay viết tới đây thôi, mình vui quá nhật ký ơi."

Phương bần thần ngồi nhớ lại, ngày 14/2 sao? Hôm đó, Hoàng về sớm hơn mọi ngày, tự tay nấu bữa tối cho cô. Lúc này hai vợ chồng đang trong thời gian chiến tranh lạnh, nhưng việc làm hôm đó của Hoàng đã khiến Phương cảm thấy rất vui và gần như muốn giảng hòa trở lại.Hoàng còn nói, anh đã mua vé để cuối tuần hai vợ chồng đi Đà Lạt hâm nóng lại tình cảm. Phương đã đồng ý và gặp mẹ chồng để xin phép đi chơi, nhưng lời nói của mẹ chồng lúc đó đã làm cô nổi điên:

- Mẹ biết rồi, chính mẹ kêu nó mua vé đi Đà Lạt mà, hai vợ chồng đổi gió biết đâu sẽ có cơ hội đâu thai đó, con phải cố gắng lên.

Vậy mục đích của chuyến đi đó chỉ là vì muốn cô mang thai sao? Tại sao mẹ chồng không chịu hiểu rằng vấn đề là do anh Hoàng chứ? Sau cuộc nói chuyện đó, Phương nói thẳng với Hoàng là cô không muốn đi nữa, cuối tuần cô chỉ muốn ở nhà thôi, và tối đó, cô cũng không muốn ngủ chung phòng với Hoàng, có lẽ đó là lí do vì sao Hoàng bỏ ra ngoài quán cà phê.

Một chút hối hận thoáng lên trong đầu Phương, nếu hôm đó cô không quá nóng giận và đuổi Hoàng đi thì có lẽ anh đã không gặp Thảo.

Tiếng chuông điện thoại làm cắt đứt dòng suy nghĩ của Phương. Điện thoại của Thảo đang reng, và người gọi là Hoàng. Phương nhìn chiếc điện thoại như thể nó là một con chuột gớm ghiếc vừa ngoi lên từ ống cống. Mặc kệ tiếng chuông vang liên hồi và cái nhìn khó hiểu từ những người xung quanh, Phương khẽ cắn môi, rồi lại cúi xuống tiếp tục đọc quyển nhật ký.

"...

Ngày 8/3/2013

Hôm nay có lẽ là ngày tuyệt vời nhất trong đời mình, bởi vì mình và anh Hoàng đã thực sự là của nhau. Buổi chiều, khi đi ngang quán nhậu gần nhà, mình thấy anh đang ngồi nhậu một mình ở đó, trông anh rất buồn. Vì vậy mình đã ghé vào cùng ngồi uống với anh. Anh nói cho mình biết, anh vừa cãi nhau với vợ, anh nói anh bị vô sinh, vợ chồng anh lấy nhau đã 4 năm mà vẫn chưa có con, khiến cho vợ anh phải chịu nhiều áp lực, anh cảm thấy rất thương vợ anh, rồi anh cứ ngồi đó, uống hết li này tới li khác cho tới khi say mềm và ngủ lăn ra bàn. Mình đã dìu anh về nhà, và trong cơn say, mình và anh đã làm chuyện đó. Mình hạnh phúc đến mức không thể ngủ được, phải bật dậy viết vào nhật ký ngay. Hôm nay quả là một ngày mình không thể nào quên được."

Phương còn nhớ sáng hôm đó, cô lại cãi nhau với Hoàng vì những chuyện không đâu. Áp lực về chuyện sinh nở khiến cô trở nên dễ cáu gắt hơn bao giờ hết, và sẵn sàng gây chiến với chồng dù là vì những chuyện nhỏ nhặt nhất. Đêm đó Hoàng đã không về nhà, và mặc cho mẹ chồng chì chiết, "Thứ vợ gì mà để chồng ngủ ngoài đường", Phương vẫn quyết tâm không hạ lòng tự trọng của mình để gọi cho anh, để cho sáng hôm sau, Hoàng trở về nhà với bộ dạng một kẻ say rượu xơ xác. Thì ra đêm đó, Hoàng và Thảo đã đến với nhau. Càng nghĩ, Phương càng cảm thấy giống như có một bàn tay vô hình nào đó đang vò nát trái tim trong ngực cô.

Phương gấp quyển nhật ký lại, cảm thấy cổ họng đắng nghét. Đột nhiên cô cảm thấy không còn giận Hoàng như lúc đầu nữa, mà cô cảm thấy giận bản thân nhiều hơn, vì đã trút hết mọi tội lỗi của việc sinh con lên đầu chồng như vậy. Rồi cô chợt nhớ lại những lời mà Hoàng nói qua điện thoại lúc nãy, anh có nói gì đó tới việc chuyển nhà, việc dùng đứa con để uy hiếp gì đó, tất cả những chuyện đó là gì? Trí tò mò lại tiếp tục thôi thúc cô mở quyển nhật ký, lướt qua những dòng chữ sau đó

"...

Ngày 27/4/2013

Tháng này mình bị trễ rồi, không lẽ mình đã... Chắc là không đâu, anh Hoàng bị vô sinh mà.

...

Ngày 10/5/2013

Chiều nay mình đã đến bệnh viện để khám, bác sĩ nói mình đã có thai được 2 tháng. Mình không thể tin vào tai được, không phải anh Hoàng bị vô sinh sao? Sáng mai mình sẽ báo tin này cho ảnh biết, chắc ảnh sẽ vui lắm

...

Ngày 11/5/2013

Hôm nay mình đã báo tin cho anh biết, nhưng anh lại có vẻ khó chịu nhiều hơn là vui mừng. Anh nói mình hãy nghỉ làm, ở nhà dưỡng thai, và hạn chế ra đường để tránh gặp vợ anh. Mình thật sự cảm thấy bực mình, nhưng mình vẫn nghe lời vì mình không muốn mất anh.

...

Ngày 30/7/2013

Hôm nay con đạp trong bụng tới mấy lần, mình vui lắm, mình gọi điện báo cho anh biết. Anh lại trả lời cái kiểu cũ "Alo anh Tuấn hả?" Chắc là do đang ở cùng với chị ta, cứ mỗi lần mình gọi mà chị ta đang ở đó là anh lại ca bài ca anh Tuấn.

...

Ngày 11/9/2013

Dạo gần đây mình cảm thấy thật sự đau khổ. Tại sao anh Hoàng không bao giờ chủ động tới thăm mình? Anh chỉ đến mỗi khi mình gọi và giả vờ nói là mình và con thấy không khỏe thôi, mỗi lần tới, anh cũng chỉ hỏi con có khỏe không, không bao giờ hỏi han sức khỏe của mình. Mình nhớ lại hôm mình và anh làm chuyện đó, anh chỉ toàn gọi tên Phương, tên của chị ta. Không lẽ lúc đó anh đã nhầm mình với chị ta. Mình thật sự thấy đau lòng lắm, không lẽ anh không yêu mình chút nào hết sao?

...

Ngày 20/10/2013

Hôm nay tâm trạng mình rất tốt. Anh Hoàng chủ động tới thăm mình, anh nói nhân ngày Phụ nữ Việt Nam, anh muốn tặng cho mình một món quà, vì từ lúc quen nhau tới giờ anh chưa tặng gì cho mình hết. Mình mừng tới mức phát khóc. Anh dẫn mình tới tiệm váy bầu và mua cho mình một chiếc váy màu kem nhìn rất sang trọng. Anh có hỏi mình là, màu kem nhìn rất đẹp có phải không. Mình thì thích cái màu hoa hơn, nhưng nếu anh thích thì mình cũng thích. Mình cảm thấy nó đẹp hơn hết tất cả những cái váy mà mình đã tự mua trước đó.

...

Ngày 2/11/2013

Mình thật sự không thể chịu đựng thêm sự lén lút này được nữa. Hôm nay khi anh tới thăm, mình đã hỏi rằng, anh có thể bỏ chị ta để đến với mình không, mình đã khóc nức nở khi hỏi anh như vậy, nhưng anh đã thẳng thừng nói không thể, và nói rằng anh chỉ yêu chị ta mà thôi. Anh sẽ chăm sóc cho mình và con cả đời, nhưng chuyện bỏ chị ta để lấy mình là điều không thể. Mình cảm thấy thế giới này như sụp đổ, lẽ nào cả đời này mình chỉ có thể làm một con nhân tình trốn chui trốn nhũi thôi sao? À không, có khi đến nhân tình mình cũng chẳng đủ tư cách nữa.

...

Ngày 8/11/2013

Mình gọi điện cho anh, nói rằng mình sẽ đến nhà anh, sẽ gặp chị ta và nói cho chị ta biết tất cả mọi chuyện. Anh đã nổi điên lên khi nghe mình nói như vậy, anh nói rằng mình đừng lấy đứa con ra để uy hiếp anh, mình không hề muốn vậy, chính anh đã ép mình phải làm vậy. Mình nói với anh rằng, từ ngày mai, anh phải quan tâm tới mình nhiều hơn, phải tới thăm mình mỗi ngày, bắt đầu bằng việc 9h sáng mai, mình sẽ chờ anh đến bệnh viện đưa mình đi tái khám, vì mình quá chán cái cảnh phải đi tái khám một mình rồi.

...

Ngày 9/11/2013

Sáng nay, anh đã không đến, mình đã ngồi chờ tới tận 10 sáng mà vẫn không thấy anh đâu, thay vào đó, mình lại gặp một con người mình không muốn gặp chút nào, chính là chị ta. Khi đang ngồi chờ anh ở cổng, mình bắt gặp chị ta ngồi ngay ở chiếc ghế đá đối diện. Mình nhận ra chị ta ngay vì trông chị ta không khác gì với tấm hình trong ví của anh, thậm chí có phần xinh đẹp hơn. Lúc đó mình thật sự rất hốt hoảng, chị ta làm gì ở bệnh viện phụ sản chứ? Không lẽ chị ta có thai rồi sao? Mình thật sự rất sợ khi nghĩ đến việc đó, chính vì vậy, mình đã lấy hết can đảm, đến hỏi chị ta có phải đến khám thai không? Nhưng chị ta đã trả lời một câu khiến mình còn sốc hơn, chị ta nói bản thân bị vô sinh. Vậy là sao chứ? Tức là chị ta không thể sinh con cho anh Hoàng sao? Nếu mình báo cho anh Hoàng biết, chắc anh sẽ chịu li dị với chị ta thôi. Lúc đó mình chỉ nghĩ được như vậy, nên vừa về tới nhà, mình đã gọi ngay cho anh và kể tất cả. Nhưng phản ứng của anh khiến mình sốc vô cùng.

Anh nói, cách đây 2 năm anh đã đi khám và biết là mình hoàn toàn bình thường, nên anh hiểu rõ có thể vợ anh bị vô sinh. Anh thật sự cảm thấy rất thương cho vợ anh, hôm nay chị ta đã biết bản thân bị vô sinh, anh lại càng không thể bỏ mặc vợ mình, anh quyết định sau khi mình sinh con, anh sẽ kể hết cho chị ta biết mọi chuyện và cầu xin chị tha thứ.

Mình không thể tin mọi chuyện lại như vậy, dù mình có làm gì thì cũng không thể giành được anh Hoàng từ tay chị ta, mình thật sự là một kẻ thua cuộc. Con ơi, mẹ xin lỗi vì không thể mang lại một người cha hoàn hảo cho con

...

Ngày 14/11/2013

Mấy hôm nay, trong đầu mình cứ hiện lên một suy nghĩ, nó ám ảnh dày vò mình mỗi ngày, đó là việc, sau khi anh nói hết sự thật cho chị ta biết rồi, chuyện gì sẽ xảy ra với mình và con đây? Liệu họ có cướp con của mình hay không? Mình không muốn rời xa con chút nào, nhưng thành thật mà nói, nếu con được nuôi dưỡng trong gia đình đó, có thể con sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn nếu ở với mình, nhưng liệu chị ta, có chấp nhận nuôi con của người khác không chứ?"

Những giọt nước mắt lăn dài trên trang nhật ký, Phương giật mình nhận ra, cô đã khóc từ lúc nào không biết. Đó là những dòng cuối cùng của quyển nhật ký, ngày 14/11 chính là ngày hôm kia. Đầu óc cô lúc này trống rỗng, cô không biết phải làm gì, cô cứ ngồi đó, thẫn thờ nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu, cho đến khi, một nữ bác sĩ mở cửa phòng bước thẳng về phía cô.

- Chị là người đã đưa thai phụ Lê Diệu Thảo vào đây có đúng không?

- Dạ phải, chính là tôi, tình hình sao rồi bác sĩ? – Phương thều thào

- Cô ấy đã sinh được một bé trai khỏe mạnh, nặng 3 ký mốt, nhưng chúng tôi rất tiếc phải thông báo là, cô ấy đã bị băng huyết sau khi sinh, tử vong lúc 10h50 phút ngày 16/11.

Phương nghe thấy tai mình có gì đó lùng bùng, Thảo chết rồi sao? Cô còn chưa kịp nói chuyện rõ ràng với cô bé ấy, cô muốn nói rằng, cô tha thứ cho Thảo và Hoàng, và cô sẽ bằng lòng nuôi đứa bé như con ruột của mình, sẽ giúp Thảo có một cuộc sống tốt hơn. Tại sao Thảo lại ra đi vào đúng lúc này chứ?

- Trước khi chết cô ấy có nói một điều – vị bác sĩ ngập ngừng – cô ấy muốn giao con lại cho người đã đưa cô ấy vào đây. Đó là điều cô ấy đã trăn trối, tôi chỉ truyền đạt lại, còn việc có nhận nuôi hay không còn tùy vào ý kiến của chị và người nhà của cô ấy nữa. Một lần nữa chúng tôi thành thật xin lỗi

Phương thẫn thờ nhìn vị bác sĩ bước đi, ngây người như vừa tỉnh dậy sau một cơn mơ, điện thoại của cô chợt reo lên, màn hình hiện dòng chữ "Ông xã đang gọi". Phải rồi, Hoàng là người cô cần lúc này, cô nhấc máy, giọng nghẹn ngào: "Alo, ông xã, em đây, em xin lỗi".

 

Ngày đăng: 16/02/2014
Người đăng: Nguyễn Hoàng Bảo
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Gia vị người Thái Tây Bắc
good trip
 

Thế giới rộng lớn lắm...

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage