Gửi bài:

Hạnh phúc vỡ tan

 Mọi thứ tròn đầy khi có sự vun đắp của hai vợ chồng. Khi có trong tay thì nên trân trọng và gìn giữ những thứ bên mình. Đến khi vụt khỏi tay thì chỉ còn đọng lại là nỗi ân hận, day dứt khôn nguôi.

(truyenngan.com.vn - Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Những câu chuyện cuộc đời - lần 2")

***

Anh và chị lấy nhau tròn 3 năm. Ba năm là khoảng thời gian chẳng phải dài đối với đôi vợ chồng mới cưới. Cuộc hôn nhân diễn ra trong sự chúc phúc của tất cả, bạn bè, gia đình, người thân. Chị bảo với tôi chị rất hạnh phúc khi được làm vợ anh. Quả thật, anh là người chồng lý tưởng, không hay nhậu nhẹt, lại ân cần chăm sóc vợ chu đáo. Cuối tuần, anh còn dành cả thời gian bên chị và hay chở chị đi chơi như đôi tình nhân mới yêu.

Mỗi lần sang nhà chơi, chị lại tíu tít kể về cuộc sống hôn nhân của chị cho tôi nghe. Cứ nhắc đến anh, mắt chị long lanh hạnh phúc. Tôi cũng thầm vui lây cho chị.

Năm ấy, chị có tin vui, một sinh linh bé nhỏ đang dần lớn lên trong bụng chị. Anh và chị vui lắm. Tôi hay qua nhà thăm chị nhiều hơn, lắm lúc thấy anh vào bếp nấu cho chị những bữa cơm nóng hổi. Chị cười bảo:

- Từ ngày chị có thai, anh xã hay tranh thủ về sớm, giành vào bếp nấu cơm với chị đấy!

Tôi biết rằng giây phút ấy, chị hạnh phúc vô cùng. Trên đời này, điều khiến cho người phụ nữ hạnh phúc là chọn đúng người đàn ông của đời mình giữa trăm ngàn hạnh phúc ngoài kia.

Ngày chị sinh, anh thông báo qua điện thoại cho tôi, chị hạ sinh được một bé trai kháu khỉnh. Tôi mừng cho chị. Điều thiêng liêng hạnh phúc của người phụ nữ là được làm vợ, làm mẹ dường như mọi thứ đến với chị đã thật sự trọn vẹn. Từ ngày Cu Bi ra đời, các khoản chi tiêu dành cho con ngày một tăng lên. Chị nói với tôi anh thường đi sớm về khuya, cốt để có thêm khoản tiền làm thêm cho con cái được chăm sóc đủ đầy hơn. Trong những lúc anh đi làm về khuya tôi thường qua với chị để chị đỡ cô đơn trong những ngày ở cữ. Chị vẫn kể về anh, về Cu Bi cho tôi nghe.

Ngay lúc ấy, tôi cảm nhận hạnh đã ghé qua và ở bên chị đến vĩnh hằng. Thế nhưng, cái mong manh nhất không phải là mạng sống của một đời người, mà cái mong manh nhất là lòng tin bị bội phản, sự chung thủy bị đánh cắp và đến cuối hạnh phúc sẽ vỡ tan. Hạnh phúc giống như nắm cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt càng trôi đi mất.

hanh-phuc-vo-tan

Lần đầu tiên, tôi thấy chị khóc. Và bản thân tôi cũng hiểu vì sao chị khóc. Trên đời này, người phụ nữ đừng bao giờ tin tuyệt đối vào người đàn ông. Sự tham lam của họ là cùng cực, không giới hạn. Chị càng khóc, tôi càng giận. Tại sao chị phải khóc, yếu đuối trước người đàn ông không đáng để mình rơi nước mắt.

- Chị biết lâu chưa?

- Cũng gần 2 tháng.

- Chị đã nói chuyện thẳng thắn với ổng chưa?

- Chị...chị không muốn anh ấy biết em à. Anh ấy vẫn tốt với chị và con. Chị muốn giữ lại chút hạnh phúc nhỏ nhoi cho Cu Bi em à.

Tôi càng giận hơn

- Chị ngốc lắm! Chị để yên cho thằng đàn ông cắm sừng mình, mặc nhiên để ổng qua lại với cô nhân tình ấy sao? Chị là vợ ổng, chị có quyền chứ. Sao chị chọn cách im lặng?

- Em đừng nói gì nữa. Có những thứ chúng ta phải học cách chấp nhận em à.

- Em không hiểu chị nghĩ cái gì nữa.

Chị chỉ cười buồn, tôi thấy mắt chị đỏ lên. Chị có thể bỏ anh ấy, một mình nuôi con nhưng đó là sự ích kỉ nếu chị làm như vậy. Một gia đình hạnh phúc trọn vẹn khi có đủ cả ba và mẹ. Và Cu Bi cần có ba. Một đứa trẻ thấy ba mẹ thường xuyên cãi nhau chúng sẽ ưa bạo lực, nhìn thấy gia đình không hạnh phúc sẽ ám ảnh chúng mãi sau này. Chị không muốn con mình trở nên như thế.

Tôi bật khóc. Chị hy sinh nhiều quá. Chị chấp nhận thời gian xẻ đôi, chấp nhận san sẻ tình yêu của mình chỉ vì con trai chị. Đàn bà họ không đủ sức lực để xây nên căn nhà hoàn chỉnh nhưng lại là người chống cho nó không sập xuống. Tôi vừa thương vừa thấy chị ngốc quá. Có đáng không chứ!

Sau đó, tôi chuyển chỗ làm để tiện cho việc đi lại tôi thuê phòng trọ mới gần chỗ làm. Tôi ít gặp chị hơn, tôi vẫn biết anh vẫn còn qua lại với người đàn bà ấy. Bởi, những lá thư tay chị viết gửi cho tôi bao giờ cũng có đôi chỗ nhòe đi vì nước mắt. Rồi một tháng, hai tháng, ba tháng,...tôi không nhận được thư của chị. Tôi lo chị lắm. Bất ngờ, chị gọi cho tôi:

- Anh ấy quay lại với chị rồi em ơi!

Và cứ thế chị kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện đã xảy ra mãi cho đến gần 2 giờ sáng mới kết thúc cuộc trò chuyện giữa tôi và chị. Tôi thật tâm vui mừng cho chị. Nhưng trớ trêu thay, hạnh phúc quay về lại một lần nữa tuột mất khỏi tay chị. Số phận rất biết trêu ngươi, và mỗi người chỉ là món đồ chơi của thượng đế, chán rồi, thì thượng đế quăng đi như món đồ bỏ đi. Và chính thượng đế đã tàn nhẫn quăng đi chị...

Ngày hôm ấy, tôi hay tin chị bị tai nạn giao thông. Chị đi chợ mua đồ về để nấu bữa cơm chiều cho anh sau những ngày anh toàn tâm quay về bên mái ấm gia đình. Tôi vội bắt xe về ngay trong đêm tối. Để thắt lòng đau đớn khi thấy khung cảnh trước mắt. Chị nằm im đó, máu me ướt đẫm. Tôi ngó sang một góc cuối chiếc giường chị nằm. Cu Bi cứ lay lay tay ba nó:

- Ba ơi! sao mẹ cứ nằm im hoài vậy ba, sao mẹ không tỉnh dậy chở Cu Bi đi ăn kem?

Anh nhìn thằng bé bằng đôi mắt vô hồn nhưng đầy nước mắt. Có chăng, đó là những giọt nước mắt hối hận, nhận ra lỗi lầm của bản thân. Chỉ vì một phút lạc thú của anh mà trả bằng cả mạng sống của chị. Có đáng không chứ! Mọi thứ đã quá muộn màng, Cu Bi sẽ sống ra sao trong những ngày tháng không có mẹ bên cạnh.

Cuối cùng, con đường tìm kiếm hạnh phúc chưa bao giờ là dễ dàng. Mọi thứ tròn đầy khi có sự vun đắp của hai vợ chồng. Khi có trong tay thì nên trân trọng và gìn giữ những thứ bên mình. Đến khi vụt khỏi tay thì chỉ còn đọng lại là nỗi ân hận, day dứt khôn nguôi.

Hết.

Diệp Linh

Ngày đăng: 15/01/2019
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Farkle King - Game Xúc Xắc thử thách con tim
Oscar Wild - live and life quote
 

“Sống” và “Tồn tại” là thái cực khác nhau, con người ta thường biết cách “tồn tại” hơn là biết “Sống”

By Oscar Wild

 
 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage