Gửi bài:

Thanh xuân của cô, tuổi trẻ của cậu

Bừng tỉnh. Nhìn đồng hồ: 3 giờ sáng.

Chạm tay vào lồng ngực, cảm nhận rõ trái tim vẫn đang đập liên hồi.

Giấc mơ chân thực quá, thực đến nỗi khiến cô có phần sợ hãi. Cô cần làm gì đó để xua tan cảm giác này.

Bước vào nhà tắm, dòng nước mát lạnh tạt thẳng mặt. Cô thấy mình tỉnh táo hơn.

Không thể ngủ tiếp. Cô bước ra bàn làm việc, bật máy tính trong vô thức. Cô vẫn chưa biết chính xác mình phải làm gì để cảm xúc trong cô lắng xuống, để quên đi hình ảnh cậu vẫn đang quẩn quanh trước mắt.

***

"Là đã bao lâu rồi cô trốn tránh không nghĩ đến cậu và chuyện đã qua?"

Kể từ lúc quyết định bước ra khỏi vực sâu của hụt hẫng, cô cất tất cả mọi ký ức vào một ổ cứng. Những dòng tin nhắn, ảnh chụp những nơi cậu đến, những tấm hình của hai đứa- được lưu lại một cách cẩn thận trong thư mục riêng, thậm chí cô còn để ẩn thư mục đấy vì sợ có ngày vô tình sẽ mở ra.

thanh-xuan-cua-chung-ta

Nhưng, lúc này đây, ngồi trước màn hình máy tính, lời nói của cậu trong giấc mơ lại thôi thúc cô nhìn về những tháng ngày xưa cũ.

"Cô muốn tìm lại điều gì ở quãng đường tươi đẹp đã qua ấy?"

Cô đưa chuột chỉ vào thư mục ảnh, chọn nút xem tự động cả album.

Cậu từng nhẹ nhàng nói: „Thôi thì mình cứ đi, đi chậm cũng được mà cùng nhau. Và vẫn hy vọng là tới đích cùng nhau."

Trái tim cô đã thấy ấm áp lạ thường ở khoảnh khắc đó.

Lại cũng là cậu từng vỗ về cô: „Nếu được, anh chọn yêu em, yêu cả tuổi trẻ thanh xuân của em trước đây nữa."
Trái tim cô đã cảm động nhường nào ở giây phút ấy.

Cậu đã gieo niềm tin nơi cô từng chút, từng chút một. Niềm tin trong bất cứ tình huống gì, bất kỳ quyết định nào, họ cũng sẽ „cùng nhau": Cùng nhau sẻ chia, cùng nhau thấu hiểu, cùng nhau lựa chọn- dù là chọn lựa ở tình huống xấu nhất.

Cậu đã từng kiên định nói rằng thanh xuân của cậu là giành cho cô. Nhưng mà cô còn chưa cùng cậu vui vẻ bước qua những tháng năm tuổi trẻ kia đã giản đơn... dừng lại.

Vì điều gì ư?
Vì quá khứ của cô?
Vì tương lai của cậu?
Vì những điều chưa xảy ra?

Những bức ảnh cứ chạy đi chạy lại, đều như thước phim cũ đươc tua chậm rãi. Có rất nhiều điều, cô vẫn chưa hiểu cũng như chưa thể buông ra khỏi trí nhớ rất đỗi ngổn ngang. Nhưng có một điều cô biết.

Cuối cùng thì...

Tuổi trẻ của cô, thanh xuân của cậu- nợ nhau một lời hẹn ước.

Ngày đăng: 09/01/2019
Người đăng: Letta Che
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên
Ask
 

Mọi người thường hỏi tôi còn thích anh không, thực ra chính bản thân tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết rằng ở anh có điều gì đó khiến tôi không thể buông tay.

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage