Gửi bài:

Ngoại truyện 11: Lang yên*

 

*Từ cổ chỉ khói ám hiệu, vì thời xưa dùng phân sói đốt làm khói báo động

—Có khói hiệu không nhất định là có chiến tranh, đôi khi nó cũng chính là khởi đầu của hòa bình sắp đến—

Gió mơn man vuốt ve thảm cỏ xanh rì, vị tướng trẻ tuổi thân mặc giáp xanh thẫm ngồi trên lưng ngựa, chậm rãi mở lá thư trong tay ra, im lặng đọc một lúc thật lâu.

Xa xa vọng lại tiếng vó ngựa, Ngụy Thư Diệp thúc ngựa chạy đến, nhìn thấy vẻ mặt biến hóa khôn lường của Triệu Triệt thì khẽ nhíu mày, "Gia Cát Tứ lại gửi thư?"

"Ừ." Một lúc sau Triệu Triệt mới ngẩng đầu lên, ha hả cười nói: "Hắn vừa có thêm một đứa con gái, muốn ta ban phong hào."

"Ồ?" Ngụy Thư Diệp cười nói: "Hắn cuối cùng có đủ nam đủ nữ rồi, nhất định phải gửi quà mừng thôi."

"Không cần sốt sắng, hắn đã viết sẵn danh mục quà cho chúng ta rồi đây này."

Ngụy Thư Diệp nghe vậy thì thoáng sửng sốt, nhưng cũng lập tức cười nói: "Đã làm cha của hai đứa rồi mà tính tình vẫn còn quái gở như vậy, bất kể là chuyện gì cũng sống chết không chịu thiệt."

Ánh mắt của Triệu Triệt chợt trở nên ôn hòa, nhớ lại vài chuyện thời niên thiếu thì cũng mỉm cười, nói: "Tên đó từ nhỏ đã vậy, ngươi còn nhớ không, lúc chúng ta còn ở Thượng Võ Đường, ai đến sinh thần đều mở tiệc mời khách, những người khác sẽ chuẩn bị hồng bao đi chúc mừng. Chỉ mình hắn là chưa bao giờ đi dự cũng chẳng chuẩn bị tiền mừng. Có một lần Thập Tam bắt hắn bao bữa cơm, ai ngờ hôm đó lại chính là sinh thần của hắn. Thập Tam sau đó còn khoe khoang với chúng ta rằng được ăn chùa của Gia Cát Tứ. Kết quả là hôm sau Thập Tam bị hơn hai mươi cửa tiệm đến đòi nợ, bọn họ nói rằng Tứ thiếu gia của phủ Gia Cát mua rất nhiều đồ, đều ghi dưới tên của Thập Tam, bảo họ đến phủ Thập Tam lấy tiền."

Ngụy Thư Diệp cười vang, "Nhớ như in ấy chứ, lần đó Thập Tam tức suýt hộc máu, ăn một bữa cơm đi tong gần nửa năm bổng lộc, phải vay tiền ta suốt ba tháng liền, đến bây giờ còn chưa trả."

"Ha ha, ai cũng nói Thập Tam là người phúc hậu, thật ra đệ ấy mới gian xảo nhất hạng, từ nhỏ tới lớn vay tiền đều không bao giờ trả."

Hai người vừa nói vừa thúc ngựa trở về, hiện giờ hành cung của Triệu Triệt tọa lạc ở thành Sương Hàn, láng giềng chính là đế quốc Bắc La Tư. Thành Sương Hàn rất lớn, có thể sánh ngang với thành Chân Hoàng của Đại Hạ khi xưa, sau mấy năm thúc đẩy kinh tế phát triển, nhân khẩu trong thành dần trở nên đông đúc, nay đã ra dáng một trung tâm thông thương đứng đầu Bắc Địa.

Hai người còn chưa vào thành thì đã nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp phi đến. Trước mặt chính là một cô gái khoác áo choàng đỏ thẫm, chân đi ủng bằng da cáo đỏ, mặt ửng hồng, mi mục như vẽ, nhìn kỹ thì còn thấy được vùng bụng nhú cao như người đang có mang. Nhác thấy Triệu Triệt, cô gái chợt sáng mắt lên, vung cao roi thúc ngựa vọt đến.

Triệu Triệt không khỏi cau mày, còn Ngụy Thư Diệp ở bên cạnh thì lại che miệng cười khẽ.

"Về rồi cũng không thèm báo trước một tiếng, hừ, không ngờ cuối cùng vẫn bị người ta phát hiện chứ gì?" Người phụ nữ trước mặt đã làm mẹ của hai đứa trẻ, đứa thứ ba cũng sắp chào đời, nhưng vẫn còn mang dáng vẻ ngây thơ của một thiếu nữ. Nàng vứt roi, ngước chiếc cằm thon nheo mắt nhìn Triệu Triệt, dáng vẻ hết sức đắc ý.

"Đã mang thai sao còn cưỡi ngựa? Nàng có để lời của ta trong lòng không vậy hả?"

Hoàn Nhan Nhu *hứ* nhỏ một tiếng, nói thờ ơ như không: "Mẹ sinh ta ở trên lưng ngựa đấy, phụ nữ Đông Hồ chúng ta không yếu ớt như phụ nữ Đại Hạ mấy người đâu."

Dứt lời nàng liền nhảy xuống khỏi ngựa, chạy đến bên cạnh Triệu Triệt đặt tay lên lưng con ngựa của hắn rồi nhón chân lấy thế, nhìn dáng vẻ như muốn cưỡi cùng ngựa với Triệu Triệt.

"Giúp một tay coi, kéo ta lên nào." Hoàn Nhan Nhu vừa với người vừa kêu to. Đành chịu, bụng to vướng víu, cử động đích thực không tiện.

Triệu Triệt nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của nàng, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ, kéo nàng lên lưng ngựa rồi nhẹ đá bụng ngựa, điều khiển ngựa đi chậm rãi từng bước một. Hoàn Nhan Nhu ngoan ngoãn dựa vào lòng phu quân, híp mắt cười thỏa mãn, vẻ mặt như chú mèo vừa bắt được cá ăn.

Hai người mới về đến thì hạ nhân tiến đến cho hay có chiến báo từ đại lục. Hoàn Nhan Nhu nghe vậy thì phụng phịu bĩu môi, hùng hổ quay người trở về hậu cung, trước khi đi còn nói to rằng muốn đi tìm con trai chơi.

Triệu Triệt vừa đi đến chính điện vừa căn dặn hạ nhân trông chừng nàng, nắng sau giờ Ngọ vô cùng rực rỡ, luồn qua cửa sổ nhuộm vàng mặt đất.

Chiến báo là do Triệu Dương cho người đưa đến, nội dung không khác lắm so với trong thư của Gia Cát Nguyệt, có thì cũng chỉ là tường tận hơn một chút.

Mấy năm nay Triệu Dương ở biên cảnh Bắc Yến hoạt động khá mạnh, nên việc hắn biết nhiều chuyện hơn người khác cũng chẳng có gì lạ. Huống hồ thư của Gia Cát Nguyệt được viết từ tận nửa tháng trước, khi đó tình hình còn chưa kịch liệt như bây giờ mà hắn đã có thể nhận ra dị động, quả thật không hề đơn giản.

Ngụy Thư Diệp đã sớm biết Gia Cát Nguyệt gửi thư sẽ không chỉ nói mấy chuyện vặt vãnh như vậy. Hắn vừa mới dẫn binh chinh phạt Thổ Cốc Hồn xa xôi trở về, Triệu Triệt không muốn hắn lo lắng nên mới không nói mà thôi. Vì vậy, sau khi trở về phủ thay y phục, Ngụy Thư Diệp liền vội vã vào cung. Mới bước vào chính điện, quả nhiên đã thấy Triệu Triệt và một nhóm tướng quân đại thần đang thương nghị hết sức căng thẳng.

Thảo luận được khoảng hai canh giờ thì đến giờ dùng bữa tối, Hoàn Nhan Nhu phái người đến giục nhiều lần, tận khi gần như muốn đích thân tới liều mạng với các đại thần, chư vị nguyên lão đành xuất cung mà lòng vẫn đầy thấp thỏm. Ngụy Thư Diệp được Triệu Triệt giữ lại dùng bữa cũng không cự tuyệt, có điều lúc ăn cơm hắn không thoát khỏi việc bị ánh mắt sắc lẻm như dao của người nào đó bị chiếm mất chồng đục khoét người.

Cơm nước xong, hai người vào thư phòng, Triệu Triệt hỏi thẳng vào vấn đề: "Ngươi có cái nhìn thế nào về chuyện này."

Ngụy Thư Diệp cười khẽ, đáp: "Điện hạ hẳn đã có quyết định từ sớm rồi, sao còn phải hỏi ta làm gì?"

Triệu Triệt nhướng mày, nói: "Ta vẫn chưa quyết định."

"Còn do dự tức là đã quyết tâm rồi."

Triệu Triệt từ tốn ngồi xuống, tay vuốt ve vành chén trà, trầm ngâm không nói lời nào.

"Tĩnh An vương phi bất chấp mọi thứ tấn công Mỹ Lâm Quan mở đường cho Khuyển Nhung tiến vào, quả thực là hành động mù quáng không thể tưởng tượng được. Điện hạ, cho dù nàng ta là hậu duệ của Đại Hạ thì chúng ta cũng không thể dung túng cho hành động lần này của nàng ta."

Quan sát thấy Triệu Triệt vẫn im lặng, Ngụy Thư Diệp mới tiếp tục nói: "Lúc trước nàng ta mấy lần cho người ám sát Sở Kiều, nếu không phải do nể mặt điện hạ, Gia Cát Tứ đã ra tay giải quyết nàng ta từ lâu. Mấy năm nay, không bị Biện Đường uy hiếp, không bị Thanh Hải động chạm, Yến Tuân thì không biết nghĩ gì, đã mấy lần có cơ hội nhưng cuối cùng lại không hạ thủ, ngoài ra còn được chúng ta âm thầm che chở, nàng ta vẫn an toàn, không bị nguy hiểm đến tính mạng. Có điều lần này quả thực đã quá mức rồi."

Triệu Triệt im lặng thêm một chốc rồi mới nói: "Khuyển Nhung đã đánh đến Bắc Sóc."

"Đại Yến lập quốc chỉ mới sáu năm, thế lực chưa vững, vẫn chưa hoàn toàn tiêu trừ hết binh lực Đại Hạ đóng ở địa phương. Thuần công chúa khởi binh với danh nghĩa giết Yến phục Hạ đúng là sẽ nhận được ủng hộ của người tiền triều. Nhưng nếu để dân chúng và quân đội thấy được sự tàn bạo của Khuyển Nhung, kế hoạch này chắc chắn sẽ phản ngược lại. Khi ấy, Thuần công chúa sẽ lâm vào thế bị động hoàn toàn, tuyệt đối thoát không khỏi tội danh phản đồ của cả đại lục. Ngụy Thư Diệp từ tốn phân tích, hơn năm năm tắm trong máu tanh, hắn đã không còn là vị công tử thế gia trong thành Chân Hoàng khi xưa nữa rồi.

Triệu Triệt nhướng mày, chậm rãi hỏi: "Ngươi nghĩ sao về phương án của Trương đại nhân?"

Ngụy Thư Diệp bật cười, "Điện hạ, trong lòng ngài đã hiểu rõ, cần gì phải hỏi ta nữa?"

Triệt Triệt nhìn hắn một lát rồi đột nhiên cười nói: "Đúng vậy, chẳng trách A Nhu cứ nói ta càng ngày càng giống gà mẹ, suy tính đắn đo quá mức."

"Người ngồi trên cao đều thế, trước kia ngài chỉ là một phiên vương, còn bây giờ đã là quân chủ của Đại Hạ, gánh vác trách nhiệm đối với nhiều người như vậy, không thể không cẩn thận."

"Ta hiểu được, sự thống trị của Bắc Yến trong tương lai gần là không thể suy suyển, hiện giờ đại lục đang hỗn loạn trước sự xâm chiếm của giặc Khuyển Nhung, nếu chúng ta tham lam, một mặt vờ giúp đỡ, một mặt ngấm ngầm khai chiến thì kết cục cũng chẳng được gì. Có dùng chiêu đục nước béo cò này chăng nữa, chúng ta cũng không thành công."

Ngụy Thư Diệp hỏi: "Thế Gia Cát Tứ nói sao?"

"Ngẫm lại đi." Triệu Triệt cau mày nói: "Hắn khác chúng ta, Thanh Hải vẫn là một khu vực tách rời với đại lục, có độc lập riêng, quân binh cũng chẳng liên quan gì tới người đại lục. Trong khi binh sĩ của chúng ta, nhất là quan quân cấp cao, tất cả đều hận Bắc Yến thấu xương. Bây giờ bảo bọn họ đi giúp Bắc Yến chống giặc ngoại xâm thì có khác nào bắt bọn họ lên trời hái trăng chứ."

Ngụy Thư Diệp nghe vậy thì thở dài bất đắc dĩ, lắc đầu nói: "Nói vậy chúng ta thật sự phải đánh giặc giùm người khác rồi."

Triệu Triệt cũng bất đắc dĩ cười nói: "Đành chịu thôi."

"Phải rồi, vừa nãy có thấy lễ quan vội vã lên đường, chuyện gì mà bọn họ khẩn trương như vậy?"

Nghe tới chuyện này, Triệu Triệt cuối cũng mới lộ ra một nụ cười thoải mái, nói: "Còn gì khác ngoài chuyện tranh thủ giành vợ cho Hiển Nhi nữa. Trân Châu quận chúa nhà Gia Cát kia bây giờ là bảo bối đấy, không nhanh chóng đặt cọc thì sẽ bị Biện Đường nẫng tay trên."

"Đường hoàng Lý Tu Nghi?" Ngụy Thư Diệp kinh ngạc, "Chẳng phải thằng nhóc đó vừa sắc phong hoàng hậu sao?"

"Ngươi quên rồi à? Lý Sách còn một đứa con trai nữa, là con của Chiêm quý phi, hiện đang ở Thanh Hải."

"À, nhớ rồi." Ngụy Thư Diệp gật gù, "Ta từng nhìn thấy đứa bé kia, bề ngoài rất giống phụ thân, nhất là đôi mắt."

Triệu Triệt tựa người vào lưng ghế, nói một cách đắc ý, "Tên đó đòi ta nhiều lễ vật như vậy, nhưng sớm muộn gì cũng phải theo hồi môn của con dâu trở về với ta thôi."

Gió nổi lên quét ngang Bắc Địa, cỏ xanh lú nhú nảy mầm. Cùng thời gian, Thanh Hải vừa mới đổ mưa, mùi vị trong trẻo tươi mát tràn ngập trong không trung.

Màn đêm yên tĩnh, Sở Kiều mặc y phục ngủ bằng vải bông trắng, thấy trời mưa thì đi đến đóng cửa sổ lại, ngăn tiếng mưa *tí tách* lại bên ngoài. Nến lẳng lặng cháy, tỏa ra ánh sáng ấm áp như hòa làm một với sự tĩnh lặng trong phòng.

Một đôi tay từ phía sau vòng đến ôm lấy Sở Kiều, hơi thở ấm áp phả lên vành tai nàng, Gia Cát Nguyệt mệt mỏi tựa người vào thân thể mềm mại của nàng, nhẹ giọng nói: "Sao còn chưa ngủ?"

"Chàng chưa trở lại thì ta nào dám đi ngủ trước?" Sở Kiều mỉm cười, xoay người lại, thả một cái hôn nhẹ lên môi hắn rồi hỏi: "Có đói không? Bảo người dọn bữa tối lên nhé? Ta đã dặn bọn họ giữ nóng thức ăn rồi."

Gia Cát Nguyệt cười cười, dường như không hài lòng lắm với cái hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước của Sở Kiều nên cúi xuống ngậm lấy môi nàng, khéo léo mở môi nàng ra, đầu lưỡi ấm nóng luồn vào cuốn lấy vị ngọt của nàng.

Sở Kiều dịu dàng ôm lấy hông hắn, nồng nhiệt đáp lại, mới chỉ một chốc mà nhiệt độ trong phòng như liền tăng vọt. Tiếng nói khàn khàn đầy dục vọng nhưng quyến rũ một cách kỳ lạ của Gia Cát Nguyệt mơn man bên tai nàng, "Đã bao lâu rồi, không nhớ ta sao?"

Mặt đỏ bừng, Sở Kiều thở hổn hển, vô lực dựa vào lòng Gia Cát Nguyệt, đầu hơi ngước lên, hai mắt long lanh như phủ nước.

"Ta nhớ nàng lắm, còn giày vò ta nữa thì ta đành phải nạp phi đấy."

Sở Kiều nhướng mày, đập nhẹ lên ngực hắn, "Chàng dám?"

"Không muốn ta nạp phi thì nàng đành phải chịu khó chút vậy." Gia Cát Nguyệt dứt lời liền thuần thục tháo trâm cài trên đầu Sở Kiều, suối tóc đen lập tức buông xuống trên vai nàng. Tay hắn từ tốn lướt qua phần cổ trắng muốt, truyền đến cảm giác tê dại rồi tiếp tục lướt thẳng xuống tuột dây lưng áo ngủ trên người nàng. Ánh nến bập bùng, ấm áp như gió xuân, y phục lụa mềm rơi xuống chân, da thịt mịn màng tựa sứ cùng đường cong mượt mà như thiêu đốt dục vọng của đôi bên.

Gia Cát Nguyệt nhấc bổng Sở Kiều lên, xoay người đi về phía chiếc giường rộng thênh thang.

...

Bỏ bữa tối sẽ để lại hậu quả rất nghiêm trọng, người nào đó ngủ đến nửa đêm thì bị giật mình vì đói, đành lê thân thể bủn rủn muốn đi đến bàn lén ăn chút bánh ngọt. Ai ngờ mới đi được hai bước thì dưới chân chợt mềm nhũn, suýt nữa đã ngã nhào, nàng cau mày, uất ức xoa xoa thắt lưng.

Vừa mỏi vừa đau, đứng thôi cũng thấy khó.

Nàng trừng mắt liếc nhìn nam nhân nào đó còn đang ngủ trên giường.

Có cần lần nào hành sự cũng phải đến mức này không? Ngày mai làm sao dạy Châu Nhi luyện kiếm đây? Người này rất thỏa mãn khi thấy nàng bị con cười nhạo có đúng không?

Sở Kiều ngồi xuống bàn ăn chút bánh ngọt, bánh không còn nóng nhưng do đói nên ăn vẫn thấy ngon. Phía giường đột nhiên truyền đến một tiếng cười rất nhẹ, nàng giật mình đứng phắt dậy, lau miệng rồi hỏi: "Chàng không ngủ à?"

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ luồn vào phòng, nam tử trên giường nằm nghiêng, một tay chống đầu, vẫy vẫy tay với nàng, dịu dàng gọi: "Tới đây."

Sở Kiều *hừ* nhẹ, "Đây không muốn."

Gia Cát Nguyệt cười nói: "Ta lo cho sức khỏe của nàng thôi, nàng khỏa thân ngồi như vậy sẽ bị cảm đấy."

Sở Kiều nhất thời đỏ bừng mặt, vội vàng cúi xuống định nhặt y phục trên đất lên thì chợt cảm thấy eo bị kéo mạnh, cả người lập tức bị nam nhân tay dài chân dài nên làm gì cũng nhanh nào đó ôm vào lòng.

"Mệt không?" Cả người Sở Kiều bị bao trong một tấm thảm mỏng, chỉ lộ ra bả vai, hắn không nhịn được cúi đầu hôn lên phần vai trắng nõn của nàng.

Sở Kiều thành thật gật đầu, "Hơi hơi."

"Có đói không? Ta gọi người bưng thức ăn lên nhé."

"Không cần, không cần." Sở Kiều vội vàng cự tuyệt. Đùa sao, bây giờ mà còn gọi đồ ăn thì ngày mai sẽ bị Vinh Nhi và đám tiểu quỷ kia cười đến chết.

Gia Cát Nguyệt ôm Sở Kiều cùng ngồi xuống bên bàn, nhón một miếng bánh đưa đến miệng nàng. Hai người vừa âu yếm nhau vừa nói chút chuyện nhà, thời gian chậm rãi trôi qua, trong tẩm điện hết sức yên tĩnh, tựa như đã tách rời khỏi thế giới bên ngoài, chỉ còn lại bọn họ ngồi tựa vào nhau, da thịt cận kề.

"Tinh Nhi, Khuyển Nhung đã đánh đến Bắc Sóc, nàng thấy sao?"

Sở Kiều khẽ thở dài một hơi, suy nghĩ hồi lâu mới thử hỏi: "Nguyệt, chàng có tin ta không?"

Gia Cát Nguyệt hơi nhướng mày, cười hỏi: "Nàng muốn ta xuất binh giúp Yến Tuân?"

"Không phải giúp Yến Tuân mà là giúp chính chúng ta." Sở Kiều lắc đầu, lẳng lặng nói: "Ta và chàng đều biết, người Khuyển Nhung tuyệt đối sẽ không chiếm được lợi ích gì trong trận chiến này. Bọn chúng ban đầu có lẽ còn có ít lợi thế nhờ xuất binh bất ngờ, nhưng chỉ cần Bắc Yến bình tâm lại thì Khuyển Nhung sẽ không thể tự tung tự tác được nữa. Nhưng phải đợi bao lâu thì còn phải xem xét. Điểm khác biệt của trận chiến này chỉ ở chỗ phải xem Khuyển Nhung có thể gây ra bao nhiêu tổn thất cho Bắc Yến trước. Bọn người này đánh giáp lá cà thì giỏi nhưng hoàn toàn không biết dụng binh, tiến công chẳng theo phương hướng nào. Dùng 'cối xay thịt' để hình dung thì đúng hơn là so với 'quân đội'."

Gia Cát Nguyệt ôm nàng, chỉ im lặng nghe mà không nói tiếng nào.

Sở Kiều tiếp tục nói: "Năm Đường Minh đế thứ 13, người Khuyển Nhung từng công phá Mỹ Lâm Quan. Chỉ mới một tháng mà cả khu vực phía tây đã hóa thành đất hoang khô cằn, dân chúng chết gần trăm vạn, toàn bộ sách cổ và và đình đài đều bị hủy hoại. Chỉ một lần mà đã khiến quốc gia lớn như Biện Đường suy thoái suốt gần mấy chục năm. Nếu không phải vì lần đó thì Biện Đường cũng sẽ không bị Đại Hạ nhân cơ hội chiếm lợi, cuối cùng rơi vào tình cảnh chia năm xẻ bảy."

"Nhưng nếu thực lực Bắc Yến bị suy yếu vì trận chiến này, đó chẳng phải là cơ hội cho chúng ta thu hồi lại lãnh thổ sao?"

Sở Kiều nghiêng đầu nhìn hắn, cười nói: "Trong lòng chàng biết rõ mà cứ cố tình hỏi. Có thể hiểu là Thanh Hải vương của chúng ta đang ghen không vậy?"

Gia Cát Nguyệt phì cười, cúi đầu hôn nàng một cái rồi mới: "Ta hiểu, Yến Tuân tuyệt đối sẽ không để ta ngồi yên xem tuồng đâu. Ta mà cứ nhởn nhơ không ra tay, hắn lại tìm cách xua Khuyển Nhung đến tấn công Thanh Hải không biết chừng."

"Chàng đoán không sai, hoàn toàn phù hợp với tác phong làm việc của y."

"Thôi." Gia Cát Nguyệt nói: "Thay vì để hắn xua người đến Thanh Hải, ta cứ xuất binh giúp hắn cản giặc ở ngoài Bắc Sóc thì hơn, tránh cho nơi ở thanh tịnh của chúng ta bị chướng khí làm ô uế. Hôm nay dân chúng vừa bắt đầu gieo trồng vụ xuân, bị quấy rối thì còn ai có tâm trạng trồng trọt nữa chứ?"

Sở Kiều hỏi: "Chàng định khi nào xuất binh?"

"Mấy ngày tới thôi." Gia Cát Nguyệt đáp lời: "Ta đang đợi tin của Triệu Triệt, hắn ở phía bắc nhất định đang nhân lúc cháy nhà thì hôi của. Yến Tuân phải điều binh chống Khuyển Nhung, làm gì có chuyện tên đó không kiếm chác một tí chứ. Ta phải chờ bên đó đắc thủ rồi mới ra tay được, nhân tiện có thời gian lên tiếng trước với Yến hoàng giàu nứt đổ đố vách kia đòi chút quân phí luôn."

Sở Kiều lắc đầu, "Hai người đúng là cùng một giuộc, vua cũng thua thằng liều* mà. Đàm phán không thành thì tới lúc xuất binh chẳng phải sẽ mất mặt sao?"

*Trong suy nghĩ và hành động của kẻ liều lĩnh không có sự phân biệt đúng sai, phải trái, vì thế mà ai cũng kiêng kỵ, cũng tránh né.

Gia Cát Nguyệt cười cười, "Ba người chúng ta đánh nhau nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng hiểu nhau mấy phần. Đánh tới đánh lui đến giờ vẫn không phân được thắng bại, hiện giờ chính quyền bên nào cũng chỉ vừa mới ổn định, chẳng ai thừa hơi đi phát động chiến tranh quy mô lớn. Đánh mãi cũng không đến đâu, chiến tranh không phải là biện pháp giải quyết vấn đề triệt để trong tình hình này, phương pháp hay nhất vẫn là đàm phán. Đại lục Tây Mông chìm trong nội chiến đã hơn mười năm, cũng đến lúc nghỉ ngơi một thời gian rồi."

Sở Kiều nghe nói thì khẽ thở dài, tựa vào lòng Gia Cát Nguyệt, lặng lẽ nói: "Cũng chỉ hy vọng có thể được như thế."

Người Khuyển Nhung hùng hổ công phá Mỹ Lâm Quan tiến vào đại lục, toàn bộ dân chúng Tây Mông đều hận đến sôi gan. Có điều, bọn họ chắc cũng không biết, đám người kia đến, tuy mang theo gió tanh mưa máu nhưng cũng đồng thời đưa đến một tia hy vọng của hòa bình chân chính cho đại lục.

Bắc Sóc... Nàng rời khỏi mảnh đất kia đã bao nhiêu năm rồi?

Không ngờ vẫn còn có ngày trở về.

Mục lục
Ngày đăng: 26/06/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục