Gửi bài:

Chương 191: Thiên hạ ở trước mắt, nắm hay buông? (Đại kết cục)

 

Hương hoa tường vi phiêu đãng trong gió đêm, không trung tĩnh lặng như tờ, Sở Kiều đứng trên tường thành cao, ánh mắt xuyên qua rừng đao lạnh lẽo, cuối cùng dừng lại trên người Yến Tuân. Năm tháng trôi qua bên tai *ào ào* tựa nước lũ, nghe như tiếng hùng ưng rít gào giữa hoang nguyên mênh mông.

Hắc kỳ trên đầu Yến Tuân đón gió bay phần phật, như hòa làm một với nền trời thăm thẳm không một ánh sao, không gian nóng rực ánh đuốc, đỏ hồng như màu máu. Yến Tuân đứng trên vương liễn vàng chói lọi, tay cầm cánh cung khổng lồ cũng bằng vàng, khiến mãng bào đen tuyền trên người càng thêm nổi bật, hai hàng mày dài tận tóc mai. Hắn ngẩng đầu lên, mắt phượng hơi nheo, lẳng lặng nhìn chăm chăm vào hình bóng quen thuộc trong trí nhớ.

Chiến trường đầy gươm đao tĩnh lặng đến mức đáng sợ, tất cả như ngừng hô hấp, cảm nhận từng hồi trống trận nện vào sống lưng, khuấy đảo máu trong người sôi trào.

Thời gian như ngưng đọng, hai vị chủ soái lẳng lặng nhìn đối phương, tầm mắt không hề dao động.

Và rồi, đại quân hai bên đột ngột ào đến như thủy triều, chính thức khai trận. Kỵ binh đồng loạt giương cao cung, tên nhọn xé gió lao *vun vút* về phía đối phương. Ngay từ lúc bắt đầu, thế trận đã bộc lộ toàn bộ mặt tàn nhẫn khốc liệt nhất của chiến tranh. Tiếng gào thảm thiết cùng tiếng rên rỉ đau đớn hòa quyện thành một chuỗi âm thanh hỗn tạp.

Chiến mã rít chói tai, đá lăn ào ạo xuống từ sườn núi, chiến đao loang loáng, mây đen che phủ mặt trăng, tựa như cả trời đất cũng nhắm chặt mắt, không nguyện chứng kiến cảnh tượng tàn khốc phía dưới.

................................................................................................

Trải qua một ngày một đêm chém giết, cửa thành phía đông Ngụy Liêu đột nhiên mở rộng, Tú lệ quân nhân dịp quân Bắc Yến đổi phiên tác chiến giục ngựa vọt ra khỏi thành, chạy thẳng đến bờ sông Thiết Tuyến. Đường đến bờ sông chật hẹp, mặt đất lại lún bùn nên quân Bắc Yến trên đường truy đuổi đành phải bỏ ngựa mà đi, nhưng khi bọn họ đuổi đến nơi thì Tú lệ quân đã lên bè da dê rời bờ, mượn dòng nước chảy xiết nhanh chóng rời đi.

"Đại nhân cẩn thận!"

"Bệ hạ cẩn thận!"

Hầu như là đồng thời, cả Yến Tuân và Sở Kiều đều nâng cung lên, tên nhọn cùng lúc rời cung lao vút về phía đối phương, chạm nhau rơi thẳng xuống nước, khiến thân vệ bên cạnh hai người hốt hoảng hô to.

Giữa con sông rộng lớn, Sở Kiều đứng trên bè nhìn thẳng về phía Yến Tuân.

Nàng biết, trận chiến vừa rồi chỉ là đánh cho ra vẻ, Yến Tuân hiểu rõ sẽ không thể nào ngăn cản nàng.

Yến Tuân chọn kết đồng minh với Tĩnh An vương phi nên phải giúp phản quân trấn thủ Hàm Thủy, nhưng nếu Tĩnh An vương phi thật sự đánh hạ Đường Kinh, thành công để hậu duệ của Tĩnh An vương ngồi lên đế vị thì đường lui của quân Bắc Yến tất sẽ bị bịt kín. Vì thế, trận đánh này hắn không thể thắng, nhưng cũng không thể để thua quá dễ dàng.

Yến Tuân vẫn cần nàng kéo dài nội chiến ở Biện Đường, cần nàng đến giữ cho Đường Hộ Quan vẫn mở rộng.

Ánh đuốc rọi sáng bừng mặt sông, hừng đông ở phía chân trời như một bảng màu pha trộn giữa đen đỏ và cam, nhìn vô cùng dữ tợn và ma mị. Bờ sông lộng gió khiến muôn vàn ngọn lửa như đang nhảy múa trong không trung.

Yến Tuân ngồi vững vàng trên lưng ngựa trong khi chiến mã bất an không ngừng giẫm đạp vó xuống mặt bùn. Sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như xưa, toàn thân tỏa ra loại khí tức đế vương, tựa như một vị lãnh chúa bóng đêm uy quyền. Ánh mắt sắc bén lướt qua mặt sông nhìn ra xa xa, dừng trên thân ảnh mảnh khảnh nhưng vĩnh viễn luôn kiên cường ở đối diện. Gió đêm thổi tung mái tóc đen dài hai bên thái dương của nàng, bộ giáp bạc vấy máu như lấp lánh dưới ánh lửa hồng, nàng đứng đó, cách mặt sông hừng hực ánh lửa, cũng đang lẳng lặng nhìn hắn.

Tại khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, hồi ức trong đầu Yến Tuân chợt như mặt băng xuất hiện một vết nứt, hắn thậm chí có thể nghe được tiếng *rắc* rất khẽ đó. Và từ chỗ nứt, dòng nước lạnh giá không ngừng rỉ ra.

Đã bao lâu rồi? Dường như đã lâu lắm rồi, lâu đến mức hắn hầu như đã không còn nhớ rõ nữa.

Cũng là một đêm tối mịt như hiện giờ, cũng là sau một trận chiến khốc liệt, nàng cũng dùng đôi mắt đó, cũng cách một khoảng sông mênh mông lẳng lặng nhìn hắn. Ánh lửa trong thành Chân Hoàng hừng hực ở chân trời, tiếng hét sung sướng của quân Bắc Yến ngân dài trên hoang nguyên rộng lớn, bọn họ từng quyết liệt quay đầu đi về hai hướng ngược lại, quyết tâm làm theo những gì con tim mách bảo là đúng.

*Xem lại chương 078, khi Sở Kiều quyết định quay trở về cứu quân Tây Nam trấn phủ sứ, để Yến Tuân qua sông một mình.

Có lẽ từ rất lâu về trước, ông trời đã sớm định bọn họ là hai ngôi sao băng thuộc hai quỹ tích ngược đầu, ban đầu xuất phát cùng một điểm, nhưng lại dần đổi hướng, càng lúc càng xa vì những điểm giao thoa tưởng chừng vô thưởng vô phạt với các số mệnh khác, cuối cùng đi theo quỹ đạo riêng của mình.

Bên kia sông, Sở Kiều cầm đao đứng trên lưng ngựa, lẳng lặng nhìn dòng nước chảy xiết. Sông Hàm Thủy đã chôn vùi ngàn vạn sinh mạng trong con nước mênh mông. Thế gian như lò luyện, còn vạt vật chính là củi than. Thứ bị ngọn lửa cắn nuốt đốt trụi chính là máu tươi và hy vọng của dân chúng, và cả những tín ngưỡng trái ngược nhau.

Nàng nhìn Yến Tuân, trăm ngàn ý niệm bỗng chốc như cát bụi trở về với đất. Mười vạn binh giáp như tan biến khỏi tầm mắt, chỉ còn lại hình ảnh cao ngạo của nam tử áo đen với ánh mắt tựa sói đứng giữ khoảng trời rộng lớn. Giống như rất nhiều năm trước trên đài Cửu U, nam tử từng bước bò dậy khỏi vũng máu, phía sau không có một ai nhưng lại tỏa ra khí thế đủ để hủy diệt bầu không khí thê lương trên đài.

"Đại nhân!" Bình An chạy đến, cả người xộc xệch, hai mắt đỏ ửng, nói bằng giọng mũi nghèn nghẹn: "Chúng ta đã mất hơn sáu ngàn huynh đệ trong trận chiến này."

Sở Kiều cúi đầu xuống nhìn, trên mặt cậu thiếu niên còn vương vết máu chưa khô, nàng cảm nhận được Bình An đã trưởng thành. Trải qua mấy trận chinh chiến đầy máu tanh, ánh mắt của cậu đã không còn trong trẻo nữa.

"Bình An, muốn đạt thành mục đích thì phải trả giá rất đắt." Tú Lệ tướng quân lẳng lặng nhìn ra rừng đuốc ở xa xa, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: "Hòa bình chân chính chỉ có thể được đổi bằng chiến tranh."

Bình An nửa hiểu nửa không, lẩm nhẩm hỏi lại: "Hòa bình chân chính?"

"Phải, ta nhìn không ra, em có lẽ cũng nhìn không ra, nhưng cuối cùng sẽ có người nhận ra."

Sở Kiều ngẩng đầu lên, nhìn lần cuối về phía Hàm Thủy Quan. Lửa trên sông đã tắt dần, để lại tầng khói lượn lờ như sương. Chân trời phía đông thấp thoáng ánh vàng, người nọ mặc chiến giáp đen tuyền, vạt áo choàng bay phần phật trong gió đêm. Khoảng xách xa nhìn không rõ dung mạo nhưng nàng vẫn có thể tưởng tượng rõ ràng từng đường nét. Là dáng vẻ cùng dung mạo của người từng ngồi trên lưng ngựa bắn một mũi tên thẳng về phía nàng trong một buổi trưa trên trường săn rất nhiều năm trước. Khi đó, người nọ cứu nàng một mạng, và nàng đã đi theo y hơn mười năm.

Sở Kiều nắm chặt cổ tay phải, nơi đó có một miếng bảo vệ tay bằng sắt, tên nhọn hay đao sắc đều không thể bắn thủng. Đây chính là quà Triệu Tung tặng nàng, có một cặp, nàng đã đưa cho Yến Tuân một miếng.

Cuối cùng, nàng dứt khoát quay đầu đi, giơ cao roi thúc ngựa chạy nước đại, không hề ngoái lại nhìn về phía sau thêm lần nào nữa.

Bên bờ kia của sông Hàm Thủy, Yến Tuân cũng quay đầu ngựa đi. Một tướng lĩnh tiến đến hỏi: "Bệ hạ, chúng ta không đuổi theo sao?"

Yến Tuân không nói lời nào, trực tiếp lướt qua người hắn, đi xa rồi mới hờ hững buông một câu: "Lui binh."

Đại quân kéo đi nhanh như thủy triều rút, mặt trời nhú lên khỏi đường chân trời, lẳng lặng rải ánh sáng khắp thế gian. Hai đại quân đi ngược đầu, càng lúc càng xa.

................................................................................................

Quỳ bên trong đại trướng trống trải là một vị tướng quân mặc giáp. Ông đã quỳ ở đây như vậy rất lâu rồi. Mặt trời lên cao rồi lại đi xuống, đêm tối buông mình khiến bên trong đại trướng trở nên tối mịt, qua ánh sáng thỉnh thoảng lóe lên từ ngọc đông châu đính trên áo lông mơ hồ thấy được nét mặt nam tử ngồi trước mặt.

Sau khi trở về từ sông Thiết Tuyến, người nọ vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi như vậy, tựa như quên hết mọi chuyện xung quanh mình. Thảm cỏ xanh ngoài trướng dập dền lay động đưa mùi cỏ thanh mát lẫn vào trong gió đêm. Tháng 5, Biện Đường đang vào mùa hè nên ban đêm văng vẳng tiếng ve kêu trong trẻo, cỏ trên hoang nguyên mọc cao hơn nửa người, đom đóm đậu trên đầu ngọn cỏ tỏa ra ánh sáng yếu ớt, lập lòe trong đêm.

Trong đại trướng tĩnh lặng như tờ, người mặc giáp tướng quân không dám động đậy, không dám thở mạnh, thậm chí cũng không dám đi thắp đèn. Ông không phải là nguyên lão trong quân đội Bắc Yến, lại càng không phải là bộ hạ kỳ cựu. Kỳ thực, những người đi theo Yến Bắc vương từ những ngày mới khởi binh đến nay đã không còn được mấy người, hiện giờ binh tướng trong quân đội đều là những người kiếm sống vì nghiệp cầm đao thương. Bệ hạ tuy thâm trầm khó dò nhưng lại thưởng phạt rõ ràng, đặt nặng công lao trên chiến trường. Chỉ cần ngươi dám đánh dám giết, không sợ không có cơ hội thăng tiến.

Vị tướng quân quỳ trong trướng họ Mục, tổ tiên cũng được coi là dòng dõi thư hương, tuy gia tộc đến thời này đã xuống dốc nhưng ông ta cũng là người hiểu biết chữ nghĩa, khá thông thạo binh pháp. Nhờ vậy nên ông ta mới có thể từng bước thăng cấp, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trở thành một trong những vị tướng chủ chốt của quân Bắc Yến.

Chẳng giống những người khác, Mục tướng quân cảm thấy bệ hạ không phải là người tàn nhẫn như trong truyền thuyết. Đúng là bệ hạ từng giết thầy, giết muội muội, giết toàn bộ Đại Đồng Hành từng nâng đỡ mình nhiều năm, nhưng thế thì sao? Người có liên quan tới những người đó sẽ cảm thấy bệ hạ vong ân phụ nghĩa, mắng bệ hạ lòng đầy dã tâm, nhưng người ngoài như ông lại thấy rất rõ, Đại Đồng Hành không thông quân sự cũng không am hiểu chính sự, cơ cấu nội bộ phức tạp, chỉ biết tranh đoạt quyền lợi, tình trạng nội đấu kết bè kết đảng vô cùng nghiêm trọng. Bọn họ chiếm cứ Bắc Yến bao nhiêu năm nhưng chẳng làm được gì nhiều, phía bắc có Khuyển Nhưng quấy nhiễu, phía đông bị Đại Hạ quản chế, bọn họ không thể bảo vệ dân chúng nhưng lại muốn nắm giữ chính quyền. Đối với đám người như vậy, nếu bệ hạ không dùng vũ lực và thủ đoạn cứng rắn, e chỉ tiếp tục khiến tổ chức hỗn loạn và tiêu cực này ngày càng nhiều.

Người làm đại sự, giết mấy người thì tính là gì chứ?

Từ xưa đến nay, tranh giành quyền thế có khi nào không máu chảy thành sông?

Cùng một sự việc, đế vương luôn phải có cách nhìn nhận khác với dân thường, luôn phải chọn lựa giữa đại cục và tư tình.

Vì vậy mà Mục tướng quân thật sự chẳng có hảo cảm gì với Tú Lệ tướng quân. Theo cách nghĩ của ông, nữ nhân thì có bổn sự gì thành được nghiệp lớn chứ?

"Mục Lãng." Một giọng nói trầm khàn đột nhiên vang lên trong đại trướng trống trải. Mục Lãng vừa nhanh nhảu thẳng sống lưng lên thì đã nghe người kia tiếp lời: "Truyền tin cho Trình Viễn, bảo hắn thả lỏng canh gác ở cửa khẩu Nguyên Độ. Tú lệ quân muốn qua cửa khẩu thì cứ cho bọn họ đi qua. Để quân của Tĩnh An vương phi giải quyết."

"Dạ."

"Ngoài ra, bảo hắn không nên tấn công quân của Triệu Dương, hãy toàn lực công kích Triệu Triệt, bằng mọi giá phải tiêu hủy lương thảo của quân Triệu Triệt."

"Dạ." Mục Lãng nhanh chóng đáp lời: "Thuộc hạ sẽ lập tức phái người truyền tin đến Bạch Chỉ Quan."

Yến Tuân lắc đầu, trong bóng tối không nhìn rõ sắc mặt, "Không cần, sáng mai đi cũng được, không phải vội."

Mục Lãng hơi ngẩn ra, chiến sự khẩn cấp, sao lại không vội? Có điều Yến Tuân đã nói vậy, ông cũng không dám phản bác, chỉ lẳng lặng quỳ tại chỗ, không nói thêm lời nào.

"Đến đây, cùng ta uống một chén." Yến Tuân hơi khom người rót rượu, dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu, thần sắc Bắc Yến vương có mấy phần uể oải. Mục Lãng kinh sợ vì đột ngột được ưu ái, vội vàng tiến lên đỡ lấy chén rượu rồi đứng yên tại chỗ.

Yến Tuân tiện tay chỉ vào chỗ ghế bên cạnh, nói: "Ngồi đi, chớ đứng ngây ra đó nữa."

Mục Lãng dè dặt ngồi xuống, uống một hơi cạn sạch rồi nói: "Đa tạ bệ hạ ban rượu."

Yến Tuân cũng ngửa đầu uống cạn, Mục Lãng vội vàng rót thêm rượu thì lại nghe Yến Tuân cười nhạt, "Đã lâu không có người uống rượu cùng rồi, trước kia là vì hoàn cảnh nên không thể uống rượu, hiện tại không còn gì ngăn trở nhưng người ta muốn cùng đối ẩm đã không còn."

Cánh tay nâng bình rượu của Mục Lãng khẽ run lên, ông ta là người thông minh, từ lúc Yến Tuân hạ lệnh ngừng truy đuổi Tú lệ quân, ông ta đã cảm thấy có gì không đúng, bây giờ nghe vậy thì càng cảm thấy hình như bản thân vừa nghe thấy những lời không nên nghe.

"Nào." Yến Tuân tùy ý nói, nâng chén rượu chạm nhẹ vào chén của Mục Lãng, chất rượu nho đỏ sánh ra dính vào ngón tay cũng không để ý, một hơi uống cạn. Chỉ chốc sau, một bình rượu lớn đã vơi hơn phân nửa.

Tối nay Yến Tuân đã nói rất nhiều, tựa như tất cả lời của mấy tháng qua gộp lại cũng không nhiều bằng. Hắn hỏi Mục Lãng từ tình hình lương thảo đến trong nhà ông có mấy người, cha mẹ vẫn khỏe mạnh chứ, có mấy đứa con, có từng đi học không, cưới bao nhiêu thê thiếp, thậm chí còn hỏi quân kỹ trong doanh trại có xinh đẹp hay không.

Mục Lãng đêm nay cũng hết sức chấn động, trước kia không có cơ hội tiếp cận Yến Tuân, những gì biết về vị Bắc Yến vương uy quyền này đều là nghe lại được từ người khác. Hôm nay chứng kiến được dáng vẻ bình dị gần gũi như thế này của bệ hạ, ông càng cảm thấy bản thân lúc đầu không hề chọn sai, càng cảm thấy nữ nhân có gan phản bội bệ hạ đầu nhập Biện Đường kia đúng là không đồ biết tốt xấu.

Hai người cứ thế hàn huyên đến tận khuya. Ba tiếng trống canh đều đặn vang lên, Yến Tuân đã ngà ngà say, tựa lên đầu giường tiếp tục nói mấy chuyện vặt vãnh, tiếng nói càng lúc càng nhỏ dần rồi ngưng hẳn. Mục Lãng tưởng rằng Yến Tuân đã ngủ, cầm áo ngủ gấm bên giường đắp lên người hắn rồi cẩn thận lui ra khỏi đại trướng.

Bên trong đại trướng rất yên tĩnh, tiếng ngâm nga văng vẳng của binh sĩ từ rất xa vọng lại, quanh quẩn trong không trung, chất chứa cảm giác thê lương lạnh lẽo. Nam tử trên giường chợt mở mắt ra, đôi con ngươi đen nhánh thanh tĩnh như nước, không hề có chút men say.

Hắn lại chỉ có một mình rồi.

Bốn phía vô cùng trống trải, không một bóng người, bên ngoài gió thổi *vù vù*, rõ ràng là gió hè ấm áp, nhưng chẳng hiểu vì sao, khi luồn vào trong trướng lại mang theo chút lành lạnh. Hắn nằm trên chiếc giường rộng rãi, áo ngủ bằng gấm, màn châu lay động phát ra âm thanh réo rắt, lư hương chầm chậm tỏa ra mùi hương dễ chịu có tác dụng an thần.

Giường chăn hoa lệ, đêm hè ấm áp, nhưng cuối cùng hắn lại chỉ có một mình. Hệt như buổi tối của rất nhiều năm trước, nàng ngồi thuyền xuôi nam trong khi hắn đứng trên cổng thành Bắc Sóc nhìn ra giang sơn rộng lớn phủ đầy tuyết mà bản thân đã dày công xây đắp. Nàng cuối cùng đã thoát khỏi vòng tay của hắn, rời bỏ hắn mà đi.

Thật ra thì từ lúc còn rất nhỏ, hắn đã dự liệu được kết cục này.

Nàng luôn là một người thiện lương chính nghĩa, bất kể rơi vào khốn cảnh ngặt nghèo đến cỡ nào, dẫu người có đầy thương tích thì nàng vẫn giữ chặt hy vọng và hoài bão đối với tương lai. Ban đầu là hắn không ngừng động viên nàng, nhưng dần dần lại biến thành là nàng khích lệ hắn. Nàng miêu tả tương lai của hai người, nói cho hắn biết lý tưởng và hoài bão của nàng, chia sẻ chính kiến của nàng cho hắn nghe. Nàng luôn bình tĩnh, kiên cường tìm biện pháp giải quyết trong mọi hoàn cảnh. Nàng dạy hắn đao pháp và tiễn kỹ, dạy hắn binh pháp mưu lược, Ô Đạo Nhai trên danh nghĩa là thầy nhưng những gì hắn học được từ nàng còn nhiều hơn.

Nàng chính là thầy, là bạn, là người thân, là chỗ dựa của hắn, cũng chính là người phụ nữ duy nhất hắn yêu cả đời này.

Thế nhưng, càng gần gũi, càng hiểu rõ nàng thì hắn càng bất an. Không biết bắt đầu từ khi nào, hắn đột nhiên ý thức được, dường như cuối cùng sẽ có một ngày bọn họ mỗi người một ngả, cuối cùng sẽ có ngày nàng rời khỏi hắn.

Là từ lúc nào cảm nhận được?

Có lẽ là lúc thấy nàng tỏ vẻ thương cảm cho nô lệ, có lẽ là lúc thấy nàng và Triệu Tung càng lúc càng thân thiết, có lẽ là lúc nàng giảng giải cho hắn nghe thế nào mới là một xã hội phồn vinh an bình, cũng có lẽ là sớm hơn, hắn nhớ không rõ nữa rồi. Hắn chẳng qua chỉ mơ hồ nhận ra, tương lai cuối cùng sẽ có ngày hắn làm nàng thất vọng, hắn sẽ khiến nàng tổn thương, sẽ phá hủy phần tin tưởng và dựa dẫm quý giá mà nàng dành cho mình.

Chính vì thế, hắn đã tìm cách gạt nàng ra khỏi con đường mình chuẩn bị đi lên, muốn nàng rời khỏi quân doanh, không muốn để nàng nhìn thấy hai tay hắn nhuốm đầy máu, không muốn để nàng thấy hắn vì đạt được mục đích mà không từ bất kỳ thủ đoạn tàn nhẫn nào.

Hắn không phải là người thợ săn tìm cách bẽ gãy đôi cánh trắng của chú ưng oai hùng, hắn chỉ là một con cú quen với mỗi bóng đêm, sau khi đêm dài qua đi, trời hừng sáng thì hắn sẽ bắt đầu sợ hãi.

Trong bóng tối, Yến Tuân chợt cất một tiếng cười trầm thấp, ánh mắt trở nên mông lung.

Nhớ lại khi còn bé, cậu thiếu niên vì cảm thấy bất an nên từng hỏi cô bé: "Muội sẽ vĩnh viễn ở cùng ta, phải không?"

Cô bé ngẩng lên nhìn hắn, nở nụ cười tươi tắn, "Huynh sẽ không ức hiếp ta chứ?"

Huynh sẽ không ức hiếp ta chứ? Huynh sẽ không ức hiếp ta chứ? Sẽ không, có đúng không...

Yến Tuân nhắm mắt lại, câu hỏi kia văng vẳng trong đầu, dư âm kéo dài mãi không nguôi.

Ta muốn dành cho muội những gì tốt nhất.

Nhưng thứ ta cho là tốt nhất lại không phải là điều muội mong muốn.

Yến Tuân lẳng lặng cởi sợi dây buộc ở cổ tay, miếng bảo vệ bằng sắt rơi *cạch* xuống mặt đất, dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu, ánh kim loại chợt lóe lên rồi tắt hẳn.

Đó là vật Triệu Tung tặng nàng, vốn là một cặp, nàng đưa cho hắn một cái, và hắn đã đeo nó mười mấy năm rồi.

"Lúc quyết định bước lên con đường này, ta cũng biết đời này muội nhất định sẽ không thể nào thuộc về ta. Muội là người của ánh sáng, còn ta lại có mục tiêu cần đổi bằng máu tanh, thế nên ta mới làm mọi cách muốn muội thần phục ta, nghe lệnh ta, đi theo sau lưng ta. Đáng tiếc, ta vẫn thất bại."

Trong bóng tối, nam tử lặng lẽ nở một nụ cười.

Để đạt được mục đích thì cần phải trả giá. Hắn đã bỏ ra cái giá mình phải trả rồi.

"Chẳng ai hy vọng sống một đời bình thường cả, vấn đề là khi cơ hội ở ngay trước mắt, ngươi có dám bắt lấy hay không mà thôi." Trong bóng tối, nam tử khàn giọng thì thầm. Tựa như một lão nhân đã trải qua mấy kiếp luân hồi, hắn uể oải nằm trên chiếc giường hoa lệ phủ đầy chăn gấm và áo lông quý giá, bình rượu trên chiếc bàn gần đó đổ ngả nghiêng, rượu chảy ra ướt mặt bàn, tỏa ra mùi thơm làm say lòng người.

................................................................................................

"Gia Cát Nguyệt, ngươi có dám hay không?"

"Ta không làm được." Gia Cát Nguyệt nhìn thẳng vào mặt người đối diện, trầm tĩnh đáp.

Gia Cát Mục Thanh đầu đầy tóc bạc, da dẻ nhăn nheo, mấy năm ngắn ngủi như đã cuốn sạch tuổi xuân của một nam tử trung niên, ông ta hiện tại như một đầm nước tĩnh mịch, không chút sự sống. Duy chỉ có đôi mắt vẫn còn vẻ điên cuồng, nhìn chằm chằm con trai mình.

"Triệu Triệt đã thất bại, Triệu Dương sẽ không cầm cự thêm được bao lâu nữa, khắp Đại Hạ hiện giờ chỉ một mình ngươi có thể thay đổi cục diện. Nếu bây giờ chúng ta loại bỏ Triệu Dương, khiến hắn suy sụp vì thất bại, sau đó ngươi chỉ cần vung tay hô hào thì thiên hạ sẽ rào rào hưởng ứng, khi ấy ngươi sẽ chính là người đứng đầu Đại Hạ. Chỉ cần đồng lòng, Gia Cát gia chúng ta sẽ có thể đập tan Bắc Yến trong vòng mười năm tới, thống nhất thiên hạ, đi lên địa vị chí tôn."

Hai mắt Gia Cát Mục Thanh long lên, đỏ ửng như mắt dã thú, ông ta nhìn thẳng vào mặt Gia Cát Nguyệt, nắm lấy vai hắn, lớn tiếng nói: "Tứ Nhi, số phận của Đại Hạ, tương lai của Gia Cát gia chúng ta, tất cả đều dựa vào quyết định của ngươi!"

Gia Cát Nguyệt lẳng lặng nhìn phụ thân mình, thật lâu vẫn không nói.

Phụ thân đã già, không còn là người đứng đầu gia tộc khiến kẻ khác thèm thuồng nữa. Ông trở nên mê hư danh, trở nên ngu xuẩn, cũng trở nên điên cuồng rồi.

Cả đời này, Gia Cát Nguyệt hình như chưa bao giờ thân cận với phụ thân mình. Mất mẹ từ lúc nhỏ, hắn đã sớm một thân một mình tự tìm chỗ đứng trong gia tộc Gia Cát, lặng lẽ như một cái bóng. Đến khi lớn lên, dựa vào sự nỗ lực của bản thân, hắn dần trở nên nổi bật giữa đám huynh đệ cùng thế hệ, mới được người cha đông đảo con cái này liếc nhìn nhiều thêm mấy lần.

Nhưng khi hắn thất thế, bị thương, bị đẩy vào cảnh thập tử nhất sinh, gia tộc lại không chút dung tình vứt bỏ hắn.

Khi hắn lại nắm quyền, mang lại vinh quang cho gia tộc thì bọn họ lại chọn huynh trưởng của hắn, muốn đẩy hắn vào chỗ chết.

Nhưng hắn lại không thể nào vì oán hận mà hoàn toàn cắt đứt với bọn họ.

Đúng như lời Ngụy Thư Diệp nói, dẫu chán ghét thân phận đến đâu thì bọn họ vẫn không thể chối bỏ sự thật rằng mình là con cháu thế gia, từ nhỏ đã hưởng thụ vinh quang do gia tộc mang đến thì bọn họ phải gánh vác trách nhiệm của con cháu thế gia.

Người này cuối cùng vẫn là phụ thân của hắn, là người sinh ra hắn, dạy dỗ hắn, từng vui vẻ vì hắn được thành tích cao, từng phấn khởi khi hắn thăng tiến. Tuy ông từng tàn nhẫn tuyệt tình nhưng vẫn là người cho hắn cuộc sống nhung lụa yên bình thời niên thiếu. Khi hắn còn nhỏ không thể bảo vệ bản thân, thì ông chính là người cáng đáng mọi chuyện, bảo vệ tất cả mọi người trong gia tộc, bao gồm cả hắn.

"Phụ thân, ta không làm được." Gia Cát Nguyệt lui về phía sau một bước, cúi đầu thật thấp hành lễ với phụ thân mình, "Bàn tay con người cũng chỉ lớn được đến vậy, không thể nắm giữ hết mọi thứ."

Ngọn nến dao động khiến ánh sáng như nhảy múa trên khuôn mặt tuấn tú, Gia Cát Nguyệt bình tĩnh nhìn Gia Cát Mục Thanh, lẳng lặng nói: "Ta cảm kích công ơn nuôi dưỡng của phụ thân, nhưng ta không làm được chuyện này."

"Đại Hạ không có ta thì vẫn còn những tướng soái khác, phụ thân không có ta thì vẫn còn những người con khác, nhưng Tinh Nhi không có ta thì không còn ai khác cả."

Hắn lại khom mình cúi chào người phụ thân có công sinh thành, nuôi dưỡng hắn, cũng như từng bỏ rơi hắn và muốn giết hắn, bình tĩnh nói: "Xin phụ thân bảo trọng."

Gia Cát Nguyệt dứt lời liền xoay người rời đi, ánh nến hắt lên bóng lưng hắn, tô thêm dáng vóc cao lớn cùng kiên định. Gia Cát Mục Thanh ngơ ngác nhìn con trai mình, ánh mắt ảm đạm, môi hé ra, hai tay vẫn giữ tư thế đặt lên vai người khác.

Ông ta đột nhiên ý thức được, dường như bắt đầu từ lúc này, ông đã vĩnh viễn mất đứa con trai này. Đứa con trai từng được ông ta coi trọng, được ông ta gửi gắm kỳ vọng nhưng lại khiến ông ta thất vọng, bị ông ta quất roi, bị ông ta vứt bỏ, bị ông ta trục xuất, bị ông ta cho người ám sát.

Gió bên ngoài lùa vào phòng, thổi lên thái dương tóc hoa râm, lướt qua sống lưng đã hơi còng của Gia Cát Mục Thanh, ông ta chợt cảm thấy cả người như lại già thêm mấy tuổi, khó nhọc nâng tay nhưng vẫn không thể níu kéo dòng thời gian vô tình chỉ có đi tiếp chứ không có quay lại kia.

Gia Cát Nguyệt chậm rãi đi từng bước một, hắn biết, một khi đã quay lưng rời đi, hắn sẽ không thể quay lại, ra khỏi cánh cửa này, tất cả tình thân máu mủ đều sẽ cạn khô, bá nghiệp tan tành. Nhưng hắn đều không màng, dù phải chọn một lần nữa, hắn cũng sẽ không thay đổi quyết định. Hắn muốn dùng giang sơn và thiên hạ này để nói cho nàng biết, đến tột cùng cái gì mới là thứ hắn quan tâm.

Không phải là bá nghiệp, không phải là lưu tên sử sách, cũng không phải là bước lên ngôi cửu đỉnh rồi một mình nhìn xuống trăm họ.

Thứ hắn muốn chỉ là sự bình an của nàng, chỉ là đặt nàng ở nơi hắn có thể nhìn thấy, nhìn nàng sống thật tốt.

Bởi vì có người muốn bảo vệ nên hắn mới liên tục nỗ lực làm bản thân mạnh mẽ hơn. Nếu người đó không còn, vậy làm tất cả những chuyện này còn ý nghĩa gì nữa chứ?

Cả đời hắn, tuyệt đối không làm chuyện sẽ khiến bản thân hối hận.

Gia Cát Nguyệt bước đi giữa doanh trại tràn ngập ánh trăng, gió lạnh thổi lên mặt khiến hắn thấy thanh tỉnh kỳ lạ.

Thiên hạ vẫn còn đó, chẳng đi đâu mà phải vội giành đoạt. Quân đội tan rã vẫn có thể gầy dựng lại. Nhưng người chết rồi thì sẽ thẳng thể nào sống lại.

Lời Triệu Triệt nói trước khi đi lại một lần nữa quanh quẩn bên tai hắn: "Nhận rõ điều mình muốn, sống cho bản thân một lần."

Bằng hữu của hắn sau khi bị huynh đệ bán đứng, hai mặt thụ địch, quân đội tan rã nhưng vẫn ngàn dặm xa xôi chạy đến gặp hắn, chỉ để nói một câu không liên quan gì đến đại cục như vậy.

Binh sĩ đã tụ tập sẵn sàng bên ngoài doanh trại, đang chờ lệnh xuất phát. Gia Cát Nguyệt hít một hơi thật sâu, nhanh chân tiến tới, tung mình nhảy lên lưng ngựa, hô to: "Lên đường!"

Cỏ khô và bụi đất bay mù mịt, tiếng vó ngựa *rầm rập* thẳng tiến về phía kinh đô cổ kính của Biện Đường.

Giang sơn vạn dặm, hoàng quyền vinh hiển ở ngay trước mắt.

Không phải hắn không dám, chỉ là không muốn đánh đổi.

................................................................................................

Tại trạm kiểm soát cuối cùng ở cực bắc, tuy đã là tháng 5 nhưng nơi này vẫn chìm trong bão tuyết, gió thổi ập vào mặt, rét buốt như bị đao cứa.

"Đi thôi." Triệu Triệt quay lại, mỉm cười nói với Ngụy Thư Diệp. Tuy đang trong quẫn cảnh nhưng nụ cười vẫn chứa đầy vẻ tự tin.

Ngụy Thư Diệp mặt đầy phong trần mệt mỏi, nhưng khi ngẩng lên nhìn Triệu Triệt thì cũng mang vẻ tự tin không chút nghi ngờ.

Dưới sự tấn công điên cuồng của quân Bắc Yến bằng chiến thuật biển người không ngừng rút rỉa quân số đối phương, lại bị quân đội không mấy tiêu hao của Triệu Dương công kích hậu quân áp tải lương, cả viện quân của Gia Cát Nguyệt cũng bị cản trở, Triệu Triệt lâm vào tình thế nguy hiểm, quân số giảm sút không ngừng, cuối cùng đành phải lui quân, bỏ lại mười ba tỉnh thành.

Khi bọn họ tụ tập đủ binh số, chuẩn bị phản công thì lại bị thuộc hạ phản bội, bán tin tình báo cho địch, nhận ra thì quân phe mình đã lâm vào tình trạng bốn bề thọ địch, không đường thoát.

Hôm đó, vị hoàng tử bách chiến bách thắng đứng trên ngọn đồi hoang tàn im lặng hồi lâu, cuối cùng chán nản buông chiến đao, quay lại nói với Ngụy Thư Diệp: "Chúng ta thua rồi."

Lúc ấy, tất cả tướng soái đi theo sau đều bật khóc, ngay cả Ngụy thiếu chủ từ trước đến nay luôn cao ngạo cũng chẳng kìm được nước mắt không cam lòng.

Không phải là không có phần thắng, không phải là không có cơ hội khôi phục thực lực phản công. Bọn họ can trường chiến đấu trên mọi mặt trận của tổ quốc, có quyết tâm cùng dũng khí sẵn sàng hy sinh bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, bọn họ vẫn thất bại.

Không phải thua bởi tay địch trên chiến trường, mà là thua bởi sự ám toán của người cùng phe.

Cùng một lúc, bọn họ phải đối đầu với kẻ địch mạch mẽ nhất lịch sử, và cả tình cảnh suy tàn tồi tệ nhất mấy trăm năm qua của đất nước.

Vị hoàng tử trẻ tuổi ngẩng cao đầu, chiến mã bồn chồn gõ móng lên mặt đất phủ tuyết của phương bắc. Bước qua cửa khẩu sẽ không còn là lãnh thổ Đại Hạ nữa, lẫn trong bão tuyết mù mịt sẽ không còn bóng dáng cờ hiệu của Đại Hạ nữa.

Triệu Triệt nhìn lên bầu trời cao vời vợi, lẳng lặng nói: "Triệu thị sẽ không vong, chỉ cần là nơi có mặt trời mọc thì sẽ có con cháu của Triệu thị."

Dứt lời, hắn liền giương cao roi, thúc ngựa phi thẳng về phía trước. Quân đội cũng *rầm rập* theo sau, lần lượt qua khỏi biên giới, xông thẳng về phía bão tuyết cuồn cuộn.

Triệt Triệt siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc bén tựa đao, môi khẽ mấp máy mấy chữ, không thành tiếng nhưng hết sức kiên định: Ta sẽ còn trở lại...

................................................................................................

Tại cổng thành Đường Kinh.

"Đại nhân!" Hạ Tiêu hét to, hai mắt đỏ bừng: "Thuộc hạ không đồng ý!"

"Hạ thống lĩnh, đây là mệnh lệnh.", Sở Kiều nhìn người thuộc hạ bản thân tin tưởng nhất, gằn giọng nói từng chữ một.

"Đại nhân, người hãy hộ tống Đường hoàng rời thành, để thuộc hạ ở lại cản đường địch."

Phía sau là tiếng vó ngựa *rầm rập* như sấm, Tĩnh An vương phi thống lĩnh đội quân đông gấp mười lần bọn họ đang tiến đến, khí thế mạnh mẽ như lũ lớn, không gì có thể ngăn cản.

Sở Kiều lạnh giọng hỏi: "Huynh làm được sao?"

Hạ Tiêu cau mày một thoáng rồi nói to: "Thuộc hạ thề chết sẽ..."

"Huynh có chết cũng không thế ngăn được." Sở Kiều đột nhiên cao giọng ngắt lời.

Hạ Tiêu nghe vậy, sắc mặt chợt trở nên tái nhợt, vừa định lên tiếng thì Sở Kiều lại cướp lời: "Hiện tại Đường Kinh đã bị bao vây bốn phía, bên ngoài có mấy chục vạn quân Bắc Yến phong tỏa, khí thế đủ khiến quân đội Biện Đường đóng ở các nơi chùn tay, sẽ không có ai chi viện cho chúng ta. Quân cả nước bây giờ do ta chỉ huy, ánh mắt kẻ địch dĩ nhiên sẽ đều ở trên người ta, chỉ cần ta còn đứng trên cổng thành thì bọn họ sẽ không dám chia binh truy kích. Nhưng nếu ta rời đi, bọn họ nhất định sẽ ngừng tấn công kinh thành, chuyển sang toàn lực truy kích theo sau. Đến lúc đó, chúng ta sẽ lâm vào tình trạng không có thành trì cố thủ, trước có quân Bắc Yến, sau có quân của Tĩnh An vương phi, sẽ chết còn thảm hơn!"

Hạ Tiêu không nghĩ tới điều này nên chỉ có thể cau mày nghe mà chẳng nói được tiếng nào.

"Hạ Tiêu, cầu xin huynh mang bọn trẻ chạy trước. Cả đời này của ta nhận đại ân từ Lý Sách, không bao giờ có thể trả hết. Hiện giờ ta đã không thể giúp hắn giữ nước thì ít nhất phải bảo vệ được hậu nhân của hắn."

Hạ Tiêu bi thương nhìn Sở Kiều chằm chằm một lúc rồi chợt mở miệng khẩn khoản: "Đại nhân, xin cho người khác đi đi, để ta có thể ở lại bên cạnh bảo vệ người được không?"

Sở Kiều lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Ta không tin tưởng người nào khác cả."

Ánh mắt Hạ Tiêu nhìn Sở Kiều nóng rực tựa dung nham. Bao nhiêu năm cùng vào sinh ra tử, bao nhiêu năm sánh vai đồng hành, hắn ở cạnh nàng nhiều hơn ai hết, phần tình cảm nam nữ từng nảy mầm, theo dòng thời gian, đã dần thay đổi thành tình thân.

Cô gái trước mắt kiên cường, dũng cảm, thiện lương, chân thành nhưng cũng có lúc e dè sợ hãi, cũng có lúc mờ mịt không biết đi đường nào, cũng có lúc yếu ớt vùi mặt vào lòng hắn khóc to. Hai người bọn họ là chiến hữu, là bằng hữu, là thân thân, nàng vừa là chủ tử vừa là muội muội của hắn.

Trong ánh đuốc nóng hừng hực, Hạ Tiêu đột nhiên giơ tay ôm lấy Sở Kiều, nghiến răng nói: "Bảo trọng!"

"Huynh cũng bảo trọng!"

Hạ Tiêu tung mình nhảy lên chiến mã, Lý Tu Nghi ngồi trong ngực hắn nhoài người ra gọi to: "Cô cô! Cô cô!"

Hạ Tiêu kéo cậu bé lại, dùng áo choàng trùm kín cả người cậu rồi quả quyết dẫn đội tinh binh xông thẳng ra khỏi cửa thành phía nam, không hề quay đầu lại nhìn Sở Kiều thêm cái nào. Cũng cùng một lúc, cửa thành hai phía đông tây mở rộng, quân đội Biện Đường ùa ra giao chiến với kẻ địch.

"Cung thủ chuẩn bị!" Hạ Kỳ hét to: "Bắn!"

Hoang nguyên rộng lớn tựa như cối xay khổng lồ không ngừng cắn nuốt sinh mạng của binh sĩ hai bên. Trường thương và lưỡi đao loang loáng, vó ngựa cuồn cuộn như sấm.

Sở Kiều đứng trên cổng thành nhìn trận chiến, những hình ảnh trong ký ức lần lượt lướt qua trong đầu.

Nàng là người của hai thế giới, đã làm rất nhiều chuyện, gặp rất nhiều người, có chuyện làm đúng nhưng cũng có chuyện làm sai, từng bỏ lỡ cũng từng cô phụ người khác. Nhưng vô luận thế nào, bất kể là trong tình thế gì, nàng chưa bao giờ làm trái với tín niệm của bản thân.

Trong thời điểm sinh mạng bấp bênh như hiện giờ, nàng nhắm mắt lại, vô số bóng người lần lượt lướt qua, người nàng yêu, người nàng hận, người nàng phụ lòng, người nàng tổn thương, cuối cùng tụ lại thành một thân ảnh tuấn tú đang đứng trên đầu mũi thuyền lộng gió. Chàng quay đầu lại, dùng ánh mắt chan chứa thâm tình nhìn nàng.

"Nguyệt, ta yêu chàng." Sở Kiều thì thầm. Gió chợt nổi lớn thổi qua hai bên tóc mai, trời chiều đỏ như máu, âm thanh chiến trận lẫn trong tiếng gió ào ạt như thủy triều, rúng động cả cổng thành cổ kính, đinh tai nhức óc.

Nàng đặt tay lên phần bụng đã hơi nhô lên. Đây chính là hy vọng của nàng, khiến nàng có dũng khí đứng ở đây, giúp nàng kiên cường chống chọi với mọi thứ.

Khoảng cách xa như vậy, chàng chắc hẳn nghe không thấy.

Nảng mỉm cười ngẩng lên nhìn bầu trời bao la, "Nguyệt, ta yêu chàng ~!"

Nhưng ta cuối cùng cũng không thể ở bên chàng đến già.

Khóe mắt chợt cay cay, một dòng nước mắt trượt ra, thấm vào hai bên tóc mai.

Sở Kiều rút chiến đao ra, tất cả quân địch đang tập trung lao về phía cổng thành nàng đứng. Hạ Tiêu đã mở đường máu thoát đi rồi, bên tai vang dội tiếng la hét, đỉnh đầu là chiến kỳ trắng hình mây đỏ bay phần phật, sắc đỏ vô cùng nổi bật giữa hoang nguyên cuồn cuộn cát vàng, đỏ như ánh sáng hy vọng từ mặt trời.

Nàng quay đầu lại, lần lượt lướt mắt qua những chiến sĩ trẻ tuổi trước mặt.

Các chiến sĩ của Tú lệ quân nổi tiếng khắp thiên hạ, qua nhiều năm như vậy, những con người kiên cường này đã theo nàng liên tục chiến đấu trên đủ loại chiến trường từ nam đến bắc, chưa từng sợ hãi lùi bước.

Cuộc chiến ở thành Chân Hoàng, ở Tây Bắc, ở thành Xích Độ, ở thành Bắc Sóc, ở hồ Thiên Trượng, ở bình nguyên Hỏa Lôi, ở Long Ngâm Quan, ở Đường Kinh, ở Bạch Chỉ Quan, ở sông Thiết Tuyến...

Bảy năm, đội quân này đã dùng chiến tính anh dũng chứng minh lòng trung thành cho cả đại lục Tây Mông nhìn thấy, không phân biệt quốc gia, không phân biệt phe phái, không chiến đấu vì lệnh của bất kỳ ai, bọn họ chỉ chiến đấu vì nàng, vì lương tâm của mình.

Từng nhóm một ngã xuống rồi lại có nhiều người hơn xông lên, bất kể bọn họ có bao nhiêu nặng tình đối với quốc gia mà mình đang xả thân bảo vệ, bất kể cố quốc của bọn họ chỉ cách đây khoảng vạn dặm, bất kể chờ đợi phía trước là cái gì, bọn họ chỉ cần một lý do, chỉ cần mệnh lệnh của một người, chỉ cần có người nọ đứng trước mặt thì sự trung thành của bọn họ sẽ như băng ngầm dưới hồ sâu vạn trượng, dù núi lở sông cạn, xương thịt hóa thành tro cũng sẽ không dao động.

Không cần diễn thuyết rung động lòng người, không cần diễn văn cổ vũ tinh thần, cô gái trẻ tuổi cởi mũ giáp xuống để lộ mái tóc dài đen nhánh, hai mắt sáng như sao trời nhìn về phía binh sĩ, nàng mỉm cười với binh sĩ của mình, vung cao chiến đao trong tay.

"Chiến đấu vì tự do!" Hai ngàn tinh binh của Tú lệ quân hô cao khẩu hiệu xung phong.

Ngay sau đó, một tiếng *ầm* vang lên, cổng thành Đường Kinh cổ kính cuối cùng cũng đổ. Kẻ địch ào vào như thủy triều kèm theo tiếng hô hào điên cuồng.

Cuồng phong nổi lên, Sở Kiều cao giọng nói to: "Chư vị đi trước, ta sẽ theo sau."

"Đại nhân! Mạt tướng xin đi trước!" Một viên tướng cười lớn rồi nhảy lên lưng ngựa, giơ cao chiến đao, quát to: "Chiến đấu vì tự do!"

Các chiến sĩ Tú lệ quân cũng vung đao chạy theo viên tướng nọ, miệng hô to: "Giết!!!!!"

Trời chiều phủ xuống hoang nguyên, thiết kỵ tung hoành khắp nơi, đao kiếm như rừng. Gió thổi qua chiến trường khốc liệt, các chiến sĩ can trường múa đao, người trước ngã xuống người sau tiến lên, liên tục như sóng triều.

Toàn Đường Kinh ngập trong lửa chiến tranh, trăm năm trước, chiến kỳ hình hoa tường vi của Biện Đường từng bao trùm khắp đại lục, đứng đầu bốn phương, tính về diện tích lãnh thổ hay ý chí chiến đầu, Biện Đường từng không thua ai. Nhưng hôm nay nhìn xuống trên chiến trường, giáp trụ vỡ nát, chiến kỳ rách tả tơi, trên đỉnh cung điện bốc đầy khói đen, chết chóc bao phủ khắp đường phố hoa lệ, bên tai đều là tiếng ngựa hí thê lương cùng tiếng gào khóc của dân chúng...

Sở Kiều ngẩng đầu nhìn về phía tây, mặt trời đỏ au đang dần chìm xuống.

Đây là mảnh đất chôn cất những chiến sĩ khảng khái không sợ chết, chiến đấu bằng tất cả nhiệt huyết. Đời sau của bọn họ, dù đã dùng toàn lực vẫn không thể ngăn cản sự suy tàn của đế quốc.

Lịch sử huy hoàng, vinh quang cùng mộng tưởng trăm ngàn năm qua, hôm nay nàng tận mắt chứng kiến đế quốc vĩ đại này đi đến hồi kết.

Ráng chiều chiếu lên khuôn mặt tái nhợt, Sở Kiều hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên một đôi mắt như mắt hồ ly kia.

Lý Sách, ta đã làm hết sức rồi.

Trên đời này không phải tất cả mọi thứ ngươi suy tính đều tuyệt đối chính xác, nhưng có lẽ lúc ấy, ngươi đã không còn lựa chọn nào khác.

Nguyệt, hẹn gặp lại ở kiếp sau.

Lại thêm một chiếc thang dây được ném tới, quân địch không ngừng bò lên, Sở Kiều vứt vỏ đao, xông về phía trước.

"Bảo vệ đại nhân!" Các chiến sĩ Tú lệ quân xông đến chắn ở trước người Sở Kiều.

Chiến sĩ Tú lệ quân dưới thành đều lăm lăm chiến đao, dàn trận ngay ngắn, không chút sợ hãi đánh sâu vào hàng ngũ của địch. Mặt trời đã khuất núi, sắc trời đỏ rực bao phủ bốn phía, chiếu lên những khuôn mặt lấm máu của các chiến sĩ càng thêm yêu dị, khiến con ngươi bọn họ càng thêm hồng. Bọn họ là một đội quân chứng kiến nhiều kỳ tích, bọn họ lấy ít thắng nhiều, thành công tử thủ thành Bắc Sóc khỏi liên quân đông gần trăm vạn người của Đại Hạ. Ở Long Ngâm Quan, bọn họ từng sóng vai đứng thành hàng, ngăn cản được thiết kỵ hùng mạnh của Triệu Dương.

Tiếng 'Giết' rung trời át mọi âm thanh. Tiếng ngựa kêu, tiếng đao kiếm vao chạm, tiếng giáp trụ xộc xệch cùng với khói đen mịt trời, tứ chi và máu văng tứ tung, thi thể ngã xuống bị vó ngựa chà đạp tạo nên khung cảnh chiến tranh tàn khốc đến cùng cực.

Mưa tên che phủ tia sáng ban ngày cuối cùng trên bầu trời, binh sĩ địch không kịp kêu một tiếng đã bị tên xuyên thủng. Chết chóc hiện hữu ở khắp mọi nơi. Các chiến sĩ giơ cao lưỡi đao đầy máu, quên hết mọi thứ, chỉ nhớ một động tác, đó là chém giết. Người bị thương ngã xuống, chưa kịp bò dậy đã bị ngựa từ phía sau ập đến giẫm đến nát đầu, óc văng tung tóe.

Đây quả thực là một cơn ác mộng đáng sợ vây hãm tất cả người có mặt nơi này, không ai có thể thoát ra được.

Cổng thành bị phá nhưng quân địch vẫn không thể tiến vào do thi thể chồng chất ngán ngang đường vào. Sở Kiều cầm đao đứng giữa đám đông, máu tươi nhuộm đỏ áo giáp, hô hấp dần trở nên dồn dập nhưng đao pháp càng lúc càng sắc bén.

Cầm cự thêm được khắc nào thì Hạ Tiêu sẽ có thể chạy xa hơn khắc ấy.

Sắc trời càng lúc càng thẫm lại, màn đêm chậm rãi buông xuống. Bốn phía đều là tiếng kêu thét, Sở Kiều càng lúc càng mệt mỏi, động tác không còn linh hoạt nữa, ngay cả lực công kích cũng yếu nhiều, nhưng khi bị tấn công vẫn toàn lực bảo vệ phần bụng.

Một gã quân địch nhân lúc len lén nhích đến gần, bên dưới ánh đuốc, đột nhiên nhìn rõ khuôn mặt thanh tú cùng chiến giáp khác biệt trên người Sở Kiều thì sửng sốt, lập tức nhận ra thân phận của nàng, liền há to miệng định thông báo cho người khác.

Tựa như là cùng một lúc, gã nọ không kịp nói tiếng nào đã *Á* một tiếng thảm thiết. Ánh đao bổ xuống với tốc độ nhanh không tưởng, máu bắn ra, gã nọ nặng nề ngã xuống, phía vai đứt lìa, thi thể góp phần xây thêm cho bức tường bằng xác chết kia.

Quân địch ngoài cửa thành kinh sợ đứng ngây ra tại chỗ nhìn thân ảnh mảnh khảnh trước mắt.

Sở Kiều đứng đó, một tay giơ cao chiến đao. Thính lực của nàng hiện tại nhạy bén đến kinh người, tựa như có thể nghe được tiếng gió thổi, nghe được tiếng máu nhỏ giọt, nghe được tiếng hít thở vì sợ hãi của đối phương, nghe được cả tiếng tim đập *thình thịch* của bản thân.

Không ai nhận ra, nàng đã mệt mỏi, mệt đến mức chỉ muốn nhắm mắt lại, mặc cho bóng tối bao phủ mình.

Ngã xuống đi, không cần gắng gượng nữa.

Hạ Tiêu có lẽ đã chạy xa rồi, đã mang tiểu hoàng đế rời thành tập hợp với viện binh của Tôn Đệ rồi, huyết mạch của Lý Sách sẽ được an toàn.

Gắng gượng nữa cũng chẳng ích gì, ngủ một lát đi, nàng làm đủ rồi.

Dưới chân dần nhũn ra, trước mắt bắt đầu choáng váng.

Ngay lúc đó, thế công của địch đột nhiên khựng lại rồi lần lượt thối lui. Phía đối diện vang lên tiếng la hét hối hả của gã lính truyền tin, khoảng cách quá xa nghe không rõ, chỉ thấy hắn rối rít múa ngọn đuốc như đang muốn ra hiệu chuyện gì đó.

Trận thế của địch bắt đầu hỗn loạn.

"Đại nhân?" Một tiểu binh còn sống sót bên cạnh Sở Kiều hoài nghi nhìn về phía nàng.

Sở Kiều ngây người một giây rồi như chợt hiểu ra, không nói tiếng nào liền lập tức chạy lên đầu thành.

"Đại nhân! Có viện quân!" Sở Kiều còn chưa lên được đầu thành thì một viên lính truyền tin lảo đảo chạy đến quỳ xuống trước mặt nàng, mặt đỏ ửng vì kích động, nói to: "Có viện quân!"

Sở Kiều cũng chẳng quan tâm đến lời của cậu lính truyền tin, vẫn nhanh chân chạy lên đầu thành, trước cổng thành vang lên tiếng ồn như sấm, tất cả chiến sĩ Biện Đường và Tú lệ quân đều đang vỗ tay hoan hô.

Phía đường chân trời xuất hiện một đường đen, ban đầu chỉ như một dòng suối mỏng manh, nhưng chỉ thoáng sau đã mở rộng thành một đại dương bao la. Vô số binh sĩ tay cầm đao, thân mặc giáp da màu xanh, ào ạt xông đến bằng khí thế tựa con lốc.

"Giết!!!!!!!!!"

"Là Thanh hải quân!"

Không rõ là ai hô lên trước tiên, ngay sau đó tất cả đều rối rít kêu to. Chúng binh sĩ vừa tìm được đường sống trong chỗ chết ôm nhau rơi lệ, vui sướng hoan hô. Tiếng hô xung phong đinh tai nhức óc của Thanh hải quân như lời đáp lại.

"Đại nhân! Chúng ta được cứu rồi! Đại Đường được cứu rồi!" Thống lĩnh của Sói binh người đầy máu xông đến, hưng phấn nói to với Sở Kiều: "Thanh Hải vương đang dẫn binh đến đây!"

Nhưng Sở Kiều không hề lên tiếng trả lời, nàng đứng im không nhúc nhích trên cổng thành đầy khói lửa, chiến đao buông rơi bên người, lẳng lặng rơi lệ.

................................................................................................

Bên bờ sông Hàm Thủy.

Dẫu cách rất xa nhưng quân Bắc Yến vẫn nghe được tiếng chém giết từ phía đông.

Mục Lãng tiến lên nói với Yến Tuân đang ngồi trên lưng ngựa: "Bệ hạ, chúng ta nên lên đường rồi."

Yến Tuân nhẹ gật đầu nhưng lại không hề động đậy, mắt vẫn chăm chú nhìn về phía đông hừng hực ánh lửa, vẻ mặt rối rắm khó dò.

Người nọ cuối cùng vẫn đến.

Chẳng rõ vì sao, cảm giác căng thẳng trong đáy lòng chợt biến mất, đổi lại thành sự trống rỗng đến cùng cực.

Trong tiềm thức, hắn không hy vọng nàng chết.

Nhưng lại không hy vọng người nọ sẽ đến.

Giang sơn hay mỹ nhân, từ xưa đến giờ luôn là lựa chọn nan giải.

Thứ hắn không thể buông tay, nhưng người khác lại có thể.

"Bệ hạ, sau khi Gia Cát Nguyệt rời khỏi Đại Hạ, quân ta liền lập tức tấn công Nhạn Minh Quan, hiện giờ Lục tướng quân đã công phá được cửa khẩu rồi."

"Bệ hạ, Triệu Triệt đã mang tàn binh bại tướng rời khỏi cửa khẩu phương bắc, Trình Viễn tướng quân thừa thắng xông lên, hiện đã chiếm lĩnh toàn bộ mười tám thành tỉnh khu vực đông bắc Đại Hạ."

"Bệ hạ, nội cảnh Đại Hạ bây giờ chỉ còn mỗi quân đội của Triệu Dương, hiện đang trấn giữ ở lân cận núi Phương Thốn."

"Bệ hạ..."

Trong thoáng chốc, Yến Tuân không hề nghe thấy lời nào, bên tai chỉ văng vẳng tiếng nói trong trẻo của rất nhiều năm trước. Đứa bé gái nở nụ cười tươi như hoa, hơi nhón chân giơ ngón tay chỉ chỉ vào lồng ngực hắn, cười hỏi: "Huynh sẽ không ức hiếp ta chứ?"

Huynh sẽ không ức hiếp ta chứ?

Sẽ không, có đúng không...

Cuồng phong nổi lên, hai chú chiến ưng quanh quẩn trên đầu, phát ra tiếng rít chói tai.

Yến Tuân quay đầu lại, chợt thoáng ngơ ngẩn.

Người khác đã chọn lựa xong, hắn cũng nên tiếp tục lộ trình mình đã xác định từ trước. Bất kể chờ đón trước mắt là gì thì đó cũng chính là con đường hắn chọn cho bản thân.

Đời người ngắn ngủi, thời gian trôi qua không chờ ai, không được phép để nữ nhi tình trường quấn chân, không được phép do dự, không được phép xao lãng, không được phép hối hận quay đầu...

Trong lòng lại lẩm nhẩm tổ huấn của Yến thị, nghĩ đến cảnh tượng phụ mẫu bị Triệu thị trục xuất khỏi gia phả rất nhiều năm trước, cảnh bọn họ bị giết hại một cách tàn nhẫn trên cao nguyên Bắc Yến...

Từ nay về sau, lãnh thổ Đại Hạ sẽ do ưng kỳ Bắc Yến làm chủ, con dân Đại Hạ sẽ quỳ dưới chân hắn, sẽ tuân theo mệnh lệnh của hắn, tôn hắn làm vua. Cảnh tượng hiển hách đó, chỉ một người phụ nữ sao có thể sánh bằng, hắn không hối hận, tuyệt đối không hối hận.

Yến Tuân thúc ngựa tiến lên đi đầu, sau lưng là thiên quân vạn mã tựa như một đại dương trùng điệp.

Mục Lãng ở phía sau nhìn theo thân ảnh dần đi xa của Bắc Yến vương, chợt cảm thấy nam nhân này thật đơn độc.

Bóng tối dần nuốt chửng mọi hình ảnh xung quanh Yến Tuân, chỉ lộ ra sống lưng kiên định, thẳng tắp như trường thương.

................................................................................................

Bên trong Đường Kinh vang dậy tiếng hoan hô.

Sở Kiều đứng trước cổng thành, phía sau là vô số dân chúng cùng binh lính.

Gia Cát Nguyệt nhảy xuống khỏi lưng ngựa, cả người đầy gió bụi, vạt áo choàng xanh nhuộm máu khô biến thành màu đen thẫm.

"Chàng tới làm gì vậy?"

"Tới thu hồi vật thuộc về mình."

Hai mắt lại ửng đỏ, Sở Kiều mím chặt môi cố nén cảm giác cay cay nơi khóe mắt, tiến lên đấm nhẹ lên ngực Gia Cát Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Ngốc."

Gia Cát Nguyệt giơ tay ôm nàng vào lòng, cười nói: "Tinh Nhi, theo ta về Thanh Hải đi."

Sở Kiều nằm trong lòng Gia Cát Nguyệt, nước mắt không kiềm được ào ra, thấm ướt áo hắn.

Nắng sớm rọi xuống bao phủ lấy hai người bọn họ, hắn nắm tay nàng, lòng bàn tay ấm áp mạnh mẽ, tựa như cả đời cũng không buông ra.

Nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, Sở Kiều gật đầu thật mạnh.

Sau đó, nàng nhón chân nói bên tai hắn, giọng rất nhỏ nhưng chất chứa sự vui sướng không gì sánh được, "Nguyệt, ta có mang rồi."

................................................................................................

Trời đất rộng lớn, thời gian trôi qua như nước chảy, những gì nên kết thúc đều đã kết thúc, tương lai vẫn là một con đường không điểm kết.

Nhưng dẫu cho phía trước có khó lường bao nhiêu thì mùa xuân vẫn đến, gió vẫn trở nên ấm áp và vạn vật vẫn sinh sôi.

HOÀN CHÍNH VĂN

Mục lục
Ngày đăng: 26/06/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục