Gửi bài:

Chương 56

Nửa tháng sau Giang Diệu đến Kiều phủ tham dự đại thọ lần thứ sáu mươi của ngoại tổ phụ Kiều Thái phó.

Sau khi nàng gặp qua ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu cùng các cậu mợ, liền cùng biểu tỷ Tiết Kim Nguyệt cũng đến đây chúc thọ ra phía sân viện của Kiều phủ nói về chuyện Kỳ Trừng.

Mấy ngày nay Tiết biểu tỷ trở nên gầy gò không ít, nhìn chỉ thấy nổi rõ đôi mắt to long lanh nước giống hệt như bé hươu con mà nàng đang nuôi dưỡng.

Hươu con kia được mập biểu đệ của nàng đặt cho một cái tên là Trường Phúc, mà hươu con này có linh tính nên lúc mới đầu sống chết cũng không chịu phản ứng cái tên quê mùa, tầm thường này. Sau đó mỗi lần mập biểu đệ gọi nó là Trường Phúc mà thấy nó không thèm phản ứng thì mập biểu đệ liền không cho hươu con ăn, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, cuối cùng hươu con cũng chấp nhận cái tên Trường Phúc quê mùa này.

Hai người ngồi trên băng đá ở góc sân, khuôn mặt Tiết Kim Nguyệt cúi xuống, ủ rũ nói:

"Tỷ không nghĩ tới Kỳ biểu ca lại là loại người như vậy..."

Ngày ấy Kỳ Trừng bị người ta đánh gãy hai chân nên phải ở quý phủ dưỡng thương, sau đấy thì có mấy tiểu cô nương trẻ tuổi mỹ mạo đến thăm Kỳ Trừng, nói mình đã cùng Kỳ Trừng tự định chung thân nên vừa nghe tin tức Kỳ Trừng bị thương bèn nhanh chóng đến thăm hắn.

Về sau Tiết Kim Nguyệt mới biết mấy tiểu cô nương mày đều là mỹ nữ đầu thôn cuối xóm ở ngoại thành, người nhỏ nhất cũng tầm mười ba tuổi, còn cô nương lớn nhất cũng không quá mười sáu. Thì ra Kỳ Trừng này muốn duy trì dáng vẻ quân tử khiêm tốn nên không dám ở trong kinh thành tìm hoa vẫn liễu, dù bên người hắn có nha hoàn thông phòng mỹ mạo nhưng cũng không nhịn được mà muốn nếm thử tiểu cô nương ở bên ngoài, thế nên hắn liền tìm đến những cô thôn nữ trẻ tuổi lung linh kia.

Những cô nương trong thôn thường đơn thuần dễ lừa, Kỳ Trừng lại có dung mạo tuấn tú, trang phục quý khí nên chỉ lần nói vài câu ngọt ngào thì tự nhiên chiếm được không ít tiện nghi.

Chỉ là Kỳ Trừng không ngốc, lúc hắn đi tìm hoa cũng sẽ không có tiết lộ họ tên thật của mình.

Nhưng mà mấy tiểu cô nương này không những biết tên thật cùng thân phận của hắn, mà còn giống như không hẹn mà gặp đều cùng một ngày tìm đến cửa Kỳ phủ.

Kỳ Trừng thân là con trưởng đích tôn của Kỳ phủ, bị thương vốn là khiến Kỳ phụ, Kỳ mẫu đau lòng nhưng cuối cùng lại gây ra chuyện như thế, quả thực là làm phụ mẫu không kịp trở tay. Sự tình bị làm lớn, danh tiếng Kỳ Trừng cũng bị phá huỷ, vốn là Kỳ đại công tử văn nhã nhưng hoá ra lại là một công tử bột phong lưu chính hiệu!

Kỳ phủ cùng Tiết phủ đang bàn đến chuyện hôn nhân nhưng chuyện của Kỳ Trừng đã nháo loạn thành trò cười, tự nhiên đến ngay cả bát tự cũng đều không trao đổi.

Hai tay Tiết Kim Nguyệt ở trên đầu gối nắm chặt khăn tay, nói lầm bầm:

"May mà lần trước tỷ không bị hắn bắt nạt."

Tiết Kim Nguyệt nhìn đơn thuần ngây thơ nhưng tính tình không quá cố chấp, nàng nguyên bản đối với Kỳ Trừng chính là từ tình huynh muội muốn phát triển lên tình yêu nam nữ, lần trước Kỳ Trừng hành sự lỗ mãng suýt chút nữa khinh bạc nàng nên đã lưu lại trong lòng Tiết Kim Nguyệt ấn tượng xấu, sau đó chuyện phong lưu của Kỳ Trừng bị rùm beng lên, Tiết Kim Nguyệt buồn bực thương tâm một trận nhưng cũng không có nghĩ trong lòng nhiều.

Thí dụ như hiện tại, cùng Giang Diệu nói chuyện này, nhưng ngay cả một giọt nước mắt cũng không rơi, chỉ là có hơi chút tức giận mà thôi.

Giang Diệu nói: "Nếu không phải là Kỳ Trừng đột nhiên bị người đánh, chuyện này làm sao có thể nhanh bị lộ ra ngoài như vậy? Tỷ đấy, lần trước còn muốn gả cho hắn, giờ tỷ nhìn xem, loại nam nhân như này nếu như tỷ mà gả đi thành công thì có khóc cũng không kịp."

Nói xong lời này, trong lòng Giang Diệu cũng có chút vui vẻ. Đời trước Tiết biểu tỷ chính là không nhìn rõ con người Kỳ Trừng nên cứ thế mà hồ đồ đần độn gả đi, bây giờ không gả được cho Kỳ Trừng vậy thì ưu thế về Nhị ca nàng cũng sẽ lớn hơn.

Tiết Kim Nguyệt cũng là cực vui mừng, cuối cùng ngước mắt nhìn Giang Diệu, hỏi:

"Diệu Diệu, Kỳ biểu ca có phải là do Nhị biểu ca phái người đánh?"

Nhị ca nàng?

Giang Diệu nhíu mày: "Nhị ca muội... hắn... Hắn không phải người như thế."

Kỳ thực lúc này, trong lòng Giang Diệu cũng không chắc chắn.

Lại nói, nếu như chuyện này thực sự là Nhị ca nàng làm, cũng là hợp tình hợp lí. Hơn nữa, cũng coi như là làm một chuyện tốt nha.

Tiết Kim Nguyệt tính tình nhút nhát, trong ngày thường có chút sợ Giang Thừa Hứa, nhưng vào lúc này Giang Thừa Hứa không có ở đây, liền bĩu môi trách oán nói:

"Muội là muội muội của hắn, đương nhiên thiên vị hắn. Diệu Diệu muội cũng không biết, Nhị biểu ca ngày thường nhìn tính tình cổ quái nhưng cũng là người giảng đạo lý, không nghĩ tới hắn căn bản không nói lý, lần trước nhìn thấy Kỳ biểu ca liền không nói lời nào đi đánh hai quyền. Có thể dùng bạo lực như thế, tỷ cảm thấy chuyện này khẳng định là Nhị biểu ca làm..."

Giang Diệu không nghĩ tới Nhị ca mình ở trong lòng Tiết biểu tỷ lại trở nên xấu như vậy, vốn định giúp Nhị ca nói tốt vài câu, nhưng vừa ngẩng đầu nàng liền nhìn thấy nam tử đứng cách đó không xa, lúc này mới sững sờ hô một tiếng:

"Nhị ca."

Tiết Kim Nguyệt sợ đến mặt đều trắng.

Hai tiểu cô nương cùng nhau đứng dậy, bé ngoan chào người.

Giang Thừa Hứa sắc mặt hờ hững, hướng về Giang Diệu nói:

"Nương bảo ta đi nói với muội, hôm nay nhiều người, đừng chạy loạn khắp nơi."

Giang Diệu gật đầu, biểu thị chính mình đã biết. Nhị ca sau khi nói xong với nàng liền mặt lạnh lùng xoay người rời đi, cũng không thèm liếc nhìn Tiết Kim Nguyệt lấy một lần.

Giang Diệu nghiêng đầu, nhìn Tiết Kim Nguyệt bên cạnh, dùng cánh tay đụng vào cánh tay của biểu tỷ một cái, nói:

"Tiết biểu tỷ..."

Trong lòng Tiết Kim Nguyệt không ngừng kêu khổ, nói lầm bầm:

"Tỷ cũng không phải là cố ý."

Nàng làm sao biết, Nhị biểu ca lại ở phía sau nàng...

Tiết Kim Nguyệt là cô nương có giáo dưỡng, biết không nên nói xấu sau lưng người khác, hơn nữa nghĩ kỹ lại thì Nhị biểu ca đối với nàng cũng rất tốt.

Nàng do dự một chút, ngẩng đầu nhìn bóng lưng Giang Thừa Hứa càng ngày càng xa, lúc này mới cắn răng, quay về Giang Diệu nói:

"Tỷ đi tìm Nhị biểu ca xin lỗi vẫn không được sao?" Nói xong, nàng liền như cô vợ nhỏ làm sai chuyện chạy đi xin lỗi Nhị biểu ca.

Sau khi Tiết Kim Nguyệt rời đi không lâu, Giang Diệu nghe thấy có người đang gọi nàng.

Nàng quay đầu, nhìn thấy người tới là hai tiểu cô nương, người bên trái quần áo tươi đẹp, trên búi tóc cài trang sức óng ánh, có khuôn mặt trái xoan xinh xắn chính là biểu tỷ Kiều Mộ Nghi, mà đi bên cạnh biểu tỷ là tiểu cô nương nhìn so với biểu tỷ lớn hơn một hai tuổi, một thân nhu quần màu vàng, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, đoan trang thân thiện, chính là nữ nhi của Ninh Xa Hầu phủ - Tống Loan, đời trước chính là đại tẩu của Giang Diệu, mà đời này, cũng đã thuận thuận lợi lợi cùng đại ca nàng định thân.

Giang Diệu lại gần chào hai người.

Tống Loan thân thiết kêu một tiếng Giang Diệu, sau đó đôi mắt phượng đẹp đẽ không nhịn được hướng về phía bên người Giang Diệu thuận coi một phen.

Kiều Mộ Nghi thông tuệ nên biết được Tống Loan đang nhìn cái gì, nàng cười tủm tỉm trêu ghẹo nói:

"Tỷ nếu là muốn tìm Đại biểu ca, liền trực tiếp hỏi Diệu Diệu là được rồi."

Tống Loan là đại gia khuê tú số một số hai trong kinh thành, mẫu thân của nàng chính là Chiêu Hoa quận chúa - biểu muội của Tiên Hoàng, bây giờ rất được Cảnh Huệ Đế tôn kính.

Tống Loan tính tình như Chiêu Hoa quận chúa thân mật ôn hoà, cũng là hiếm thấy khuê nữ có xuất thân cao quý mà lại có nhân duyên tốt như vậy trong kinh thành.

Khi còn bé nàng đối với vị tiểu muội muội Giang Diệu này cực kì trông nom, chăm sóc, bây giờ nàng còn cùng Đại ca Giang Thừa Nhượng định thân nên tự nhiên đối với Giang Diệu cũng tốt hơn tiểu cô nương khác rất nhiều.

Hiện nay bị Kiều Mộ Nghi trêu ghẹo, khuôn mặt Tống Loan đỏ lên, mở miệng nói:

"Mộ Nghi, không cho muội nói mấy câu như thế này."

Kiều Mộ Nghi tính tình ngay thẳng, dễ hồ đồ nhưng loại chuyện tế nhị như này tất nhiên nàng cũng sẽ không tuỳ tiện trêu đùa, mà bây giờ ở đây cũng có mỗi ba người đều là tỷ muội vô cùng tốt, sau này cũng sẽ là quan hệ quân thích nên trêu ghẹo mấy câu cũng không có vấn đề gì.

Chỉ là xưa nay tính tình Kiều Mộ Nghi rất hiếm khi phục người khác nhưng lại cứ chân tâm thực lòng kính nể Tống Loan, đem Tống Toan coi như tỷ tỷ ruột, vào lúc này nhìn Tống Loan thẹn thùng nàng liền vội vàng xin khoan dung.

Giang Diệu cũng không nhịn được cười, hướng về phía Tống Loan nháy mắt mấy cái, nói:

"Đại ca muội bọn họ ở tiền viện đấy, Loan tỷ tỷ lúc tiến vào không gặp sao?"

Gặp thì đã sao? Cũng chỉ nhìn được một chút thôi, còn không nói được câu nào nha. Trên mặt Tống Loan thẹn thùng, không nói tiếp nữa.

Giang Diệu cùng Tống Loan và Kiều Mộ Nghi nói chuyện một lúc mà Tiết biểu tỷ chạy đi chịu tội với Nhị ca nàng còn chưa có trở về, nhất thời có chút lo lắng.

Lần trước Nhị ca hôn Tiết biểu tỷ, lúc này nếu lại bắt nạt người ta thì khẳng định Tiết biểu tỷ sẽ không thèm để ý đến Nhị ca.

Đạo lý dục tốc thì bất đạt, Giang Diệu hiểu rõ nên nàng liền hướng về Tống Loan cùng Kiều Mộ Nghi nói:

"Loan tỷ tỷ, Nghi biểu tỷ, muội đi phía đằng kia tìm mẫu thân, các tỷ cứ tán gẫu trước đi."

Nói xong, Giang Diệu hướng về phía tiền viện đi đến.

。・°°・(>_<)・°°・。

Kiều Thái phó đức cao vọng trọng, hôm nay đại thọ, các nhân gia có máu mặt trong kinh thành đều đến quá nửa rồi, đứng trong sân viện toàn là các thế gia công tử cùng nhóm các tiểu cô nương ăn vận đẹp đẽ, sang trọng.

Giang Diệu quan sát một chút, đúng là không có nhìn thấy Kiều Nguyên Bảo —— trong ngày thường nàng vừa đến Kiều phủ thì đảm bảo Kiều Nguyên Bảo sẽ quấn quít lấy nàng ngay.

Khi nàng xuyên qua cửa tròn rời đi, đến đoạn khúc cong của hành lang thì Giang Diệu nhìn thấy Kiều Nguyên Bảo mặc tiểu bào xanh mượt đang đứng ở bên hồ.

Có điều bên người Kiều Nguyên Bảo còn có người, là Tuyên Vương Lục Lưu, còn có cháu ruột đích tôn của Kiều phủ - Kiều đại công tử, cũng chính là biểu ca nàng - Kiều Tuần.

Vừa nãy ở sau viện nàng đã nghe thấy tin tức hôm nay Tuyên Vương Lục Lưu cũng tới nên vào lúc này nhìn thấy, nàng không có quá mức kinh ngạc.

Giang Diệu đi tìm Tiết Kim Nguyệt, tuy rằng lúc này tình cờ gặp người nhưng Lục Lưu cùng Kiều Tuần đều đang quay lưng lại phía nàng, nếu nàng không qua chào hỏi thì cũng chẳng có gì.

Nhưng nàng vừa mới bước được một chân thì liền bị ánh mắt sắc bén của Kiều Nguyên Bảo nhìn thấy, hắn đưa cánh tay mập hướng về phía nàng vẫy vẫy, nhảy nhót nói:

"Tiểu biểu tỷ, Đại ca ca cũng ở đây. Tiểu biểu tỷ lại đây, cùng bồi Nguyên Bảo và Đại ca ca chơi đùa."

Âm thanh Kiều Nguyên Bảo vừa giòn lại vang, Lục Lưu và Kiều Tuần đang nói chuyện tất nhiên đều nghe thấy rõ, thế là cả hai cùng nhau xoay người lại nhìn nàng.

Giang Diệu vô tình dụng phải ánh mắt của Lục Lưu, nàng liền dịch chuyển ánh mắt lên khuôn mặt béo trắng của mập biểu đệ.

Nàng chậm rãi tiến lại gần hành lễ, cử chỉ khéo léo, cực phù hợp với thế gia cô nương có giáo dưỡng.

Kiều Tuần năm ngoái mới vừa thành thân, bây giờ dần dần đi vào quan trường, ngoại trừ vẻ tuấn tú nho nhã trên mặt thì Đại biểu ca ôn hoà năm xưa còn càng ngày càng nhiều hơn mấy phần trầm ổn.

Hắn biết người nam nhân bên cạnh này trên tay nắm bắt quyền lực to lớn, hôm nay mọi người tụ họp ở đây ai mà không muốn cùng nam nhân này bấu víu quan hệ, hắn cũng không có ngoại lệ nhưng nam nhân này luôn lạnh nhạt không muốn nói chuyện với ai nên mọi người cũng đành bất lực. Có điều nam nhân này lại cho hắn mặt mũi đúng là khiến Kiều Tuần thụ sủng nhược kinh.

Đầu óc Kiều Tuần xoay chuyển thật nhanh, vào lúc này nhìn thấy tiểu biểu muội lại đây, vốn hắn cũng không cảm thấy cái gì, nhưng đến khi hắn thấy người nam nhân bên cạnh vầng trán đang lành lạnh bỗng nhiên hòa hoãn mấy phần, tâm trạng hắn liền nhiều hơn mấy phần ý nghĩ.

Kiều Tuần liếc mắt nhìn tiểu biểu muội nhà mình.

Tuy nói biểu muội qua năm mới mười ba, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn này so với cô của hắn còn muốn xinh đẹp hơn, nếu trải qua thêm hai năm nữa thì sợ là sẽ đẹp đến nỗi không hình dung ra. Nam nhân tóm lại đều yêu thích mỹ nhân, mà vị Tuyên Vương Lục Lưu này xưa nay không gần nữ sắc, chẳng qua Kiều Tuần cảm thấy tầm mắt của hắn quá cao thôi.

Trong lòng Kiều Tuần rõ ràng, nhưng hắn sẽ không phạm phải sai lầm, thân phận của tiểu biểu muội ở Trấn Quốc Công phủ là bảo bối, hắn cũng không dám có ý đồ gì.

Nhưng nghĩ đến Tuyên Vương có thể có hảo cảm đối với biểu muội hắn, khiến sống lưng Kiều Tuần cũng dựng thẳng, trong lòng nhất thời rất có niềm tin. Vốn hắn đang ở thế yếu, giờ đột nhiên lại biết được nhược điểm của đối phương, vậy chuyện của hắn có thể đàm phán được.

Giang Diệu không biết trong đầu biểu ca bàn tính cái gì, chỉ đứng thẳng người, cuối cùng nàng không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn nam nhân trước mặt, thấy hắn hơi mím môi mỏng chăm chú nhìn nàng, bỗng nhiên nàng liền nghĩ tới giấc mộng xuân hoang đường ngày ấy, khuôn mặt có chút hồng hồng...

Kiều Tuần lấy lý do đi trước.

Còn Kiều Nguyên Bảo ngồi xổm ở dưới cây lớn cách đó không xa nhìn mấy con kiến.

Lục Lưu liếc mắt nhìn bóng lưng Kiều Tuần đi xa, lại cúi đầu nhìn tiểu cô nương trước mặt ngoan ngoãn, hắn liền hiểu rõ ràng nếu không phải vì thân phận nàng đặc thù thì Kiều Tuần kia ước gì đem biểu muội hai tay dâng lên cho hắn. Lục Lưu suy nghĩ một chút, mới nhắc nhở nói:

"Diệu Diệu, vị biểu ca này của ngươi tâm thuật bất chính, ngày sau cách xa hắn một chút."

Giang Diệu ngẩn ra, nghe giọng điệu này của hắn giống như rất thân thiết với nàng, còn trực tiếp nói xấu biểu ca nàng như vậy. Biểu ca nàng tâm thuật bất chính là một chuyện, nhưng từ trong miệng hắn nói ra lại là một chuyện khác.

Lục Lưu vươn tay nhẹ nhàng chọc chọc cái trán trơn bóng của nàng, đuôi lông mày nhuộm một chút ý cười, âm sắc mát lạnh nói:

"Ngươi yên tâm, Bản vương sẽ không hại ngươi."

Mục lục
Ngày đăng: 31/03/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục