Gửi bài:

Chương 79

Bảo Cân, Bảo Lục đưa tiểu thư nhà mình trở lại khán đài, Thanh Vân thư viện và Vân Sơn thư viện vẫn đang tiếp tục thi đấu.

Giang Diệu sau khi ngồi xuống, nhìn vị trí bên cạnh nàng không thấy người đâu, mới hỏi Tiết Kim Nguyệt:

"Huyên biểu tỷ đi đâu vậy Tiết biểu tỷ?"

Tiết Kim Nguyệt cười cười, lúc này Giang Diệu liền rõ ràng.

Giang Diệu ngồi xuống tiếp tục xem, thấy ở chính giữa khán đài, mặt mày nam tử mang theo ý cười yếu ớt nhìn về phía nàng, khiến tâm trạng nàng không nhịn được nghĩ đến vừa nãy hắn bóp mông nàng, nhất thời gò má nàng liền đỏ phừng phừng, không thèm để ý đến hắn nữa.

Trong lúc trận đấu đang diễn ra rất gay cấn thì không biết từ đâu mà có một con ngựa đột nhiên lao vào trong sân thi đấu khiến trận đấu bị hỗn loạn.

Vóc dáng con ngựa này cao to khoẻ mạnh, dường như nó bị kinh sợ nên đang chạy loạn xạ trên sân rồi giơ chân đá lung tung, nó đụng phải một thanh trụ của cầu môn làm cầu môn xiêu xiêu vẹo vẹo, nhóm thanh niên trẻ trên sân thấy thế đều tránh sang một bên, không ai dám trêu trọc con ngựa đang bị mất kiểm soát này.

Mọi người trên khán đài cũng không nhịn được mà đều đứng dậy, Tiết Kim Nguyệt cũng lo lắng hỏi:

"Con ngựa đó bị làm sao vậy?"

Lời này vừa dứt thì đã thấy con ngựa này đụng phải một người ở Vân Sơn thư viện, móng ngựa giẫm lên đùi nam tử, làm nam tử hét lên một tiếng kêu đau đớn thấu trời xanh.

Chứng kiến cảnh này, các nhóm tiểu cô nương đều bị doạ cho sắc mặt trắng bệch, tâm cũng thu lại thành một đoàn.

Con ngựa lại tiếp tục rong ruổi chạy lung tung trên sân, sau đó nó lại hướng sang một bên khác chạy đi.

Giang Diệu thuận thế nhìn theo, thấy cách đó không xa ở trên bãi cỏ là tiểu cô nương một thân bích y, dáng ngọc yêu kiều, chính là Lương Thanh Huyên đang bị doạ sợ đến trợn mắt há mồm.

Lương Thanh Huyên vừa từ phía bên ngoài đi vệ sinh trở lại, đang định đi lên khán đài cùng Diệu Diệu và A Nguyệt thì đột nhiên phía trước chạy đến một con ngựa cao to hung ác, nàng sợ đến nỗi quên cả phản ứng, chỉ theo bản năng nhắm chặt hai mắt lại.

Ngay ở thế ngàn cân treo sợi tóc thì có nam tử nhanh chóng chạy đến bên người Lương Thanh Huyên, ôm chặt lấy thân thể nàng, sau đó hai người cùng ngã lăn sang một bên.

Đồng thời lúc này Giang Thừa Nhượng và Giang Thừa Hứa cũng lao đến, một người lập tức nhảy lên trên lưng ngựa, một người nắm chặt dây cương, hai người nỗ lực chế phục đại mã, tình cảnh này làm cho người nhìn phải kinh hãi.

Lương Thanh Huyên sợ run lẩy bẩy, chờ đến khi nghe thấy âm thanh thân thiết từ trên đỉnh đầu truyền đến, đôi mắt Lương Thanh Huyên đẫm lệ ngước lên nhìn nam nhân, giọng run run:

"Tam... Tam biểu ca."

Tay nhỏ của nàng nắm chặt vạt áo của Giang Thừa Ngạn, hiển nhiên là dọa sợ.

Giang Thừa Ngạn thấy khuôn mặt nhỏ của nàng trắng bệch, tâm hắn thương yêu không dứt, cũng không có buông tay đang ôm nàng ra, chỉ mở miệng hỏi:

"Có chỗ nào bị thương không?"

Đối phương cứu mình một mạng, Lương Thanh Huyên cảm kích không ngớt, trong bụng nàng sợ sệt, nơi nào còn bận tâm đến nam nữ khác biệt, nàng dựa vào trong ngực của hắn không nhúc nhích, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở nói:

"Chân muội... Chân muội đau." Giang Diệu ngây ngốc nhìn cách đó không xa Tam ca nhà mình đang ôm Lương

Thanh Huyên đứng dậy, nhất thời cảm thấy lòng bàn tay hoàn toàn lạnh lẽo.

Thầm nói: Xong rồi, đời này nhân duyên của Tam ca nàng, sợ là sẽ phát sinh biến cố.

。・°°・(>_<)・°°・。

Chân của Lương Thanh Huyên chỉ bị một vết thương nhỏ, còn những cái khác cũng không phải lo lắng, chỉ cần tĩnh dưỡng mấy ngày là được rồi.

Nhưng Giang Thừa Ngạn lại không có nhẹ như vậy. Lúc ấy Giang Thừa Ngạn gắt gao che chở Lương Thanh Huyên trong lồng ngực, khi ngã xuống đất thì sau gáy cùng cánh tay đều đập vào tảng đá cứng rắn và bị chảy thật nhiều máu. Vậy mà hắn bị thương nặng như thế, nhưng vẫn cố nhịn đau ôm Lương Thanh Huyên đi tới y quán.

Giang Thừa Ngạn bị thương nên không thể tiếp tục tham gia thi đấu. Có điều coi như không có Giang Thừa Ngạn thì Tung Sơn thư viện vẫn lại một lần nữa đứng đầu.

Tung Sơn thư viện có y quán, sau khi Giang Thừa Ngạn và Lương Thanh Huyên được xử lý vết thương cẩn thận thì từng người đều được đưa trở về phủ.

Giang Diệu cùng Giang Thừa Ngạn trở về phủ, Kiều Thị vừa nghe được tin tức nhi tử bị thương, sợ đến hoa dung thất sắc, vội vàng sai người mời đại phu.

Tuy nói Kiều Thị cùng mẫu thân Lương Thanh Huyên – Lan thị xưa nay không hợp, người hai nhà cực ít khi qua lại, nhưng nói thật, ấn tượng của Kiều Thị đối với Lương Thanh Huyên cũng không tệ lắm.

Lương Thanh Huyên suýt chút nữa có chuyện, con trai của nàng xả thân vì việc nghĩa là nên làm. Chỉ là xả thân cứu người, tự nhiên không thể tránh khỏi thân thể đụng chạm, thêm nữa hôm nay ở đấy lại nhiều như vậy nhìn thấy, tóm lại là ảnh hưởng khuê dự của Lương Thanh Huyên.

Kiều Thị ngồi ở bên giường của Giang Thừa Ngạn, suy nghĩ một trận, mới nói:

"Ngạn nhi, con nói cùng nương, có phải con vừa ý Huyên biểu muội không?"

Câu hỏi quá trực tiếp như vậy khiến Giang Diệu đứng ở một bên cũng ngẩn mặt ra.

Giang Diệu liếc mắt nhìn, thấy gương mặt tuấn tú của Tam ca mình đỏ bừng lên, nàng liền hiểu được Tam ca nàng thật sự động tâm đối với Lương Thanh Huyên.

Lương Thanh Huyên ôn nhu hiền lành, đời trước gả sai người nên mới chết sớm.

Đời này, Giang Diệu tất nhiên là hi vọng biểu tỷ có thể gả đến một nơi tốt hơn.

Nhưng mà gả cho Tam ca nàng, lại là một chuyện khác.

Đời trước, Tam tẩu của nàng là Tam tiểu thư Đường Anh của Đường phủ ở Dân Châu. Đường Anh hoạt bát đáng yêu, thông minh lanh lợi, kết hợp với Tam ca nàng rất là xứng đôi.

Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì tháng sáu năm nay khi Đại ca nàng kết hôn thì hai người này sẽ gặp được nhau.

Đời trước, Đại ca và Đại tẩu của nàng tương kính như tân, còn Tam ca và Tam tẩu chính là một đôi oan gia, hai đôi này là được ông trời xe duyên, nên Giang Diệu biết mình không cần làm cái gì, hết thảy đều là nước chảy thành sông.

Đời này nàng chỉ nỗ lực thúc đẩy Tiết Kim Nguyệt cùng Nhị ca nàng, nàng biết chỉ cần Tiết Kim Nguyệt thay đổi cái nhìn về Nhị ca và Nhị ca nàng chủ động hơn một chút, thì hai người này không cần nàng thêm dầu vào lửa cũng sẽ sớm về chung một nhà.

Bây giờ chuyện của Nhị ca đã thành nhưng nàng không ngờ tới chuyện của Tam ca lại xảy ra sự cố.

Giang Thừa Ngạn hiểu rõ ràng ý tứ của Kiều Thị.

Hắn tuy rằng trì độn, nhưng hôm nay thấy Lương Thanh Huyên suýt chút nữa xảy ra chuyện, một khắc đó trong lòng hắn vượt xa khỏi dự tính của hắn —— đó là hắn rất lo lắng cho nàng. Đến lúc thấy nàng cả người nhỏ bé được hắn ôm vào trong ngực, hắn có thể cảm giác được tiếng tim mình đập kịch liệt rõ ràng như thế nào.

Gương mặt tuấn tú của Giang Thừa Ngạn thoáng ửng hồng, một lát mới nói:

"Nương... có phải là nương không thích Huyên biểu muội?"

Quan hệ của Kiều Thị và Lan thị, Giang Thừa Ngạn cũng biết.

Thấy nhi tử hỏi như thế, Kiều Thị liền rõ ràng trong lòng hắn nghĩ gì.

Vẻ mặt Kiều Thị hờ hững đứng dậy, nói:

"Nương biết rồi. Con yên tâm dưỡng thương, nương sẽ cho người đi Khánh Quốc Công phủ cầu hôn. Có điều —— biểu dì kia của con, xưa nay mắt cao hơn đầu, nếu như người ta không muốn đem nữ nhi gả cho con thì nương cũng sẽ không ăn nói khép nép đi xin người ta."

Đối với Kiều Thị xưa nay luôn kiêu ngạo mà nói thì như này đã là nhượng bộ lớn nhất.

Giang Thừa Ngạn trên giường nhỏ gật đầu, cảm kích nói:

"Cảm ơn nương."

Kiều Thị "ừm" một tiếng rồi quay về Giang Diệu nói:

"Diệu Diệu, con cùng nương đi thôi."

Giang Diệu nhanh chóng theo Kiều Thị đi ra khỏi phòng ngủ.

Vừa đến bên ngoài, Giang Diệu liền hỏi:

"Ý tứ của nương là, muốn cho Tam ca thú Huyên biểu tỷ sao?"

Kiều Thị thở dài, nói:

"Diệu Diệu cũng nhìn thấy rồi đấy, Tam ca của con rõ ràng là để bụng đối với Huyên nha đầu kia."

Nói xong, Kiều Thị liền nghi ngờ hỏi:

"Mà Tam ca của con khi nào thì tiếp xúc cùng Huyên nha đầu, con có biết không?"

Ở trong lòng Kiều Thị luôn nghĩ rằng con thứ ba là hài tử chưa trưởng thành, nhưng trên thực tế, ba hài tử đều lớn như nhau và đều đến tuổi muốn thành thân rồi. Bây giờ, nếu hai người này chưa có tiếp xúc qua thì làm sao sẽ đột nhiên coi trọng nhau?

Giang Diệu nhớ tới ngày ấy Lương Thanh Huyên đưa nàng trở về phủ, vừa vặn gặp phải Tam ca nàng. Giang Diệu cảm thấy có khi lúc đó Tam ca nàng đã có chút động tâm đi. Nhưng sau nàng lại nghĩ Tam ca vẫn sẽ thích Tam tẩu của đời trước, chỉ cần đến ngày Đại ca kết hôn, hai người chạm mặt thì nhân duyên này coi như là xong rồi. Nhưng nàng không nghĩ tới, trước khi đến lúc ấy thì Tam ca nàng đã thích Lương Thanh Huyên.

Nói cho cùng, duyên cớ vẫn là do nàng —— nếu nàng không lên xe ngựa của Lương Thanh Huyên thì Tam ca sẽ không cùng Lương Thanh Huyên gặp mặt.

Kiều Thị có chút phiền lòng, thấy nữ nhi ngơ ngác sững sờ, lại hỏi một câu:

"Làm sao vậy?"

Giang Diệu hoàn hồn, vội vàng nói:

"Nương còn nhớ, ngày ấy nữ nhi từ trong cung trở về thì xe ngựa hỏng, sau đó chính Huyên biểu tỷ đưa nữ nhi trở về?"

Nói ra thì Kiều Thị mới nhớ tới, sắc mặt nàng ngẩn ra, hỏi:

"Chính là ngày ấy Ngạn nhi gặp được Huyên nha đầu?"

Giang Diệu gật đầu, nói:

"Vâng. Huyên biểu tỷ cửa lớn không ra, cổng trong không bước, xưa nay cùng nhà chúng ta không có qua lại, nữ nhi nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một lần ấy thôi."

Nếu đã là duyên phận chân chính thì chỉ cần khi gặp phải, một ánh mắt cũng đủ làm say lòng người.

Kiều Thị hiểu rõ ràng chuyện này, hiện nay thấy nhi tử yêu thích, bọn họ không có lý do gì mà không đến cửa nhà người ta mà cầu hôn.

Chỉ là nghĩ đến ngày sau nàng có thể cùng Lan thị trở thành thông gia, Kiều Thị liền thấy bó tay toàn tập.

Kiều Thị suy nghĩ một chút rồi nói với Giang Diệu:

"Ngày mai Diệu Diệu đi một chuyến đến Khánh Quốc Công phủ đi, thăm Huyên biểu tỷ của con một chút, rồi hỏi xem nếu như Huyên biểu tỷ đối với Tam ca của con cũng là để tâm thì lần tới nương liền chọn ngày tháng tốt, cho người tới cửa cầu hôn."

Giang Diệu ngoan ngoãn gật đầu. Nếu Lương Thanh Huyên cũng có ý với Tam ca nàng thì muội muội là nàng đây, không đạo lý gì mà không chúc phúc cho ca ca.

。・°°・(>_<)・°°・。

Khánh Quốc Công phủ。。!

Lương Thanh Huyên ở bên trong Dung An viện.

Lúc này, Lan thị mặt lạnh giúp Lương Thanh Huyên dịch dịch đệm chăn, nhìn khuôn mặt của nữ nhi trắng xám, hơi hơi có chút đau lòng, nhưng nghĩ tới chuyện hôm nay phát sinh, nhất thời giận không chỗ phát tiết, nói:

"Không phải ngươi đang ở trên đài xem ca ca ngươi đá cầu sao? Chạy lung tung làm cái gì? Ngươi nhìn xem, lần này thì xảy ra vấn đề rồi. Hôm nay nháo trò như thế, thanh danh của ngươi coi như xong, có công tử nhà nào còn nguyện ý tới cửa cầu hôn?"

Lan thị nói trắng ra như vậy khiến Lương Thanh Huyên nhất thời không biết nên làm gì.

Nàng luôn luôn ngoan ngoãn, vào lúc này bị mắng, cũng chỉ cắn cắn môi, trầm mặc không lên tiếng.

Nghĩ đến một màn hôm nay làm người kinh tâm, Lương Thanh Huyên cũng rất lâu không thể bình tĩnh, lúc trước nàng thưởng thức Giang Thừa Hứa vì hắn là nam tử bình tĩnh nội liễm, nhưng không ngờ ở bước ngoặt quan trọng này thì người xả thân cứu nàng lại là Giang Thừa Ngạn...

Đứng bên cạnh là nam tử trẻ tuổi mặc trường bào thiên thanh, chính là đích tôn Lương Thức năm ngoái mới được nhận nuôi.

Lương Thức thấy muội muội chịu oan ức, lại nghe Lan thị lời nói này, hắn không nhịn được giúp muội muội nói chuyện:

"Nương, chuyện hôm nay là bất ngờ xảy ra, lại nói nếu không có Giang Thừa Ngạn cứu muội muội thì muội muội đâu chỉ có mỗi vết thương nhỏ trên đùi như này."

Vốn Lương Thức đối với vị Giang Tam công tử tính khí trẻ con này không có nhiều hảo cảm, nhưng hôm nay nhìn hắn quyết đoán oai hùng như vậy, đúng là khiến Lương Thức nhìn với cặp mắt khác xưa.

Lương Thức lại nói:

"... Còn danh tiếng của muội muội, nếu Trấn Quốc Công phủ tới cửa giúp Giang Thừa Ngạn cầu hôn, muội muội gả tới Trấn Quốc Công phủ, cũng coi như là môn đăng hộ đối, hơn nữa Trấn Quốc công phu nhân nói thế nào cũng coi như là biểu dì của muội muội—— "

"... Cái gì mà biểu dì!"

Nghĩ đến Kiều Thị mặt mày xinh đẹp cùng mỗi lần Kiều Thị xuất hiện, liền cướp đi toàn bộ hào quang của nàng, Lan thị liền căm ghét Kiều Thị, cũng ghét luôn cả ba nhi tử kia của Kiều Thị.

Lan thị hít sâu một hơi, nói:

"Không phải Hoài Âm Hầu phủ trước đây từng đến cầu thân sao? Ngày mai nương sẽ sai người thả ra tin tức, nếu Nhị công tử của Hoài Âm Hầu phủ đối với Huyên Nhi là cuồng dại và lúc này còn nguyện ý tới cửa cầu hôn thì hôn sự này liền định ra đi."

Lan thị mắt cao hơn đầu, dưới gối chỉ có duy nhất một nữ nhi là Lương Thanh Huyên, từ nhỏ nàng đối với Lương Thanh Huyên rất là nghiêm khắc, mà Lương Thanh Huyên cũng người thông tuệ, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, cũng được hội quý nữ trong kinh thành rất là hoan nghênh.

Nhị công tử của Hoài âm Hầu phủ đã sớm chung tình với Lương Thanh Huyên, mấy lần sai người đến của cầu hôn, nhưng Lan thị ghét bỏ người ta ngày sau không thể kế thừa tước vị nên tự nhiên không để nữ nhi nhà mình chịu thiệt mà gả đi, hôn sự này Lan thị thật lâu vẫn chưa gật đầu.

Mặc dù Nhị công tử Hoài âm Hầu phủ có bề ngoài xấu xí, có điều người này đúng là thành thật đôn hậu. Lan thị cảm thấy nữ nhi gả đi, tuy rằng không thể cho nữ nhi đẹp mặt, nhưng cũng sẽ không lỗ.

Viền mắt Lương Thanh Huyên nhất thời nóng lên, vội vàng nói:

"Nương!"

Lan thị đứng dậy, dường như đã hạ quyết tâm, nói:

"Liền quyết định như thế đi, ngươi dưỡng thương đi. Bất luận làm sao, nương cũng không bao giờ cho nữ nhi của mình gả tới Trấn Quốc Công phủ."

Lương Thanh Huyên nước mắt rì rào lăn xuống, khóc đến viền mắt đỏ bừng, chờ đến khi Lan thị đi rồi, Lương Thức mới ngồi xuống bên giường muội muội, nhỏ giọng động viên:

"Đừng lo lắng, Đại ca giúp muội suy nghĩ một chút biện pháp. Trấn Quốc Công phủ bên kia, ta sẽ nghĩ biện pháp đem tin tức này tiết lộ cho Giang Thừa Ngạn, nếu như hắn có tâm thì sẽ sớm đến cầu thân. Ta cũng sẽ bảo cha đi khuyên nhủ nương, nói thế nào thì đây cũng là chuyện đại sự cả đời của muội, Nhị công tử của Hoài âm Hầu phủ làm sao có thể so với Giang Thừa Ngạn?"

Lương Thức lấy khăn tay giúp muội muội lau nước mắt, ôn nhu nói:

"... Muội yên tâm."

Tâm trạng Lương Thanh Huyên cảm động không thôi, nhưng nàng thật sự không dám chắc Giang Thừa Ngạn sẽ đến cầu thân. Nàng biết hắn là người thiện tâm, hôm nay nếu đổi lại là cô nương khác, hắn cũng sẽ ra tay giúp đỡ đi. Nhưng nghĩ đến hôm nay trên đầu và trên cánh tay Giang Thừa Ngạn đầy máu, Lương Thanh Huyên liền chờ đợi và hi vọng mình sẽ không bỏ qua một nam nhân tốt như thế.

Nàng ngước mắt nhìn Lương Thức, nhỏ giọng nức nở, cảm kích nói:

"Cám ơn Đại ca."

Ngày hôm sau Giang Diệu đến Khánh Quốc Công phủ gặp Lương Thanh Huyên.

Lan thị nghe Giang Diệu nói muốn thăm nữ nhi, đôi mắt đẹp của Lan thị liền liếc mắt nhìn tiểu cô nương trước mặt này, thấy nàng mới có mười ba mà dung mạo đã diễm lệ, yêu kiều lung linh, so với Kiều Thị lúc còn trẻ thì còn nổi bật hơn.

Mà vầng trán tiểu cô nương cùng Kiều Thị khá là giống nhau nên Lan thị nơi nào chịu cho sắc mặt tốt, lạnh nhạt nói:

"Huyên Nhi đang nghỉ ngơi, không thích hợp gặp khách."

Không nể mặt mũi như vậy, đúng là không có chút nào phong độ của chủ mẫu.

Lương Thức đứng ở một bên thấy vậy liền mở miệng, nói:

"Nương, Giang biểu muội là có ý tốt, ngài để biểu muội cùng muội muội trò chuyện đi."

Rồi hắn hướng về phía Giang Diệu cười làm lành, nói:

"A Huyên hôm qua có chuyện, nương của biểu ca quá mức lo lắng, vào lúc này còn chưa tỉnh táo lại. Nếu Giang biểu muội không chê, thì để biểu ca mang muội đi tới."

Giang Diệu thấy sắc mặt Lan thị có chút khó coi, nhưng cũng không nói gì thêm, nàng liền đối với Lương Thức cảm kích nói:

"Vậy thì làm phiền Lương biểu ca."

Lương Thức nói không cần khách khí rồi dẫn Giang Diệu đi gặp Lương Thanh Huyên. Đến hành lang, Lương Thức mới nói:

"Tính khí của nương ta chính là như vậy, kính xin Giang biểu muội không cần để ở trong lòng."

Nam tử trẻ tuổi tuấn lãng, vẻ mặt tươi cười, dung mạo này tuy không bằng ba ca ca tài năng xuất chúng của nàng, nhưng cũng được xếp hạng vào hàng công tử nổi tiếng của kinh thành. Giang Diệu thấy hắn vẻ ngoài hiền lành, liền cười khanh khách nói:

"Lương biểu ca yên tâm, Diệu Diệu không để ở trong lòng."

Thấy tiểu cô nương xác thực không để ý, Lương Thức mới thở phào nhẹ nhõm, nếu ngày sau muội muội gả đi, thì tiểu cô tử duy nhất này cũng vô cùng dễ ở chung.

Lương Thức đem người đưa đến, liền thức thời lùi ra để hai tiểu cô nương nói chuyện riêng.

Lương Thanh Huyên thấy Giang Diệu đến gặp mình, cũng là kinh hỉ, lại nghe Giang Diệu đi thẳng vào vấn đề, cắn cắn môi, liền không giống trước đây là cô nương gia ngượng ngùng mà đem toàn bộ dự định của Lan thị nói rõ ràng mười mươi cùng Giang Diệu, hy vọng Giang Diệu có thể đem lời của nàng truyền đạt lại cho Giang Thừa Ngạn.

Lan thị nhẫn tâm, đời trước Giang Diệu đã tận mắt thấy. Trong lời nói, nàng có thể nghe ra Lương Thanh Huyên yêu thích Tam ca nàng, nhưng còn Nhị ca thì sao? Đời trước, trước khi biểu tỷ chết thì trong lòng đều ghi nhớ Nhị ca nàng nha. Hiện nay tình thế ngàn cân treo sợi tóc như này, Giang Diệu cũng không có gì bận tâm mà hỏi thẳng:

"Huyên biểu tỷ là thật tâm yêu thích Tam ca của muội sao? Muội còn tưởng rằng, người Huyên biểu tỷ coi trọng là Nhị ca của muội đấy..." Nói xong, Giang Diệu tinh tế đánh giá vẻ mặt Lương Thanh Huyên một hồi.

Lương Thanh Huyên vừa nghe xong, vội nói:

"Diệu Diệu, tỷ cùng Nhị biểu ca đều không có gặp mặt nhau, thì sao tỷ có thể đối với hắn động tâm?"

Trước câu hỏi như thế này, dĩ nhiên khiến xưa nay Lương Thanh Huyên da mặt mỏng, mặt đỏ không ngớt, nàng thoáng cúi đầu, ăn ngay nói thật:

"Lúc trước, tỷ xác thực cảm thấy Nhị biểu ca xuất chúng, không đơn thuần là chỉ có tỷ cho là như thế mà các tiểu cô nương trong kinh thành cũng đều cảm thấy ba vị công tử của Trấn Quốc Công phủ, mỗi người đều là rồng phượng trong loài người, nhưng nếu muốn chọn một người xuất sắc nhất thì sẽ thuộc về Nhị công tử. Nhưng mà tỷ lại cảm thấy tính tình Tam biểu ca thẳng thắn, hắn... Hắn rất đáng yêu."

Tính hắn trẻ con, có chút kích động, nhưng trong lúc khẩn cấp quan trọng, nam tử này lại đồng ý vì nàng xả thân... nên tự nhiên là đáng yêu.

Lương Thanh Huyên có thể nói ra những lời ấy, Giang Diệu tất nhiên là tin biểu tỷ. Nếu đời này Tam ca nàng có thể thích Lương Thanh Huyên và Lương Thanh Huyên thích Tam ca nàng thì đây cũng không phải là một chuyện hiếm.

Trong đầu Giang Diệu là hình ảnh Tam tẩu Đường Anh, rồi lập tức lại chuyển về hình ảnh hôm qua Tam ca liều mình cứu Lương Thanh Huyên...

Cũng đúng thôi, ngay cả Lục Lưu đều có thể thích nàng, vậy là không phải tất cả mọi chuyện đời này sẽ đi theo quỹ đạo đời trước.

Lương Thanh Huyên cho rằng Giang Diệu không tin mình nên vẻ mặt càng là lo lắng nhìn Giang Diệu, đến khi nghe được Giang Diệu đồng ý chuyển lời, lúc này nàng mới mừng đến phát khóc.

Sau khi trở về phủ, Giang Diệu đem ý tứ của Lương Thanh Huyên nói cho Kiều Thị, Kiều Thị vừa nghe hai hài tử này đều là hai bên tình nguyện, trong đầu đối với Lan thị có thành kiến, cũng không coi là gì.

Biết được Hoài âm Hầu phủ sẽ tới cửa cầu hôn, Kiều Thị cố ý đi một chuyến rất sớm đến Kiều phủ, để Kiều lão thái thái đi Khánh Quốc Công phủ.

Kiều lão thái thái là ngoại tổ mẫu của Giang Thừa Ngạn, Lan thị này cũng phải chào nàng một tiếng dì, nói như thế nào thì Lan thi cũng sẽ cho Kiều lão thái thái mấy phần mặt mũi.

Ngày hôm đó Kiều Thị ở trong phủ chờ đến khi Kiều lão thái thái từ Khánh Quốc Công phủ trở lại, vội vàng tiến lên nghênh tiếp, hỏi:

"Nương, việc hôn nhân như thế nào rồi?"

Kiều lão thái thái thở dài một hơi.
Kiều Thị lúc này liền rõ ràng. Sợ là Lan thị không chịu.

Nếu không phải là chuyện đại sự cả đời của nhi tử thì Kiều Thị nơi nào chịu nhìn sắc mặt của Lan Thị, nhưng nếu tư thái của bọn họ hạ thấp xuống một chút mà có thể tác thành cho hai hài tử thì Kiều Thị vẫn là đồng ý hạ thấp mặt. Sau đó Kiều Thị lại tự mình hẹn Lan thị gặp mặt một lần, kết quả vẫn là tan rã trong không vui.

Kiều lão thái thái cũng đau lòng ngoại tôn, lại mặt mo đi tới lần hai, nhưng nói kiểu gì thì Lan thị cũng không chịu đem nữ nhi gả tới Trấn Quốc Công phủ.

Ròng rã một tháng, hôn sự này khiến ban đêm Kiều Thị đều ngủ không yên, Giang Chính Mậu đau lòng thê tử, tự nhiên sắc mặt cũng âm u không tốt.

Còn Giang Thừa Ngạn trong ngày thường rất hoạt bát cũng dường như biến thành người khác, nhìn hắn phờ phạc, cả người đều gầy hốc hác đi.

Cuối cùng, Giang Thừa Ngạn thấy mẫu thân vì chính mình mà bôn ba như vậy, mới nói:

"Nương, nếu không... Chúng ta bỏ đi thôi."

Kiều Thị ngơ ngác nhìn nhi tử, biết hắn đối với Lương Thanh Huyên có bao nhiêu để bụng, bây giờ nói bỏ đi, sợ là vì lo lắng nàng lại bị khinh bỉ. Nhi tử ngoan ngoãn, khiến Kiều Thị vui mừng không ngớt, rưng rưng nói:

"Con yên tâm, nương nhất định sẽ để cho con được toại nguyện."

Giữa lúc Kiều Thị dự định lại một lần nữa đi Khánh Quốc Công phủ thì quý phủ bỗng nhiên có thánh chỉ tứ hôn.

Cảnh Huệ đế tự mình tứ hôn, đem trưởng nữ Lương Thanh Huyên của Khánh Quốc Công hứa gả cho Giang Thừa Ngạn.

Đây là Cảnh Huệ đế tứ hôn nên Khánh Quốc Công phủ bên kia tự nhiên cũng

không có gì để nói, còn Lan thị kia chẳng lẽ lại dám hồ đồ đi kháng chỉ hay sao?

Một đạo thánh chỉ như thế làm Trấn Quốc Công phủ bị bao phủ bởi một tầng mây đen mù mịt, cuối cùng cũng coi như là tan đi.

Giang Diệu nhìn mẫu thân cùng Tam ca dáng dấp vui vẻ, cũng không nhịn được lộ ra nụ cười.

Chuyện này kéo dài một tháng, cuối cùng cũng coi như có kết quả. Chỉ là nàng biết, lấy tâm tư Cảnh Huệ đế thì làm sao không lý do gì mà tứ hôn cho Tam ca nàng, chắc chắn là có người tự mình đề lên Cảnh Huệ đế.

Mà người kia...

Giang Diệu trở về phòng, đem hầu bao màu xanh ngọc thêu tùng trúc tinh xảo được cất giấu ở dưới gối lấy ra.

Lần trước hắn trêu ghẹo nàng, nàng tức giận nên không đưa cho hắn. Bây giờ, nàng lại thiếu nợ hắn một ơn huệ lớn bằng trời mà nàng đều không biết làm thế nào để báo đáp được hắn. Giang Diệu suy nghĩ một chút, vội vàng chạy đến bên bàn đọc sách, chấp bút viết thư, sau đó gọi Bảo Cân, đem phong thư đưa tới, nói:

"Ngươi bí mật đi một chuyến đến Tuyên Vương phủ, nghĩ cách đem thư này giao cho Lục Hà."

Mục lục
Ngày đăng: 30/03/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục