Gửi bài:

Bạn còn nhớ bài hát đấy không?

Trong cuộc đời, chúng ta từng hát rất nhiều bài hát, cũng thích rất nhiều bài hát, có bài nhớ rất rõ, có bài thì quên mất lời, nhưng cũng có những bài ca qua bao năm tháng mà ta vẫn nhớ.

***

Bạn còn nhớ bài hát về ngôi trường thời trung học không?

Rời xa trường lớp đã bao nhiêu năm, ngày họp mặt bạn học cũ tự nhiên có người nhắc đến "Có còn nhớ bài hát về trường chúng ta không?"

Ngại quá, tôi chi còn nhớ một đoạn thôi. Mọi người xúm lại cùng hát, cuối cùng cũng "hợp sức" hát hết được trọn bài.

thời thanh xuân

Ai trong chúng ta cũng từng thuộc những bài hát về trường học của mình như trường thời mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học. Mỗi khi đến ngày hội trường, mọi người tụ họp nhau lại và hát, những lúc đó không có ai rảnh rỗi đi nghiên cứu lời cũng như đi học thuộc lời hát nữa, bởi chúng ta đã thuộc như cháo cả rồi.

Thế mà bao nhiêu năm sau, có lúc nào đó chúng ta cùng ngồi lại nhớ đến những bài hát thuở nào, muốn cùng nhau hát, nhưng chỉ được điệu nhạc, còn đa số lời ca đều đã không nhớ rõ nữa.

Chia tay trường lớp, bước chân vào đời, những khi thất bại, yếu lòng chúng ta tự nhiên lại nhớ về những giai điệu cũ, những ý thơ xưa, đó chẳng phải là những giai điệu về trường cũ sao? Trong những tháng ngày mơ mộng cũ, chúng ta ngày nào cũng từng hát đấy mà. Tự dưng một mình hát lại bài hát cũ, trong lòng cảm thấy bình yên lạ.

Trong cuộc đời, chúng ta từng hát rất nhiều bài hát, cũng thích rất nhiều bài hát, có bài nhớ rất rõ, có bài thì quên mất lời, nhưng cũng có những bài ca qua bao năm tháng mà ta vẫn nhớ. Nhưng bài hát về trường học cũ là mãi mãi. Là mãi mãi vì bài hát đó có thể giúp ta "trị liệu" những vết thương người lớn.

Trích "Tuyển tập tản văn hay" - Trương Tiểu Nhàn

Ngày đăng: 19/12/2012
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
Tôi là Beto
 

Các bậc cao tuổi thường nghĩ chán rồi mới làm. Cũng có thể nghĩ chán rồi chả thèm làm gì hết. Còn ở tuổi của hắn, và của tôi nữa, muốn làm gì là làm ngay. Rồi sau đó mới ngồi ngẫm nghĩ tại sao mình lại làm thế, thường là trong đớn đau và dằn vặt. Để rồi lại quên rất nhanh, thiệt là may. Vì đó là tính bồng bột, người ta nói thế và tôi cũng tin như thế. Cũng như tôi tin rằng đó không chỉ là tính cách của tuổi trẻ, mà còn là phẩm chất của các nhà thơ và các nhà cách mạng

Tôi là Bêtô (Nguyễn Nhật Ánh)

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage