Gửi bài:

Yêu quên cưới, cưới rồi quên yêu

Tôi vẫn nhớ một cuốn sách có lời khuyên các cô gái trẻ đang tuổi yêu, hãy luôn mặc bộ đồ lót lành lặn bên trong bộ quần áo thời trang của bạn.

***

7X mới ngày nào còn là tên gọi của một lứa mới ra đời, vừa sống trong gia đình kiểu cũ vừa phải bôn ba kiếm việc, kiếm tiền trong một xã hội thực sự mới, nhiều nghề còn chưa có tên, nhiều người thậm chí không tin nổi mình sẽ làm việc mà không có "biên chế nhà nước".

Ngoảnh đi ngoảnh lại, lứa 7X chúng tôi giờ đã bước gần ngưỡng cửa của tuổi bốn mươi, gần như điều gì trên đời cũng đã trải qua, đi cũng nhiều, gặp cũng nhiều, tích lũy nhiều mà mất mát cũng không ít. Những khi gặp lại bạn bè cũ, thấy rõ nhất sự chênh lệch giữa những người đã có và chưa có hôn nhân. Đúng hơn là giữa những 7X thảnh thơi chưa từng được cưới và những 7X đang bận bịu gia đình, dường như cách biệt hẳn một thế hệ, cách biệt hai cuộc sống, những quan tâm khác nhau.

hai cuộc sống khác nhau

1. Yêu quên cưới

Tôi có rất nhiều người bạn chưa từng cưới chồng hoặc chưa hề dám cưới vợ. Thực tế, họ vẫn có cuộc sống tình cảm và cuộc sống lứa đôi gia đình hạnh phúc, chỉ là họ chưa đăng ký kết hôn mà thôi. Có người đã sống với người vợ chưa hôn thú thứ hai (!), có người đã bước qua cuộc sống trăng mật với người chồng chưa cưới tới...năm thứ mười.

Tôi rất ngạc nhiên bởi cho đến ngày hôm nay, cuộc sống "ăn cơm trước kẻng" hoặc gọi dễ nghe là "sống thử: dường như chỉ nghe nói nhiều ở giới nghệ sĩ đầy mình cá tính, hoặc ở lứa sinh viên, đến với nhau vì nghèo và ít điều kiện để lựa chọn cho cuộc sống. Tôi chỉ hỏi những người bạn cũ ấy một câu duy nhất: Tại sao các cậu không cưới nhau? Tại sao cậu không cưới cô ấy/ hoặc anh ấy?

Bạn bè tôi thường tránh trả lời câu hỏi ấy. Có thể câu trả lời sẽ làm tổn thương họ hoặc làm tổn thương người họ yêu. Hoặc quá dài.

Tôi thường tò mò hỏi nữa, vậy có yêu nhau không, có ý định gắn bó lâu dài không? Câu này thì tất cả đều gật đầu, nói có.

Tôi lại hỏi lại, vậy nếu thật sự yêu nhau, yêu lâu tới mức như thế, đã sống cùng nhau hoặc đã giữ quan hệ tình cảm và kinh tế y như trách nhiệm của vợ chồng với nhau, chỉ còn thiếu tờ giấy đăng ký kết hôn, vậy tại sao không cưới?

Câu hỏi này y hệt như chất vấn ban đầu của tôi, lẽ dĩ nhiên cũng không ai trả lời thẳng. Trong số những bạn bè tôi quen, chỉ có một đôi sau thời gian "sống thử" đã cưới nhau thật, đó là khi cô vợ mang bầu đứa con đầu lòng. Họ đăng ký kết hôn vì tương lai của đứa con chứ không phải vì bất kỳ điều gì khác.

Không lẽ tờ hôn thú ngày càng mất giá trị, khi những bạn bè tôi, có công ăn việc làm, có thu nhập và học vấn, đã lựa chọn tình yêu chứ không lựa chọn tờ hôn thú? Hay họ yêu nhau lâu quá rồi, lâu tới mức không buồn cưới nhau nữa?

Lần này thì khá nhiều anh bạn tôi đồng ý, bạn tôi nói, sống chung ba bốn năm rồi, cái gì cũng đã biết hết về nhau, ngay cả thói xấu nhất cũng như bộ quần áo rách nhất, vậy thì cưới chỉ còn là thủ tục, thích cưới lúc nào chả đuợc, vì cưới xong cũng chả có gì thay đổi trong cuộc sống cả!

Còn người bạn gái học chung cấp ba với tôi, đã duy trì tình yêu suốt bảy năm trời thì nói, chồng (chưa cưới) của tớ nói y hệt như thế đấy. Sống thế này khác gì đã cưới, mà lúc nào cũng ở trong tuần trăng mật, chưa có gì chắc chắn nên tớ cũng không dám sinh con, nhưng ông ấy cũng thấy như thế lại rất thuận lợi cho sự nghiệp phát triển, tiệc tùng buổi tối đưa vợ đi cũng không bận bịu gì, nên chính ông ấy cũng cho rằng, kết hôn là thủ tục sẽ làm vào lúc chẳng đặng đừng.

Tôi rất muốn hỏi lúc chẳng đặng đừng là lúc nào? Bạn tôi chỉ kể thêm, người yêu bạn bây giờ, ngay từ thời sinh viên đã sống chung với bạn gái suốt ba năm, thế mà rồi sau còn bỏ, chỉ vì cô kia không đợi được, ra trường cứ đòi cưới, rồi cuối cùng bỏ đi lấy chồng. Còn bạn tôi, bạn tôi không đợi đám cưới.

Tôi hỏi tại sao, cô bạn nói, gia đình cô cũng luôn gây sức ép nặng nề, nhưng hiếm gì gia đình lục đục bất hạnh, hiếm gì những đứa con sinh ra không đuợc bố nó đoái hoài, cưới mà chấm hết thì thà không cưới mà hạnh phúc còn hơn. Mà mình là phụ nữ có học vấn, có hiểu biết, tự chủ độc lập, chỉ cần chồng mình bớt yêu đi một chút, thờ ơ một chút là mình đã đau khổ. Có những người, không cưới mới là có trách nhiệm với đời mình. Cho dù miệng lưỡi thế gian cũng cay nghiệt lắm - cô công nhận! Và thực ra bạn tôi cũng muốn có được... một bộ ảnh cưới đẹp lung linh, muốn lắm chứ!

Ông xã của bạn tôi đi tới, mỉm cười, nói đùa rằng, trên tay em cũng đã có chiếc nhẫn kim cương của anh, em vẫn còn cảm thấy thiếu hay sao? Nếu anh và em cưới nhau bảy năm rồi, thì liệu ngày hôm nay em có yêu anh như thế này không, hay lúc đó em sẽ ngồi nói kể tội chồng và than vãn gia đình?

hôn nhân

2. Cưới quên yêu

Đó là sự thật. Người vợ sau đám cưới bảy năm sẽ ngồi khen con và chê chồng giữa đám bạn bè, như tôi và lũ bạn đàn bà cùng lớp cũ, chứ khó có thể như cô bạn tôi - thon thả xinh đẹp và hạnh phúc trong tuần trăng mật lứa đôi.

Thật khó nói được những gì chúng ta được và mất từ trong hôn nhân. Có nhiều người sau đám cưới mới được nhìn thấy toàn bộ thân thể người yêu, cũng như nhận ra toàn bộ cuộc sống thật đời thường của người mình vẫn yêu.

Tôi vẫn nhớ một cuốn sách có lời khuyên các cô gái trẻ đang tuổi yêu, hãy luôn mặc bộ đồ lót lành lặn bên trong bộ quần áo thời trang của bạn. Bởi biết đâu, bạn sẽ gặp người đàn ông bạn yêu tối nay và... sẽ cởi đồ trước mặt chàng. Mà không gì làm chúng ta vỡ mộng thê thảm hơn việc, phát hiện đằng sau vẻ đẹp đẽ hấp dẫn, cô ấy (hay anh ấy) thực ra có một vết thủng trên quần đùi, hoặc một chiếc áo lót ố vàng cũ kỹ.

Hôn nhân thực chất là một cuộc cởi đồ toàn diện, cả về tính cách, thói quen sống lẫn kinh tế. Sau cưới, người đàn ông và người đàn bà sẽ trần trụi trước nhau, khôns phải chỉ khi tắt đèn trong phòng ngủ. Và những ngõ ngách của cuộc sống khi bị phơi trần ra, không còn thơ mộng như lúc ta chỉ gặp nhau đôi phút trong ngày, uống cùng một tách cà phê, trao cùng nhau một nụ hôn, rồi ai về nhà người nấy.

Cưới rồi, quên yêu là vì thế. Và tất cả những bạn bè cũ chúng tôi, lứa đã chồng con hay vợ con đuề huề đều ít nhiều trở thành nhân chứng cho điều đó. Không phải vì tình yêu không quan trọng trong cuộc sống gia đình, mà là vì chúng ta phải nhớ quá nhiều nghĩa vụ, mà quên dành ra thời gian hôn nhau.

Trang Hạ

Ngày đăng: 30/11/-0001
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nếu dễ dàng
 

Nếu dễ dàng thì chẳng ai gọi đó là ước mơ nữa...

Yaiba

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage