Gửi bài:

Tập 7 - Chương 12 - Mùa đông ấm cúng

Suốt những ngày mùa thu dễ chịu, Laura và Carrie hết sức bận rộn. Buổi sáng các cô giúp làm mọi công việc thường lệ và ăn điểm tâm. Sau đó, các cô chất đầy món ăn trưa vào chiếc xô, thay quần áo và hối hả vượt qua một dặm đường tới trường học ở thị trấn. Sau buổi học các cô vội vã trở về vì còn rất nhiều việc nhà cần làm cho tới lúc trời tối.

Ngày Thứ Bảy được dành trọn cho công việc nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng để chuyển về sống trong thị trấn. Laura và Carrie lo lượm khoai trong lúc Bố đào lên. Các cô cũng giúp Bố cắt củ cải, chất đống lên xe rồi giúp nhổ cà-rốt, hành, củ cải đường. Các cô gom tiếp cà chua và đào dây. Đào dây mọc thành những bụi dày lá thấp lè tè. Trên những cọng phía dưới các tán lá rộng treo đầy những hình quả chuông sáu góc màu xám nhạt mỏng hơn giấy và phía trong mỗi quả chuông là một trái tròn mọng nước vàng óng căng phồng. Những trái cà tím được bao kín trong một lớp vỏ bọc màu nâu hung. Khi lớp vỏ bọc tróc ra thì ở đó lộ rõ một trái cà màu tím nhạt lớn hơn trái đào dây nhưng nhỏ hơn trái cà chua đỏ luôn khoe màu sáng rỡ.

Suốt ngày, khi các cô gái tới trường, Mẹ lo làm mứt với những trái cà màu đỏ, màu tím cùng những trái đào dây vàng óng. Những trái cà chua còn xanh vì không kịp chín thì Mẹ ngâm giấm. Ngôi nhà ngào ngạt mùi mứt ngọt ngào và đầy mùa chua của trái cây ngâm giấm.

Bố hài lòng nói:

- Lần này chuyển về thị trấn, mình sẽ mang theo thứa ăn. Mình cũng cần chuyển sớm. Bố không muốn sẽ bị một trận bão tháng Mười khác nhốt trong căn nhà nhỏ vách ván mỏng manh này.

Laura nói:

- Mùa đông này sẽ không khắc nghiệt như mùa đông vừa rồi. Thời tiết có vẻ khác hẳn.

Bố đồng ý:

- Ừ, giống như mùa đông này không khó khăn cũng không đến sớm, nhưng lúc này Bố vẫn muốn lo sẵn sàng hết.

Bố chở rơm và cây bắp khô về chất đống gần những đống cỏ khô trong thị trấn. Bố chở khoai tây, củ cải, củ cải đường, cà-rốt dồn vào trong kho chứa đồ của ngôi nhà phố. Rồi mọi người tíu tít cho tới khuya vào một buổi tối Thứ Hai khi Laura và Carrie giúp Mẹ đóng gói quần áo, chén đĩa, sách vở. Đó là lúc mà Laura khám phá ra một điều bí mật. Cô đang quì gối nhấc chiếc áo lạnh khỏi ngăn kéo của Mẹ dưới đáy tủ thì chợt cảm thấy có một vật cứng dưới lớp flanen màu đỏ. Cô cầm lên tay và lôi ra một cuốn sách. Đó là một cuốn sách còn mới nguyên, bìa bọc rất đẹp bằng vải xanh lá cây với một mẫu hoa mạ vàng ép lên. Mép các trang giấy láng, thẳng trông giống như bằng vàng. Trên bìa có hai chữ kiểu lạ uốn cong một cách dễ thương THƠ TENNYSON.

Laura vô cùng sửng sốt và kinh ngạc vì cuốn sách đẹp lộng lẫy này lại ẩn kín giữa những lớp flanen và gần như cô đã bỏ rơi nó. Bây giờ nó đang mở ra trên bàn tay cô. Dưới ánh đèn, những trang giấy mới tinh khôi trải rộng, mỗi trang đều hết sức cuốn hút với những chữ in thật sáng sủa bằng một mẫu chữ tuyệt hảo chưa hề được đọc tới. Những đường kẻ thẳng mỏng manh màu đỏ bọc kín mỗi ô chữ hình chữ nhật tựa hồ đó là một kho tàng và phía ngoài những đường kẻ là lề giấy trắng muốt. Gần cuối trang giấy bên trái là một dòng chữ ngắn in đậm hơn: Những Kẻ ăn Đào Tiên. Chữ đầu tiên hiện lên ngay dưới hàng chữ đậm là"Can đảm lên!". Laura nín thở đọc:

"Can đảm lên!"Chàng chỉ về hướng đất

"Sóng vươn cao cuốn ta tới bờ kia"

Vào buổi chiều họ đặt chân lên bến

Thời gian như ngưng lại chẳng muốn đi

Khắp bãi biển im lìm trong chìm lắng

Gió lững lờ quanh quất giữa đê mê

Trên thung lũng vầng trăng tròn lặng lẽ

Giống hệt như ..."

Laura kinh hoảng ngưng lại. Đột nhiên cô nhận ra mình đang làm điều gì. Chắc hẳn cuốn sách do Mẹ giấu và Laura không được quyền đọc. Cô vội nhắm mắt và gấp ngay sách lại. Gần như cô có thể làm hơn cái việc không chỉ đọc thêm một chữ mà là đọc hết tới cuối dòng. Nhưng cô biết là cô không thể nhượng bộ một bước nhỏ đối với sự cám dỗ. Cô đặt cuốn sách vào đúng chỗ của nó giữa những lớp flanen đỏ, bỏ trả vào ngăn kéo, đóng ngăn kéo lại và mở chiếc ngăn kéo phía trên. Rồi cô không biết làm gì nữa. Cô nghĩ nên thú thực với Mẹ về điều mình đã làm. Nhưng ngay lập tức cô lại thấy việc Mẹ giấu cuốn sách hẳn để tạo một điều bất ngờ. Tim cô đập dồn dập trong lúc cô nghĩ rất nhanh rằng chắc Bố Mẹ đã mua cuốn sách ở Vinton, Iowa và dành làm quà Giáng Sinh. Một cuốn sách phong phú và tuyệt vời như vậy, một tập thơ, chỉ có thể là quà Giáng Sinh. Và ở trong nhà lúc này, Laura là cô gái lớn nhất nên món quà Giáng Sinh kia hẳn sẽ dành cho cô! Nếu thú thực với Mẹ thì sẽ phá vỡ niềm vui của Bố Mẹ trong ngày Giáng Sinh mà Bố Mẹ đang trông ngóng. Như thế Bố Mẹ sẽ vô cùng thất vọng. Thời gian có vẻ như rất dài từ lúc Laura thấy cuốn sách dù trên thực tế chỉ là một khoảnh khắc.

Mẹ đang lật đật bước vào và nói:

- Mẹ sẽ làm nốt công việc ở đây, Laura. Con đi ngủ đi, khuya rồi.

Laura đáp:

- Dạ, thưa Mẹ.

Cô biết Mẹ đang ngại cô mở chiếc ngăn kéo phía dưới và kiếm thấy cuốn sách. Từ lâu cô không bao giờ giấu Mẹ điều gì nhưng lúc này cô không nói tiếng nào.

Giờ tan học hôm sau, cô và Carrie không còn phải cuốc bộ trên khoảng đường dài trở về căn nhà ở trại. Các cô chỉ cần tới ngôi nhà phố của Bố ở góc phố Second và phố Main. Bố Mẹ đã chuyển về trú đông trong thị trấn. Lò và tủ chén đã được đặt trong bếp. Trên gác, những chiếc giường đã kê xong dưới khung mái ván nghiêng với mền gối chất đống trên các tấm nệm rơm căng phồng. Dọn dẹp giường là tất cả công việc mà Mẹ dành lại cho Laura và Carrie. Và Laura tin chắc rằng cuốn sách Giáng Sinh, tập thơ Tennyson, đã được giấu trong ngăn kéo bàn của Mẹ. Tất nhiên cô không kiếm để coi.

Tuy vậy, cứ mỗi lần nhìn chiếc bàn, cô lại không thể không nghĩ tới câu thơ:

Trên thung lũng vầng trăng tròn lặng lẽ

Giống hệt như ...

Như cái gì? Cô cần chờ tới ngày Giáng Sinh để biết rõ phần còn lại của bài thơ dễ thương kia.

"Can đảm lên!" Chàng chỉ về hướng đất,

"Sóng vươn cao cuốn ta tới bờ kia"

Vào buổi chiều họ đặt chân lên bến

Thời gian như ngưng lại chẳng muốn đi

Nhưng đối với Laura hình như ngày Giáng Sinh đã không tới sớm.

Ở tầng dưới Mẹ đã dọn dẹp xong gian phòng lớn gọn gàng thoải mái. Chiếc lò sưởi được đánh bóng, những tấm màn cửa sổ đã được treo và những tấm nệm chùi chân đang nằm trên mặt sàn nhà được quét sạch. Hai chiếc ghế đu đặt trong một góc nhà đầy nắng nhưng chiếc ghế của Mary bỏ trống.

Laura thường thấy nhớ Mary nhiều tới nỗi nhức nhối. Nhưng không hay gì khi nói ra điều đó. Mary đã ở trong trường học là nơi mà cô thường ước ao được tới. Một giáo viên đã viết thư cho Bố báo tin Mary khỏe mạnh, tiến bộ rất nhanh và không bao lâu nữa sẽ có thể tự viết thư. Cho nên không một ai nhắc nhở tới nỗi trống vắng mà mỗi người đều cảm thấy trong lúc này. Lặng lẽ và vui vẻ tất cả lo nấu bữa ăn tối, bầy bàn ăn và chính Mẹ không biết rằng Mẹ đã thở dài khi lên tiếng:

- Tốt lắm, mình sẽ hoàn toàn thoải mái trong mùa đông.

Bố nói:

- Đúng, lần này mình đã chuẩn bị đầy đủ.

Họ không phải những người duy nhất đã sẵn sàng. Mọi người trong thị trấn đều đang chuẩn bị. Than gom đống khắp trong xưởng gỗ còn các nhà buôn thì nhồi chặt thực phẩm vào kho. Nhà máy xay chất đầy bột và lúa mì chứa sẵn trong các thùng lớn. Bố hể hả:

- Mình sẽ có than để đốt và mọi thứ thực phẩm để ăn trọn mùa đông ngay cả khi xe lửa không thể tới được. Thật thoải mái khi cảm thấy an toàn và sung túc với mức thực phẩm và chất đốt đầy đủ đến nỗi không cần nghĩ đến chuyện đói, lạnh.

Laura nhớ những cuộc đi bộ dài tới trường và trở về. Cô luôn thích thú với những cuộc đi đó. Nhưng lúc này không còn những buổi sáng tất bật kể từ khi cô không còn lo công việc thường lệ trong nhà. Bố không phải lo công việc trại nữa nên đã làm hết mọi việc. Và những đoạn đường ngắn hơn rất tốt đối với Carrie. Bố Mẹ và Laura rất lo ngại cho Carrie. Cô luôn yếu ớt và không hồi sức nổi từ sau mùa đông khắc nghiệt vừa qua. Cả nhà dành làm mọi thứ chỉ giao cho cô những việc nhà nhẹ nhất và Mẹ luôn lo cho cô có những món ăn ngon miệng nhất. Tuy thế cô vẫn gầy yếu, xanh xao và còi cọc so với tuổi của mình. Trên khuôn mặt gầy vêu của cô chỉ có hai con mắt quá lớn. Thường thường vào buổi sáng, dù chỉ đi bộ một dặm đường và được Laura mang hết sách vở, Carrie vẫn rất mệt trước khi tới trường. Thỉnh thoảng cô còn bị nhức đầu tới mức không thể trả bài nổi. Sống trong thị trấn sẽ dễ dàng hơn. Chắc chắn điều này sẽ rất tốt cho Carrie.

Mục lục
Ngày đăng: 03/07/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Farkle King - Game Xúc Xắc thử thách con tim

Mục lục