Gửi bài:

Chương 16

Vậy là "Hà Chi Châu" phiên bản Cao Viên Viên đã ra lò, anh cắt tóc hài lòng muốn chụp chung với Hà Chi Châu một bức làm kỉ niệm nhưng lại bị anh phiền não cự tuyệt. Anh nhìn "Mình" qua gương, dáng vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, hơn nữa mỗi buổi sáng cũng cũng không cần bận tâm về vấn đề chải đầu nữa, nhưng khi anh nhìn vào Thẩm Hi ở sau lưng mình thì tâm tình có chút phức tạp, lần đầu tiên thấy hoài nghi bản thân có phải đã quá xúc động rồi hay không.

Từ cửa hiệu cắt tóc ra ngoài, Thẩm Hi sải những bước chân dài đi ở phía trước, Hà Chi Châu kéo cô lại, hỏi: "Cô đi đâu vậy?"

Thẩm Hi liền quay đầu lại cắn răng nghiến lợi trả lời: " Đi về cạo lông nách!"

Thế là mọi cảm giác tội lỗi của Hà Chi Châu mới vừa dâng lên đều bị câu nói này phủi một phát sạch bách.

Giữa Học viện Sư Phạm và đại học S có một khu phố buôn bán sầm uất, hai bên phần lớn là cửa hàng ăn uống, nhưng mỗi khi đến gần tối thì hai bên vỉa hè cơ hồ bày đầy các gian hàng, chủ yếu phục vụ nhu cầu cho rất nhiều sinh viên của hai trường.

Hà Chi châu ở trên đường nhìn thấy Hầu Tử và Tráng Hán, trong tay hai người bọn họ xách rất nhiều túi mua hàng, tất cả đều là nhãn hiệu của con trai.

Hầu Tử đưa tay chào anh: "Hi, Thẩm mỹ nhân!"

Hà Chi Châu đi tới chỗ bọn họ, lên tiếng chào: "Đã lâu không gặp."

Hầu Tử liền nháy nháy mắt đáp: "Cũng biết lâu rồi sao, anh Hầu Tử vẫn luôn mong ngóng em, em không để ý tới lão Tam thì cũng coi như xong, nhưng sao lại ném cả anh Hầu Tử ra sau đầu thế."

Hà Chi Châu liền cười cười không đáp, thật là biết cách nịnh nọt.

Tráng Hán liền tiếp lời: "Hi Hi, em cắt tóc à?"

Hà Chi Châu liền gật đầu đáp: "Trời nóng quá."

Hầu Tử cũng hiểu hiểu gật đầu: "Ngày hôm qua anh cũng muốn đi cắt tóc, nhưng lão đại nói anh để đầu đinh không hợp, nên liền thôi."

"Lão đại" trong miệng bọn họ chắc chính là Thẩm Hi, Hà Chi Châu liếc nhìn quần áo trên người Hầu Tử và Tráng Hán không cần suy nghĩ cũng biết nó xuất từ tay của cô ấy rồi. Xem ra cô nàng muốn đem toàn bộ con trai trong phòng 921 cải tạo thành con gái hết lượt?

Tầm mắt của Hà Chi Châu dừng ở cái quần soóc của Hầu Tử và Tráng Hán đang mặc, trước kia bọn họ cũng giống anh không mặc những loại quần này đi ra đường, cảm thấy như vậy không được đàn ông lắm. Hiện tại thì thế nào, Hầu Tử thì mặc quần màu vàng còn Tráng Hán thì còn mặc cả màu hồng .

Đúng là không có tiền đồ! Hà Chi Châu lại dâng lên cơn tức, nhưng cũng may gặp được bọn họ ở đây phải tranh thủ thăm dò ít chuyện: "Vào đâu đó uống gì đi." Anh nói xong liền đi thẳng về phía trước.

"Được!" Hầu Tử và Tráng Hán cũng rất thích ý này. Chỉ là mấy ngày không gặp mà cô nhóc này đã biến thành nữ vương rồi sao! Hai người đưa mắt nhìn nhau rồi vội vàng đuổi theo.

Vừa vặn bên đường có một quán trà, Hầu Tử chủ động mời khách, anh biết Thẩm Hi thích uống trà chanh, nên liền gọi ngay cho cô một ly trà chanh mát lạnh.

Trong mắt Hà Chi Châu thoáng qua một tia khổ sở, nói với nhân viên phục vụ: "Không uống đá, cho trà nóng nóng đi."

Tráng Hán lập tức hiểu nguyên do, liền cười lên "Ha ha".

Hà Chi Châu chọn một cái bàn rồi ngồi xuống, Hầu Tử và Tráng Hán cũng ngồi theo, nở nụ cười thân thiết hỏi: "Thẩm mỹ nhân, em và lão Tam thế nào rồi?"

Hà Chi Châu nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Thế nào, các anh rất quan tâm sao?"

Cái giọng này. . . . . .sao lại giống y như lão đại ngày trước vậy! Tráng Hán vừa cười vừa nói: "Không phải là quan tâm đến em sao."

"Cảm ơn." Hà Chi Châu nhấp một ngụm trà nóng, hỏi thẳng vào vấn đề mình quan tâm nhất: "Trong phòng của các anh. . . . . . Hà Chi Châu gần đây như thế nào?"

Hầu Tử nghe "Thẩm Hi" đặt câu hỏi như thế, trong lòng liền gióng lên một hồi chuông "Gì thế này", chẳng lẽ Thẩm mỹ nhân thật sự đã để ý lão đại? Mà Tráng Hán thì lại không có đạo đức!@#$%$@, trực tiếp bán bạn cầu vinh, sau khi uống một hớp bia đá liền nói: "Thẩm mỹ nhân, em đừng nhìn lão đại lạnh lùng cao quý mà nghĩ là Nam Thần, cậu ấy cũng có lúc yếu đuối, hơn nữa gần đây lại còn đặc biệt nhiều."

"Lúc yếu đuối?" trong lòng Hà Chi Châu dâng lên dự cảm không tốt, nhàn nhạt mở miệng: "Anh nói thử xem."

Tráng Hán nhíu mày, có chút không được tự nhiên: "Ngay tối hôm qua, lão đại còn len lén trốn ở trong chăn khóc thầm đấy. . . . . ."

"Trốn ở trong chăn khóc?! Sao lại khóc chứ?" Hà Chi Châu chợt đặt cốc trà chanh trong tay xuống, "Cộp" một tiếng, khí thế lập tức liền dâng cao.

Hầu Tử ra mặt giải thích: "Lão đại đọc một cuốn tiểu thuyết, cảm xúc có chút mất khống chế."

"Ha ha." Hà Chi Châu liền cười nhạt không có gì có thể nói thêm nữa. Vì vậy anh liền đứng lên tạm biệt: "Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại."

"Hẹn gặp lại. . . . . ." Hầu Tử và Tráng Hán có chút không phản ứng kịp, quay đầu lại nhìn liền thấy —— Thẩm mỹ nhân còn chưa đi ra thì Lâm Dục Đường đã bước vào rồi, hơn nữa không phải đi một mình mà bên cạnh còn dắt theo một cô gái nhỏ đeo kính.

Sẽ không cẩu huyết như vậy chứ?

Hà Chi Châu thấy Lâm Dục Đường, vốn định lên tiếng chào, thì đã bị cô gái bên cạnh cậu ta bên cạnh kéo lại: "Chào Hi Hi, thật là khéo quá !"

Hà Chi Châu mím môi, nhìn về phía Lâm Dục Đường. Lâm Dục Đường cũng nhìn anh, môi khẽ động hỏi: "Thẩm Hi, em cắt tóc?"

Hà Chi Châu chỉ gật đầu thay cho câu trả lời. Rồi vỗ vỗ vào vai Lâm Dục Đường , tiếp tục cất bước đi ra ngoài.

"Mái tóc này em đã nuôi tám năm đấy." Lâm Dục Đường đột nhiên xoay người, nhắc nhở một sự thật.

Hà Chi Châu cau mày lại, dùng giọng nói sóng nước chẳng xao đặc trưng của mình đáp lại: "Tám năm thì sao, tóc dài phải cắt đi là chuyện thường, cắt cái cũ đi thì cái mới mới mọc ra chứ."

Lâm Dục Đường im lặng không đáp, anh có muốn tức giận, thì cũng như đấm vào bịch bông mà thôi, có lực nhưng không phát ra được. Anh thật không ngờ Thẩm Hi sẽ nói như vậy, hơn nữa còn dùng nó để vạch rõ giới hạn giữa bọn họ.

"Bao giờ tóc em dài tới eo, thì có thể làm đám cưới được rồi." Năm ngoái Thẩm Hi vẫn còn ở bên cạnh anh nói những lời này cơ đấy. Lâm Dục Đường cố gắng che giấu tâm tình, giới thiệu cho Hầu Tử và Tráng Hán cô bạn bên cạnh: "Đây là Lăng Triều Tịch, là bạn cùng lớp cấp ba của tôi, lần này tới đại học S tham gia cuộc thi hùng biện giữa các trường đại học trong cả nước."

"À, hoan nghênh, hoan nghênh." Hầu Tử liền lập tức ứng phó đôi câu.

Tráng Hán mời Lăng Triều Tịch ngồi xuống, lịch sự gọi đồ uống cho cô ta.

"Các bạn đừng quá khách sáo." Lăng Triều Tịch cười nói tiếp: "Không biết các bạn có thích ăn cay hay không, tôi có mang theo một ít đặc sản của thành phố W đến làm quà."

"Thích, thích." Hầu Tử và Tráng Hán liên tục gật đầu, trong đầu lại nhảy ra một câu —— cô gái này thật là lợi hại.

——

Tám năm, tám năm dài bao nhiêu chứ?

Tâm tình trầm tĩnh của Hà Chi Châu đã bị câu "Tám năm" của Lâm Dục Đường làm cho rối loạn rồi, trong lòng giống như bị rắc một lọ hạt tiêu cay xè, bỏng rát vậy. Anh gọi điện cho Thẩm Hi nhưng không có ai nghe. Anh liền cúp điện thoại, đến một cửa hàng ăn vặt mua mấy thỏi chocolate rồi đi ra ngoài.

Cuối cùng, anh đã tìm được Thẩm Hi ở sân tập số ba của trường S, lúc anh tìm được thì trăng đã treo trên đầu liễu rồi, màn đêm dần dần bao phủ khắp sân tập. Bốn phía đều là bóng cây nặng nề, tầng tầng lớp lớp lá cây đung đưa khe khẽ trong giógiống như muốn tạo một bầu không gian tĩnh lặng, trầm lắng tách biệt với hẳn bên ngoài.

Làn gió đêm mát mẻ, trong không khí phảng phất mùi hương thơm dìu dịu của hoa mộc lan. Những đám mây trên bầu trời chậm rãi chuyển động, làm ánh trăng cũng di động theo.

Hà Chi Châu cầm chocolate đi tới trước mặt Thẩm Hi, lên tiếng hỏi: "Chạy bộ?"

Có mắt mà không nhìn thấy sao! Thẩm Hi chậm rãi dừng bước lại, một lát sau mới quay đầu, cất giọng nói: "Ái chà, đây không phải là Thẩm Hi hoa khôi của học viện bên cạnh sao? Vừa cắt tóc nên nhất thời không nhận ra!"

"Hừm." Hà Chi Châu hừ nhẹ một tiếng, lành lạnh hỏi ngược lại:"Trở nên xinh đẹp hơn hay là xấu đi?"

Người này thật là! Cũng biết cô không thể nói mình xấu xí được nên mới hỏi vậy. Thẩm Hi không tình nguyện liếc anh nói: "Chỉ có thể nói khí chất xinh đẹp trời sinh đã có thôi."

Khóe môi của Hà Chi Châu không tự chủ cong lên, anh nghĩ mình tới đây là để xin lỗi, chỉ là nhất thời không biết mở miệng thế nào, liền đem mấy thanh chocolate trong tay đưa ra: "Cho cô cái này."

"Anh điên rồi sao, buổi tối mà ăn cái này thì chạy làm sao." Thẩm Hi khoa trương nói.

Hà Chi Châu bình tĩnh đáp: "Không việc gì, ăn đi."

"Được rồi, nhưng chờ tôi chạy xong đã, còn ba vòng nữa mới xong." Thẩm Hi liền nói.

Hà Chi Châu đút một tay vào túi: "Không việc gì đâu, không cần chạy nữa."

Người này sao đột nhiên lại dễ tính thế? Thẩm Hi nghi ngờ quay sang nhìn Hà Chi Châu, cứ có cảm giác có gì đó không đúng, sau đó liền đưa tay vỗ lên vai anh: "Tôi tuy học không tốt, đầu óc cũng không thông minh, nhưng anh đừng có mà lừa phỉnh tôi. Tôi chính là người coi trọng chữ tín, nếu đã hứa mỗi ngày chạy mười cây số, thì cũng sẽ không ít đi một phân nào đâu . . . . . Cho nên anh đừng quên dưỡng da đấy. . . . . ."

Nói một tràng xong, trọng điểm vẫn là dưỡng da. Hà Chi Châu có chút không kiên nhẫn nói: "Được rồi, không quên đâu."

Thẩm Hi nhoẻn miệng cười, sau đó vô cùng có thành ý mời Hà Chi Châu: "Muốn cùng chạy không?"

Hà Chi Châu nhàn nhạt cự tuyệt: "Hiện tại không tiện vận động."

"Thật xin lỗi!" Thẩm Hi vội vàng cúi người xuống nói tiếp: " Anh Hà, tôi đã khiến anh phải cực khổ rồi, nên tôi sẽ chạy

Bộ coi như tạ tội vậy." Nói xong, liền vui vẻ chạy tiếp mấy mét.

Hà Chi Châu mỉm cười, có chút vui mừng, kết quả là khóe môi còn chưa kịp nhếch lên thì liền nhìn thấy Thẩm Hi vừa chạy được khoảng mười mét đột nhiên lắc lắc mông, sau đó lại làm động tác của một đại lực sĩ.

Hà Chi Châu nhìn thấy liền muốn bốc hỏa rồi, hận không thể đá một cú, Thẩm Hi trong lòng cũng thầm nghĩ nếu bây giờ cô ở trước mặt anh khẳng định sẽ bị đánh là cái chắc, liền bỏ chạy thật xa, đồng thời không quên quay đầu lại giơ nắm đấm lên, tỏ vẻ thật muốn đánh người!

Hà Chi Châu tuy tức nhưng ngược lại bật cười.

---

Bên ngoài sân tập là từng bậc thềm bằng đá cao thấp, Hà Chi Châu ngồi lên trên đó chờ Thẩm Hi, Thẩm Hi chạy chưa xong ba vòng còn lại đã mệt thở hổn hển rồi, cô khom lưng leo lên bậc thềm, không lập tức ngồi xuống ngay mà làm vài động tác thả lỏng..., Hà Chi Châu nhìn thấy thế huyệt thái dương tự động giật giật.

"Về chuyện cắt tóc, thật xin lỗi, không biết cô đã nuôi lâu như vậy."Hà Chi Châu nói xin lỗi tuy giọng vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng trong đó vẫn ẩn chứa thành ý.

Thẩm Hi lập tức sửng sốt, sau đó khoát khoát tay áo, chẳng hề để ý: "Thật ra thì từ lâu rồi, tôi vẫn muốn thử để tóc ngắn xem như thế nào, nhưng lại không nỡ, cũng may có anh đã thỏa mãn mong muốn nhiều năm qua của tôi."

Cô ngược lại lại quay sang an ủi anh sao? Hà Chi Châu không lên tiếng, chỉ nhíu mày nhìn Thẩm Hi chăm chăm, tâm tình trầm tĩnh lại lặng lẽ dịu dàng đi nhiều.

"Tuần này, chúng ta không đi Thanh Đảo được, để tuần sau thôi." Hà Chi Châu mở miệng nói: "Nếu như phải xuống nước, thì không được tiện lắm."

Thẩm Hi nhìn Hà Chi Châu hỏi: "Anh có biện pháp rồi hả?"

Hà Chi Châu lại lạnh nhạt đáp: "Biện pháp đều đã kiểm tra xong, nếu như thực bất đắc dĩ mà không được thì vẫn còn có phẫu thuật chuyển giới nữa mà."

"Ha ha ha."Thẩm Hi cười lên như điên, lần đầu tiên cô có thể vui vẻ cùng nói chuyện phiếm với Hà Chi Châu như thế.Sân tập lục tục có người chạy qua, có người tò mò quay đầu lại quan sát cô và Hà Chi Châu. Thấy thế cô liền thở dài nói với anh: "Tôi cảm thấy chúng ta cứ tiếp tục mãi như thế này cũng không được, sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện, lúc đó lại càng phiền toái hơn."

Hà Chi Châu khẽ "Ừ" một tiếng, rốt cuộc cô cũng nghĩ tới những vấn đề này rồi.

"Chẳng qua tôi có một biện pháp."Thẩm Hi lập tức quay đầu nhìn Hà Chi Châu nói.

Tuy Hà Chi Châu không ôm hy vọng gì, nhưng vẫn nguyện ý lắng nghe.

Thẩm Hi nhíu mày không để ý gì liền nói ngay ra miệng: "Chúng ta giả vờ hẹn hò với nhau, như vậy việc thường xuyên ở cùng nhau sẽ hợp thức hóa hơn, không bị ai dòm ngó nữa."

Hà Chi Châu chỉ cười cười, không nói gì.

"Đáng tiếc là tôi đã có Đường Đường rồi!"Thẩm Hi tiếc nuối nói tiếp.

Hà Chi Châu đứng lên bảo: "Được rồi, cứ đi về trước đã."

Thẩm Hi phủi mông đứng lên, không quên đòi thứ Hà Chi Châu đang cầm trong tay: "Đưa chocolate cho tôi."

---

Thẩm Hi cầm chocolate trở về túc xá, vừa đẩy ra cửa phòng ra, vừa nói với mọi người: "Tôi mời các cậu ăn chocolate này – à, lão Tam đâu rồi, sao lại không thấy?"

Tráng Hán đi tới, bóc một thanh chocolate ném vào trong miệng: "Không phải cái cô Lăng Triều Tịch kia tới rồi sao, lão Tam đi sắp xếp chỗ ở cho cô ta."

Trong miệng Thẩm Hi chỉ còn có nửa thanh chocolate, không cẩn thận liền nuốt xuống, nghẹn tắc ở cổ.

"Đúng rồi, lão đại, cậu có thích ăn cay không, Lăng Triều Tịch tặng cho phòng chúng ta đấy...." Hầu Tử giơ túi quà lên trình bày.

Thẩm Hi lắc đầu từ chối: "Không ăn."

Chín giờ tối, Thẩm Hi ngồi ở trên giường lên tiếng hỏi: "Sao Lão Tam vẫn chưa về nhỉ?"

Lúc mười giờ, Thẩm Hi nói với Hầu Tử: "Hầu Tử, cậu gọi điện thoại cho Lâm Dục Đường, xem cậu ta có chuyện không mà giờ này vẫn còn chưa về."

Mười một giờ, Thẩm Hi lại nói với Tráng Hán: "Rốt cuộc Lâm Dục Đường có trở về không?"

Tráng Hán đang chuẩn bị trèo lên giường, thì "Ting" một tiếng, điện thoại di động báo có tin nhắn. Anh liền nói với người đang ngồi trên giường vô cùng quan tâm đến việc lão Tam có trở vềkhông kia: "Lão đại, lão Tam gọi nhắn tin nói tối nay cậu ấy không về đâu."

"Ừ" Thẩm Hi bình tĩnh đáp một tiếng, rốt cuộc cô có thể "an tâm" đi ngủ rồi.

Sáng hôm sau, Lâm Dục Đường mới trở về ký túc.

Thẩm Hi không thèm nhìn anh, đi thẳng ra cửa, ở trong rừng cây nhỏ gọi điện thoại cho Hà Chi Châu: "Anh Hà, chúng ta giả vờ hẹn hò luôn thôi."

Hà Chi Châu: "...."

Thẩm Hi hít một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp: "Chỉ là anh chờ tôi thêm một canh giờ nữa đã, trước tiên tôi phải đi chia tay với Lâm Dục Đường. Có thế chúng ta quen biết nhau mới có thể quang minh chính đại danh chính ngôn thuận được, không sợ người ta bàn ra tán vào!"

Ngày đăng: 24/10/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...