Gửi bài:

Chương 200 - Ai cũng không gặp

Rốt cuộc là ai giết ta?

Ánh mắt sắc bén, khiến cho ba người đều nhất thời không thể mở miệng, chúc quang (ánh nến) nhẹ nhàng chớp động, tạo thành ba đạo thân ảnh thật dài, loang lổ chớp lên.

"Ngân Nhi......" đôi mắt dài nhỏ của Mẫn Hách khinh liễm, mở miệng đầu tiên, lập tức bị một đôi mắt hạnh lãnh trừng, lời muốn nói lại nuốt trở lại trong miệng.

"Ngân Nhi đã chết." thanh âm của nàng khẽ run, có thể giải thoát hoàn toàn khỏi cơn ác mộng,"Ngay lúc hai thanh kiếm cùng thuật pháp lao đến, trơ mắt nhìn máu tươi văng khắp nơi, sau đó chết đi, trên đời này đã không còn Ngân Nhi!" Vì sao, lại trở về, nàng không cần, không cần....vì sao còn trở lại, vì sao không thể quên đi!

Tất cả mọi người, đều đã thương mình, từ người mình hận nhất, cho đến người lúc nào cũng mở cũng miệng nói yêu mình, này, thật sự là một chuyện đáng chê cười!

"Y Y, nàng đừng kích động, hãy nghe ta nói......" Khâu Trạch cầm ti quyên, muốn chà lau mồ hôi trên mặt nàng, lại bị một bàn tay hất ra, hắn nhíu nhíu mày, không nói.

"Lạc Dật ca ca, lại đây." Nàng nở một nụ cười tươi tắn như hoa lê, hướng thân ảnh màu trắng nhẹ giọng kêu.

Giống như lại nhìn thấy thiên hạ kiếp trước đang làm nũng, ở trên giường không chịu xuống, hắn mông lung nhìn, bất tri bất giác đi qua, khuôn mặt tươi cười quen thuộc, nhưng sao lại mang theo một chút cảm giác xa lạ.

Ngay lúc hắn tới gần, trong giây lát, một tay của nàng rất nhanh nắm lấy cánh tay Lạc Dật, trên mặt ý cười chuyển hoán thành thật sâu châm chọc.

"Chính là hai cánh tay này, cầm kiếm hướng về phía ta, các người có biết, lòng của ta lúc ấy đau đớn bao nhiêu hay không?"

Cắn cắn môi, chỉ cảm thấy trái tim đau thắt, nàng buông tay, ôm ngực, che trái tim, hít sâu, ánh mắt căm hận chưa từng rời đi.

"Thực xin lỗi! Ngân Nhi ~" Lạc Dật ôn nhu nói, thùy hạ mi mắt che khuất đôi mắt ngọc lưu ly, che dấu đau xót nơi có, lúc thương tổn nàng là lúc chính mình cũng đã bị thương tổn......

"Ta nói rồi, ta không phải Ngân Nhi!"

Nàng ôm lấy long chẩm, dùng sức đứng ở trước mặt ba người,

"Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì không thể quên các ngươi, vì cái gì các ngươi còn muốn xuất hiện ở trước mặt của ta, đều cút ra ngoài cho ta, cút hết đi!"

"Y Y, nàng bình tĩnh một chút, hảo, chúng ta đi ra ngoài." Khâu Trạch hướng hai người bọn họ trao đổi ánh mắt, khi lùi ra sau bức rèm che, hắn quay đầu, liếc thấy toàn thân Y Y run rẩy, nhẹ giọng:

"Thân thể của nàng còn chưa hồi phục, trước hãy nghỉ ngơi mấy ngày, ngày mai ngự y sẽ đến xem chẩn, ta cho Tiểu Thanh tiến vào hầu hạ nàng."

Nàng cúi đầu, sợi tóc hỗn loạn thùy lạc hai gò má, nhẹ nhàng thở phì phò, thân hình nhìn có vẻ nhu nhược như vậy, lại kiên cường không muốn biểu hiện ra ngoài, không đáp lại, nàng nghiêng người nằm xuống, dùng chăn che lắp toàn thân, đem mình tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.

Thấy nàng không phản đối, hắn hướng ra cửa gọi Tiểu Thanh:"Đi vào hảo hảo chiếu cố nàng."

"Dạ, nô tỳ tuân mệnh!" Hạ thấp người, Tiểu Thanh liếc mắt nhìn Mẫn Hách Vương gia, nhưng hắn ngay cả liếc mắt nhìn nàng một lần cũng không có,ánh mắt cứ hướng về nội điện, gương mặt hơi tái, đầu đầy mồ hôi.

Tuy là lo lắng cho Vương gia, nhưng nàng lại không dám hỏi nhiều, thấy ba người đều đi ra, chỉ phải im lặng, bưng điểm ăn tiến vào nội điện.

"Hoàng phi, người hãy ăn chút gì đi."

Đi đến bên giường, Tiểu Thanh nhẹ nhàng kéo kéo đệm chăn, mặc dù là ở bên ngoài đại, nhưng vẫn có thể loáng thoáng nghe được tiếng nàng rống giận, mang theo đau đớn rất lớn, giống như nàng mới trước đây bị ngâm mình ở trong độc dược, thừa nhận đau xót thật lớn.

Không có đáp lại, nhưng trong đệm chăn nhẹ nhàng rung động làm nàng hiểu được chút cái gì.

[]

Liếc mắt nhìn ti quyên bên giường, nàng đem đệm chăn kéo ra, hiện ra sợi tóc hỗn độn che dấu gương mặt tái nhợt, còn có hai má ướt át, đầy nước mắt.

"Hoàng phi, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng phải hảo hảo sống sót," Nàng cầm lấy ti quyên màu trắng, nhẹ nhàng chà lau, một tay vén những sợi tóc hổn loạn trên mặt nàng lên, vén ra sau tai, "Tiểu Thanh giúp người chải tóc lại, được không?"

Y Y nhắm chặt hai mắt, không có tức giận, cắn chặt môi dưới hơi hơi lơi lỏng, không biết có nghe được lời nàng nói hay không.

Mỉm cười, từ bàn trang điểm lấy ra một chiếc lược, nhẹ nhàng chải lên tóc mai, vuốt dọc xuống, động tác cẩn thận lại nhẹ nhàng, sợ làm đau nàng.

Đợi chải tóc xong, lại đi lấy ít nước, đem ti quyên sạch sẽ thấm ướt, nhẹ nhàng lau mặt cho nàng.

"Đã lâu không có hầu hạ hoàng phi , cũng không biết hoàng phi còn thích Tiểu Thanh chăm sóc không? Nếu có chỗ nào không khỏe, người hãy nói cho Tiểu Thanh biết đi?"

đôi mắt màu bạc không có tiêu cự nhìn chăm chú nàng, lại thấy nến sắp dùng hết, vốn định đi qua thay mới, lại bị một bàn tay non mềm bắt lấy.

Kinh ngạc thùy hạ mi mắt, nhìn hoàng phi không biết khi nào mở ra hai mắt, nhất thời nhẹ nhàng thở ra.

"Tiểu Thanh......" Y Y thấp nam nói xong, giống như ở nhớ kỹ của nàng tên, lại giống như ở kêu gọi nàng,"Tiểu Thanh, tiểu lục đâu?"

"Tiểu lục còn tại phủ Vương gia, Tiểu Thanh phái người đi lấy cho người."

"Không cần." Nàng lắc lắc đầu, muốn ngồi dậy,"Hiện tại đã quá muộn, tiểu lục cũng thích ngủ buổi tối, ngày mai mới phái người đi qua lấy, đừng quấy nhiễu nó."

Tiểu Thanh vội vàng đỡ bả vai của nàng, giúp nàng ngồi dậy, rồi đem một cái gối đầu đặt ở sau lưng của nàng.

"Hảo, sáng sớm ngày mai nô tỳ sẽ phái người đi qua lấy." Nàng có chút khó xử,"Nhưng mà, hoàng phi, về sau người thật sự không muốn nhìn thấy Hoàng Thượng nữa sao? Mấy ngày nay, hoàng thượng cả ngày cứ trầm mặc không nói, ai đều nhìn ra được người thực tịch mịch."

Y Y ngẩn ra, nàng không rõ, Tiểu Thanh bình thường rất ít nói chuyện vì sao phải nói giúp Khâu Trạch, lập tức, trong lòng cũng sáng tỏ, đối thoại vừa rồi hẳn nàng cũng nghe được một ít.

"Ngươi hiện tại lại giúp hắn nói chuyện, như thế nào, đối với chủ tử của ngươi, ngươi không phải càng nên giúp hắn nói cái gì đó sao?" lời nói hơi châm chọc, nhưng ánh mắt lạnh nhạt của nàng lại không có ý cười nhạo nào.

Tiểu Thanh xoay người bưng lên một chén cháo, nhẹ nhàng thổi, múc một muỗng đưa đến bên miệng của nàng.

"Chủ tử phân phó qua, không có phân phó của chủ tử, nô tỳ không được nói nhiều, hơn nữa, hoàng phi dường như cũng không muốn biết." Rốt cuộc, mấy người bọn họ có liên hệ như thế nào, vì sao lúc đi ra, người người trên mặt đều là thần sắc đau đớn? Nàng muốn biết, nhưng thân làm nô tỳ, tất nhiên là hiểu được, mình không có cái quyền đó.

"Tốt lắm, Tiểu Thanh, ba người bọn họ, vô luận là ai, ta cũng không gặp, cho nên, chuyện nào có liên quan đến bọn họ, ta lại càng không muốn nghe." húp một ngụm cháo, nàng thoáng kích động lên.

"Dạ, nô tỳ về sau sẽ không nhắc lại," đôi mắt màu bạc bất đắc dĩ ngước nhìn gương mặt của nàng,"Hoàng phi, người cùng trước kia không giống nhau."

Không giống nhau? Y Y hít sâu một hơi, bên môi nổi lên một nụ cười khổ, ai có thể còn giống như trước, sau khi đã nhớ lại đớn đau ở kiếp trước....

Mục lục
Ngày đăng: 13/06/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục