Gửi bài:

Khi tình yêu không đến từ hai phía

Tình yêu không đến từ hai phía là tình buồn nhất, tình đau khổ nhất, chứa nhiều sự tha thứ nhất - tình đơn phương.

***

Biết không em? Cô đơn không hẳn là chỉ có một mình, khi em bắt đầu đơn phương ai, em biết rằng cô đơn là cảm xúc trống trải mà lý trí huyễn hoặc con tim là mình đang tự do, thực ra, em đang nhớ, em đang âm thầm nhớ nhung một người, vui vì một người, buồn vì một người, đặt tất cả tâm trí và cảm xúc vào một người, nhưng thật buồn cười, người đó không mảy may biết đến. Cứ như câu chuyện về thần mặt trời và tiểu tiên nước nhỏ bé. Mãi mãi dõi theo thần mặt trời dù biết anh không bao giờ để ý đến sinh vật nhỏ bé bị che lấp bởi ánh hào quang quá rực rỡ của anh.

khi-tinh-yeu-khong-den-tu-hai-phia

Người ta nói tình đơn phương là ít tổn thương nhất, vì bắt đầu cũng từ những rung động đầu tiên của riêng một người, kết thúc cũng chỉ có một người quyết định.

Khi mà tình cờ bắt gặp người kia trên đường sau bao nhiêu ngày không gặp, muốn nói nhiều hơn là một câu chào hỏi bâng quơ, vậy rồi lại lướt qua nhau, bao nhiêu lời định nói cũng vì thế mà theo người đi mất.

Khi mà thấy tài khoản người bật sáng, lòng ánh lên tia hy vọng nhỏ nhoi, bao lần ngập ngừng gửi một tin nhắn chúc ngủ ngon như những người bạn đơn thuần, nhưng lại sợ người nhận ra.

Khi mà em chìm đắm trong sự sợ hãi cô đơn, nhìn xung quanh đám bạn đã có đôi có cặp, em lại hếch mũi lên giả bộ không yêu là tự do nhất, rồi tối đến lại trùm chăn suy nghĩ lung tung.

Liệu đó có phải là hạnh phúc của đơn phương?

Khi mà em tự đưa ra lựa chọn, lắm lúc thèm cảm giác được có người quan tâm, có người nhẹ nhàng nâng cốc cùng em rồi cười, mà...lắm lúc như vậy , em nghĩ đến người em thương thầm, rồi thấy sống mũi cay cay, người đang làm gì? Người ở đâu? Em cũng không biết, em có quyền đòi hỏi người phải quan tâm đến cô bé vô tâm như em?

Khi mà em bao lần rút điện thoại, ngập ngừng giữa nút gọi và trở về, em muốn hỏi người đang làm vậy? Đã ngủ chưa? Mệt không...em nghĩ, có giống...những gì bạn gái thường hỏi han bạn trai mình quá không? Và em xóa nó đi, vì em sợ, nếu em nghĩ thêm nữa thì em đã gửi cho người mất rồi.

Là em quá nhút nhát.

Để rồi...

Khi em cứ để những cơ hội trôi qua mà không nói lên tình cảm của em. Em vẫn tiếp tục cô đơn.

Khi mà nghe tin người đã có bạn gái, lòng nghẹn ngào mà chỉ biết mỉm cười, tin nhắn đầu tiên em gửi cho người là:

"Chúc cậu hạnh phúc ^^"

Dù chúng ta không thân thiết lắm, dù người có lẽ không nhớ tên em, dù chuyện đó thật kì lạ...

Em biết mà.

Khi tình yêu không đến từ hai phía, nỗi đau vẫn lớn hơn rất nhiều với nỗi sợ cô đơn.

Em thà chọn cô đơn.

Ngày đăng: 07/07/2015
Người đăng: Trà Valikie
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage