Gửi bài:

Quên

- Ờ! Mẹ lại quên mất... - Người mẹ nhếch nụ cười méo xệch.

***

Người mẹ còng lưng xuống mảnh ruộng, đôi tay thoăn thoắt nhổ từng búi cỏ mọc nham nhở.

Trời nắng cháy, mồ hôi bà đổ ướt cả tấm lưng áo bạc phếch. Khuôn mặt bà hằn những vết nhăn và lốm đốm đồi mối chốc chốc lại ngước lên nhìn trời mong mưa rồi cúi xuống, cặm cụi.

Chiều, bà lặng lẽ bước nhanh về ngôi nhà nhỏ nép dưới bóng cây vú sữa già.

ngôi nhà  nhỏ

Người chồng cũng vừa về đến, chiếc xe đạp cũ vang tiếng cọc cạch ngay từ đầu ngõ.

Họ nhìn nhau, lẩm bẩm vài ba câu rồi lảng ra. Bà nấu cơm, ông đếm lại xấp vé số mới nhận cho ngày mai. Tiếng ho khan, mùi khói bếp vách lá cũ bám đầy khói và mạng nhện...

Đêm xuống, đèn điện được thắp duy nhất một cái ở giữa nhà. Không đủ sáng, bà cố nheo mắt, đôi tay chai sạn đếm từng tờ giấy bạc đã hằn nhiều nếp gấp, cố vuốt nó ra cho thẳng nếp và cẩn thận xếp vào tủ.

Một tiếng thở dài, bà nhìn ông, ngao ngán.

- Chưa đủ, ông ơi!

Ánh mắt hai người vội vã hướng về hai phía. Họ tránh nhìn vào mắt nhau.

Sáng, bà hàng xóm cầm sang chiếc điện thoại, mỉm cười:

- Con trai bà gọi về này.

Bà áp tay vào máy nghe. Giọng nói bên kia vang lên vừa ngọt ngào, vừa hờn dỗi:

- Ba mẹ khỏe không? Sao mẹ chưa gửi tiền lên cho con, sắp đóng học phí rồi mẹ ơi!

- Ờ! Mẹ lại quên mất... - Người mẹ nhếch nụ cười méo xệch.

Ngày đăng: 30/11/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage