Gửi bài:

Chương 11

Đem Bao Thủ Đoạn Ra Tranh Thắng,

Đâu Biết Trong Lòng Đã Thích Nhau.

Kim Thế Di vừa lo vừa giận, chàng không có lòng nghe tiếp, vừa thấy tên đồ đệ của Mạnh Thần Thông cầm roi bước ra thì lập tức lẳng lặng bám theo. Nhưng hán tử ấy đi tới trước bộ hòn non bộ thì hắng giọng, khẽ gọi: "Lục sư đệ, thất sư đệ" đã y không nghe thấy tiếng trả lời thì hơi ngạc nhiên, thế là đưa tay ra xoay hòn non bộ hai vòng, hai tảng đá đột nhiên tách ra, lộ một cánh cửa. Kim Thế Di cả mừng, nghĩ thầm: "Té ra bọn chúng nhốt Tâm Mai muội muội ở đây!"

Ngay lúc này chợt nghe tiếng chuông tiếng trống ở ngoài vườn vang dậy, có người kêu lên: "Kim Thế Di đã vào trang!" "Ai nấy đứng yên chỗ cũ, không được rối loạn đợi sư phụ ra bắt y." Hán tử ấy định chạy vào sơn động, chợt nghe Kim Thế Di đã vào thì thất kinh, bất đồ quay đầu lại, nào ngờ Kim Thế Di đã đứng ở sau lưng y."

Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Kim Thế Di không đợi y lên tiếng, tay phải đã đánh ra một chiêu Kính Đức đoạt tiên chụp cổ tay của y, tay trái xỉa vào huyệt khiếu âm của y. Hán tử toàn thân cứng đờ, Kim Thế Di giật cây roi rồi tung cước đá y bật ra. Chàng quay dầu lại nhìn chỉ thấy bóng đen thấp thoáng, nhưng lại không thấy có người chạy về hướng của mình. Té ra không phải vì Kim Thế Di bám theo hán tử này mà bị phát hiện mà là khi chàng vào trong trang chỉ điểm huyệt hai tên đệ tử của Mạnh Thần Thông nằm yên trong vòng một canh giờ, thế nhưng hai tên này cũng có được hai phần bản lĩnh của sư phụ, cho nên vận khí phá giải, không đầy nửa canh giờ thì đã giải được huyệt đạo. Bọn chúng có thể lên tiếng, cho nên Kim Thế Di mới bị lộ.

Kim Thế Di nhân lúc Mạnh Thần Thông chưa đến, thầm nhủ: "Tốt xấu gì cũng phải cứu Tâm Mai ra." Thế rồi vung cây roi vào trong động, chỉ cảm thấy đầu roi chạm phải hai người, nhưng hai người này lại không chống cự, chẳng giống người sống, Kim Thế Di giật mình bước vào trong động, ngưng thần nhìn vào, trong bóng tối lờ mờ chàng vẫn có thể nhận ra ở dưới đất có hai hán tử, Kim Thế Di tung ra một cước nhưng cả hai đều không có phản ứng, khi sờ mũi thì thấy đã đứt hơi từ lâu. Kim Thế Di thất kinh, thầm nhủ: "Hai kẻ này chắc là lục sư đệ và thất sư đệ của tên lúc nãy, nhưng ai đã giết bọn chúng?" Nhưng tình thế lúc này rất cấp bách, Kim Thế Di không kịp suy nghĩ, chàng đưa mắt nhìn tới thì thấy trong góc động có một bóng người ốm yếu nằm co quắp, Kim Thế Di vừa kinh vừa mừng, khẽ kêu: "Tâm Mai muội muội, ta đến đây!"

Bóng đen ấy chợt lên tiếng: "Ta biết thế nào ngươi cũng tới!" trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch ấy, Kim Thế Di chợt cảm thấy cổ tay bị nắm chặt, hổ khẩu đã bị một cái cương tráo chụp chúng, lúc này Kim Thế Di đã nhìn rõ, té ra đó chẳng phải là Lý Tâm Mai mà là nàng thiếu nữ che mặt đêm qua, lúc này nàng đã lột mạng che mặt, nàng lạnh lùng nói: "Không được đến gần, nếu không ta nhả lực ra bóp nát xương cổ tay của ngươi, dù ngươi có giết ta thì cũng đã tàn phế!"

Đây là lần đầu tiên trong đời Kim Thế Di bị người ta ám toán, chỉ nghe thiếu nữ ấy lại nói: "Có phải ngươi đến cửu nữ đệ tử họ Lý của phái Thiên Sơn không?"

Kim Thế Di ngầm vận nội kình, đột nhiên cười lạnh: "Muốn ám toán ta cũng đâu dễ?" Chàng dùng công phu Xúc cốt, thiếu nữ ấy nhận ra, chưa kịp siết cương trảo thì bàn tay nàng đã trượt ra ngoài.

Kim Thế Di chưa kịp ngừng cười, nàng đã sớm thu lại cương trảo, rồi cười nói: "Uổng cho người là Độc thủ phong cái, đã trúng độc mà cũng không biết. Kim Thế Di giật mình, phát giác mạch môn hơi ngứa chàng thử vận chân khí đẩy ra, cổ tay đã đau đớn như bị dao cắt. Kim Thế Di lớn lên ở Xà đảo, tuy bản thân không thích dùng độc nhưng là đại hành gia của môn này, biết nàng ta đã nói thật, nghĩ bụng cây cương trảo của nàng chắc có chất kịch độc, lúc nãy mình chỉ muốn rút tay ra, nhưng lại để cho cương trảo của nàng cào rách da. Kim Thế Di cố nén cơn giận, cười lạnh nói: "Trước khi ta phát độc cũng có thể giết chết ngươi, ngươi có tin không?" Thế là chụp hai tay của nàng.

Chàng trợn trừng mắt, nhìn nàng chằm chằm, toan hù dọa ra sau đó sẽ hành hạ nàng. Với võ công của nàng thiếu nữ,tuy không thể là đối thủ của Kim Thế Di nhưng nếu muốn chống cự thì vẫn có thể được một lúc, Kim Thế Di không ngờ rằng nàng chẳng hề chống lại, khi nhìn vào mặt nàng thì chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Kim Thế Di ngạc nhiên lắm, chỉ nghe nàng khẽ cười "Ta tin rằng ngươi có bản lĩnh giết ta. Nhưng chúng ta cần gì phải lưỡng bại câu thương? Ngươi vẫn chưa đáp lời ta, có phải ngươi đến đây cứu nữ đệ tử họ Lý của phái Thiên Sơn không?"

Kim Thế Di đang nôn nóng biết tung tích của Lý Tâm Mai, chỉ đành đáp: "Đúng thế. Lý cô nương đang ở đâu?" nàng thiếu nữ trả lời: "Nếu là thế có phải ngươi cũng đến kiếm Mạnh Thần Thông tính sổ không?" Kim Thế Di nói: "Nói mau, ngươi rốt cuộc có gặp Lý cô nương không?"

Thiếu nữ ấy từ tốn trả lời: "Cần gì phải nôn nóng như thế, khu vườn này rất rộng, bọn chúng không ngờ rằng ngươi nấp ở nơi này. Trước khi Mạnh Thần Thông tìm ra ngươi, chúng ta vẫn còn thời gian trò chuyện" Từ trước đến giờ Kim Thế Di chỉ bỡn cợt người khác, nhưng lần này đành phải bó tay, chàng gằn giọng nói: "Ngươi muốn nói gì?"

Nàng thiếu nữ nói: "Đêm qua ta không biết ngươi giúp ai, sau đó ta thấy ngươi chế phục đệ tứ của Mạnh Thần Thông, lẻn vào Mạnh gia trang mới đoán được vài phần. Chả lẽ ba kẻ vây đánh ta đêm qua cũng do ngươi hạ?" Kim Thế Di nói: "Ngươi biết thì tốt, tại sao ngươi còn lấy ân báo oán?" Thiếu nữ cười: "Lúc đó ta vẫn chưa biết. Huống chi lòng người hiểm ác, ngươi lại là một kẻ ma đầu, ta với người bèo nước gặp nhau, ta làm sao có thể hoàn toàn tin tưởng ngươi?" hai người đang đứng sát với nhau, Kim Thế Di có thể cảm giác hơi thở của nàng thơm như hoa lan, bất đồ giảm mấy phần địch ý nhưng lại cũng hơi ái ngại, cuối cùng chàng dần dần nhích ra, nhưng vẫn nắm chặt hai tay nàng, nói: "Nếu ngươi đã biết ta đến đây là vì tìm Lý cô nương, cũng là vì muốn tính sổ với Mạnh Thần Thông, ngươi muốn thế nào?"

Nàng thiếu nữ nói: "Mục đích của chúng ta khác nhau, nhưng chúng ta đều muốn tìm Mạnh Thần Thông tính sổ. Được, hôm nay chúng ta ngồi cùng thuyền, ngươi giúp ta báo thù, ta giúp ngươi thoát hiểm, không cần phải đáp tạ nhau. Ngươi hứa chịu cùng ta liên thủ, ta lập tức đưa thuốc giải cho ngươi"

Kim Thế Di nói: "Khoan hãy nói chuyện này, Lý cô nương hiện đang ở đâu?"

"Tại sao chỉ có mình ngươi trong động?" thiếu nữ cười: "Ngươi nôn nóng muốn gặp ả như thế, nhưng phải đợi đến tối nay." Kim Thế Di nói:"Nàng có còn ở trong trang này không?" Thiếu nữ nói: "Canh ba đêm nay người đến đỉnh Kim Hạc ở núi Thái Hàng, chờ dưới một cây bách già, nàng sẽ tự đến tìm ngươi." Kim Thế Di nói: "Sao ngươi biết?" Nàng thiếu nữ nói: "Bọn ta đã hẹn nhau!" Kim Thế Di vội vàng hỏi: "Ngươi đã gặp nàng ta? Rốt cuộc là chuyện gì?" Thiếu nữ nói: "Không những đã gặp mà ta đã thả nàng đi." Kim thế Di nói: "Vậy ngươi đã giết hai kẻ trong động?" thiếu nữ gật đầu nói: "May mà ngươi đã liên tiếp chế phục mấy tên đệ tử của Mạnh Thần Thông ta mới có thể lẻn vào.Ta vốn muốn tìm nàng liên thủ, nào ngờ sau khi giết bọn chúng ta mới phát hiện nàng đã đói đến rã rời chẳng có ích gì đối với ta cho nên chỉ đành bảo nàng chạy trước. Nàng lại tưởng ta thật lòng đến cứu, cứ luôn mồm cảm tạ. Ta nghĩ tạo mối quan hệ đối với Thiên Sơn cũng tốt, trước mắt nàng không thể giúp ta nhưng sau này sẽ có ích, vì thế hẹn nàng canh ba đêm nay sẽ gặp nhau trên đỉnh núi Thái Hàng" Kim Thế Di nói: "Nàng đã đói rã rời, ngươi lại để một mình nàng đi..." thiếu nữ cười "Ta vốn không định bảo vệ cho nàng, nàng ở đây lại vướng víu tay chân, ta làm sao lo cho nàng được?" Nhưng người hãy yên tâm, tuy nàng vẫn chưa hồi phục võ công, nhưng khinh công vẫn còn. Được, lời thì đã nói xong, người định thế nào?"

Kim Thế Di cười lạnh: "Ta không muốn liên thủ với ngươi!" câu trả lời ấy khiến cho nàng thiếu nữ bất ngờ, nàng ngạc nhiên hỏi "Ngươi có muốn lấy thuốc giải không? Ngươi quả thật muốn lưỡng bại câu thương với ta há chẳng phải có lợi cho Mạnh lão tặc sao?" Kim Thế Di nói: "Suốt đời ta chưa từng bị ai kìm chế, ngươi đã ám toán ta sau đó lại còn muốn ta giúp đỡ, hừ! Tâm thuật của ngươi thật bất chính" Thiếu nữ ấy nói: "Ồ, những lời ấy hình như không nên thốt ra từ miệng của ngươi, ngươi cũng nói đến tâm thuật ư. Ha ha, ta đã biết, ngươi sợ Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông. Kim Thế Di nói: "Ngươi không cần phải khích ta, ta suốt đời độc lai độc vãng, tung hoành ngang dọc, quyết không thể bị người ta kìm chế" Nàng thiếu nữ nói: "Vậy ngươi muốn giết ta?" Kim Thế Di nói: "Công lực của ta vẫn có thể chống cự nổi nửa ngày một ngày, giờ đây ta không giết ngươi, để cho ngươi báo thù trước, nếu người bị Mạnh Thần Thông giết thì ta sẽ đấu với y, nếu ngươi giết chết Mạnh Thần Thông thì ta sẽ giết ngươi, như thế ta đã rộng rãi với ngươi lắm! Ha ha!"

Kim Thế Di vừa nói vừa cười, nàng ta đã không còn trấn tĩnh được nữa, trong mắt lộ vẻ kinh hoảng.

Kim Thế Di nhìn nàng chằm chằm, im lặng một lúc thì. nàng thiếu nữ khẽ nói: "Ngươi quả thực rất quái gở!"

Kim Thế Di nói: "So với ngươi ta vẫn còn kém một bậc!" Đột nhiên hai người đều cảm thấy hơi khôi hài, thế là đều bật cười lên.

Nàng thiếu nữ cười một hồi thì chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân, có người quát: "Tam sư ca, tam sư ca, các người thấy tam sư ca không? rồi lại có người trả lời:

"Kìa sư phụ đến!"

Mạnh Thần Thông đứng trong vườn quát: "Kim Thế Di, có phải ngươi đến tìm ta tỉ thí hay không, sao lại âm thầm ám hại đệ tử của ta, đó đâu phải là anh hùng hảo hán?" Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Thiếu nữ hạ giọng nói: "Được, ngươi không chịu cùng ta liên thủ ta một mình tỉ thí với lão ma đầu ấy, ngươi nói thì phải giữ lời, tại sao còn nắm chặt tay ta?" Kim Thế Di đang giữ chặt nàng, vốn là có ý muốn hành hạ nàng, không ngờ nàng lại nói nhiều lời như thế, hai bên lại nắm tay đứng gần nhau, đâu có giống như kẻ địch? Dù nàng thiếu nữ ấy không nói, Kim Thế Di cũng ngại ngùng, nàng ta vừa lên tiếng thì chàng là vội vàng buông ra.

Lúc này Kim Thế Di đã quen với bóng tối, cho nên thấy rất rõ ràng vẻ mặt của nàng ta, chỉ thấy nàng đỏ ửng mặt, chợt nhoẻn cười: "Ta không cần người giúp đỡ nữa, thuốc giải này cho ngươi, ngươi có thể dưỡng đủ khí lực trong động, khi ta đấu với Mạnh Thần Thông phỏng lưỡng bại câu thương thì ngươi có thể thừa cơ bỏ chạy" Kim Thế Di thản nhiên cầm hai viên thuốc màu đỏ uống ực vào, chỉ thấy một luồng khí nóng dâng lên, cơn đau ở cổ tay tan biến. Thiếu nữ cười nhỏ: "Ngươi không sợ ta đưa thuốc độc hay sao?"

Kim Thế Di thấy nàng sắp nhảy vọt ra khỏi động, đột nhiên kéo nàng lại, thiếu nữ nói: "Gì thế?" Kim Thế Di nói: "Khoan hãy ra, một mình cô nương không phải là đối thủ của lão, chúng ta cứ nấp trong động, bọn chúng vào một tên thì giết một tên" Thiếu nữ nói: "Sao ngươi lại chịu giúp ta?" Kim Thế Di nói: "Lúc nãy ngươi dùng thủ đoạn kìm chế ta. Giờ đây là ta tự nguyện, hai chuyện khác hẳn nhau! Này, cô nương có thù gì với Mạnh Thần Thông?" thiếu nữ nói: "Y đã giết chết cha ta. Y đã đánh cắp ba thiên bí kíp Tu la âm sát công của nhà ta." Kim Thế Di thất kinh, nói: "Té ra trên đời vẫn còn loại võ công này? Cô nương họ Lệ, cô nương có phải là con gái của Lệ Phàn Sơn không?" Thiếu nữ ngạc nhiên nói: "Sao ngươi biết tên cha ta, mấy trăm năm qua nhà ta đã mai danh ẩn tích, người trên giang hồ đều không biết" Kim Thế Di càng ngạc nhiên hơn, nói: "Ta nghe lén Mạnh Thần Thông." Đang định hỏi lai lịch của nàng, chợt nghe ngoài động có tiếng người ồn ào, Mạnh Thần Thông kêu lớn: "Kim Thế Di ngươi có ra đây hay không?"

Kim Thế Di thầm nhủ: "Chả lẽ bọn chúng đã biết mình nấp ở trong động?" ngay lúc này, chợt nghe xung quanh vườn hoa đều có người buông giọng hú dài, Kim Thế Di giật mình, nghĩ thầm: "Sao trong chốc lát lại có nhiều cao thủ đến thế?" đệ tử của Mạnh Thần Thông nhào nhao gào lên "Kim Thế Di đến rồi Kim Thế Di đến rồi! Ồ Kim... Kim..." Đột nhiên tất cả im lặng như tờ, té ra những kẻ này phóng tới, bọn chúng phát giác chẳng ai là Kim Thế Di! Kim Thế Di cũng lấy làm lạ, nhìn qua kẽ hở, chợt thấy có tất cả sáu người, chàng có thể nhận ra năm người trong số đó, bọn họ là vợ chồng Tiêu Thanh Phong ở phái Thanh Thành và vong nhân của Thiết quải tiên là Đoạt mệnh Tiên tử Tạ Vân Chân; hai tên tiểu bối của phái Thiên Sơn là Chung Triển và Võ Định Cầu. Còn một người Kim Thế Di không nhận ra, đó chính là một lão ăn mày chột mắt khoảng năm mươi tuổi. Trong sáu người này, Tiêu Thanh Phong và Tạ Vân Chân có thân phận rất cao, nhưng Mạnh Thần Thông lại tỏ ra khách sáo với lão ăn mày chột mắt kia, chỉ thấy y cung tay vái lão rồi nói: "Dực bang chủ từ ngàn dặm đến đây không biết có gì chỉ giáo, Tiêu tiên sinh, chúng ta đã lâu không gặp" Kim Thế Di nghe Mạnh Thần Thông gọi lão ăn mày chột mắt là Dực bang chủ, chàng lại phát hiện lão ăn mày ấy cầm một cây gậy sắt, đó chính là cây gậy mà khi còn sống Thiết quải tiên Lữ Thanh đã sử đựng, cũng là pháp trượng trấn bang của Cái Bang miền Giang Nam, lúc này mới sực nghĩ ra, thầm nhủ: "Té ra sư đệ của Thiết quải tiên đã trở thành bang chủ Cái Bang miền Giang Nam" Lão ăn mày chột mắt lạnh lùng nhìn Mạnh Thần Thông rồi lớn giọng nói: "Mạnh Thần Thông ngươi cần gì đã biết rõ mà còn hỏi ? Lẽ nào ngươi đã quên vụ huyết án hai mươi năm trước?" Mạnh Thần Thông thản nhiên cười: "Anh hùng thiên hạ mất mạng dưới tay lão phu không biết bao nhiêu mà kể, bang chủ muốn nhắc đến vụ nào?" Dực Trọng Mâu chợt cả giận, y quắc con mắt còn lại, tia mắt bắn ra như có điện, quát rằng: "Bang chủ đời mười bảy của Cái Bang miền Giang Nam, nhị huynh Châu Ký của ta, có phải bị ngươi giết hay không?" Mạnh Thần Thông nói."Ồ, Té ra là một nhân vật lẫy lừng, để ta nghĩ lại xem, ta có giết y hay không?" Lão ăn mày chột mắt quát: "Trên đời này chỉ có một mình ngươi biết Tu la âm sát công, ngươi còn chối cãi?"

Số là Thiết quải tiên Lữ Thanh và Châu Ký, Dực Trọng Mâu học cùng một thầy, sư phụ của họ là Giang Nam đại hiệp Cam Phụng Trì danh tiếng lẫy lừng đại giang nam bắc vào thời Ung Chính. Cam Phụng Trì và bang chủ Cái Bang miền Giang Nam đời thứ mười sáu Lãnh Bạch Đào rất than thiết nhau, khi Lãnh Bạch Đào còn sống thấy nhân tài của Cái Bang ít ỏi, sợ rằng sau này không có truyền nhân cho nên thương lượng với Cam Phụng Trì, xin một đệ tử của ông ta vào Cái Bang để sau này nắm giữ chức bang chủ. Cam Phụng Trì hỏi ý của các đệ tử, đại đệ tử Lữ Thanh tính tình nhàn tản, tam đệ tử tuổi vẫn còn nhỏ, kết quả là cho nhị đệ tử Châu Ký vào Cái Bang, sau đó trở thành bang chủ đời thứ mười bảy của Cái Bang.

Hai mươi năm trước, Châu Ký và hai đệ tử của Cái Bang đột nhiên bị người ta giết ở miền Sơn Đông, khi chết toàn thân tím ngắt, người lạnh như băng, Cái Bang lao vào điều tra nhưng không biết là do bị ai hại, thế là tôn Thiết quải tiên Lữ Thanh làm bang chủ, Lữ Thanh vì muốn báo thù cho sư đệ chỉ đành cố gắng, bảy năm trước ông ta đến Tây Tạng, một là ông ta đã nhận lời nhờ vả của Mạo Xuyên Sinh đi tìm Băng Xuyên thiên nữ, hai là vì muốn điều tra kẻ nào đã giết sư đệ của mình, không ngờ đã bị tên phiên tăng người Nề Bách Nhĩ hại chết trong băng cung (xin mời bạn đọc xem bộ "Băng Xuyên thiên nữ truyện").

Sau khi Lữ Thanh chết đi, Cái Bang lại tôn sư đệ của Lữ Thanh là Dực Trọng Mâu là bang chủ đời thứ mười chín, vẫn tiếp tục điều tra, cho đến ba năm trước vì Mạnh Thần Thông đã phạm một vụ huyết án, nạn nhân cũng chết như Châu Ký, lúc đó còn chưa biết là do Mạnh Thần Thông làm, sau này Dực Trọng Mâu đã hỏi một trưởng lão Thiếu Lâm, mới biết là do Tu la âm sát công. Rồi lại điều tra một thời gian nữa, mấy tháng trước thì biết trong thiên hạ chỉ có một mình Mạnh Thần Thông biết loại công phu này, còn Mạnh Thần Thông học từ đâu thì không ai biết.

Mạnh Thần Thông không ngờ vụ huyết án hai mươi năm trước lại bị người ta phát giác, trong lòng thất kinh, nhưng thần sắc vẫn trấn tĩnh, nghe Dực Trọng Mâu nói thì cười ha hả: "Đúng thế đúng thế, quả là có vụ án này. Đúng là do ta làm, Dực bang chủ, ông muốn thế nào đây?"

Đó chính là: Giang hồ đã nổi cơn sóng lớn, huyết án ngày nay mới xét ra.

Ngày đăng: 16/01/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...