Gửi bài:

Chương 10

Đem bao thủ đoạn ra tranh thắng,

Đâu biết trong lòng đã thích nhau.

Kim Thế Di cả kinh, sợ trong làn khói có độc, vội vàng nín thở rồi phóng vọt

người ra xa ba trượng. Một hồi sau làn khói tan mất, thiếu nữ che mặt cũng mất dạng.

Lúc này Kim Thế Di mới biết nàng thiếu nữ đã ném khói bỏ chạy nhưng không hiểu tại sao nàng lại né tránh mình, càng nghĩ càng thấy chuyện đêm nay rất kỳ quặc."Thiếu nữ ấy là ai? Có phải nàng đã đem cây ngọc thoa đến? Tâm Mai muội muội có phải gặp nguy trong Mạnh gia trang?" dù cho chàng là người già dặn giang hồ, nhưng cũng không thể nào trả lời được những câu hỏi này, chỉ đành vào Mạnh gia trang có lẽ sẽ tìm ra manh mối.

Bóng trăng chìm về tây, sao đã thưa, trời đã sắp sáng, Kim Thế Di bước vào trong thôn, trên đường gặp phải vài người chạy ra, đó là những kẻ nghe tiếng hú trên núi cho nên mới đi ửng cứu. Kim Thế Di thầm nhủ: "Ồn ào như thế này, bên trong chắc chắn canh phòng nghiêm ngặt, muốn lẻn vào phải nghĩ cách mới được."

Khinh công của Kim Thế Di trác tuyệt, vừa nghe tiếng bước chân thì lập tức nấp mình né tránh, những kẻ từ bên trong chạy ra không hề phát giác có người lẻn vào thôn. Nhưng Kìm Thế Di đoán với một đại ma đầu lợi hại như Mạnh Thần Thông, các cao thủ trong trang chắc chắn giỏi hơn những đệ tử kia nhiều chàng tuy tài ba bạo dạn nhưng cũng không đám có ý khinh địch.

Một hồi sau, bọn người kia đều đã đi qua hết, Kim Thế Di đi lần tới trước trang, chỉ thấy có hai hán tử mặc đồ đen đang tuần tra, một người nói: "Không ngờ đêm nay lại có người lẻn vào trong trang, mà đó lại là một ả nha đầu, việc mười năm qua ta chưa từng thấy bao giờ" Tên đồng bọn nói: "Vừa rồi có tiếng tiêu từ trên núi vọng xuống, ba sư huynh của chúng ta hình như không phải là địch thủ của ả nha đầu?"

Hán tử lúc nãy nói: "Nghe nói mấy ngày trước còn có một thiếu nữ bị sư phụ bắt sống,

không biết chuyện này là thật hay giả?" Tên đồng bọn suỵt một tiếng rồi nói: "Ngươi đừng nên bàn chuyện này sau lưng sư phụ, ta và ngươi nói chuyện không sao, nhưng nếu để lọt ra ngoài thì sư phụ sẽ lấy mạng ngươi" Hán tử kia bảo: "Thì cứ kề tai nói nhỏ với nhau cũng được" Hai hán tử kề tai thì thầm, tuy Kim Thế Di rất thính tai nhưng vì cách bọn chúng đến hơn ba trượng, chẳng hề nghe được chữ nào, chàng chỉ thấy hán tử lúc nãy trợn mắt há mồm, vẻ mặt rất hãi hùng và kinh ngạc.

Kim Thế Di nghĩ bụng: "Còn có ai bị bắt? Mạnh Thần Thông dám bắt nàng nhưng lại cảnh giác như thế, chắc chắn đó là một nhân vật có tiếng tăm. Ồ, chả lẽ là Lý Tâm Mai? Lúc nãy thiếu nữ che mặt kia có phải muốn đến cứu Lý Tâm Mai? Hình như hai chuyện này có liên quan với nhau, nhưng võ công của thiếu nữ che mặt hoàn toàn chẳng giống phái Thiên Sơn." Rồi chàng rút ra hai mũi phi châm, hai hán tử ấy chưa nói xong thì chợt thấy huyệt kỳ môn như bị kiến cắn, toàn thân mềm nhũn chẳng nói ra lời. Kim Thế Di từ trong bóng tối nhảy ra, đặt chường vào hậu tâm của hán tử ấy, giải huyệt cho y rồi khẽ nói: "Đừng kêu lên, ngươi kêu nửa câu ta sẽ đánh đổi kinh mạch của ngươi" Giọng nói của chàng rất lạnh lẽo, tựa như kim bén đâm sâu vào lục phủ ngũ tạng của hán tử ấy. Võ công của hán tử tuy không cao nhưng y đã theo Mạnh Thần Thông nhiều năm, bởi vậy cho nên mới biết võ công của đối phương giỏi hay giở. Vừa nghe Kim Thế Di dùng nội công thượng thừa phát ra tiếng, y lập tức chấn động tâm can, ngửa mặt nhìn Kim Thế Di, run rẩy hỏi: "Ngươi... ngươi là ai?" Kim Thế Di nói: "Đại trượng phu đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ta chính là Kim Thế Di bảy năm trước đã từng tìm sư phụ của ngươi!" Hán tử ấy hoảng sợ đến nỗi mặt xám ngoét như xác chết, lắp bắp nói: "Độc... độc" chừng cảm thấy không xong, cho nên im bặt. Kim Thế Di cười lạnh: "Đúng thế, ta chính là Độc thủ phong cái Kim Thế Di, ta hỏi ngươi, nếu ngươi nói dối nửa câu ta sẽ hạ độc thủ. Lúc đó ngươi sẽ nếm trải muôn ngàn đau khổ, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!" Thực ra Kim Thế Di không cần phải dọa, y nghe tên của chàng thì đã chết khiếp.

Kim Thế Di nói: "Thiếu nữ bị sư phụ ngươi bắt tên là gì?" Hán tử trả lời: "Tiểu nhân... thực sự không biết." Kim Thế Di nói: "Có phải là người của phái Thiên Sơn không?" hán tử ấy nói: "Tiểu nhân cũng không biết." Kim Thế Di nói: "Được, chuyện gì ngươi cũng không biết, vậy ngươi có thể tả dung mạo của thiếu nữ ấy không?" hán tử trả lời: "Tôi... tôi chưa từng thấy bao giờ..." Kim Thế Di trừng mắt, hán tử ấp úng: "Tôi... tôi nghe đại sư ca nói rằng khoảng hai mươi tuổi, kiếm pháp cao cường, mặt hình trái xoan, mắt thanh mày tú"

Kim Thế Di nghĩ bụng, đó chẳng phải Lý Tâm Mai thì là ai? Rồi lại hỏi: "Nàng đã bị bắt như thế nào?" hán tử nói: "Khoảng năm sáu ngày trước, nàng một mình đến do thám, không ai phát giác, khi nàng xông vào tịnh thất, nơi trang chủ luyện công, lúc đó đại sư ca của tôi đang hầu một bên, động thủ trước với nàng, bị nàng đâm bị thương, sau đó sư phụ ra tay mới bắt được nàng. Hôm qua tôi mới nghe sư huynh kể chuyện này. Chính vì thế mấy ngày hôm nay trong trang mới canh phòng nghiêm ngặt" Kim Thế Di nói: "Thiếu nữ ấy bị nhốt ở đâu?" Hán tử nói: "Sư ca của tôi không chịu nói. Sư ca từ chối không cho để lộ tin tức, giao tình của tôi với đại sư ca rất tốt, nhưng y cũng chỉ nói đến thế" Kim Thế Di nói: "Sư phụ ngươi ở đâu?" Hán tử nói:."Ở căn thạch thất bên cạnh cây bách thứ ba trong vườn ở phía sau" Kim Thế Di nói: "Ngươi tên gì?" hán tử ấy hơi chần chừ thì Kim Thế Di trừng mắt, y khẽ nói: "Cầu xin ngài đừng bảo tôi đã nói, tôi tên Cát Trung" Kim Thế Di nói: "Được, ta mượn áo của ngươi" Chàng thuận tay giải huyệt đạo cho người kia, nói: "Các người vẫn đứng canh ở đây, không được lên tiếng, nếu không ta sẽ lấy mạng ngươi" Nói xong chàng khoác chiếc áo của Cát Trung vào rồi đi vào trong sân Mạnh gia trang. Lúc này hai hán tử nhìn nhau, quả nhiên không dám lên tiếng, nhưng cũng mong Kim Thế Di bị sư phụ của bọn chúng giết chết thì bí mật này sẽ không bị lộ ra.

Kim Thế Di vượt qua bức tường, người nhẹ như chim, trong trang tuy canh phòng cẩn mật nhưng thân pháp của chàng quá nhanh, vả lại chàng mặc chiếc áo ngoài giống võ sĩ trong trang, tuy có một hai người phát hiện ra nhưng cũng chẳng để ý.

Trong chớp mắt Kim Thế Di đã lẻn đến hậu viên, đình bước tới thì chợt nghe tiếng gió lướt tới phía sau lưng, Kìm Thế Di giật mình: "Võ công của kẻ này không kém." Chỉ nghe người ấy hỏi: "Cát Trung, chưa đến lúc thay người tại sao lại trở về nhanh như thế, bên ngoài xảy ra chuyện gì?" Kim Thế Di trở tay điểm lại, người ấy ngã xuống đất. Đó chính là đệ tử thứ tư của Mạnh Thần Thông, võ công tuy không bằng Kim Thế Di, nhưng giả sử nếu y không nhầm Kim Thế Di là sư đệ của mình cho nên không hề phòng bị, có lẽ cũng có thể chống đỡ dược khoảng mười chiêu, lúc đó Kim Thế Di đã bị phát hiện.

Kim Thế Di hạ giọng cười: "Một canh giờ nữa huyệt đạo của ngươi sẽ tự giải!"

Rồi ném người ấy vào trong động của hòn non bộ, lòng thầm nhủ: "Mạnh Thần Thông dám bắt Tâm Mai muội muội của mình, mình phải dạy cho y một bài học mới được!" Rồi chàng tới cây bách thứ ba, quả nhiên thấy có một căn nhà đá, trong nhà có vọng ra tiếng nói chuyện.

Kim Thế Di nằm phục sau hòn non bộ, chàng nhìn vào cánh cửa sổ pha lê thì thấy thấp thoáng có ba bóng người, Kim Thế Di đã nghe người ta tả dung mạo của Mạnh Thần Thông, nhận ra ông già gù lưng cao lớn chính là Mạnh Thần Thông, chàng đoán rằng hán tử trung niên kia là đại đệ tử thân tín nhất của y, còn ông già kia thì chàng không biết.

Kim Thế Di áp tai lên hòn non bộ, ngưng thần lắng nghe, cao thủ giang hồ có bản lĩnh Phục địa thính thanh, có thể nghe được tiếng người ngựa di chuyển cách mình đến hai ba dặm, ba người trong phòng tuy nói không lớn nhưng Kim Thế Di vẫn có thể nghe rõ ràng.

Chỉ nghe Mạnh Thần Thông nói: "Ả nha đầu đêm qua tám phần là con gái của Lệ Phàn Sơn, có điều nữ đệ tử của phái Thiên Sơn có liên quan gì đến ả hay không? Cây ngọc thoa không biết có phải là ả đã đem ra ngoài cho con gái của Phùng Lâm?"

Kìm Thế Di giật mình: "Mạnh Thần Thông đã chính miệng nói: "Con gái của Phùng Lâm?" Lý Tâm Mai chắc chắn đang ở Mạnh gia trang. Kim Thế Di thầm nhủ: "Mạnh Thần Thông đã biết lai lịch của Tâm Mai, lại còn dám giam giữ nàng, quả thật cũng lớn gan lắm." Chỉ nghe Mạnh Thần Thông hỏi đại đệ tử của y: "Đêm qua ngươi đuổi theo có phát hiện kẻ đã đánh cắp ngọc thoa hay không?" Hán tử trung niên: "Không!

Nhưng con đã vô tình phát hiện một người khác." Mạnh Thần Thông nói: "Ai?" "Kim Thế Di!"

Mạnh Thần Thông ồ một tiếng rồi nói: "Gã này lại xuất hiện trên giang hồ. Chả lẽ gã còn muốn tìm mình tỉ thí? Kim Thế Di tuy đáng ghét, nhưng may mà y không có liên quan gì đến phái Thiên Sơn, ngươi đã phát hiện y như thế nào?" "Con đuổi theo đến trấn Tân An, phát hiện có hai con ngựa Đại Uyển, sợ rằng đệ tử của phái Thiên Sơn ở đấy cho nên vào dò thám!" Mạnh Thần Thông nôn nóng hỏi: "Vậy bọn chúng có phải là người của phái Thiên Sơn không?" "Đó là hai tên tiểu bối của phái Thiên Sơn." Mạnh Thần Thông kêu à một tiếng rồi nói: "Có phải bọn chúng đã lấy được cây ngọc thoa không?" "Không, cây ngọc thoa ở trong tay Kim Thế Di. Thôi Cửu bị Kim Thế Di bắt sống, buộc y nói ra lai lịch của cây ngọc thoa nhưng đệ tử đã dùng kim châm giết chết y" Mạnh Thần Thông nói: "Hay, hay lắm, Kim Thế Di tuy không có liên quan đến phái Thiên Sơn, nhưng nếu để y biết thì không ổn. Nhưng tại sao Kim Thế Di lại có được cây ngọc thoa, lại còn theo cùng đuổi tận như thế? Thật kỳ lạ!" người ấy trả lời: "Không những thế, y lại còn cố đuổi theo con. Hai tên tiểu bối của phái Thiên Sơn không ở trong phòng, sau đó nửa đường con gặp bọn chúng, nghe bọn chúng mắng Kim Thế Di, lúc đầu bọn chúng còn tưởng con là Kim Thế Di!" Thế rồi y kể kỹ càng lại mọi chuyện đêm qua, Mạnh Thần Thông trầm ngâm một lúc rồi nói:

"Té ra Kim Thế Di đã gây sự với đệ tử của phái Thiên Sơn, chúng ta có thể bớt lo mộtchuyện. Nhưng nếu bọn chúng điều tra ra, kẻ này lại thích lo chuyện bao đồng, chắc chắn là sẽ truyền tới tai đệ tử phái Thiên Sơn, lúc đó sẽ không hay lắm, cho nên chúng ta phải nghĩ cách đối phó với Kim Thế Di mới được."

Kim Thế Di nghe bọn họ đối đáp với nhau thì cũng đã đoán được vài phần câu chuyện. Lòng thầm nhủ: "Có lẽ cha của thiếu nữ che mặt có thù oán với Mạnh Thần Thông, trước khi nàng ta đến đây, Lý Tâm Mai đã vào Mạnh gia trang, Mạnh Thần Thông nhận lầm người, thế là bắt sống nàng. Sau đó không biết ai đã lấy cây ngọc thoa của Lý Tâm Mai đem ra ngoài trang, có lẽ là làm tín vật cầu viện với bốn môn.

Người mang cây thoa của nàng đi có lẽ là thiếu nữ che mặt, cũng có thể là người khác, điểm này tạm thời không cần phải nghĩ tới. Người cầm cây ngọc thoa thấy hai con ngựa Đại Uyển buộc nơi khách sạn, rõ ràng đệ tử của phái Thiên Sơn ở trong đấy nhưng lại đưa nhầm vào phòng mình. Nhưng cả hai chuyện chưa rõ ràng, chuyện thứ nhất là tại sao Lý Tâm Mai lại xông vào Mạnh gia trang? Chuyện thứ hai là Mạnh Thần Thông đã biết thân phận của Lý Tâm Mai, tại sao lại còn dám giam cầm nàng?" Kim Thế Di đang ngẫm nghĩ, chợt nghe một giọng nói già nua khác vang lên: "Sư huynh, tại sao chúng ta phải đụng tới người của phái Thiên Sơn, chi bằng cứ xin lỗi rồi thả ả ra để khỏi lo thêm một chuyện." Đó là nguyên nhân Kim Thế Di muốn biết, chàng dỏng tai lắng nghe, Mạnh Thần Thông cười khan: "Dương sư đệ, đệ nói thật dễ nghe, thân phận như ta làm sao có thể xin lỗi một kẻ tiểu bối; dù cho có thả, Phùng Lâm chưa chắc bỏ qua cho chúng ta, vả lại còn có ba nguyên nhân lớn ta không thể thả"

Ông già được Mạnh Thần Thông gọi là Dương sư đệ tựa như hơi ngạc nhiên, nói: "Xin sư huynh nói tường tận hơn" Mạnh Thần Thông nói: "Thứ nhất, ta không muốn để cho người ta biết nơi ẩn cư, bởi vì ngoài Lệ Phàn Sơn, ta còn có rất nhiều kẻ thù; thứ hai ta nghi ngờ nữ đệ tử họ Lý của phái Thiên Sơn này có liên quan đến con gái của Lệ Phàn Sơn, rất có khả năng ả đã dò thám ta cho ả họ Lệ; thứ ba lần này ta bắt được ả có lẽ không phải họa mà là phúc, ha ha, đệ có biết rằng tiểu cô nương ấy đối với chúng ta rất có lợi hay không?"

Ông già kia nói: "Sao là phúc chứ không phải họa, tiểu đệ vẫn chưa đoán được."

Mạnh Thần Thông nói: "Đệ đã luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ mấy?" ông già nói: "Đệ thiên tư ngu xuẩn, chẳng tiến nhanh bằng sư huynh, giờ đây vẫn chỉ luyện đến tầng thứ năm."

Kim Thế Di thất kinh, thầm nhủ: "Sư phụ đã từng nhắc đến Tu la âm sát công, nhưng đã thất truyền từ lâu. Nghe nói đó là một loại võ công tà phái rất lợi hại, ban đầu từ Ấn Độ truyền đến, sau đó được một vị đại sư của Bạch giáo Đạt Ma Tây Tạng nghiên cứu, đổi tên thành Tu la âm sát công. Trong truyền thuyết Phật giáo có chín tầng địa ngục, Tu la âm sát công cũng chia thành chín cảnh giới, nếu luyện đến tầng thứ chín thì lợi hại vô cùng, ai bị đánh trúng cũng như lọt vào chín tầng địa ngục, mãi không siêu sinh. Đó đương nhiên chỉ là một lối so sánh, nhưng có lợi hại được như thế hay không thì không ai biết. Bởi vì Bạch giáo Đạt Ma không có truyền nhân, từ giữa thời Minh, trong sách vở võ học cũng chỉ có tên của loại võ công này, chưa nghe nói có ai biết. Chả lẽ y biết được loại võ công đã thất truyền từ lâu mà lại luyện đến trên tầng thứ năm?"

Kim Thế Di chưa kịp nghĩ xong thì chỉ nghe Mạnh Thần Thông nói: "Đệ luyện đến tầng thứ năm tạm thời không cần lo lắng. Vì huynh đã luyện đến tầng thứ bảy, đã có hiện tượng tẩu hỏa nhập ma. Theo ta tham ngộ được, chỉ cần luyện được đến tầng thứ tám nếu định lực của bản thân trấn áp không được thì sẽ tẩu hỏa nhập ma, bao nhiêu công sức sẽ trôi ra sông biển. Trừ phi lấy được tâm pháp nội công chính tông tối thượng thừa có lẽ sẽ tránh được kiếp nạn này."

Ông già họ Dương nói: "Đệ đã hiểu, chả lẽ sư huynh muốn buộc ả nha đầu ấy viết ra tâm pháp nội công của phái Thiên Sơn." Mạnh Thần Thông nói: "Đệ đoán chẳng sai tý nào. Đáng tiếc con gái của Phùng Lâm quá cứng cỏi, ta bỏ đói ả ba ngày mà ả chẳng chịu viết một chữ. Nhưng ta vẫn có cách buộc ả viết ra. Chỉ cần ta luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, ta còn sợ kẻ thù nào nữa? Dù vợ chồng Đường Hiểu Lan có đến đây ta cũng không thua bọn chúng!" Ông già họ Dương đáp: "Tuy là thế nhưng đệ vẫn lo lắng!" Mạnh Thần Thông nói: "Nếu có được nội công tâm pháp của phái Thiên Sơn, ta sẽ lập tức giết chết ả. Chúng ta lại ẩn cư, Thiên Sơn cách đây muôn dặm, dù Đường Hiểu Lan và Phùng Lâm có tìm đến chúng ta, lúc đó chúng ta đã luyện công xong xuôi." Lúc này Kim Thế Di mới vỡ lẽ ra, té ra Mạnh Thần Thông giam cầm Lý Tâm Mai là để muốn lấy nội công tâm pháp của phái Thiên Sơn. Cho nên y sợ Lý Tâm Mai gởi cây ngọc thoa ra ngoài thì sẽ bại lộ mau chóng. Cao thủ của phái Thiên Sơn sẽ tìm đến nơi khi y chưa luyện xong võ công.

Mạnh Thần Thông ngập ngừng rồi kêu một tên đệ tử tới, dặn dò y rằng: "Đem cây roi bạch mang đến đây, nếu ả không chịu viết, cứ ba bữa sáng trưa chiều mỗi lần đánh mười roi. Toàn thân ả sẽ đau đớn khó chịu, nay ả đang bị đói, dù nội công giỏi đến mức nào cũng không chịu nổi ba roi!" ông già họ Dương thất kinh: "Như thế chúng ta chắc chắn sẽ kết thù với phái Thiên Sơn?" Mạnh Thần Thông nói: "Bắt hổ

dễ thả hổ khó, việc đã đến mức này cũng chẳng còn cách khác. Đồ nhi, đi thôi!"

Ngày đăng: 16/01/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...