Gửi bài:

Chương 9

Buổi sáng thứ bảy, Angus sốc tôi tỉnh dậy với tiếng sủa điên cuồng, cào cửa như thể bị nhét một miếng thịt nướng vào mông.

"Cái gì? Ai?" tôi buột miệng, chưa tỉnh táo hẳn. Nhìn đồng hồ, mới bảy giờ. "Angus! Tốt hơn hết là nhà đang cháy, không là mày gặp rắc rối to rồi đấy!" Thông thường, con thú cưng yêu quý của tôi khá bằng lòng ngủ gọn gàng, ở chính giữa giường tôi, chẳng hiểu làm sao hôm nay nó lại chiếm được đến hai phần ba chiếc giường dù chỉ nặng vỏn vẹn 7kg.

Tình cờ liếc vào gương, tôi thấy thuốc tạo nếp tóc của mình (giá 50 đô la một lọ) đã hết tác dụng sau một giờ sáng, chính là giờ tôi lên giường đi ngủ đêm qua. Vậy nên nếu đúng là Angus đang cứu mạng tôi và nếu ảnh của chúng tôi thực sự xuất hiện trên trang nhất báo, thì tốt hơn là tôi nên làm gì đó với mái tóc này trước khi lao vào đống lửa. Tôi vớ lấy sợi dây chun, cột tóc đuôi ngựa và rờ thử cánh cửa. Mát. Hé ra một chút, tôi không ngửi thấy mùi khói. Chết tiệt. Vậy là đi tong cơ hội gặp gỡ một anh chàng lính cứu hỏa nóng bỏng, người sẽ bế tôi ra khỏi đám lửa như thể tôi làm bằng kẹo bông. Tuy thế, tôi đoán chắc cũng là điều tốt khi nhà tôi không bùng cháy.

Angus bay vèo xuống cầu thang như một viên đạn, thực hiện điệu nhảy chiến thắng ở cửa trước, nhảy tưng tưng lên, bốn móng không chạm đất. Ô, phải. Hôm nay là ngày tái hiện trận Bull Run, và Margaret sẽ tới cùng. Có vẻ như chị ấy thấy cần phải dậy sớm, nhưng tôi cần uống cà phê trước khi giết chết bất cứ tên Johnny Reds nào. Hay là hôm nay tôi sẽ giết quân Áo Xanh ấy nhỉ?

Nhấc bổng Angus lên, tôi mở của. "Chào Margaret," tôi lầm bầm, nheo mắt vì sáng.

Callahan O'Shea đứng trước hiên nhà. "Đừng đánh tôi," anh ta nói.

Vết thâm quanh mắt anh ta đã mờ đi đáng kể, vẫn còn, nhưng màu vàng và nâu đã thế chỗ cho màu tía thẫm. Tôi để ý thấy mắt anh ta màu xanh, và kiểu cụp xuống ở góc mắt khiến anh ta trông hơi... buồn. Có hồn. Quyến rũ. Anh ta mặc một chiếc áo phông đỏ phai với quần bò, và lại nữa rồi, cái cơn nhoi nhói khó chịu của sức hấp dẫn.

"Vậy đấy. Đến đây để kiện tôi à?" tôi hỏi. Nằm trong tay tôi, Angus sửa - Ẳng!

Anh cười, và cơn nhói chuyển thành quặn.

"Không. Tôi đến đây để thay cửa sổ cho cô. À mà, bộ đồ ngủ đẹp đấy."

Tôi liếc xuống. Khỉ thật. Nhân vật hoạt hình SpongeBob SquarePants, quà Giáng sinh của Julian. Chúng tôi có truyền thống tặng nhau những món quà kinh khủng... tôi đã tặng cho anh một cái đầu nhựa gai. Rồi lời nói của anh chàng cũng được tiêu hóa. "Xin lỗi? Có phải anh nói là anh sẽ thay cửa sổ nhà tôi không?"

"Chính thế," anh nói, ngó đầu vào khung cửa và nhìn quanh phòng khách. "Bố cô thuê tôi từ hôm nọ. Ông không nói với cô à?"

"Không," tôi trả lời, "Khi nào?"

"Thứ Năm," anh nói. "Cô đi vắng. Chỗ này đẹp đấy. Bố cô mua cho cô à?"

Miệng tôi há hốc. "Này!"

"Thế cô có định tránh ra để tôi vào không?"

Tôi ôm Angus chặt hơn một chút. "Không. Nghe này, anh O'Shea, tôi thực sự không nghĩ rằng..."

"Cái gì? Cô không muốn một thằng cựu tù làm việc cho cô hả?"

Miệng tôi đóng sập. "À, thực ra... tôi..." Thật thô lỗ nếu nói toạc ra như vậy. "Không, cám ơn anh." Tôi nặn ra một nụ cười, cảm giác chân thành như thể ứng cử viên tổng thống đảm bảo sẽ cải cách tài chính. "Tôi muốn thuê một người khác hơn... ừm, một người đã làm cho tôi trước đây."

"Tôi đã được thuê rồi. Bố cô đã trả tôi một nửa." Anh ta nheo mắt nhìn tôi, và răng tôi nghiến chặt.

"A, thật bất tiện quá, nhưng anh sẽ phải trả lại số tiền đó." Angus sủa lên trong tay tôi, ra chiều ủng hộ. Chó ngoan.

"Không."

Tôi há hốc miệng. "Vậy thì, xin lỗi anh, anh O'Shea, nhưng tôi không muốn anh làm việc ở đây." Bắt gặp mình trong bộ đồ ngủ. Khuấy động mọi thứ. Rất có thể đánh thó đồ đạc của mình.

Anh ta hếch đầu lên và nhìn thẳng vào tôi. "Thật cay đắng, thưa cô Emerson, khi nghĩ rằng cô không thích tôi, và cũng thật trớ trêu thay, vì nếu bất cứ ai có lý do để không thích ai đó, thì tôi dám khẳng định là biểu quyết sẽ nghiêng về phía tôi."

"Anh chẳng nhận được phiếu nào đâu, anh bạn! Tôi không yêu cầu anh..."

"Nhưng vì tôi cư xử tốt hơn cô, tôi sẽ kìm giữ sự phán xét lại và chỉ nói rằng tôi không thích cái thiên hướng bạo lực của cô. Dù sao thì, tôi cũng đã nhận tiền của bố cô rồi, và nếu cô còn muốn xong đám cửa sổ này trước mùa quýt thì tôi sẽ phải đặt hàng từ chỗ chuyên gia công ở Kansas đấy. Và thẳng thắn mà nói, tôi cần công việc này. Được chứ? Vậy thì chúng ta hãy bỏ qua cái cơn giận dữ đàn bà ấy, lờ đi cái sự thật là tôi đã thấy cô trong bộ dạng không thể nói nổi nên lời..." Mắt anh ta quét lên quét xuống người tôi "...và bắt tay vào việc thôi. Tôi phải đo cửa sổ. Muốn tôi bắt đầu từ trên tầng hay dưới tầng?"

Ngay lúc đó, chiếc BMW của Natalie tấp vào lối lên nhà, khiến Angus lại lên cơn điên loạn. Tôi ghì chặt lấy nó, hình hài nhỏ bé của nó run lên trong khi cố gắng rời khỏi tay tôi, tiếng sủa của nó dội vào óc tôi.

"Cô không kiểm soát được cái con quái con này à?" Callahan O'Shea hỏi.

"Trật tự," tôi càu nhàu. "Không phải mày, Angus yêu. Chào Natalie!"

"Chào," con bé nói, lướt lên mấy bậc cấp. Con bé khựng lại, nhìn nghi hoặc anh hàng xóm của tôi. "Xin chào. Tôi là Natalie Emerson, em gái của chị Grace."

Anh hàng xóm bắt tay con bé, một nụ cười ngoác tận mang tai đầy ngưỡng mộ kéo miệng anh ta lên một bên, càng khiến tôi ghét anh ta hơn. "Callahan O'Shea," anh ta thì thầm. "Tôi là thợ mộc của Grace."

"Không phải," tôi khăng khăng. "Cái gì đưa em tới đây vậy Nat?"

"Em nghĩ chúng ta có thể uống một tách cà phê," con bé nói, mỉm cười rạng rỡ. "Em muốn nghe về anh chàng chị đang hẹn hò đến chết mất. Chúng ta chưa có cơ hội nói chuyện kể từ buổi trưng bày của mẹ."

"Một anh bạn trai ấy à?" Callahan nói. "Tôi đoán anh ta thích những thứ bạo liệt."

Đôi lông mày mềm mại của Natalie hơi nhếch lên và con bé cười toe toét, mắt con bé săm soi vết thâm của anh ta. "Thôi nào, chị Grace, uống cà phê nhé? Callahan, phải không? Anh cũng muốn một ly chứ?"

"Rất hân hạnh," anh ta trả lời, mỉm cười với cô em gái xinh đẹp và đột nhiên lại rất đáng cáu của tôi.

Năm phút sau, tôi sưng sỉa ngó bình cà phê trong khi em gái tôi và Callahan O'Shea trở thành bạn thân mãi mãi.

"Vậy là chị Grace đã đánh anh thật à? Bằng một cây gậy hockey sao? Ồ, Grace!" Con bé phá lên cười, cái tiếng cười khàn khàn, quyến rũ mà đàn ông ai cũng yêu.

"Đó là tự vệ," tôi nói, vớ lấy mấy cái cốc trên giá.

"Cô ấy say," Cal giải thích. "À, lần đầu tiên thì cô ấy say. Lần thứ hai, bằng cái cào, thì chỉ là ngơ ngơ thôi."

"Tôi không ngơ ngơ," tôi phản đối, đặt bình cà phê lên bàn, giật mạnh cửa tủ lạnh để lấy kem rồi đặt lên bàn rõ mạnh. "Chưa có ai mô tả tôi là ngơ ngơ cả."

"Tôi không biết, Natalie," Callahan nói, nghiêng nghiêng đầu. "Bộ đồ ngủ này không nói lên sự ngơ ngơ với cô sao?" Mắt anh ta lướt lên lướt xuống bộ đồ SpongeBob của tôi lần nữa.

"Thế đấy, đồ Ireland. Anh bị sa thải. Lần nữa. Vẫn thế. Sao cũng được."

"Ôi thôi nào, chị Grace," Natalie nói, cười du dương. "Anh ấy cũng có lý mà. Em hy vọng là Wyatt sẽ không thấy chị trong bộ đồ này."

"Wyatt thích SpongeBob," tôi vặn lại.

Nat rót cho Callahan một tách cà phê, không nhìn thấy ánh mắt hình viên đạn của tôi. "Cal, anh đã gặp anh chàng mới của chị Grace chưa?" con bé hỏi.

"Cô biết đấy, tôi chưa gặp," anh ta trả lời, hất lông mày về phía tôi. Tôi cố gắng tảng lờ anh ta. Không hề dễ. Anh ta trông... ngon lành... đến phát bực... ngồi đó trong căn bếp hân hoan của tôi, dây ủng đang bị Angus nhai, uống cà phê trong cái tách phiên bản giới hạn Fiestaware màu xanh hoa ngô của tôi. Mặt trời rọi xuống mái tóc rối bù của anh ta, để lộ ra những vệt màu vàng vô cùng hấp dẫn giữa màu hạt dẻ. Anh ta gần như tỏa ra sự nam tính, tất cả bờ vai rộng cùng những thớ cơ lớn, lại còn sắp sửa đồ đạc trong nhà tôi... chết tiệt thật. Ai mà không bị kích thích cơ chứ?

"Thế anh ấy thế nào?" Natalie hỏi. Mất một giây, tôi đã nghĩ là con bé đang nói chuyện với Callahan O'Shea.

"Hả? Ồ, Wyatt ấy à? Ừ thì, anh ấy rất... tử tế."

"Tử tế là tốt. Thế cuộc hẹn của chị đêm hôm trước thì thế nào?" con bé tiếp tục, rồi đổ đường vào cà phê của mình để làm cho bản thân càng ngọt ngào hơn. Điên thật. Tối hôm trước Nat gọi điện, và tôi có thể nghe được tiếng Andrew ở đầu bên kia nên đã rút ngăn cuộc trò chuyện bằng cách nói rằng tôi phải gặp Wyatt ở Hartford. Ôi, cái mạng rối bòng bong... Đôi mắt đầy cảm xúc của Callahan đang nhìn tôi. Đầy chế giễu.

"Cuộc hẹn ổn. Dễ chịu. Vui vẻ. Bọn chị ăn. Uống. Hôn. Mấy việc kiểu như vậy."

Hùng hồn quá đấy, Grace! Lại cặp lông mày của Callahan.

"Grace, thôi nào!" cô em gái từng-yêu-thương của tôi nói. "Anh ấy ra sao? Ý em là, anh ấy là bác sĩ nhi khoa, vậy chắc chắn là tuyệt vời rồi, nhưng cho em một ít chi tiết đi."

"Đáng yêu! Tính cách của anh ấy rất đáng yêu," tôi nói, hơi lớn tiếng. "Anh ấy rất..." một cái liếc khác về phía Cal "...đáng kính trọng. Thân thiện. Cực kỳ tử tế. Cho tiền người vô gia cư... và ừm... giải cứu... mèo." Tiếng nói bên trong của tôi, kinh tởm trước khả năng nói dối tồi tệ của mình, thở dài thật lớn.

"Nghe có vẻ hoàn hảo quá," Natalie hùa theo. "Có khiếu hài hước chứ?"

"Ồ, có," tôi trả lời. "Rất hài hước. Nhưng theo một cách dễ thương, không hề giễu cợt. Không hề lỗ mãng, mỉa mai hay bất lịch sự. Theo một cách nhẹ nhàng, đáng yêu."

"Thế thì đây là một ví dụ cho sự hấp dẫn trái chiều nhỉ?" Callahan hỏi.

"Tôi nghĩ là tôi vừa sa thải anh rồi," tôi nói.

Anh ta cười tít mắt, hai đầu gối phản chủ của tôi mềm nhũn.

"Em nghĩ anh ấy nghe có vẻ thật tuyệt vời," Natalie nói, nở nụ cười xinh đẹp.

"Cám ơn." Tôi nói và cười đáp trả. Trong giây lát, tôi đã rất muốn hỏi con bé về Andrew, nhưng với tên cựu tù lực lưỡng ngồi trong phòng, tôi quyết định không hỏi nữa.

"Chỉ có tới trận đánh hôm nay không, Grace?" em gái tôi hỏi, nhấp một ngụm cà phê. Thật tình, con bé làm gì cũng như thể đang quay phim... duyên dáng và hài hòa và đáng yêu.

"Trận đánh?" Callahan hỏi.

"Đừng có nói cho anh ta," tôi ra lệnh. "Và có, chị có đi."

"À, xin lỗi vì phải nói rằng tôi phải về New Haven," Natalie nói vẻ luyến tiếc, đặt chiếc tách sang một bên. "Rất vui được gặp anh, Callahan."

"Tôi mới là người lấy làm vinh hạnh," anh ta nói, đứng thẳng dậy. Ai chà chà chà. Cựu tù cư xử thanh lịch, thật ra là bất kỳ khi nào có Natalie ở quanh.

Tôi tiễn con bé ra cửa, rồi ôm nó. "Mọi việc với Andrwe vẫn ổn chứ?" tôi hỏi, cẩn thận để giữ giọng thật nhẹ.

Nhìn mặt con bé sáng lên, như thể được ngắm cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp vậy. "Ôi, chị Grace... vâng."

"Tuyệt hảo," tôi nói, vuốt ra phía sau mớ tóc mềm mại, mát rượi của con bé. "Chị mừng cho em, bé yêu."

"Cảm ơn chị," con bé thì thầm. "Và em rất mừng cho chị, Grace! Wyatt có vẻ thật hoàn hảo!" Con bé ôm tôi thật chặt. "Gặp lại chị sau nhé?"

"Chắc rồi." Tôi ôm lại con bé, tim tôi quặn lên vì tình yêu thương và nhìn con bé lướt đi về phía chiếc xe bóng bẩy xinh xắn rồi trở ra khỏi lối lên nhà. Con bé vẫy tay, biến mất xuống phố. Nụ cười của tôi héo dần. Margaret biết ngay rằng Wyatt Dunn là sản phẩm của trí tưởng tượng, còn Callahan O'Shea, một người lạ hoàn toàn, cũng có vẻ như đoán ra được điều đó. Nhưng không phải Natalie. Tất nhiên, con bé đánh cược rất nhiều vào việc tôi đang ở bên một người nào đó tuyệt vời, phải vậy không? Tôi gắn bó với ai đó nghĩa là... ừm. Tôi biết nó có nghĩa là gì.

Thở dài, tôi trở vào bếp.

"Vậy đấy." Cal ngả người trên ghế, tay chắp sau đầu. "Bạn trai của cô là người cứu hộ mèo cơ đấy."

Tôi cười. "Đúng thế. Bọn mèo hoang trong khu vực anh ấy gặp vấn đề. Anh ấy đánh vật với chúng. Dồn chúng vào mấy cái thùng, rồi đem cho các nhà nhận nuôi. Anh có muốn một con không?"

"Một con mèo hoang ấy à?"

"Ừmm-hừmm. Người ta vẫn nói là vật nuôi nên phù hợp với nhân cách của chủ đấy thôi."

Anh ta cười lớn, một âm thanh nham hiểm, mờ ám và đột nhiên, đầu gối tôi còn yêu hơn cả lần tôi nhìn Bruce Springsteen trong buổi hòa nhạc. "Không, cảm ơn cô, Grace."

"Vậy thì nói tôi nghe, anh O'Shea," tôi nói ngắn gọn. "Anh đã biển thủ được bao nhiêu, và từ ai?"

Miệng anh ta hơi cứng lại trước câu hỏi. "Một phẩy sáu triệu đô la. Từ ông chủ kính mến của tôi."

"Một phẩy... Chúa ơi!"

Tôi chợt nhận ra số séc của mình nằm ngay ở đó, trên quầy gần tủ lạnh. Đáng lẽ tôi nên cất đi, phải không? Không phải là tôi có một triệu đô la trong đó hay gì cả. Callahan dõi theo ánh nhìn lo lắng của tôi và nhướng bên lông mày không bị thâm lên lần nữa.

"Thật thèm quá đi mất," anh ta nói. "Nhưng tôi thay đổi rồi. Mặc dù thật khó cưỡng lại mấy thứ kia." Anh ta hất hàm về cái giá chứa bộ sưu tầm chó bằng thép của tôi. Rồi anh ta đứng dậy, choán hết cả căn bếp. "Tôi có thể lên tầng và sửa cửa sổ không, cô Grace?"

Tôi há mồm ra để phản đối, rồi ngậm lại. Chẳng đáng. Cửa sổ thì mất bao lâu chứ? Đôi ngày.

"Ừm, được rồi. Đợi một lát, để tôi chắc chắn rằng... ừm..."

"Sao cô không đi cùng với tôi nhỉ? Như thế, nếu tôi có nổi lòng tham muốn vơ vét hộp đồ trang sức của cô thì cô có thể tự tay ngăn tôi lại."

"Tôi muốn đảm bảo là mình đã dọn giường, thế thôi," tôi nói dối. "Đi đường này."

Ba phút tiếp theo, tôi tranh đấu lại với cảm giác đê mê và bực bội khi Callahan O'Shea đo mấy cửa sổ phòng ngủ của mình. Rồi anh ta đi vào phòng khách, làm việc tương tự, động tác của anh ta gọn gàng, hiệu quả, anh ta kéo thước dây dọc theo khung, ghi chép lại trong cuốn sổ. Tôi tựa vào khung cửa, ngắm lưng anh ta (thật thà mà nói thì là ngắm vòng ba) khi anh ta mở một cửa sổ và nhìn ra ngoài.

"Có thể tôi sẽ phải thay một vài họa tiết trang trí khi đặt mấy cái này vào," anh nói, "nhưng phải tháo chúng ra thì tôi mới biết được. Mấy cái này cũng khá cũ rồi."

Tôi lê mắt mình lên mặt anh ta. "Phải. Chắc rồi. Nghe ổn đấy."

Anh ta tiến lại phía tôi, hơi thở của tôi nghẹt lại. Chúa ơi. Callahan O'Shea đang đứng cách tôi một li. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh ta, cơ thể tôi dường như nhũn ra và đung đưa đáp trả. Tôi có thể cảm thấy tim mình thắt lại rồi mở ra, thắt lại rồi mở ra. Bàn tay anh ta, vẫn cầm thước dây, lướt nhẹ qua mu bàn tay tôi, và đột nhiên tôi phải thở bằng miệng.

"Grace?"

"Vâng?" tôi thì thầm đáp. Tôi có thể trông thấy mạch trên cổ anh ta. Tự hỏi không biết hôn lên cái cổ đó, lướt mấy ngón tay qua mái tóc bù xù của anh ta... thì sẽ thế nào.

"Cô tránh ra được không?" anh ta hỏi.

Miệng tôi đóng sập lại. "Chắc rồi! Chắc rồi! Chỉ là đang... nghĩ."

Mắt anh ta nheo lại thành một nụ cười kiểu tôi-biết-thừa.

Tôi trở xuống tầng dưới, và một khoảng thời gian ngắn đến đáng thất vọng sau, Callahan O'Shea đã xong việc. "Tôi sẽ đặt hàng và báo cho cô biết khi nào cửa về," anh ta nói.

"Tuyệt," tôi trả lời.

"Tạm biệt. Chúc may mắn ở trận đánh."

"Cám ơn," tôi nói, đỏ mặt không vì lý do gì rõ ràng.

"Nhớ đảm bảo khóa cửa hai lần nhé. Tôi sẽ ở nhà cả ngày."

"Hài hước đấy. Giờ thì ra ngoài đi," tôi nói. "Tôi còn phải đi giết bọn Yankee."

Ngày đăng: 27/06/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...