Gửi bài:

Chương 89 - Đừng sợ

Thấy hắn nở nụ cười, Lâm Cẩm Sắt cảm thấy vô cùng thất bại, cũng hiểu được chính bản thân mình không có khí chất, mỗi lần đều chỉ có thể trốn ở một nơi nào đó hắn không nhìn thấy mà trừng mắt với hắn, châm chọc hai câu, trừ lần đó ra thì....

Không có thêm lần nào nữa

Nghĩ đến đây, sự hoảng hốt lại bị đè nén xuống. Một lúc rất lâu sau, cô mới nói "Ừm, đừng lo , tôi có thể ở trong nhà giáo sư." Cô cong khóe môi trả lời như vậy. Đối với Trình Mi, có lẽ ấn tượng ban đầu với cô bé này cũng không phải là xấu cho nên cô không cảm thấy chán ghét, càng không cần thiết phải nhìn sắc mặt của cô bé.

Phụt.

Chỉ nghe thấy tiếng cười không nén nổi của Trình Mi, vừa cười vừa dùng ánh mắt sung sướng khi thấy người khác gặp họa nhìn sang người đàn ông vẻ mặt vẫn bình thản ngồi bên cạnh, không biểu lộ gì sao? Giả vờ đi, tiếp tục giả vờ đi.

Bây giờ đến lượt Lâm Cẩm Sắt bị nụ cười của cô bé làm cho không hiểu gì.

Đường Lưu Nhan bên cạnh, cũng rất kì lạ.

Cô chỉ thấy Đường Lưu Nhan vẫn luôn thản nhiên như thế, hoàn toàn không nhìn vào ánh mắt Trình Mi gửi tới, chỉ hơi ngẩng đầu, nói, "A May, lái xe đi." Ngữ điệu êm dịu, không nghe ra cảm xúc gì, vẫn giống như hắn ngày thường.

Nhưng hắn càng như vậy, Lâm Cẩm Sắt càng cảm thấy có điều gì đó rất kì quái. Nhưng lại không muốn mở miệng hỏi, môi hơi run, cuối cùng cũng chẳng nói gì, buồn bực bỏ hắn ra khỏi tầm mắt, mím môi, cứ lặng thinh như vậy .

"Vâng, thiếu gia..." Trình Mi nhìn thấy thần sắc của Lâm Cẩm Sắt không ngừng biến đổi, lại cảm thấy buồn cười. Hai người này, khi ở bên nhau có vẻ không được tự nhiên cho lắm.

Vừa nói xong, cô nhấn chân ga, khởi động xe. Trình Mi cũng là một nhân vật rất đặc biệt, từng là nữ tay đua F1 nổi tiếng ở Italia, kỹ thuật lái xe có sự liều mạng của Hàn Húc, những người càng giỏi thì lá gan càng to, cô ấy cũng không phải ngoại lệ, một lần nhấn chân ga cũng chính là mức cực đại.

Quán tính quá lớn khiến Lâm Cẩm Sắt chưa chuẩn bị tốt tâm lí nghiêng mạnh về phía sau, gáy đập trúng vào lưng ghế, lực va đập quá mạnh khiến cô rất đau, thiếu chút nữa nước mắt đã rơi xuống rồi.

Lúc ấy có một bàn tay lớn đỡ lấy gáy cô, bàn tay rất rộng, rất ôn hoà hiền hậu, đầu ngón tay còn có cảm giác mát lạnh, phủ lên làn da mềm mại sau gáy cô.

"A May!" Lâm Cẩm Sắt vừa mới ổn định lại một chút, chợt nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng nói, là Đường Lưu Nhan, trong lời nói có ẩn chứa một chút tức giận, lại vô cùng có lực uy hiếp.

Tiếp theo cô bị tiến vào một vòng ôm.

Mặt dán vào ngực hắn, mắt tiếp xúc với chiếc áo sơ mi màu tím của hắn, hắn mở ba cúc áo. Có lẽ sống trong an nhàn sung sướng cho nên hắn không thuộc loại đàn ông có những cơ bắp cường tráng...không quá ấm áp, cũng không thể mang đến cảm giác vô cùng an toàn, nhưng mà...

Cô nghĩ ngợi, nhưng phải thành khẩn mà thừa nhận rằng.

Cảm giác cũng không xấu lắm.

Ít nhất cô không có loại xúc động muốn đẩy hắn ra.

Cảm giác đó thật là kì quái khó hiểu, nhưng nó thật sự đang tồn tại . Cô không muốn lừa mình dối người nữa. Những người phụ nữ thông minh nhu nhược ở Đài Loan mà rơi vào tình huống như vậy chắc chắn sẽ luôn miệng nói "Đây chỉ là ảo giác! Vì sao mình lại cảm thấy như vậy chứ? Điều này làm sao có thể xảy ra?"

Đúng vậy, điều này làm sao có thể xảy ra?

Nhiều khi, có một số việc không thể đặt câu hỏi "Vì sao?", chính là như thế, chả có lí do nào cả.

"Sorry, quán tính, quán tính thôi." Trình Mi thả chậm tốc độ rồi quay đầu cười rất có lỗi, "Cẩm Sắt, chị không sao chứ?"

Nhìn thấy Trình Mi quay đầu nhìn mình, mà cô lại đang ở trong vòng ôm thân mật như thế của Đường Lưu Nhan... Lâm Cẩm Sắt mặt nóng bừng, xấu hổ đến mức thật khó chịu, lúc này mà đẩy hắn ra thì khác nào có tật giật mình, đành chịu thôi, nâng mắt nhìn Trình Mi ngồi ở ghế bên trên, cô nói, "Không. Not... "

Đột nhiên im lặng, đồng tử bỗng dưng mở thật lớn! Lâm Cẩm Sắt hoảng sợ dùng sức đẩy Đường Lưu Nhan ra, thét chói tai một tiếng: "Cẩn thận!"

Phía trước xe khoảng hai ba thước gì đó, có một khuôn mặt xinh đẹp lại không hề tức giận bị ánh sáng đèn pha chiếu thẳng vào làm cho nó biến thành trắng bệch.

Một tà áo cưới màu trắng bay bay trong gió.

"KÍt...!" Tiếng phanh xe hòa cùng tiếng bánh xe ma sát với mặt đường tạo thành một loại tiếng động bén nhọn vang tận mây xanh!

"Shit!" Trình Mi một tay cầm vô lăng, vỗ vỗ ngực, nhíu mày chửi thề. Cho đến khi chăm chú nhìn về phía trước, lông mày nhíu càng chặt, quay đầu về phía Đường Lưu Nhan không hờn không giận nói, "Anh xem em gái tốt của anh đi, đêm tân hôn còn phát điên gì đây?" Cứ như vậy mà đi tới đây! Có phải không muốn sống nữa không?

Ánh sáng bên trong xe rất tối, khuôn mặt nhìn nghiêng của Đường Lưu Nhan nằm gọn trong bóng tối đó, ánh sáng không đủ, nhìn không rõ phản ứng của hắn lúc này.

Hắn nhìn Lâm Cẩm Sắt, cô cũng đang nhìn hắn. Ttrong ánh mắt cô có một loại cảm xúc hoang mang không ổn định, giống như một con nai con bị sợ hãi. Nhưng rõ ràng không phải thế, cô đang cố gắng ép chính bản thân mình phải bình tĩnh, nhìn hắn, lại giống như không nhìn hắn, dường như chỉ là trùng hợp , sau đó ánh mắt lại sợ hãi rời đi khỏi hắn.

Trong bóng tối, họ cứ đối diện với nhau như vậy , trong không khí còn có sự hô hấp mãnh liệt của cô. Một lát sau, hắn nhắm mắt lại, tháp giọng nói, "A May, mở cửa ra, để nó vào đây."

Trình mi bất mãn bĩu môi. Khóa điện tử "tách" một tiêng được mở ra, cô đi xuống xe, đi về phía luồng ánh sáng chiếu ra từ đèn pha kia, ừm, còn kém mười cm, mười cm đủ đẻ giết chết một con người, vẻ mặt cô vô cùng không kiên nhẫn nói với người kia điều gì đó, rất nhanh, ném cho cô ta một cái nhìn xem thường rồi quay đầu lại.

"Nhan, cô ta bảo có chuyện muốn nói với chị Cẩm Sắt."

"... Bảo nó qua đây."

"Cô ta không chịu đâu lão đại ạ."

Đường Lưu Nhan im lặng một lát, vươn tay vuốt lên mái tóc xoăn nhẹ thật dài của Lâm Cẩm Sắt, động tác không nhẹ không mạnh, đầu ngón tay hắn triền miên quấn vào một sợi tóc của cô, hắn nói, "Đừng sợ."

Đừng sợ.

Lâm Cẩm Sắt vốn đã bị dọa tới mức toàn thân chỉ có mồ hôi lạnh, hồn vía còn chưa quay về , nhưng cô lại không thích nghe hai chữ này của Đường Lưu Nhan. Hắn nghĩ cô là kẻ hèn nhát sao? Quan trọng là Lâm Lan...

Cô nghiêng người, tránh việc đụng chạm với hắn, cũng không nhìn hắn nữa, cúi đầu, chui ra khỏi xe.

Trình Mi lo lắng nhìn cô đang tiến gần về phía Lâm Lan sau đó lại dời ánh mắt về phía Đường Lưu Nhan đang nhếch môi

"Nhan, anh không sợ cô ấy..."

Đường Lưu Nhan khóe môi khẽ cong, dẫn ra một nụ cười thản nhiên tái nhợt, động tác đẩy hắn của cô bé kia lại động lên miệng vết thương của hắn rồi ...

Mệt mỏi nhắm mắt lại, một lúc lâu sau, hắn nói, "Sớm muộn gì cũng phải biết ... Cô ấy biết sớm cũng là một chuyện tốt." Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt hắn đã u ám như đêm tối, "Huống hồ, đưa cô ấy đến, không phải là để cô ấy chuẩn bị tốt nhất sao?

Mục lục
Ngày đăng: 28/05/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục