Gửi bài:

Chương 33 - Đêm Valentine tốt đẹp

Xe taxi chậm rãi dừng lại ở một khách sạn năm sao xa hoa.

Lâm Cẩm Sắt suy nghĩ một chút .

Khách sạn này...

Đôi mi thanh tú nhíu chặt, cô cắn nhanh môi dưới, tốt lắm, nếu Đường Lưu Nhan muốn mượn điều này để làm nhục cô, như vậy mục đích của hắn đã sắp đạt được rồi .

"Lâm tiểu thư, mời." Sau khi dừng xe lại Hàn Húc lãnh đạm lên tiếng, miệng nói "Mời", hãy nhìn biểu tình kia tư thế kia, nếu là cô nói không muốn đi vào, chỉ sợ cô cũng không thể quyết định.

Sự tức giận chiếm hết suy nghĩ, Lâm Cẩm Sắt hừ hừ bằng mũi, cố ý âm dương quái khí (âm dương quái khí: kì quái, quái gở) nói, "lão đại nhà cậu lá gan thật lớn, đầu tiên là giam lỏng theo dõi tôi, hiện tại ngay cả chiêu bắt cóc này cũng dùng tới, lại còn không sợ tôi sẽ tố cáo hắn!" Nhưng sau khi thốt ra những lời này cô lại có chút hối hận, mím môi, ánh mắt quăng tới Hàn Húc đang đứng cách cô hai bước, quả nhiên nhìn thấy cái miệng hắn giác khẽ quéo một cái khó mà nhận ra, dường như trong câu nói của cô có gì đó ngây thơ buồn cười lắm.

Nụ cười này khiến khuôn mặt cau có của cô có chút không nhịn được, lại không tiện mở miệng trách cứ, vì thế lại hừ một tiếng, hất tóc, tao nhã rảo bước tiến vào khách sạn.

Nói về Lâm Cẩm Sắt ở thành phố B vốn là nhân vật của công chúng, hơn nữa trước đó không lâu còn cùng đại nhân vật hô phong hoán vũ của thành phố B – Đường Lưu Nhan đến khách sạn này khai mạc lễ nhận con thừa tự, ngoài miệng thì không nói gì, nhưng ai chẳng biết Lâm Cẩm Sắt này là cành vàng lá ngọc, vì vậy không thể chậm trễ tiếp đón được.

Cô cũng không ngờ, cô lại phô trương tới vậy...

Quản lí khách sạn đã đứng chờ ở cửa, trong khoảng khắc liếc nhìn ra phía ngoài, vừa vặn thấy cô bước vào, ánh mắt sáng lên, vội vàng cười quyến rũ đến phía cô:

"Lâm tiểu thư cô đã tới, Đường tổng đã đặt phòng trước rồi, chờ cô lâu lắm rồi đó!" Nói xong, còn vô cùng ái muội nháy mắt với cô mấy cái.

Lâm Cẩm Sắt vốn không có lửa giận trong lòng, hắn nói chưa dứt lời, nhưng những câu nói này càng tới thì cô lại càng cảm thấy có một dòng tà hỏa trong lòng! Hơn nữa ánh mắt ghê tởm đó, lửa giận trong lòng Lâm Cẩm Sắt lại càng bốc lên, không ngờ là bốc mạnh quá, thiêu cháy cả người bên cạnh...

Nhìn lướt qua thẻ nhân viên trên ngực của quản lí, cô lạnh lùng lên tiếng, " Tống quản lí phải không? Hàn Húc, cậu đi nói cho giám đốc, Tống quản lí này hành sự bất lực, không biết phân biệt tốt xấu, đừng để đến lúc tôi lại phải gặp người phiền toái như vậy nữa." Nói xong, cô nghiến mạnh đôi giày cao gót tiêu sái đi qua.

Còn lại Tống quản lí kia vẻ mặt còn chưa kịp phản ứng lại mờ mịt đến thất thố.

Ông trời ơi! Hắn làm sao lại đắc tội với tiểu tổ tông này chứ? ! Này, này...

Hàn Húc đứng đó trong chốc lát, bộ mặt lạnh lùng hờ hững, cuối cùng vẫn nhịn không được mà "xì" một tiếng, nở nụ cười.

Giám đốc ...

Khách sạn này rõ ràng là sản nghiệp của đại ca, lời nói này của cô, rõ ràng muốn hắn đi nói cho đại ca mà?

Quả nhiên là nơi này.

Bị nhân viên tạp vụ đưa tới phòng tổng thống sang trọng, Lâm Cẩm Sắt nhìn bốn phía xung quanh, cuối cùng nhắm mắt lại, từ trong lồng ngực phun ra một ngụm hờn dỗi.

Hắn quả nhiên là muốn làm nhục cô.

Thật giận tên tiểu nhân so đo từng tý, âm hiểm, giả dối này!

Nơi này rõ ràng là nơi vì muốn thắng kiện mà cô đã câu dẫn hắn, hắn ra lệnh cho cấp dưới của mình mở phòng.

Quầy bar bóng loáng, lạnh như hầm băng, sô pha da thật màu trắng, ngọn đèn mờ nhạt ái muội, giường lớn xa hoa cỡ đo KingSize...

Huyệt thái dương của cô lại bắt đầu giật giật.

Dường như mệt chết đi, đau đầu quá, đau đến mức ngực không thở nổi.

Kẻ cơ bắp Hàn Húc kia có lẽ sợ làm hỏng chuyện lớn của lão đại nhà mình, thực "Thức thời" mà không bám theo nữa. Cô khẽ cắn môi, sải bước đi đến quầy bar.

Chậc chậc, quả nhiên là Đường đại thiếu gia ... thật phô trương.

Nhìn một hàng hồng rượu kia đi, tuy rằng hiểu biết của cô đối với hồng rượu không nhiều lắm, nhưng ở trong xã hội thượng lưu hỗn loạn đã lâu, cô cũng có một chút kiến thức. Số bình hồng rượu trân quý này...không biết đã đập tan bao nhiêu tiền của, nhưng khiến cho lòng cô hơi ngứa, hận không thể mở mấy bình ra, lửa giận khẽ bốc lên trong lòng.

Đáng tiếc cô không phải sâu rượu, nhấp nhấp môi, ánh mắt tìm tòi một bận, Lâm Cẩm Sắt cầm chai nước sô đa ướp lạnh, mở ra rồi đổ vào ly, uống từng ngụm từng ngụm không thèm để ý đến hình tượng.

Ý nghĩ của cô, bây giờ vô cùng cần sự bình tĩnh.

Sự xuất hiện của Hứa Thuyền khiến cho trái tim ban đầu nhìn như kiên cố không gì phá nổi của cô rách toạc ra ...đúng như Tiểu Ưu từng nói, lòng cô vẫn rất yếu đuối, không chịu đựng nổi những khảo nghiệm của chuyện cũ. Nếu trong tim cô vẫn còn tồn tại loại cảm xúc áy náy và bất an này, công việc của cô sớm muộn cũng sẽ sai lầm bởi sự phân tâm của cô.

Hơn nữa còn sự uy hiếp, ngầm cảnh cáo của Đường Lưu Nhan...

Nhắm mắt lại, cầm ly nước đi về phía ghế ngồi, Lâm Cẩm Sắt cố gắng để cho lòng mình thoát khỏi cảm xúc đáng ghét đó, lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng vang kì lạ, cô quay ra, gặp phải hai tên bồi bàn đứng ở cửa, họ nhìn thấy cô, liền cúi đầu cung kính nói, "Quấy rầy Lâm tiểu thư , đây là thức ăn khuya Đường tổng đã dặn dò."

Lâm Cẩm Sắt khóe miệng khẽ nhếch lên, mặc kệ họ đem bàn ăn đẩy vào, sau đó không tiếng động rời đi.

Nước sô đa trong ly thanh thấu sáng lấp lánh, ở dưới ngọn đèn hôn ám kêu ùng ục ùng ục làm nổi những bọt khí lên trên, cô đưa cái ly ra nhìn rất lâu, đột nhiên thì thào ra tiếng

"Đường Lưu Nhan, cuối cùng ngài muốn điều gì?"

Cô hoàn toàn không đoán được tâm tư của hắn, nhưng lại rõ ràng hiểu được, hắn với cô không có tình yêu . Nếu không yêu, vì sao lại đối xử với cô như vậy? ... Cô dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ đã trưởng thành, không có thái độ khao khát tình yêu như những cô gái trẻ cũng không có tâm lực đi đối phó với hắn nhiều như vậy.

"Thế nào?" Lúc này ngoài cửa truyền đến một tiếng trêu đùa, làm cho Lâm Cẩm Sắt trong lòng căng thẳng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đường Lưu Nhan tà ác dựa vào cửa, chiếc áo khoác được cởi ra và vắt lên một cánh tay, khóe miệng hơi cong, ngả ngớn mà khoái trá, "Không vui lắm, nhưng chỉ muốn cùng Lâm luật sư trải qua một đêm valentine tốt đẹp mà thôi."

Lâm Cẩm Sắt ép lửa giận xuống, tốt lắm, Đường đại thiếu gia lại đang dùng lời nói ban nãy của cô để đùa giỡn cô đây mà!

Điều chỉnh tâm trạng một chút, Cô miễn cưỡng cười cười, "Trời tính không bằng người tính." Không có cách nào cả, cô chỉ muốn múa mép khua môi, biết rõ lời nói trào phúng như vậy sẽ chọc giận đại thiếu gia trước mắt, cô cũng không sợ.

Cô nói ra những lời như vậy, bên ngoài thì dường như không đến nơi đến chốn, còn có chút lạc đề, nhưng trên thực tế với người âm hiểm tâm cơ thâm trầm như hắn, Lâm Cẩm Sắt cô rõ ràng không thể đấu lại hắn rồi.

Đường Lưu Nhan làm bộ như chưa hiểu, trong ánh mắt hơi lóe ra một tia sáng, mỉm cười, bước nhanh về phía cô, Lâm Cẩm Sắt không khỏi cảm thấy có chút khiếp đảm, vì thế nắm chặt ly nước trong tay lùi lại phía sau.

"Sợ gì chứ?"

Chỉ thấy Đường Lưu Nhan cười nhẹ một tiếng, đột nhiên bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, khẽ kéo một chút, thuận thế uống một ngụm nước sô đa của cô. Ngay cả khi Lâm Cẩm Sắt còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã cúi đầu, tìm đến môi cô, hung ác...

Hôn!

Lâm Cẩm Sắt giật mình suýt nữa không thể hô hấp, trừng mắt từ chối, cô biết phản kháng cũng vô dụng, cho nên nhắm mắt lại mặc hắn trêu đùa .

... Ừm, thì ra nước sô đa, cũng sẽ làm con người ta say.

2 phút sau, Đường Lưu Nhan mới thoả mãn buông môi cô ra, đôi bàn tay tà ác kia lại bắt đầu chậm rãi du ngoạn trên cơ thể cô.

Giọng nói của hắn đầy miễn cưỡng, giống như khi vừa thức dậy, "Cô bé, nghe nói em muốn tôi sa thải Tống quản lí kia? Người đó là trợ thủ đắc lực của tôi, mấy ngày không gặp, tính tình của em lại thay đổi không ít nha... hừ, thật kiêu căng." Tuy nói như vậy, nhưng khẩu khí kia, lại lộ ra không ít phóng túng cùng sủng nịnh .

Lâm Cẩm Sắt bĩu môi, trong khoảnh khắc đã lộ ra nụ cười quyến rũ, vươn ngón tay ngọc ra khẽ chọc chọc vào ngực hắn, giọng nói mê hoặc, hơi thở mê hoặc buồn nôn, "A, Nhan công tử là đau lòng vì hắn hay là vì tôi đây? Hơn nữa, thai đổi đó, cũng là vì sự sủng ái của ngài mà ra đó ." Nói xong, Lâm Cẩm Sắt lập tức bị chính mình làm nổi cả da gà.

Đường Lưu Nhan rầu rĩ nở nụ cười, thản nhiên mở miệng, "Nói cũng đúng, đều là vì sự sủng ái của tôi mà ra" hắn nói chuyện có chút chậm chạp, nhưng lại hàm xúc mang nhiều tầng nghĩa, "Như vậy, em có phải nên báo đáp tôi một chút không?"

Lâm Cẩm Sắt vừa nghe xong, suýt nữa cắn lưỡi!

Người đàn ông này thực giống ánh mặt trời làm sáng lạn toàn bộ dải ngân hà!

Nhưng chính cô là người khởi xướng mà, cô lại không còn lý do cũng không có gan tiếp tục trêu chọc hắn, vì thế thuận khí, lại cười nói, " Hồng nhan tri kỷ của Nhan công tử nhiều lắm nha, chả lẽ lại không có cô gái nào muốn báo đáp ngài sao..." Câu này còn chưa nói xong, đã thấy Đường Lưu Nhan mắt điếc tai ngơ bắt đầu cởi quần áo của cô!

Trong lòng cô hoảng hốt, a một tiếng tay chân bắt đầu luống cuống muốn bảo vệ chiếc áo sơ-mi đã bị tháo vài nút áo... cô tan sở vẫn còn mặc chiếc váy công sở, vậy thật tiện nghi cho Đường Lưu Nhan...hắn thấy cô che quần áo, ngón tay thon dài tái nhợt cũng bắt đầu dọc theo đường cong phía eo của cô dò xét trong váy...

Lâm Cẩm Sắt hoảng loạn phản kháng lại càng bị sức ép cường đại kia ngăn chặn trên cơ thể...

Giống như toàn bộ hệ thống cảm quan của cơ thể đều tập trung trên đôi môi trằn trọc của hắn cùng ngón tay đang chuyển động kia...

Hắn đi xuống dọc theo cổ cô, khẽ cắn một cái. Cô kịch liệt thở dốc.

Ý loạn tình mê, chỉ nghe thấy tiếng nói bên tai mang chút tùy hứng và ngang ngược , "Không cần hồng nhan tri kỷ, chỉ cần mèo con không ngoan là em thôi..."

Thật lâu sau, Lâm Cẩm Sắt gỡ tấm drap xuống, nhìn người đàn ông vẫn như thói quen xuống giường tắm rửa, lại ngước nhìn trần nhà.

Trong lòng chỉ có một ý nghĩ.

Quả nhiên... là "một đêm valentine tốt đẹp" nha...

Mục lục
Ngày đăng: 28/05/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục