Gửi bài:

Chương 7 - Cẩm Sắt, anh sắp kết hôn

Trang điểm xong, mở chiếc tủ gỗ gụ Tiaoyi Fu bắt đầu chọn quần áo. Đường Lưu Nhan thật là một "Kim chủ" hào phóng, từ sau khi cô trở thành người phụ nữ của hắn, hắn liền cho người mua một cái tủ quần áo đặt trong phòng hắn, mỗi ngày đúng giờ đều có các mốt mới nhất do chuyên viên đưa đến. Mặt khác còn có một số đồ trang sức cùng mỹ phẩm cũng giống như không mất tiền mà xuất hiện ở đây.

Cái này có tính là hắn cho cô một phần thưởng không?

Lâm Cẩm Sắt tùy tay chọn một bộ quần áo màu trắng hiệu Chanel, tự giễu nghĩ ngợi.

Cô cũng không phải là người đạo đức giả, nói thẳng ra cô thích quần áo hàng hiệu, cũng thích đồ trang sức đắt tiền, mấy thứ này có thể khiến cô tự tin và rực rỡ hơn. Cô cần chúng, hơn nữa cô cũng phải trả giá, cho nên cô có thể mặt không đổi sắc (tức là da mặt dày) dùng những thứ đó mà tuyệt đối không có cảm giác xấu hổ.

Đúng vậy, không ai dám khinh thường cô. Trừ cô.

Tiếng chuông điện thoại ở trong túi xách vang lên, cô rút ra vừa vặn thấy là số ở nhà, cô nhíu mày, bình thường người trong nhà rất ít gọi điện cho cô, trừ phi có chuyện lớn.

"Alo, tôi là Lâm Cẩm Sắt."

Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc lâu mới nói, "Cẩm Sắt, là anh, Tần Miễn."

Ngón tay đặt trên bàn phím bỗng nhiên cứng đờ, Lâm Cẩm Sắt giật mình, hơn nửa ngày mới phục hồi ý thức, cười trả lời, "Em tưởng là ai chứ? Thì ra là Tần đại ca. Tự nhiên lại gọi điện cho em, anh tìm em có chuyện gì?" Trong giọng nói toàn bộ chỉ giống như nói chuyện với người ngoài không quen biết.

Bên đầu dây truyền đến tiếng thở dài, có vẻ yếu ớt cay đắng, "Cẩm Sắt, anh sắp kết hôn ."

Lâm Cẩm Sắt cầm di động, bàn chân trần bước trên tấm thảm trắng mềm mại đi tới cạnh cửa sổ lớn. Cô mở mắt nhìn ra phía bên ngoài rồi lại nhìn lên trên, bầu trởi trong xanh, mây trắng, ánh nắng vàng nhạt chiếu qua những tầng mây, đột nhiên một cánh chim bay qua, thật là một ngày hè đẹp trời.

"Anh hy vọng em có thể tới tham gia hôn lễ của anh."

"Tiểu Ưu, tớ có việc gấp phải về nhà một chuyến, vài ngày nữa sẽ về, đừng lo."

Khi Ngô Ưu về tới nhà, nhìn thấy tờ giấy ghi gì đó đặt dưới cái cốc trên mặt bàn, chữ viết nguệch ngoạc chứng tỏ chủ nhân đi rất vội. Đôi mắt đẹp trừng lên, Ngô Ưu lạnh lùng cười, việc gấp, việc gấp gì? Chết tiệt! Đừng tưởng cô không biết tên con hoang Tần Miễn muốn kết hôn .

Khóe môi mím chặt, một tia sáng lạnh như băng trong đáy mắt nhanh chóng biến thành thành lưỡi dao sắc bén.

Nhà Lâm Cẩm Sắt trong một thị trấn ở GiangNam. Cầu bắc qua sông, đá cẩm thạch, vợ chèo thuyền, chồng lái đò, còn phải mấy lần chuyển xe trong mưa, trong không khí tràn ngập mùi cỏ xanh cùng đất ẩm.

Giày cao gót bước lên trên đá thạch anh phát ra tiếng "đát đát", những người dân xung quanh nhìn thấy cô đều là vẻ mặt vui mừng cùng bất ngờ.

"Cẩm Sắt về rồi à? Thật nhiều năm không gặp, càng ngày càng xinh đẹp ..."

Lau mồ hôi trên mặt, với nụ cười nhu thuận của trưởng bối, Lâm Cẩm Sắt gật đầu chào và nở một nụ cười thông mình. Những người ở đây, có một tấm lòng thật lương thiện thuần phác, ngay cả nụ cười cũng rất tinh khiết .

Đi qua một vài hẻm nhỏ quanh co, cô đã đứng trước một ngôi nhà. Bên ngoài ngôi nhà nhìn qua đã rất cũ, trên vách tường đã phủ rêu xanh, hai con sư tử đá bảo vệ ngoài cửa sớm đã không còn uy nghiêm hùng võ.

Cô hít một hơi thật sâu, đưa tay ra, kéo khóa cánh cửa sắt màu đỏ tươi, ép nhẹ vào một chút. (mọi người tưởng tượng ra cánh cửa ngày xưa trong phim TQ, cánh cửa có hai cái vòng tròn bên ngoài, khách đến thì dùng cái vòng ấy đập vào cánh cửa, nhà của chị ấy như thế đấy)

Một lát, kèm theo tiếng kêu cánh cửa từ từ mở ra, cùng với một giọng nói khàn khàn, "Ai đấy?" Người mở cửa vừa nhìn thấy cô, lập tức tròn mắt, mở miệng giọng khó tin, "Tiểu... tiểu thư? !"

Cô nở nụ cười, còn khẽ nháy mắt mấy cái, " Lý thúc, cháu đến đây." Ngữ điệu nhẹ nhàng, cho nên Lý thúc cũng không nghe thấy cô nói "Cháu đến đây" mà không phải "Cháu đã về" .

"Ôi trời, tiểu thư, cô đã về rồi? ồ, ta phải đi nói cho lão gia... Lão gia, phu nhân, tiểu thư đã về... Haiz ta thật là già rồi hồ đồ, tiểu thư mau vào nhà, ta dẫn cháu đi gặp lão gia, phu nhân..." Lý thúc một tay cướp lấy hành lí trong tay cô, một tay giữ chặt cô, bước đi vội vàng vào nhà, trên đường đi còn huyên thuyên, "Tiểu thư cháu nhiều năm như vậy không về nhà, trong nhà già trẻ lớn bé đều mong cháu nhanh trở lại, trước đây vài năm phu nhân mỗi ngày đều sống trong nước mắt đó... Bây giờ tốt rồi, cháu đã về nhà, lão gia và phu nhân chắc là rất vui..."

Lâm Cẩm Sắt bước từng bước đi theo ông lão, xuyên qua khu vườn, nhìn khuôn mặt đại trưởng bối từ nhỏ đã nuôi mình này trong lòng có một tia ấm áp lại có chút xót xa.

Bảy năm , từ sau khi chuyện đó xảy ra, cô đã bảy năm không đặt chân lại nơi đây. Cô từng nghĩ sẽ không bao giờ trở về nữa.

"Cút, Lâm gia này không có loại con gái như mày."

Tiếng nói khàn khàn tràn ngập chán ghét, vô lực đó vẫn ong ong trong tai cô như vậy.

"Tiểu thư, mau vào, lão gia cùng phu nhân đang đợi cháu." Tiếng gọi to của Lý thúc kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Hơn mười bước đi, nháy mắt đã đi tới trước mặt căn nhà. Một bức tường rào bao quanh khoảng sân rộng trên đó dương xỉ phát triển thô bạo leo lên , vươn lên thật cao, cố gắng chiến đấu vươn lên, chỉ để thu hoạch càng nhiều không khí tự do cùng ánh mặt trời.

Cô nhắm hờ mắt, trèo qua bậc thềm cao trước cửa.

"Cẩm Sắt..." Chào đón cô là âm thanh nghẹn ngào, cô mở to mắt, một người phụ nữ hơn 40 nhưng vẫn trẻ đẹp như trước, đôi mắt hồng hồng nhìn cô, vẻ mặt như muốn trách móc.

Cô cười, ngẩng mặt lên, "Dì Phương , đã lâu không gặp."

Nụ cười của cô làm cho dì Phương chân tay luống cuống, "Cẩm Sắt, dì..."

Một tiếng ho khan thu hút sự chú ý của cô, cô lặng lẽ nắm bàn tay thật chặt, đi tới phía trước vài bước, ngoan ngoãn nói nhỏ, "Cha."

"Quỳ xuống." Tiếng quát uy nghiêm hùng hồn làm cho tất cả mọi người phòng trong chấn động.

"Vâng." Không nói hai lời, hai đầu gối trần của cô đập xuống nền nhà, xước da, tơ máu xuất hiện.

"Chú... ba ba... đừng..." Hai giọng nói hỗn loạn làm cho cô kinh ngạc ngẩng đầu. Lát sau sự chế giễu xuất hiện trên khóe miệng cô, ha ha, là em gái thân yêu của cô. À, còn có đau và tình yêu...anh họ của của cô.

Nhìn thấy ánh mắt giễu cợt của cô, trong đáy mắt có một chút khó chịu, nhanh chóng nở nụ cười với trưởng bối phía trên, "Chú à, Cẩm Sắt trở về, chúng ta phải vui vẻ mới đúng, thế nào lại bắt người ta quỳ xuống? Ngài không đau lòng, chúng cháu lại rất đau đó!"

Vị trưởng bối kia trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nói, "Đứng lên, nhìn ta nói chuyện."

"Vâng." Cô không phản đối, đứng lên, giương mắt nhìn người đã bảy năm không gặp , người có quan hệ huyết thông thân cận nhất với cô. Thời gian là một thứ rất tàn nhẫn, nó có thể làm người ta già đi, giết chết nhuệ khí của một người, có thể làm một người đàn ông từng uy nghiêm cường tráng như thiên thần biến thành như vậy, già nua ốm yếu, mệt mỏi bất lực.

"Mày còn trở về làm gì?"

"Tham gia hôn lễ của Tần Miễn."

"Còn gì nữa?"

"Hết rồi." Cô trả lời một cách "có nề nếp".

"Mày!" Cùng với tiếng nói to đột ngột là một cái tẩu thuốc được ném tới. Cô đứng yên không động đậy, mặc cho cái tẩu hung hăng đập vào trán cô, một vệt máu từ từ chảy xuống. Đầu hơi choáng càng làm cô cmar nhận rõ hơi cái trán đau đớn của mình.

"Lão gia, đừng như vậy." Một tiếng khóc vang lên, là dì Phương, "Năm đó ngài đã đuổi Cẩm Sắt đi rồi, bây giờ nó khó khăn lắm mới về nhà, ngài..."

"Cút, bảy năm trước mày không phải con gái ta, bây giờ còn về làm gì?"

Mặt cô không đổi sắc, "Được thôi." Trong giọng nói không hề cs cảm xúc. Xoay người, cô đi ra cửa, cầm lấy túi xách, bước đi tao nhã bình tĩnh ra bên ngoài.

Có một người xuất hiện trước cửa và ngăn cô lại.

Cô nhìn lên, là một gương mặt quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ với cô, vẫn xinh đẹp như vậy. Cô cười, "Em gái."

"Chị không muốn về nhà sao?" Tiếng nói hơi bối rối run run từ trong môi Lâm Lan thoát ra.

Lâm Cẩm Sắt nghiêng đầu, giống như cố gắng suy nghĩ, đôi môi đỏ mọng cong lên, cười khẽ, "Nơi này đã không có người thân của chị, chị quay về làm gì nữa?"

Bỏ qua vẻ mặt đột nhiên cứng ngắc của Lâm Lan, cô đẩy cánh cửa nặng nề ra, một tiếng "kẹt kẹt" cùng với bụi bặm bay ra. Bên ngoài ánh mặt trời đầy nắng, khí hậu GiangNamthật khó mới tạnh ráo, màu xanh của mây nổi bật màu vàng chói của mặt trời.

"Chị, nếu chị đi rồi, tài sản của Lâm gia chị một phần cũng không được chia!" Từng từ nói ra từ kẽ răng, khó khăn và khó hiểu.

Lâm Cẩm Sắt thấp giọng nở nụ cười, cô không quay đầu, tiếp tục đi ra ngoài, cho đến khi cô đi xa, tiếng nói nhàn nhã lặng lẽ truyền tới.

"Lâm Lan, chị mấy năm nay sống bên ngoài, tài sản của chị sớm đã nhiều hơn gấp đôi tài sản của Lâm gia và của em. Tài sản của các người, chị không quan tâm."

Mục lục
Ngày đăng: 29/05/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục