Gửi bài:

Chương 34 - Hoàng tử hành tây khởi binh hỏi tội

Khi Đường Lưu Nhan từ phòng tắm đi ra, chỉ thấy Lâm Cẩm Sắt ngồi dựa vào đầu giường hút thuốc.

Ngọn đèn màu vỏ quýt ái muội mê ly, chiếc chăn màu trắng được quấn lại ngăn trở cảnh xuân dưới bả vai, lộ ra xương quai xanh tinh tế mê người cùng cánh tay gầy guộc trắng nõn.

Bàn tay phải thon dài tao nhã kẹp một điếu thuốc, sương khói vây quanh làm mờ vẻ mặt cô.

Đó là loại biểu cảm ba phần chán nản, ba phần quyến rũ, ba phần hờ hững còn một phần mê mang phong tình.

Tuấn mi cong lên, hắn đi qua đó, thoải mái đoạt lấy điếu thuốc tiện tay dập tắt luôn, dường như có một tia chán ghét chợt lóe qua trên khuôn mặt, hắn nói: "Phụ nữ không nên hút thuốc."

Lâm Cẩm Sắt mặc kệ điếu thuốc đã cháy được một nửa tắt đi trong tay hắn, lộ ra hàm răng trắng, tiếng cười mềm như tơ, "Tôi lại nghĩ rằng phụ nữ hút thuốc mới gợi cảm."

Đường Lưu Nhan cười nhưng không nói gì, hắn khẽ kéo chiếc áo ngủ màu trắng xuông, mở hai tay ra, miễn cưỡng gợi lên một nụ cười nhạt, khuôn mặt càng thêm tuấn tú: "Đến đây" Vẻ mặt hắn giống như muốn gọi chú mèo nhỏ vào trong lòng mình.

Lâm Cẩm Sắt khẽ mím môi, kiềm chế bất mãn xuống, đem chăn kéo lên trên một chút, chầm chậm bước về phía hắn, chưa kịp làm gì, đã thấy Đường Lưu Nhan giống như không thể kiên nhẫn hơn nữa kéo cô lại, Lâm Cẩm Sắt chỉ kịp a một tiếng, đã bị hắn kéo vào trong lòng.

Hơi thở nóng rực từ trên đầu truyền xuống, cùng với mùi sữa tắm hơi thoảng qua

"Nói xem, hôm nay tôi nên phạt em thế nào đây?"

Tayhắn vây chặt quanh eo cô, giọng nói cũng là ôn nhu tới mức quỷ dị.

Lâm Cẩm Sắt bị lực đạo đè nén bên eo thật sự rất đau, một chút lãnh khí dâng lên, Đường đại công tử cuối cùng cũng khởi binh hỏi tội rồi.

Cô càng cúi thấp, giả bộ trấn định, "Vừa mới không phải Nhan công tử đã phạt rồi sao?" Nhìn những vết xanh tím trên người cô đi, Đường công tử này không hề nhẹ nhàng, lại còn khắc dâu tây nên những chỗ mà quần áo không thể che đậy nổi, cô còn đang lo không biết phải gặp người khác thế nào đây.

Đường Lưu Nhan hơi nhíu mày khó mà nhận ra, vì ba chữ "Nhan công tử" mà dạo này cô rất hay nói.

Hắn cười khẽ, đặt cằm lên bờ vai để trần của cô, chậm rãi nói, "Đó là Nhan công tử phạt, không phải tôi."

Lại bị hắn phản kích rồi!

Lâm Cẩm Sắt giờ phút này chỉ có thể thở dài, "Vậy Đường tổng nói đi, tôi đã làm sai cái gì?"

"Em nói xem?" Đường Lưu Nhan hé ra khuôn mặt vô cùng tuấn tú, đủ để mị hoặc chúng sinh, chiếc cằm hơi nhọn đặt trên vai cô, có chút hơi đau.

Cô không thoải mái di chuyển cơ thể để cho bả vai dễ chịu một chút, không ngờ Đường Lưu Nhan lại không chịu buông tha cô, không chỉ tiếp tục đem cằm đặt trên vai cô, còn ngả ngớn cọ mặt vào cô, "Trốn cái gì?"

Lâm Cẩm Sắt nhắm mắt, thật sâu thở ra một hơi, mới nói, "Tôi và anh ấy chỉ là ngẫu ngộ." (ngẫu ngộ: ngẫu nhiên gặp mặt)

"Ồ? Khéo quá, ngẫu ngộ vào đúng dịp lễ tình nhân."

"Tin hay không tùy ngài, " cô liếm liếm đôi môi hơi khô, tiếp tục nói, "Anh ấy được điều đến tòa nhà tôi làm việc, tôi gặp anh ấy lúc tan sở, anh ấy lịch sự mời tôi ăn bữa cơm, đưa tôi về nhà, dù sao cũng từng quen biết..."

"À ừ, đưa em về nhà, nhà của em ở hoa viên Biển Xanh sao?"

Gân xanh trên trán co rút, Lâm Cẩm Sắt lại hít thật sâu, người đàn ông này quả thực không thể nói lý! Ngay chuyện này cũng phải tính toán chi li.

"Đường Lưu Nhan, chuyện này không quan trọng, tôi chỉ muốn nói với ngài, tôi và Hứa Thuyền đã không thể nữa cho nên ngài không cần tức giận , càng không cần đối phó với anh ấy."

Ánh mắt Đường Lưu Nhan tối sầm lại, một lát sau cười nhạt ra tiếng, "Lâm Cẩm Sắt, em biết không, em đang theo bản năng bảo vệ một người đàn ông khác, khi em đang ở trong lòng tôi, em lại che chở cho một người đàn ông khác" ngữ điệu của hắn nhẹ nhàng ôn nhu, giống như nói với người yêu, "Em nói xem, tôi có nên phạt em hay không?"

Lại nữa.

Lâm Cẩm Sắt cảm thấy mình vô cùng mệt mỏi.

Thích phạt hay không, tùy đại gia ngài.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt yên lặng nhìn hắn, lạnh lùng mở miệng, "Đường Lưu Nhan, tôi nghĩ ngài đã quên một việc, ngài có thể chiếm được cơ thể tôi, đồng thời cơ thể tôi bây giờ cũng trung thực dâng cho ngài, nhưng tôi không đồng ý đưa ngài trái tim tôi, trái tim tôi là của tôi ."

"Cho nên, trong lòng tôi suy nghĩ gì, muốn bảo vệ ai, tất cả những chuyện này..." khuôn mặt cô trở nên sắc bén, khóe miệng cong lên lạnh như băng, "...không liên quan đến ngài."

Đường Lưu Nhan ngẩn ra, sau đó khẽ cười một tiếng, bản thân lại đứng lên khỏi ghế, vòng đến trước mặt cô, hai tay nâng khuôn mặt của cô lên.

Ánh mắt sáng như ngọc lưu ly của hắn tối lại, dưới ngọn đèn, khuôn mặt hắn vô cùng nguy hiểm.

Hắn cúi mắt xuống, lông mi duyên dáng vẽ nên một đường cong u tối trước mắt. Nhìn không ra biểu cảm trên khuôn mặt hắn, có một tia hứng thú và... mê hoặc:

"Vậy vì sao em không thể đưa trái tim cho tôi?"

Lâm Cẩm Sắt mở to mắt, lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn, một lúc lâu sau, cô nói, "Rất lâu trước đây, tôi từng nghe người ta nói qua, làm phụ nữ trên đời sợ nhất là gặp hoàng tử hành tây. Loại đàn ông này vô cùng mị hoặc vô cùng thần bí, sẽ hấp dẫn phụ nữ đi từng tầng từng tầng bóc hết lớp áo này đến lớp áo kia để tiếp cận với trái tim hắn. Rơi lệ nhưng đến cuối cùng những người phụ nữ ấy mới phát hiện thì ra hành tây không có trái tim ."

Cô thu lông mi lại, chầm chậm nói: "Đường Lưu Nhan, ngài chính là hoàng tử hành tây đó."

Đường Lưu Nhan giật mình nhìn cô, khoảnh khắc đó hắn không biết nói gì cả.

Nếu là bình thường có người nói hắn là hoàng tử hành tây, nếu là tâm trạng tốt, hắn sẽ cười rồi cho qua, coi như là truyện cười thì rất dễ quên.

...

... ...

Rất lâu sau, miệng hắn cong lên, nở ra một nụ cười đường hoàng. Ngón tay cũng chuyển động, hắn buông lỏng cô ra.

"Lâm Cẩm Sắt, thật không nên nói em ngốc, mà phải là vô cùng thông minh."

Lâm Cẩm Sắt như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra, lại có tâm tình huyên thuyên. Đem chiếc chăn đang rơi xuống kéo lên một chút, đem chiếc gối mềm nhẹ kéo qua nhét vào sau lưng, dôi mắt đẹp nhắm hờ, cô lại khôi phục vẻ biếng nhác ban đầu, đôi mi thanh tú khẽ giãn ra, khẽ hé miệng, tình ý sâu xa nói ra câu nói đang rất thịnh hành: "Động cái gì, đừng nhúc nhích cảm tình."

Đường Lưu Nhan mỉm cười, tuấn mi khẽ nhếch, khuôn mặt tuấn tú tinh xảo dưới ngọn đèn trở nên vô cùng yêu nghiệt, đôi môi bạc khẽ mở ra, "Lâm Cẩm Sắt, em khiến tôi rất bất ngờ."

"Ai da... trăm ngàn lần đừng, Nhan công tử, "Bất ngờ" tôi không chống đỡ nổi đâu." Cô âm dương quái khí nói xong, ngáp dài nói ngủ ngon.

Hồi lâu, Lâm Cẩm Sắt nằm trên giường kéo chăn đắp lên, nhìn lên trần nhà phong cách Châu Âu một mảnh tối đen, thấp giọng nói ra khó mà nghe được.

Cứ như vậy đi.

Đừng trầm luân ...

Như vậy cô mới không nghĩ là mình đã mất hết tất cả.

Mục lục
Ngày đăng: 28/05/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục