Gửi bài:

Chương 29 - Ta sẽ cùng ngươi mãi mãi

Mặc ai nấy với những suy nghĩ khác nhau, hôm nay Hàn Kỳ tâm trạng tốt lắm, cũng không dư thời gian làm khó các vị đại thần, hôm nay hắn sẽ tranh thủ về sớm bồi nương tử đi thôi! Nhưng là rất tiếc ước nguyện nhỏ nhọi này của y không được thực hiện, vì vừa tan triều, vị đế vương anh minh thần võ của chúng ta đã hạ chỉ giữ lại thất vương gia, với câu nói : " có chuyện đặc biệt cần thương lượng"

Và thế là bây giờ là cuộc đối thoại diễn ra giữa hai bậc nam tử đứng đầu thiên hạ này và địa điểm diễn ra cuộc trò chuyện ở Ngự thư phòng

" Lão thất, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?!" hoàng đế cười tủm tỉm vấn Hàn Kỳ. Hàn Kỳ nhìn thấy vị huynh trưởng lúc nào cũng lo lắng cho mình, nhưng bản thân luôn khiến cho y cảm thấy ưu sầu, không khỏi một thoáng thở dài, y cười cười : " không có gì! Hoàng huynh huynh đừng lúc nào cũng lo lắng cho đệ" . Hàn Dạ lần đầu nghe Hàn Kỳ nói câu nói dễ nghe như vậy, không khỏi đớ người, y đưa tay lên sờ sờ trán Hàn Kỳ, lo lắng hỏi : " thất đệ... đệ thật sự không sao đấy chứ?!" Lão thất mà hắn biết chính là lúc nào cũng hay khó khăn làm dễ hắn, hay là thừa cơ hội chiếm đoạt của riêng của hắn, chứ làm gì ăn nói dễ nghe như vậy a!!? Hàn Kỳ thấy hành động của y, đầu đầy hắc tuyến, y nghiến răng nghiến lợi đáp : " hoàng huynh!"

Thấy Hàn Kỳ vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Hàn Dạ nở nụ cười nhẹ nhõm, xem ra thất đệ không sao a!! ( Dao Dao : thật hết cách với ông hoàng đế này +_+ )

" Đúng rồi, thất đệ nữ tử mà đệ đem về kia là ai?" Hoàng đế không quên vấn đề, trực tiếp hỏi. Hàn Kỳ vừa nghe y nói đến nàng, không khỏi nở nụ cười ôn nhu, y cười khẽ : " nàng.. đã trở về". Hàn Dạ một thoáng sững người : " nàng....??!" Hàn Kỳ gật đầu, tiếu dung trên môi không giảm : " nàng thật sự đã trở về, mặc dù.." nói đến đây, thanh âm của y thấp lại, một thoáng ưu sầu, hàng mày kiếm khẽ nheo. Hàn Dạ kiên nhẫn đợi y nói cho hết lời. Hàn Kỳ ngẩng đầu nhìn Hàn Dạ, cười cười : " mặc dù nàng không còn nhớ gì cả, nhưng đệ cũng cảm thấy thỏa mãn..."

" Ý đệ nói nàng là .. Vân tiếu khuynh! Vương phi trước đây của đệ, lũ cô hồn.. đó đó ...." Hàn Dạ nhăn mi, sau đó lên tiếng hỏi. Chuyện trước đây giữa thất đệ y cũng đã biết một hai, tuy hơi khó tin nhưng mà đích thật từ thất đệ mở miệng, y không thể không tin, vậy bây giờ ý đệ ấy nói là nàng ấy trở lại với thân xác của mình, và còn ở đây nữa? cái này... đúng là một loại duyên phận kỳ diệu nha!

" Ân, đúng vậy...." Hàn Kỳ mỉm cười, đáy mắt lưu chuyển dịu dàng. Nhưng mà câu nói của Hàn Dạ không khỏi khiến cho y nụ cười trên môi chợt lạnh lại, một chốc thất thần, Hàn Dạ hỏi như thế này : " nếu đệ muội quả thật đến từ dị thế, vô duyên vô cớ đến đây.. liệu một ngày nào đó...."

" Hoàng huynh! Ta về trước..." Hàn Kỳ lên tiếng, sau đó không đợi Hàn Dạ đồng ý đã xoay người bước ra khỏi ngự thư phòng, dùng tuyệt đỉnh khinh công bay về lăng hàn vương phủ. Hắn cần phải biết cho rõ, nàng... rốt cuộc có còn bỏ hắn mà đi nữa không? Một lần hắn dã chịu đủ rồi, nếu có lần thứ hai, hắn nhất định sẽ điên mất

Trong khi Hàn Dạ cùng Hàn Kỳ trò chuyện, thì tại Lăng Hàn vương phủ cũng diễn ra một cuộc đối mặt hết sức thú vị

Vân Tiếu Khuynh nghe thấy tiếng đàn mà đến Đông Hoàn các, nhìn thấy nữ tử đang đánh đàn kia, đôi con ngươi bình thường đạm mạc bỗng chợt lóe nghi hoặc

Một đầu tóc đen tùy ý vấn lên bởi vài thanh ngọc trâm, không đơn giản nhưng cũng không quá lộng lẫy, gương mặt nhỏ nhắn thanh lệ, đôi thủy mâu câu hồn nhân tâm, thanh tú mũi, môi ướt át như cánh hoa đào, diễm lệ, nữ tử đẹp tuyệt trần, mười phần giai nhân tuyệt thế. Nhưng điều khiến cho Vân Tiếu Khuynh kinh ngạc chính là dung mạo kia tuy giống nàng bảy tám phần, song lại cho nàng một cảm giác thân thuộc đến kỳ lạ, chẳng lẽ là vì nàng đã từng tồn tại trong đó một thời gian sao?!

Khi Vân Tiếu Khuynh đến đây, Vân Tiểu Khuynh cũng đã phát hiện, nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn nữ tử đứng cách đó không xa, mâu quang kinh ngạc vô cùng. Mặc dù nàng biết nàng ta giống mình nhưng không ngờ lại giống đến như vậy, chỉ có đôi mắt là khác nhau, mắt của nàng ta hẹp dài, diễm lệ vô song, hàng mi cong cong trắng muốt khiến cho nó thêm một phần đạm mạc, một phần bí ẩn tôn quý, một đầu tóc bạc đẹp đến mỹ lệ, bạch y trắng muốt không nhiễm chút bụi trần, mặc dù được xem là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Vân Tiểu Khuynh cũng không khỏi một thoáng ngẩn ngơ trước trương dung mạo kia, nhưng rất nhanh chợt lóe biểu tình chán ghét, rồi liễm lại

" Ngươi là Vân Tiếu Khuynh?!" Thấy Vân Tiếu Khuynh không lên tiếng, Vân Tiểu Khuynh mất kiên nhẫn mở miệng, nhưng thanh âm vẫn như vậy nhẹ nhàng. Vân Tiếu Khuynh gật đầu, mâu quang vẫn như vậy tĩnh lặng không gợn sóng. Vân Tiểu Khuynh thật không rõ, rốt cuộc nữ tử kia có mị lực thế nào, lại khiến cho ngài ấy khuynh tình đến như vậy, rõ ràng bộ dáng lãnh như băng, như một biểu tượng không linh hồn nha!

" Ngươi đến tìm ta làm gì?!" Vân Tiểu Khuynh không mặn không nhạt hỏi tiếp, là để cười vào mặt ta, không biết lượng sức cùng ngươi tranh sao?! Vân Tiếu Khuynh khẽ nhíu mi, mở miệng : " ta chỉ vì tiếng đàn mà đến đây, còn cười vào mặt ngươi?! Vì sao ta phải làm vậy?!" Vân Tiểu Khuynh cười lạnh, nữ tử vẻ mặt vô tội nhìn mình, chẳng lẽ là nàng có tội sao? Vân Tiểu Khuynh cuồng tiếu : " Vân Tiếu Khuynh a! ngươi quả thật rất giỏi!"

Vân Tiếu Khuynh thấy nàng ta vẻ mặt oán hận nhìn mình, mi gian khẽ nhíu, xoay người bước đi, quả thật tiếng đàn của nàng ta rất hay, cho nên nàng mới đến đây, bộ dạng cũng thật đẹp, cho nên nàng mới nhìn lâu một tý, nhưng là mỹ nhân dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, nàng cũng không còn hứng thú nghe đàn nữa.

" Đứng lại!" Vân Tiểu Khuynh khẽ quát. Vân Tiếu Khuynh xoay lại nhìn nàng, khẽ cau mày, âm thanh lạnh nhạt : " ta và ngươi... không quen biết!" nói xong bước đi, để lại cho Vân Tiểu Khuynh bóng lưng lạnh nhạt, không vướng bận. Vân Tiểu Khuynh nhìn nàng đi một xa, khẽ căn môi, đôi con ngươi lạnh như băng không độ ấm, khó có thể tin một nữ tử nhu nhu nhược nhược như Vân Tiểu Khuynh lại có ánh mặt lãnh không độ ấm như vậy!

Khi Vân Tiếu Khuynh trở lại Tây Noãn các, đúng lúc ấy Hàn Kỳ cũng về đến, y chạy đến bên nàng, hô hấp vẫn còn dồn dập, ôm lấy Vân Tiếu Khuynh mới cảm thấy an lòng một chút, mùi hương lãnh lãnh tựa hương đào hoa nhẹ nhàng quấn quanh chóp mũi của y, khiến cho y tâm bình lặng

" Sao vậy?!" Vân Tiếu Khuynh nhẹ giọng vấn lại, đưa tay khẽ vuốt nhẹ lưng của y

" Nương tử! nàng sẽ không bỏ lại ta một mình nữa đúng không?" Mãi một lát sau, y mới lên tiếng, thanh âm buồn bực. Vân Tiếu Khuynh nghe y hỏi vậy, một thoáng sững sốt, nàng nhẹ nhàng cười : " ngươi sao lại hỏi vậy?!" điều gì khiến cho ngươi bất an đến như thế! Hàn Kỳ mím môi, không nói, một lát sau, y ngẩng đầu nhìn Vân Tiếu Khuynh, cười cười : " không có gì nương tử! ta chỉ là lo nghĩ vẫn vơ thôi!"

Vân Tiếu Khuynh thở dài, ngưng mắt nhìn y một lát sau, không lên tiếng....

" Nương tử! chúng ta dùng thiện đi, cũng đã đến giờ rồi...." Hàn Kỳ nhanh chóng chuyển đi đề tài, cầm tay Vân Tiếu Khuynh đi ra ngoài đại sảnh

" Nương tử! nàng.... Dù lại lần nữa đi cũng không sao, ta sẽ lại chờ nàng! Dù là bao nhiêu cũng được, kiếp này cho đến kiếp khác, tương ngộ ta sẽ lại cùng nàng, chỉ là nương tử! nếu như được chọn lựa, nàng có thể cùng ta nắm tay đến bạc đầu sao?!

" Hàn Kỳ!" Vân Tiếu Khuynh nhẹ giọng nói, Hàn Kỳ đang đi sững lại, nghiêng đầu nhìn nàng. Như đang đợi nàng nói cho hết lời. Vân Tiếu Khuynh chợt cười, đôi con ngươi vốn đạm mạc như nước dưới ánh sáng mặt trời, lưu chuyển ánh sáng ngọc mê người, đôi môi anh đào đỏ mọng khẽ cong, tiếu dung rạng rỡ như ánh dương quang, tuyệt đẹp.... nàng nhẹ giọng nỉ non : " Hàn Kỳ! ta... vẫn sẽ cùng ngươi... mãi mãi..."

Nhất thời, thời gian như dừng lại, mãi một lúc sau, Hàn Kỳ mới nở nụ cười trên môi, y khẽ nheo mắt, mâu quang ôn nhu tựa hải, nồng đậm nhu tình, cứ như vậy yên lặng nhìn Vân Tiếu Khuynh, Vân Tiếu Khuynh vươn tay chỉ chỉ vào khuôn mặt của y, nhanh như chớp nâng gót chân, môi chạm nhẹ vào má y một cái, rồi nhanh chóng rời khỏi

Hàn Kỳ mở tròn mắt, y nói : " nương tử! nàng...."

" Chúng ta dùng thiện đi, ta đói bụng..." Vân Tiếu Khuynh xem như không có chuyện gì, lên tiếng. Hàn Kỳ gật gật đầu, như một mê hoặc, giờ khắc này tim của y đập liên hồi, đây là lần thứ hai nương tử chủ động thân y nha! Bỗng chốc tiếu dung trên môi càng thêm tỏa nắng, y ngây ngô cười như một hài tử nhận được quà vậy, rất tinh ngịch, rất ngây thơ... cũng thật ấm áp.

Vân Tiếu Khuynh cũng không rõ, rốt cuộc đối hắn, nàng có cảm giác như thế nào? Chỉ biết... lúc nãy, thấy hắn vẻ mặt bất an lo lắng, vô thức nàng mới nói câu như vậy...

Chẳng lẽ... nàng đã từng... thích hắn sao?

Thích? ... nàng mà cũng có lúc thích người khác sao? Vân Tiếu Khuynh khe khẽ thở dài....

" Vương gia! Ngài đến gặp ta là có chuyện gì?!" Vân Tiểu Khuynh ôn nhu cười, đáy mắt vẫn như vậy nhất quán ôn nhu nhìn nam tử đối diện cùng mình. Đã bao lâu rồi nàng mới thấy hắn, cũng không rõ nữa, mặt dù nàng ở trong vương phủ nhưng hắn chưa bao giờ đến tìm nàng, mà nàng cũng không được phép bước ra Đông Hoàn các nửa bước, nam nhân này vẫn vậy, chỉ là tóc điểm bạc khiến cho y càng thêm hoặc nhân, Vân Tiểu Khuynh đạm cười, có thể gặp mặt hắn một thoáng chốc như thế này, nàng cũng thấy hạnh phúc!

" Vân cô nương..." Hàn Kỳ mở miệng, thanh âm không mặn không nhạt. Thực sự đứng trên góc độ khách quan mà nói, nữ tử này quả thật vô tội, nhưng là với y ngoại trừ một Vân Tiếu Khuynh, chẳng có nữ nhân nào y thật lòng đối tốt cả, cho nên y lạnh lùng, y tàn nhẫn, thật ra nam nhân này, chính là nhẫn tâm như thế. Vân Tiểu Khuynh ngẩng đầu nhìn y, như đợi y nói cho hết lời, nàng hiểu hôm nay hắn đến tìm nàng cũng vì nữ tử kia.

" Ta có thể để cho cô nương tự do..." Hàn Kỳ lên tiếng. Hắn không hi vọng trong vương phủ có nữ nhân thứ hai ngoài nàng ấy, cho nên người phải đi nhất thiết chính là Vân Tiểu Khuynh, nữ tử này chỉ cần đồng ý bước ra khỏi vương phủ, y cam đoan có thể thỏa nguyện mọi yêu cầu của nàng ta. Vân Tiểu Khuynh nghe y nói vậy, một thoáng sững người, Hàn Kỳ! ngươi đủ tàn nhẫn, chẳng lẽ hắn không thể cho nàng dù là một chỗ dung thân sao chứ?!

" Vương gia! Ngài bảo ta đi đâu bây giờ?!" Vân Tiểu Khuynh cười khẽ, vân đạm phong khinh, đáy mắt chua xót chợt lướt qua nhưng rất nhanh trở về tỉnh lặng như nước. Hàn Kỳ không nhanh không chậm nói : " ngươi có thể đi bất cứ đâu, chẳng lẻ ngươi hi vọng cả đời lãng phí tuổi thanh xuân của mình trong này sao? Vân Tiểu Khuynh hơn ai hết ngươi biết rõ ta vĩnh viễn sẽ không thích ngươi!"

Vân Tiểu Khuynh bật cười, nhưng thanh âm sao mà chua xót quá, nam nhân này quả thật đủ lãnh, đủ tuyệt tình, nhẹ nhàng bâng quơ vài câu nói có thể khiến cho lòng nàng lấy máu. Vĩnh viễn không thích sao?! Hàn Kỳ! ngươi thật đủ tự tin, chẳng lẽ cả một thế ngươi chỉ dành trọn tình yêu cho nàng ta, đàn ông nào mà không tam thê tứ thiếp, ta không tin ngươi có thể chung tình với một nữ tử cả đời....

" Vương gia! Là vương phi bảo ngài làm vậy sao?!" Vân Tiểu Khuynh như có như không vấn. Hàn Kỳ một thoáng nhăn mày, không hờn giận đáp : " không liên quan đến nàng ấy, là ý muốn của ta". Vân Tiểu Khuynh khe khẽ cười, nàng nhẹ giọng nỉ non : " vương gia! Chẳng lẽ ta chờ ngài năm năm cũng không khiến ngài một chút cảm động nào sao?"

" Không liên quan đến ta..." Hàn Kỳ lãnh khốc nói.

Vân Tiểu Khuynh rủ xuống mi mắt, không thể thốt thành lời, mãi một lát sau, nàng mới khẽ nói : " vương gia! Ta sẽ đi... nhưng là ngài nhất định sẽ hối hận" . Hàn Kỳ lãnh đạm nhìn nàng, dung nhan quen thuộc mình từng nâng niu trong lòng, quyến luyến khắc sâu, nhưng bây giờ cũng dung nhan này, sao lại khác xa như vậy? một chút cảm tình cũng không, ánh mắt nữ nhân ôn nhu như nước nhưng lại không thu hút cái nhìn của y bằng cái nhìn tưởng chừng như vô hỉ vô bi của người kia, nụ cười của nữ nhân này dịu dàng như thế cũng không khiến y hoài niệm bằng một câu nói lãnh đạm vô tình của người kia, cũng là khuôn mặt này đối với người kia, y có thể ngồi bên cạnh nhìn mãi không chán, nhưng bây giờ chỉ nhìn một lát thôi y cũng không đủ kiên nhẫn

Y hiểu rõ, rốt cuộc thì nữ nhân này rất vô tội, nhưng là.. vô tội thì sao? nếu như lúc đầu tiên y gặp nàng ta, y cũng không động lòng với nàng ta, đó là điều y tin tưởng, nếu không năm năm khi Vân Tiếu Khuynh không ở đây, nàng ta đã là danh chính ngôn thuận làm vương phi rồi...

Hàn Kỳ khẽ nhắm mắt, chữ 'ái' vĩnh viễn trên nhân thế này, không ai giải nỗi....

" Vân Tiểu Khuynh, chỉ cần có thể làm được, ta sẽ làm theo ý ngươi, buông tay đi, như vậy tốt cho ngươi..." trước khi đi, Hàn Kỳ nói với Vân Tiểu Khuynh như vậy, Vân Tiểu Khuynh nhìn bóng lưng của y khuất dần sau cửa, ảm đạm cười. Buông tay sao? tại sao phải buông? Chẳng phải tất cả là của nàng sao, hắn... ngôi vị vương phi này, nhẽ ra là của nàng không phải sao? Hàn Kỳ! ngay một chỗ dung thân ngươi cũng không cho ta, vậy thì đừng trách ta độc ác...

Ngươi vì một Vân Tiếu Khuynh, năm năm trước nhốt ta tại nơi này, nay ngươi lại vì nàng ta nói ta rời đi....

Ngươi nói, Vân Tiếu Khuynh là tất cả của ngươi, vậy thì nàng ta chết rồi... ngươi có còn sống nữa không?

Ha hả.... ta đã không chiếm được, vậy thì... tất cả cùng xuống địa ngục đi thôi.....!

Mục lục
Ngày đăng: 03/10/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục