Gửi bài:

Chương 25 - Năm năm

Lăng Hàn vương phủ

Hè sắp qua, thu lại đến... không khí dịu đi, bắt đầu mát mẻ

Sen trong hồ, cũng đã tàn gần hết...

Lũ cá chép trong hồ, cũng như thường ngày, vô ưu vô lự bay tung tăng...

Tất cả điều giống bình thường, chỉ có điều

Không còn bạch y nữ tử hay ngồi dưới tán đào hoa, an tường sưởi ấm dưới nắng

Không còn bạch y nữ tử chèo thuyền ra giữa hồ, ngắm hoa sen...

Không còn bạch y nữ tử, chiều chiều ra hồ cho cá ăn

Chỉ là... thiếu một chút đó mà thôi, nhưng lại khiến cho tòa vương phủ rộng lớn này cô đơn đến kỳ lạ. Tất cả mọi người đều cảm thấy ưu sầu, khó có thể nói nên lời than thở, vì bọn họ thật sự cũng không rõ, lý do là do đâu?!

Trung Uyển các

" Tham kiến bệ hạ, vạn tuế!..." trung niên hán tử thấy đế vương đến, cung kính cúi đầu. Hàn Dạ phất tay, ra hiệu không cần đa lễ. Trung niên hán tử không ai khác chính là quản gia của Lăng Hàn vương phủ – Sở thúc!

" Sở thúc! Thất đệ sao rồi?!" Hàn Dạ nhíu mày vấn, thanh âm không ra hỉ giận! Sở Thúc nghe vậy, chỉ biết lắc đầu than thở : " năm ngày này vương gia không ăn không uống, cũng không cho bọn thuộc hạ vào nơi này!" Hàn Dạ một thoáng nhăn mi, y trầm giọng vấn : " vậy... thất vương phi đâu?!" Muốn cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông, thất đệ bị như vậy thì không ít thì nhiều cũng liên quan đến nữ nhân lãnh đạm kia

Sở thúc ôn tồn nói : " tiểu thư ở Đông Hoàn các, vương gia không cho phép nàng bước ra khỏi đó!" Hàn Dạ kỳ lạ vấn : " tiểu thư?!" Sở thúc cười khổ : " thuộc hạ cũng không rõ! Vương gia không cho phép tất cả mọi người gọi nàng là vương phi, cho nên chúng ta đành gọi nàng là tiểu thư!"

Hàn Dạ trầm tư, lại nói : " đưa trẫm đi gặp nàng!" Sở thúc nói 'là' sau đó mang Hàn Dạ đến Đông Hoàn các

" Tham kiến bệ hạ...." thanh âm ôn nhuận như ngọc, cốt cánh thanh cao dịu dàng, nữ tử này mỗi bước đi, mỗi nhăn mi mày cười dịu dàng như ngọc, nào có bộ dáng lãnh đạm vô cầu như lúc trước. Hàn Dạ nhíu mày nhìn nữ tử trước mặt, rõ ràng là một dung mạo, vì sao lại có biến hóa lớn như vậy?!

" Ngươi... thật sự là thất vương phi sao?!" Hàn Dạ lên tiếng hỏi. Thất vương phi mà hắn biết, luôn luôn đạm mạc, sóng mắt một mãnh tĩnh lặng như băng hồ, không gợn sóng. Chưa từng hành lễ với hắn, không phải vô phép vô tắc mà là hắn cảm thấy, như vậy mới đúng là nàng, thất vương phi của Lăng Hàn vương gia – Hàn Kỳ!

" Bệ hạ, ngài nói xem..?!" Vân Tiểu Khuynh hé miệng cười, như hoa như ngọc. Qủa thật bộ dạng khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại giảm đi ba phần mị lực, thu hút người khác. Thất vương phi mặc dù bộ dáng đạm mạc, không mặn không nhạt nhưng có lẽ vì vậy mà có quỷ dị mị lực khiến cho người ta, một khoảnh khắc chạm mắt, không sao quên được!

" Ngươi... không phải là nàng?!" Hàn Dạ lắc đầu, hắn không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng hàn dạ có chút hiểu được, người mà thất đệ yêu say đắm là nữ tử lãnh đạm vô tâm vô cầu, đạm mạc đến lãnh khốc kia chứ không phải nữ tử dịu dàng như nước đứng trước mặt hắn

Vân Tiểu Khuynh nghe vậy, cười khổ, chẳng lẽ khác nhau đến vậy, khiến cho người khác chỉ nhìn một lát là nhận ra ngay, chẳng lẽ nàng không hơn nữ tử lạnh như băng kia?!

Căn phòng u ám không chút ánh sáng, bừa bãi chịu không nỗi, giống như đã lâu rồi không ai ở vậy. Một kẻ yêu sạch sẽ như lão thất mà lại ở trong này, Hàn Dạ âm thầm thở dài....

Càng bước lại gần, Hàn Dạ càng thêm lo lắng, thất đệ không phải là có chuyện gì đấy chứ?!

" Cút ra ngoài cho ta...!" Thanh âm khản đặc, lạnh lùng. Hàn Dạ một thoáng thở phào nhẹ nhõm, xem ra chưa đến nỗi đói chết a. Vẫn còn có sức lắm. Y cười nhạt, thanh âm tràn đầy uy nghiêm : " Lão thất, đệ cũng thật to gan, dám bảo trẫm ...." cút ra ngoài?! Nhưng lời chưa nói hết, Hàn Dạ trợn tròn mắt, đôi con ngươi mở to, không thể nói được thành tiếng, một lát sau tưởng chừng thanh âm của y bị mất đi, Hàn Dạ mới run rẫy lên tiếng : " ngươi...?!!"

Trong một góc u tối của thư phòng, nam tử ngồi ở đó, cả thân hình yên tĩnh không thể tả, tịch mịch đến nhói lòng. Một vài tia nắng khó khăn lắm mới chiếu qua khe cửa, len lõi vào phòng, như mơ như ảo phản chiếu dung nhan của nam tử đang yên tĩnh ngồi kia

Gương mặt gầy hẳn xuống, góc cạnh ngũ quan càng thêm rõ ràng, đôi con ngươi tắt hẳn vẻ rực rỡ như thường ngày, thay vào đó trầm như đáy bể, mênh mông vô định, một mảnh vô hồn, bạc môi tái nhợt, khô khốc.... nhưng là điều khiến cho Hàn Dạ lắp bắp kinh hãi, chính là một đầu tóc đen ngày xưa từ khi nào đã nhiễm tẫn sương mai? Tuổi chỉ mới hai bốn lại gần nửa đầu tóc bạc, đôi con ngươi ảm đạm tang thương bất giác khiến cho người ta nhói lòng

Nghe thanh âm của Hàn Dạ, Hàn Kỳ nghiêng đầu, mỉm cười: " hoàng huynh! Đến rồi sao?!" nhưng là tại sao nụ cười kia chua chót đắng cay quá vậy, cười mà còn khó coi hơn cả khóc.

" Lão thất..!! ngươi,.. sao thế này?!" Hàn Dạ tiến lại gần, khó có thể tin nhìn Hàn Kỳ, chỉ có vài hôm mà tóc bạc nhiều như vậy, rốt cuộc là tình kia đã đến mức như thế nào rồi?!

" Ta không sao!" Hàn Kỳ đáp, thanh âm nhẹ hẫng, vân đạm phong khinh, như gió thổi mây trôi, hời hợt không chút vướng bận. Hàn Dạ tức giận quát : " thất đệ! Như vầy chính là không sao của ngươi sao?! từ khi nào ngươi lại mất ý chí đến như vậy?! trên thế gian này có chuyện gì chính là không thể giải quyết?!" Hàn Kỳ nghe thanh âm phẫn nộ của Hàn Dạ, y cười cợt : " thật sự trên thế gian này chuyện gì cũng có thể giải quyết sao?!" Hàn Dạ nhướng mày nhìn y, Hàn Kỳ bi ai cười : " vậy thì, huynh có thể giúp đệ tìm về được nàng ấy không?!" Y lúc trước cũng đã từng nghĩ như vậy, trên thế gian này không ai không có gì có thể làm khó được mình, nhưng là bây giờ y mới hiểu, có những chuyện... vĩnh viễn y không thể nắm trong lòng bàn tay!

" Chẳng phải vương phi của đệ ở trong phủ sao?!" Hàn Dạ không hờn giận nói. Hàn Kỳ cười cười : " hoàng huynh, cần chi phải lừa mình dối người, rõ ràng huynh cũng biết, đó không phải là nàng ấy, không phải sao?!"

" Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?!" Hàn Dạ nghi hoặc, là một người sao mà thay đổi nhiều đến như vậy!

Hàn Kỳ khẽ nhắm mắt, thanh âm khô khốc : " nàng ấy... đi rồi!" chính là không nói một tiếng nào mà lẳng lặng bỏ đi, cũng mang theo tâm của y đi rồi....

" Đi?!" Hàn Dạ càng thêm khó hiểu

" Hoàng huynh! Có biết không, lần đầu tiên nhìn thấy nàng ấy, thái độ lãnh đạm ung dung, nhìn đệ như là người dưng qua đường, rồi nhìn khuôn mặt của đệ, đánh giá như một kiện hàng hóa.... Khiến cho đệ dở khóc dở cười...." Hàn Kỳ vẫn nhắm mắt, nhưng thanh âm không dừng

" Lần đầu tiên đệ thấy một nữ tử kì lạ đến như vậy, vô tâm đến vô tình, đạm mạc đến lãnh khốc, lại vô phép vô tắc, tùy hứng tự tại.... thậm chí nàng ấy vì mấy gốc đào thụ mà 'ném' đệ cho nữ nhân khác, khi đó chính là không rõ vì sao lại cảm thấy phẫn nộ"

" Nữ nhân đó, khiến cho đệ không sao nổi nóng được, chỉ cần là từ miệng nàng nói ra, bất giác đệ khuynh tẫn hết sở hữu để cho nàng được thỏa mãn, nhìn thấy nàng thõa mãn, bất giác đệ cũng cảm thấy vui lây"

" Đệ thích cảm giác sủng nàng, bảo vệ nàng... cho nên đệ tìm mọi cách đi sủng, lấy lòng nàng, mới đầu là thú vị cho nên muốn làm vậy thôi nhưng là sau này bất giác như là một thói quen, một điều hiển nhiên..."

" Nhìn nàng lạnh đạm nhưng đôi lúc thỉnh thoảng ôn nhu, nhìn nàng bất đắc dĩ nhận mệnh, nhìn nàng tinh tế sâu sắc... cứ như vậy, mỗi ngày một ít, từng chút từng chút khiến cho đệ si luyến đến si niệm, từ hứng thú đến thích và rồi yêu khi nào không hay..."

" Nhưng là... nàng ấy... cứ như vậy đi rồi...."

Vô thức, một giọt lệ vương vấn nơi mí mắt, rồi lăn dài xuống má, rơi xuống mặt đất...

Hàn dạ không lên tiếng, yên lặng trầm tư, đôi con ngươi một mảnh suy ngẫm... bỗng chốc căn phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, quanh quẩn cảm giác man mác buồn, tịch mịch thấu xương!!

Thà không gặp không yêu không quyến luyến

Không nhớ nhung không vướng bận cũng không đau lòng

Tương ngộ âu cũng là duyên là phận

Người ra đi, người ở lại, ai là kẻ đau lòng?!

Năm tháng qua đi như là gió thổi mây trôi

Hoa khai rồi lại tẫn, xinh đẹp rực rỡ rồi điêu tinh tàn tạ

Đông qua xuân đến hạ tới thu lại qua

Nhạn bay về phương nam đã bao nhiêu lần?!

Thanh xuân của con người có bao nhiêu lâu để phí phạm?!

Thời gian là phương thuốc tốt nhất để chữa lành mọi vết thương

Nhưng mà có chăng đôi khi cũng có ngoại lệ

Nếu không! Tại sao đã năm năm trôi qua mà y lại vẫn còn nhớ nàng đến như vậy

Nếu không! Tại sao mỗi lần đào hoa nở rộ, lòng y vẫn không khống chế được đau nhức?!

Nếu không! Tại sao mỗi lần thấy bóng dáng bạch y, lòng sẽ lại ngẩn ngơ thổn thức ?!

Năm năm, nhiều lắm thay đổi, nhiều lắm chuyện xảy ra, có bao nhiêu cái năm năm đó trong cuộc đời mỗi con người?!

Hàn Kỳ, y vẫn là Hàn Kỳ, Lăng Hàn vương gia, nam nhân quyền khuynh thiên hạ, khiến cho người ta vẫn luôn kính sợ nói bốn tiếng 'tiếu diện ma vương"

Chỉ là nam tử mới tuổi hai chín này, tóc đen lại nhiễm tẫn bạc trắng, đôi con ngươi u uẩn tang thương, tiếu dung trên môi không giảm nhưng là mỗi lần y cười đều khiến cho người ta muốn khóc

Hàn Kỳ, y vẫn tự hỏi, rốt cuộc đến bao giờ mình mới có thể quên đi nữ nhân kia?!

Hay chỉ là y không muốn quên, từng có một nữ tử chợt lóe trong cuộc sống của mình, khiến cho y yêu say đắm, thâm tình khó buông!

Nếu có thể cơ cơ hội quên đi, vậy y có chấp nhận nó hay không?! Hàn Kỳ chắc chắc sẽ lắc đầu mỉm cười

Y mất vài tháng thời gian để yêu nữ tử ấy, nhưng lại dùng cả đời của mình nhớ nhung nữ tử ấy

Yêu là không hối hận! cho nên y không muốn quên, có thể là hối tiếc, tiếc mình chưa nói được ba từ kia với nữ tử kia... vậy thôi!!

Hàn kỳ, y chính là như vậy! sẽ không vì đau khổ mà chọn lựa quên đi, sẽ không vì đớn đau mà hối hận, luyến liếc

Yêu! Rốt cuộc cũng chỉ đơn giản như vậy thôi..... đấy là cách yêu y dành cho nàng

Mục lục
Ngày đăng: 03/10/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục