Gửi bài:

Chương 27

Đám binh sĩ dàn trận sẵn sàn nghênh địch, các thị nữ nín thở chờ đợi. Biệt viện ẩn cư to rộng là thế, vậy mà chỉ trong một ngày đã trở nên lặng lẽ, thiếu cả tiếng kêu quen thuộc của bồ câu đưa thư, yên tĩnh đến chết chóc.

Không ai dám ho to, không ai dám lớn tiếng, bước chân đi cũng thật khẽ khàng. Họ sợ rằng chỉ một tiếng động thôi cũng khiến quân địch đang bao vây tứ phía ập vào tấn công.

Lần đầu tiên Sính Đình ngồi trong thư phòng của Sở Bắc Tiệp.

Khẽ lật xem chồng công văn trên bàn, bên trên có lời phúc đáp của Sở Bắc Tiệp. Những công văn về việc quân chậm trễ, trì hoãn... lời phê lạnh lùng đến sởn gai ốc. Các công văn liên quan tới quốc kế dân sinh, lời phúc đáp hồn hậu chất phác.

Thỉnh thoảng lại có một, hai trang riêng biệt, hình như là bài thơ Sở Bắc Tiệp viết từ trước, nét chữ quen thuộc, vững vàng mà phóng khoáng như chính con người chàng.

Dưới cùng chồng công văn là một góc trắng tinh, không biết thứ gì đã bị chủ nhân cẩn thận che đi. Sính Đình rút ra, nhìn kỹ, hóa ra là bức họa được vẽ vô cùng tinh tế.

Bức họa sống động như thật, nét vẽ đậm nhạt cực kỳ vừa mắt.

Có cây, có hồ, có tuyết, có đàn, và cả một người đang đánh đàn mặc chiếc váy màu xanh nhạt, gió thổi lòa xòa vài sợi tóc đen, nụ cười tươi như hoa.

Nụ cười thật đẹp, đến nỗi Sính Đình cũng phải nao lòng.

Nàng ngây ra ngắm bức vẽ, hồi lâu mới có thể rời mắt.

"Bạch cô nương, trên bàn đều là công văn từ trước và một số thứ khác của Vương gia. Bản đồ cùng tấu báo gần đây nhất mà cô nương cần, Mạc Nhiên đã mang hết tới."

Nghe giọng Mạc Nhiên, tâm hồn đang phiêu dạt khắp bốn biển của Sính Đình bỗng như sực tỉnh. Định đặt bức vẽ về chỗ cũ, nhưng lại thôi, nàng cắn răng, cất vào lòng mình.

Nàng ngẩng lên, Mạc Nhiên đang ôm đống đồ bước vào.

"Đây là bức thư Đại vương lệnh cho Vương gia trở về thành đô." Mạc Nhiên trải bức mật tín đính tua vàng lên mặt bàn.

Sính Đình đọc kỹ từng chữ một, vừa đọc vừa nói: "Vân Thường và Bắc Mạc liên quân? Tắc Doãn đã quy ẩn, thống soái Bắc Mạc chắc chỉ có hai người Nhược Hàn, Thân Vinh. Theo ta, cơ hội của Nhược Hàn lớn hơn một chút. Còn Vân Thường...". Cái tên quen thuộc đập vào mắt, nàng bỗng thấy hoa mắt chóng mặt, vội vàng chớp mắt rồi định thần lại, nhìn kỹ, vẫn cái tên quen thuộc đâm vào tim nàng, rõ ràng in trên tấm lụa.

Cơn đau dữ dội như có vật gì đâm thẳng vào tim.

Sắc mặt trắng bệch, Sính Đình chậm rãi ngồi xuống ghế, vẻ không thể tin: "Hà Hiệp đang bị Quy Lạc vương truy lùng, sao có thể thống lĩnh binh mã Vân Thường đến uy hiếp biên cương Đông Lâm?".

Mạc Nhiên bối rối giải thích: "Hà Hiệp đã lấy công chúa Diệu Thiên, trở thành phò mã, nắm giữ binh quyền của Vân Thường. Tin ấy khắp thiên hạ đều biết, chỉ nơi biệt viện này... Vương gia nói, Bạch cô nương và Hà Hiệp đã chẳng còn liên quan, nên cô nương không nhất thiết phải biết".

Mạc Nhiên nhìn Sính Đình, sắc mặt nàng trắng tựa tuyết.

Hóa ra là vậy.

Hà Hiệp đã thành thân.

Thê tử của Hà Hiệp chính là Vân Thường công chúa.

Hà Hiệp đã lợi dụng hôn sự của mình để mưu cầu món vốn liếng hùng hậu.

Hóa ra, Hà Hiệp vẫn chẳng chịu buông tha nàng.

Hoặc, không chịu buông tha Sở Bắc Tiệp.

Tất thảy đã bị vạch trần cùng niềm đau và sự ưu tư sâu sắc, dù thông minh đến mấy cũng không thể tháo gỡ khúc mắc này.

Sính Đình im lặng cuộn bức thư của Đông Lâm vương lại, đặt sang một bên, khẽ bảo: "Trận chiến nơi biên cương sẽ không xảy ra đâu".

Mạc Nhiên kinh ngạc: "Cô nương sao biết được?".

Sính Đình khẽ lắc đầu: "Bởi Hà Hiệp đã đến đây rồi. Chủ soái không có ở sa trường, chiến trận sao có thể xảy ra?".

Mạc Nhiên biến sắc, trầm giọng: "Đây là vùng đất của Đông Lâm, Hà Hiệp tới tận nơi này, há chẳng phải Đông Lâm đại bại hay sao?"

"Làm gì có chuyện thắng bại. Chẳng qua chỉ là một giao dịch thuận mua vừa bán. Không được sự cho phép của Đông Lâm vương, Hà Hiệp sao dám đem quân bao vây biệt viện?", Sính Đình cười chua chát, lảo đảo đứng dậy.

Đối thủ chính là Hà Hiệp.

Danh tướng đương thời ngang sức ngang tài với Sở Bắc Tiệp. Khi trước vì có Hà Hiệp, Đông Lâm mới không dám dồn dập tấn công Quy Lạc, Sở Bắc Tiệp mới phải hao tâm tổn sức dùng kế ly gián vương phủ Kính An và Quy Lạc vương, ép Hà Hiệp rời khỏi Quy Lạc.

Vốn là người suy tính tỉ mỉ, chắc chắn Hà Hiệp đã giăng kín thiên la địa võng trước khi động thủ, đến lúc kẻ thù rơi vào vòng vây mà vẫn chẳng hay biết, mới phát động trận tấn công cuối cùng, không cho đối thủ bất cứ cơ may chạy thoát nào.

Thủ đoạn ấy, nay lại sử dụng với Bạch Sính Đình.

Sính Đình thấy lòng đắng nghét, hận rằng không thể khóc to một trận, khóe môi thoáng nụ cười lạnh lùng: "Mạc Nhiên hãy mang hết bản đồ và những thứ này đi, không cần xem nữa. Nếu thế lực ngang bằng, chúng ta vẫn còn có cơ sống sót. Nhưng, tình hình này, chúng ta đã chẳng thể giành phần thắng".

Đôi mắt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn Mạc Nhiên, giọng trấn tĩnh: "Tuy không giành phần thắng, nhưng chưa chắc sẽ thua".

Mặc kệ Mạc Nhiên vẫn đang mơ hồ, Sính Đình bước ra khỏi thư phòng, đi xuống bậc thềm.

Nàng bước nhanh về phía cổng lớn của biệt viện, được nửa đường bỗng thấy chậm dần, suy nghĩ giây lát, dường như đã thay đổi ý định, lại quay về tiểu viện của mình.

Đang lo lắng chờ đợi, thấy Sính Đình đi tới, Túy Cúc và Hồng Tường vội vàng ra đón, nhưng không biết phải nói gì.

Sính Đình nhìn họ, biết dù hai người không hề nói ra, song trong lòng vô cùng lo lắng. Cũng chẳng có thời gian an ủi, nàng hỏi: "Ở đây ai có váy màu đỏ thẫm?".

"Nô tỳ có một cái", Hồng Tường đáp.

"Mau mang ra đây." Sính Đình vào phòng, tìm lược, thả tóc, chải thật kỹ, cho tới khi mái tóc thẳng dài đổ xuống như thác nước màu đen.

"Để Túy Cúc giúp." Thấy nàng chải tóc, Túy Cúc bước tới định cầm lấy lược.

Sính Đình lắc đầu: "Cứ để ta".

Nàng soi gương, chia tóc thành hai phần, cuộn vào ngón tay thành từng vòng rồi quấn lên, chẳng mấy chốc đã kết thành đóa hoa tóc.

Ngắm kỹ hai bên trong gương, Sính Đình lắc đầu không hài lòng, lại buông tay, cho tóc xõa xuống.

Hồng Tường tìm thấy cái váy màu đỏ thẫm, mang đến đưa cho Sính Đình, hỏi: "Có mỗi cái này, váy mùa hè, mỏng lắm".

"Chính là màu này", Sính Đình cầm lấy, khẽ sờ vào chất vải, đúng là rất mỏng, "Giúp ta thay váy".

"Trời lạnh như thế, mặc cái váy này đâu có được?", Túy Cúc chau mày, "Túy Cúc có một chiếc váy màu hồng tím, tuy màu sắc không giống lắm, nhưng ấm hơn".

Sính Đình nói giọng chắc chắn: "Nhất định phải là màu này".

Đôi mày của nàng nhướng lên, khiến hai người kia không dám trái lời, đành giúp chủ nhân thay váy. Tuyết vẫn rơi, tuy ở trong phòng, nhưng khi cởi chiếc áo trên người, Sính Đình vẫn thấy rùng mình. Túy Cúc vội vàng lấy áo choàng khoác lên người nàng.

Sính Đình cảm kích nhìn Túy Cúc, hạ giọng: "Ta còn phải chải đầu".

Không cần đến sự giúp đỡ của Hồng Tường và Túy Cúc, Sính Đình loay hoay trước gương hồi lâu. Túy Cúc lặng nhìn vẻ mặt chăm chú của nàng, mười ngón tay nhanh nhẹn lấy bên trái chọn bên phải trên mái tóc, rồi khéo léo cuộn thành đóa hoa màu đen tinh tế, phần tóc hai bên buông xuống tự nhiên, dịu dàng trên cổ, tôn lên làn da trắng ngần lay động lòng người.

Hồng Tường đứng bên cạnh, chăm chú quan sát, bỗng thở dài: "Đẹp thì đẹp, nhưng phức tạp quá, may mà cô nương khéo tay, nếu là nô tỳ, chẳng biết phải chải bao lâu".

Túy Cúc cũng thốt lên: "Đẹp quá, rất hợp với khuôn mặt, đôi mắt và cả khí chất, cốt cách của cô nương, cứ như đây là kiểu tóc dành riêng cho cô nương vậy".

Nghe họ khen, sắc mặt càng thêm ưu phiền, nàng vừa soi gương vừa nói, giọng lãnh đạm: "Không đẹp lắm, đây là lần đầu tiên ta tự chải kiểu tóc này". Nàng đứng lên, nghĩ đến thời tiết lạnh giá ngoài kia, bèn đưa tay cuộn chặt chiếc áo choàng, giấu người vào bên trong, nhìn quanh rồi đứng thẳng lưng, vén rèm bước ra cửa.

Đứng ở cổng tiểu viện, thấy Sính Đình bước tới, ánh mắt Mạc Nhiên dừng nơi chiếc áo choàng của nàng. Tuy đã khoác áo choàng, nhưng dáng hình mảnh mai của Sính Đình vẫn thật rõ ràng.

Sính Đình giấu hai tay trong áo choàng, ngẩng lên nhìn Mạc Nhiên, vẫn chẳng dừng bước, đến lúc ngang qua, bèn hạ giọng: "Đi theo ta".

Như đã hạ quyết tâm, bước chân của nàng không hề do dự, tiến thẳng qua mấy lớp cửa.

Lòng quân lúc này đang vô cùng lo sợ, nhìn bóng cây ngọn cỏ cũng tưởng quân địch đã kề bên. Cổng lớn được đám thị vệ canh chừng cẩn mật, người người cầm chắc tay kiếm, giương đôi mắt to như chuông đồng, tăng cường cảnh giác, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Bỗng thấy dáng hình mảnh mai đẹp tựa hoa lê của Sính Đình lẫm liệt xuất hiện, theo sau là Mạc Nhiên, tất cả đều kinh ngạc ngóng nhìn.

Sính Đình dừng trước cổng lớn, lặng lẽ nhìn cánh cổng gỗ chắc chắn được chống bằng cột thép.

Tuy cánh cửa vẫn còn nguyên, nhưng chắc chắn không đỡ nổi một đòn công kích của Hà Hiệp. Nơi này chẳng phải pháo đài biên thành, sao đủ sức chống chọi với muôn vàn vũ khí công thành sắc bén tung hoành chốn sa trường?

Nàng khẽ nắm chặt tay, che đi bờ vai đang run rẩy, hít thật sâu bầu không khí lạnh giá, rồi nhắm mắt. Khi mở ra, ánh mắt nàng đã đầy vẻ kiên quyết.

"Mở cổng lớn."

Các thị vệ kinh hãi, lặng lẽ nhìn nhau.

Mạc Nhiên lao như bay đến bên nàng, cố nén giọng lo lắng gọi: "Bạch cô nương...".

"Mạc Nhiên cũng là lão tướng trên sa trường, chẳng lẽ không hiểu chỉ một lệnh của Hà Hiệp, chỗ này của chúng ta sẽ không chịu nổi một đòn tấn công? Cứ chờ Hà Hiệp ra tay, chi bằng mời hắn vào." Từng tiếng rõ ràng chắc chắn như những giọt mưa long lanh lần lượt nhỏ xuống trái tim các thị vệ. Đáng kinh ngạc là, những giọt mưa ấy đã gột sạch mọi trái tim lo lắng. Họ không còn suy tính thiệt hơn, mà khôi phục vẻ điềm tĩnh như khi Sở Bắc Tiệp đứng ngay phía trước.

"Mở cổng lớn", thêm một lần lãnh đạm.

Khoảnh khắc ấy, mọi người đều khắc ghi dáng hình sừng sững hiên ngang của nàng.

Chiếc then ngang nặng trịch được rút ra, cánh cổng lớn kêu cót két, từ từ mở rộng. Bãi đất trống ngoài biệt viện và rừng cây rậm rạp phía không xa chìm trong sắc tuyết, dần dần hiện ra trước mắt.

Sính Đình đứng giữa cổng, hiên ngang trong gió. Đôi mắt sáng lấp lánh, nàng nhìn chăm chăm vào tận sâu thẳm trong rừng núi, biểu cảm phức tạp khó nói thành lời.

Chuyện xưa ở vương phủ Kính An như xa vời vợi, lại như ở ngay trước mắt.

Như dòng chảy ấm nóng quanh co dưới lớp đất, chỉ cần khẽ hất lớp đất ấy lên, dòng chảy sẽ tuôn trào, làm ướt sũng tóc nàng, môi nàng, và cả người nàng, thấm vào từng lỗ chân lông, chảy vào huyết mạch, chui vào lục phủ ngũ tạng, khiến nàng vừa ấm vừa đau.

Ánh mắt nàng phiêu dạt về phía chân trời, có ai còn nhớ phương trời Quy Lạc? Có ai còn nhớ mái ngói lầu son của vương phủ Kính An?

Vương phi ơi, binh mã của thiếu gia đang ở ngay rừng núi âm u phủ tuyết trắng ngoài kia, chỉ một tiếng hạ lệnh, nơi này sẽ chìm trong biển máu, tình nghĩa đoạn tuyệt từ đây.

Gió lạnh rì rào, Sính Đình thu lại tầm mắt, nhìn về phía Mạc Nhiên. Nàng khẽ cắn răng, không do dự: "Treo cờ trắng trên nóc cổng".

Giống như Sở Bắc Tiệp, khi đã ra quyết định, chẳng ai ngăn nổi nàng. Mạc Nhiên nặng nề gật đầu.

Những người ở đó đều biết, nếu không có chi viện, sớm muộn gì biệt viện cũng bị công phá.

Tấn công hay đầu hàng đều chung một kết quả.

Sắc trắng tang thương của lá cờ hàng từ từ đưa lên đỉnh cổng, bay phần phật như tiếng khóc không cam lòng trong gió Bắc.

Sính Đình cởi áo choàng, để lộ chiếc váy dài màu đỏ thẫm.

Da trắng, váy đỏ, nàng đứng trong gió tuyết, mái tóc bay bay, đẹp đến rung động lòng người.

Không chỉ Mạc Nhiên, ngay cả Sở Bắc Tiệp cũng chưa từng thấy vẻ đẹp say lòng người của Sính Đình lúc này.

Nàng chỉ im lặng đứng đó, nhưng vẫn chiếm hết linh khí non nước, phong lưu giữa đất trời.

Ánh mắt nàng trĩu nặng nỗi bi ai, lưu luyến, trĩu nặng niềm nhớ thương, đau đớn không nói hết bằng lời, và cả chút dịu dàng động lòng người cất giấu nơi tận cùng sâu thẳm.

Ánh mắt nàng dừng ở một nơi, phía rừng núi đối diện.

Lớp tuyết dài như choàng cho núi rừng chiếc áo bạc, sáng đến nhức mắt, càng khiến không khí thêm đè nén và bức bối. Ẩn nơi đó là bao quân địch đang nắm chắc cây thương, sẵn sàng đợi lệnh!

Trống trận nổi lên, có thể thiên quân vạn mã dũng mãnh sẽ lao ra, cũng có thể là hàng ngàn hàng vạn mũi tên bay xuống.

Nhưng, khuôn mặt Sính Đình vẫn cực kỳ dịu dàng, ánh mắt chăm chú không sợ hãi và phẫn nộ. Ở đó có người vô cùng thân thuộc với nàng, thanh mai trúc mã, sớm tối kề cận, cùng nàng đọc sách, cùng nàng thưởng tuyết, cùng nàng gảy đàn múa kiếm, uy danh hiển hách lẫy lừng.

Ánh mắt mọi người đều bị cuốn theo ma lực của nàng, nhìn theo hướng nhìn của nàng, dính chặt về phía rừng núi đối diện.

Từ phía xa, lặng lẽ xuất hiện hơn mười tướng sĩ khỏe mạnh trên nền tuyết trắng, rồi lại tản ra, một dáng hình khoáng đạt thẳng tắp tiến tới.

Lông mày lưỡi mác, mắt sáng như sao.

Môi mỏng câm nín, lại như thoáng nét cười.

Khuôn mặt tuấn tú, không góc cạnh như Sở Bắc Tiệp mà dịu dàng phong lưu.

Cánh tay cầm kiếm vô cùng vững chãi.

Từ khoảnh khắc đầu tiên khi Hà Hiệp xuất hiện, ánh mắt Sính Đình không hề rời nửa phân. Cũng như ánh mắt Hà Hiệp chỉ dừng nơi Sính Đình.

Hà Hiệp nhẹ nhàng cất bước, tiến về phía Sính Đình, để lại những dấu chân in hằn trên tuyết.

Mạc Nhiên cầm chắc tay kiếm, ánh mắt như chim ưng của các thị vệ dõi theo Hà Hiệp. Tất cả khom lưng, sẵn sàng lao đến với tốc độ nhanh nhất, mạnh nhất.

Theo sau hộ vệ hai bên Hà Hiệp là những binh tinh mặc thường phục. Mỗi khi Hà Hiệp cất bước, hai hàng cung tiễn cùng tiến theo, tay giương cung, mũi tên nhắm thẳng về phía nhóm người Sính Đình, sẵn sàng chờ lệnh.

Khi quân sĩ hai bên sắp giao tranh, Hà Hiệp dừng bước. Hắn đã ở ngay trước mặt Sính Đình, gần đến nỗi nàng có thể nhìn thấy sóng mắt hỗn loạn mà Hà Hiệp đang cố nén lại.

Gió lạnh như đóng băng không khí, đóng băng khoảng cách giữa hai người, chỉ cách một bước chân mà không thể tiến tới, cũng chẳng thể lùi lại.

Ngay cả Hà Hiệp cũng không ngờ rằng, gặp Sính Đình lại ngổn ngang trăm mối, lại đau đớn vì ánh mắt của nàng đến thế.

"Thiếu gia nhìn xem." Cuối cùng vẫn là Sính Đình phá vỡ sự im lặng. Nàng nở nụ cười, ngón tay ngọc chỉ vào mình, "Có đẹp không?".

Y phục đỏ thẫm, nổi bật trên nền tuyết. Màu trắng tinh khôi kéo Hà Hiệp trở về vương phủ Kính An yên tĩnh thanh bình...

Tiểu nha đầu Sính Đình chạy trên con đường tuyết, y phục đỏ thẫm dài quét đất, làu bàu với Hà Hiệp đang đọc sách trong trung đình: "Thiếu gia gạt người, màu này may váy xấu chết đi được, muội không mặc nữa đâu", nói xong liền quay đi.

"Đừng đi! Đẹp lắm, đẹp lắm, ta không lừa muội đâu! Sính Đình, Sính Đình, đừng đi, để ta vẽ cho muội một bức." Hà Hiệp chạy ra khỏi trung đình, vội ngăn nàng, cười vui vẻ, "Chỉ một bức thôi, ta vẽ cho muội xem, muội sẽ biết ta không nói sai".

Tuyết vẫn trắng.

Vương phủ Kính An giờ đã thành đống tro tàn.

Hà Hiệp hít một hơi sâu: "Muội ghét nhất màu đỏ thẫm".

"Nhưng thiếu gia lại thích nhất muội mặc màu này." Sính Đình lặng lẽ nhìn xuống gấu váy, khẽ nói, "Thiếu gia còn nhớ lần muội mặc y phục đỏ thẫm đi trong tuyết trắng không?", giọng nàng như tia sáng, dội về quá khứ xa xôi.

"Nhớ", Hà Hiệp cảm khái, thở dài một tiếng, "Ta cũng biết, lúc này, muội đang vì ta mà mặc nó".

Hà Hiệp khẽ thở than, cởi áo choàng lông chồn dày trên vai, tiến lên phía trước.

Khoảnh khắc ấy, gần như tất cả tướng sĩ hai bên đều thót tim, mũi tên sắp bay ra khỏi cung.

Nhẹ nhàng khoác áo choàng lên vai Sính Đình, cũng giống như trước kia, Hà Hiệp sưởi ấm hai gò má nàng bằng lòng bàn tay ấm nóng.

"Nhìn xem, lạnh cóng rồi này", nụ cười trên môi Hà Hiệp cũng như xưa.

Sính Đình ngoan ngoãn đứng đó để Hà Hiệp mặc áo cho, để bàn tay ấm nóng của Hà Hiệp sưởi ấm gò má ửng đỏ của nàng, nghe Hà Hiệp dịu dàng: "Muội hà tất phải thế? Chẳng lẽ muội mặc màu khác, ta sẽ không ra gặp muội? Chẳng lẽ ta là kẻ không có trái tim, quên sạch tình nghĩa mười lăm năm qua?".

Hà Hiệp nhìn nàng thương xót, khẽ đưa tay tháo những lọn tóc trên đầu nàng để mái tóc đổ dài: "Muội chưa bao giờ tự chải kiểu này, tuy giống, nhưng khi trước ta chải cho muội không phải như vậy".

Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào họ.

Một người là phò mã Vân Thường, một người là nữ nhân của Đông Lâm Trấn Bắc vương.

Nhưng tất cả đều thấy cảnh tượng trước mắt vừa đẹp vừa thuần khiết, giống như đoạn ký ức đẹp nhất cất giấu tận đáy lòng mỗi con người, chỉ e một tiếng động khẽ cũng phá tan mộng cảnh, quay về hiện thực phũ phàng.

Quá khứ của vương phủ Kính An dần trở lại...

Dường như Sính Đình vẫn là thị nữ của Hà Hiệp, hai người vẫn cùng nhau rong ruổi, bên nhau sớm tối, thỏa sức vui đùa. Hình dáng ấm áp ấy, đôi mắt trong veo lấp lánh ấy, dù chỉ cái nhíu mày hay nét cười của nàng cũng khiến người ta vui mắt...

Bất cứ lúc nào, chỉ cần nhớ ra, Hà Hiệp lại gọi, Sính Đình! Sính Đình! Hắn tìm nàng khắp vương phủ, gặp ai cũng hỏi. Đang ở một góc nào đó trong vương phủ, nghe tiếng thiếu gia gọi, Sính Đình vội vã chạy ra, ngẩng lên, hai ánh mắt trong veo và thẳng thắn chạm nhau, nàng cất tiếng hỏi: "Lại gì thế? Muội đang bận, không rảnh làm cột người cho thiếu gia vẽ đâu".

Sở Bắc Tiệp, Sở Bắc Tiệp thì có đáng gì?

Dựa vào cái gì mà Sở Bắc Tiệp dám cướp đoạt hồn phách, trái tim nàng? Dựa vào đâu mà mười lăm năm thân thuộc của họ lại không sánh được với vẻn vẹn mấy ngày bị Sở Bắc Tiệp cưỡng đoạt?

"Sính Đình, ta nhớ muội."

"Ba mươi vạn binh mã đe dọa biên cương, ép Đông Lâm vương dụ Sở Bắc Tiệp, đều là vì muội."

"Sở Bắc Tiệp đối với muội thế nào? Nhận được vương lệnh là lập tức bỏ mặc muội."

"Hắn đối với muội không tốt, muội hà tất phải khổ sở bạc đãi bản thân? Chúng ta lại như xưa, há chẳng phải vui sao?"

Hà Hiệp quay người, chỉ về phía binh sĩ đang đứng đầy đằng sau: "Ta dẫn theo tinh binh trèo núi lội sông đến đây, vẫn nhẫn nại không bắn một mũi tên. Sính Đình, chẳng lẽ muội vẫn chưa hiểu ý của ta? Trước giờ ta chưa từng khiến muội tổn thương".

"Ý thiếu gia là muốn Sính Đình đi theo thiếu gia, đúng không?", ánh mắt nàng xa xăm, giọng nói cũng xa xăm.

"Muội không đồng ý sao?"

"Làm gì có chuyện đó?" Ánh mắt Sính Đình nhìn về phía lá cờ trắng treo trên cao, chắc chắn đây là lần đầu tiên sắc trắng ấy được kéo lên ở nơi thuộc về Sở Bắc Tiệp, "Cờ trắng đã treo lên, Sính Đình sao có thể nói không?". Nàng mỉm cười, rồi quay đầu nhìn Hà Hiệp, "Thiếu gia muốn đưa người đi, hay đưa cả trái tim?".

Thoáng chút bi thương, Hà Hiệp trầm giọng: "Ta cần cả hai".

Khóe môi xinh thoáng nụ cười bi ai, Sính Đình than thở: "Thiếu gia làm thế này, mấy phần vì Sính Đình? Thiếu gia không dùng vũ lực với muội, chẳng phải vì muốn giáng cho Sở Bắc Tiệp một đòn nặng nề hơn sao? Nếu Sở Bắc Tiệp biết muội tình nguyện theo thiếu gia, đòn này còn đau hơn cả khi thua trận trên chiến trường". Lặng lẽ thở dài, giọng nàng dần trở nên kiên định, "Cũng đành, chỉ cần thiếu gia đáp ứng một việc, muội sẽ cam tâm tình nguyện theo thiếu gia".

Hiểu ngay ra ý tứ của nàng, Hà Hiệp lập tức hỏi: "Muội muốn ta đợi bao lâu?".

"Mồng Sáu."

"Sính Đình, Sở Bắc Tiệp sẽ không về."

"Vậy thì, qua mồng Sáu muội sẽ đi theo thiếu gia." Nàng đưa ngón tay lên môi, cắn mạnh, từng giọt máu đỏ tươi nhuộm trên nền tuyết trắng, như áng mai đỏ bất ngờ nở rộ.

"Bạch Sính Đình xin thề với Trời, nếu qua mồng Sáu, Trấn Bắc vương không về, ta sẽ cam tâm tình nguyện đi theo Phò mã Vân Thường, không chút hối hận. Nếu phản bội lời thề, ta sẽ chết mà không có đất chôn."

Những tướng sĩ có mặt ở đó nghe thấy lời thề khí phách của nàng đều hết sức kinh ngạc.

Chiến trường hiểm ác, Hà Hiệp thân phận cao quý, bí mật tới tận đây, có thể rời khỏi nơi này sớm chừng nào tốt chừng đó. Nay mạnh yếu đã phân, tướng sĩ của Sở Bắc Tiệp đã treo cờ trắng xin hàng, bắt sống Bạch Sính Đình là xong, hà tất phải mạo hiểm chờ hai ngày?

Có ai lại đáp ứng điều kiện của nàng?

Nhưng, Hà Hiệp bất ngờ gật đầu, hào sảng: "Được, sau mồng Sáu, ta sẽ đến đón muội".

Mạc Nhiên kinh ngạc nhìn Hà Hiệp quay người rời đi không chút do dự. Đám hộ vệ theo sau xếp hình cánh quạt thoái lui, mũi tên vẫn hướng thẳng về phía biệt viện.

Thấy họ lùi vào rừng, không một dấu tích, Mạc Nhiên mới cảm thấy lòng bàn tay cầm kiếm đã ướt đẫm mồ hôi.

©ST.E.NT

Tuyết trắng mênh mang, trống trải đến cô quạnh.

Sính Đình đứng yên ở đó, nhìn Hà Hiệp rời đi.

"Bạch cô nương?", Mạc Nhiên tiến lại gần, hạ giọng gọi.

Sính Đình quay lại, ánh mắt trong veo, môi nở nụ cười chua xót: "Mười lăm năm tình nghĩa đổi lấy thời gian hai ngày". Nàng vẫn đứng đó, ngây dại nhìn về hướng Đông, khẽ hỏi, "Nghe giọng Hà Hiệp, chắc Vương gia không thể về trước mồng Sáu, Mạc Nhiên thấy thế nào?".

Mạc Nhiên do dự: "Hà Hiệp chắc chắn như vậy có lẽ đã được sự giúp đỡ của Đại vương ở thành đô. Tình hình này e là...".

"Vương gia là nhân vật thế nào, nếu Vương gia muốn trở về, liệu có ai ngăn nổi?" Sính Đình nói giọng chắc chắn, "Nếu trong lòng có ta, nhất định Vương gia sẽ về trước mồng Sáu".

Nhất định sẽ về.

Mỹ nhân, rượu ngon, cường quyền, lợi lộc đều không thể ngăn bước chân chàng.

Chỉ cần nhớ lời hẹn, chàng sẽ về trước mồng Sáu, vội vã trở về để gặp nàng.

Túy Cúc cùng Hồng Tường vẫn đang lo lắng chờ trong sân. Thấy lá cờ trắng từ từ được kéo lên ở đại môn, Túy Cúc khẽ ôm lấy Hồng Tường sắc mặt đã trắng bệch vì sợ hãi, cảnh giác nghe ngóng động tĩnh xung quanh.

Vẫn không một tiếng binh đao.

Dường như cả gió cũng ngừng thổi, không còn tiếng gào thét.

Đợi đến mức gân mạch sắp đứt rời, hai người mới thấy Mạc Nhiên đưa Sính Đình về. Sắc mặt Sính Đình trắng gần như trong suốt, mệt mỏi rã rời. Nàng không còn khoác chiếc áo choàng trắng lúc trước, mà đổi sang áo choàng lông chồn màu sẫm thượng hạng.

Họ lặng lẽ bước theo vào trong. Thấy Sính Đình không nói lời nào, Túy Cúc cũng chẳng hỏi nhiều, lặng lẽ bưng tách trà nóng lên cho Sính Đình, để nàng ngủ một giấc thoải mái, rồi mới quay sang ra hiệu cho Mạc Nhiên đang im tiếng nãy giờ, sau đó vén rèm bước ra ngoài.

"Xảy ra chuyện gì thế? Ta nhìn thấy lá cờ trắng đang bay." Túy Cúc thân phận đặc biệt, lại có giao tình với Mạc Nhiên, nên không ngần ngại, hỏi thẳng.

Mạc Nhiên chau mày, thuật lại rõ sự việc.

Sự tình tiến triển khiến người ta trở tay không kịp, vào lúc không thể nhất, Sính Đình đã thêm được hai ngày quý giá.

Nghe đến đoạn Hà Hiệp đồng ý ngay, hai mắt sáng ngời, Túy Cúc khẽ thở dài, giọng buồn bã: "Chẳng trách người ta nói, tiểu Kính An vương của Quy Lạc là nhân vật đương thời duy nhất có thể so sánh với Vương gia chúng ta. Trí tuệ ấy, khí phách ấy, chẳng trách khiến công chúa Vân Thường thần hồn điên đảo, dâng hết cả binh quyền Vân Thường".

Kế này chỉ mình Bạch Sính Đình mới có thể dùng. Giao hẹn này cũng chỉ mình Hà Hiệp mới có thể đáp ứng.

Ngoài hai người họ, đổi lại bất cứ ai trên thế gian này cũng không thể xảy ra cục diện ngoài sức tưởng tượng ấy.

Mạc Nhiên vẫn lo lắng, chau mày: "Bạch cô nương vô cùng chắc chắn, nói Vương gia sẽ về kịp. Nhưng nhỡ chăng Vương gia bị người trong cung kéo dài thời gian thì sao? Với lợi thế trong tay Hà Hiệp, dù chúng ta có liều chết, cũng chẳng thể đưa Bạch cô nương ra ngoài".

Im lặng hồi lâu, Túy Cúc nói: "Dù có thể liều chết để đưa Bạch cô nương ra ngoài, cô nương cũng không theo chúng ta. Hà Hiệp mạo hiểm tác thành cho tâm nguyện của cô nương, cô nương sao có thể vi phạm lời thề? Hơn nữa...". Nàng mím chặt môi, nhìn chăm chăm xuống đôi giày thêu hoa của mình, nói tiếp, "Nếu thực sư Vương gia coi nhẹ Sính Đình, không kịp về, hà tất Bạch cô nương phải lưu lại nơi này?".

Hai người cùng thở dài.

Bạch Sính Đình phong lưu tao nhã, thông minh lanh lợi, quyết không phải người thường.

Nàng có thể chịu trăm ngàn lần khổ, nhưng không để lòng chịu chút thương tâm.

Ngày đăng: 01/03/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...