Gửi bài:

Chương 70 - Hồng nhân đạn chỉ lão, sát na phương hoa (2)

Y cảm thấy rợn người, chợt nghĩ đến ma cà rồng. Nữ đồng nói:

- Ta có một chứng bệnh lạ lùng, mỗi ngày đúng ngọ nếu không uống máu thì chân khí toàn thân sẽ tiết ra hết, tự mình bốc cháy, khi lâm tử nổi cơn điên khiến cho ngươi cực kỳ bất lợi.

Hư Trúc lắc đầu quầy quậy nói:

- Dù gì chăng nữa, tiểu tăng là đệ tử Phật môn, nghiêm thủ thanh qui giới luật, không nói bản thân không sát sinh mà đến thấy tiền bối có ý giết chóc thì cũng hết sức ngăn trở.

Cô gái giương mắt chăm chú nhìn y, thấy Hư Trúc tuy có vẻ sợ hãi nhưng thật dứt khoát, xem ra nhất định không chịu khuất phục, bèn cười khẩy mấy tiếng hỏi lại:

- Ngươi tự xưng là đệ tử cửa Phật, nghiêm thủ thanh qui giới luật, thế giới luật đó là những gì?

Hư Trúc đáp:

- Nhà Phật có căn bản giới và đại thừa giới.

Nữ đồng lại cười nhạt:

- Gớm sao rắc rối quá nhỉ, thế căn bản giới là gì, còn đại thừa giới là gì?

Hư Trúc đáp:

- Căn bản giới thì so ra dễ dàng hơn, bao gồm bốn cấp, đầu tiên là ngũ giới, kế đó là bát giới, kế nữa là thập giới, sau cùng là túc giới bao gồm hai trăm năm mươi giới.

Ngũ giới là các cư sĩ tại gia phải giữ, một là không sát sinh, hai là không trộm cắp, ba là không dâm tà, bốn là không vọng ngữ, năm là không uống rượu.

Còn như tì khưu đã xuất gia thì phải giữ bát giới, thập giới cho chí hai trăm năm mươi giới so với ngũ giới tinh nghiêm hơn nhiều. Nói trắng ra, không sát sinh là giới đầu tiên của nhà Phật.

Cô bé con nói:

- Ta từng nghe rằng, cao tăng cửa Phật muốn thành chính quả thì phải tu trì đại thừa giới, gọi là thập nhẫn, có đúng vậy không?

Hư Trúc hơi chột dạ nói:

- Đúng thế! Đại thừa giới nặng về xả kỷ cứu nhân cốt là để cúng dường chư Phật, phổ độ chúng sinh, đến cả tính mạng mình cũng phải bỏ đi, nhưng không thuộc về mười điều mà người tu hành phải theo.

Nữ đồng lại hỏi tiếp:

- Thế thập nhẫn gồm những gì?

Hư Trúc võ công tuy chẳng bằng ai nhưng kinh Phật thì trơn như cháo chảy đáp ngay:

- Một là cắt thịt nuôi chim ưng, hai là đem thân cho hổ đói, ba là cắt đầu để tạ trời, bốn là chặt xương lấy tủy, năm là đem thân đốt thành nghìn ngọn đèn, sáu là móc mắt đem cho người khác, bảy là lột da để chép kinh, tám là đâm vào tim để tỏ quyết chí, chín là thiêu mình để cúng Phật, mười là vãi máu đầy mặt đất.(35.3)

Cứ mỗi lần y nói một câu thì nữ đồng lại cười khẩy một tiếng, đến khi thuyết xong cô gái mới hỏi:

- Cắt thịt nuôi chim ưng là truyện gì thế?

Hư Trúc đáp:

- Đó là chuyện kiếp trước của Phật Thích Ca Mâu Ni, ngài thấy con chim ưng đang đuổi theo săn con chim bồ câu, cảm thấy bất nhẫn nên dấu con bồ câu trong người. Chim ưng đói mới nói rằng: "Ông cứu được con bồ câu nhưng lại làm ta chết đói, tính mạng ta chẳng phải do ông làm hại hay sao?" Đức Phật liền cắt thịt mình ra để cho con ngạ ưng ăn.

Nữ đồng nói:

- Đem thân cho hổ đói chắc cũng tương tự như thế, phải không?

- Chính thế.

Cô bé con nói:

- Thấy chưa, giới luật thanh qui của nhà Phật, bác đại tinh thâm, đâu phải chỉ có không sát sinh mà thôi đâu. Nếu như ngươi không chịu đi săn hươu bắt gà thì cũng nên học cách hành xử của Thích Ca Mâu Ni, lấy máu thịt chính mình cho ta ăn, nếu không sẽ chẳng còn là đệ tử Phật môn được nữa.

Nói xong cô ta liền vén tay áo Hư Trúc lên để lộ da thịt, cười nói:

- Ta ăn một cánh tay của ngươi cũng đỡ đói được một ngày.

Hư Trúc trông thấy cô gái nhe hàm răng trắng nhởn, dường như muốn ngoạm ngay vào tay mình. Cô gái vốn dĩ chỉ tám chín tuổi, người nhỏ sức yếu đúng ra chẳng có gì phải sợ, thế nhưng Hư Trúc cho rằng đây là một con quỉ cái nhập vào xác cô ta, thấy nữ đồng thần tình bất chính, không khỏi rùng mình, kêu lớn một tiếng, giằng tay ra co giò chạy thẳng lên trên núi.

Y trong bụng hoảng hốt, tiếng kêu cực kỳ vang dội, bỗng nghe phía lưng chừng núi có tiếng người nói lớn:

- Ở đây rồi, tất cả mau theo hướng này mà đuổi.

Tiếng nói oang oang chính là giọng của Bất Bình đạo nhân. Hư Trúc nghĩ thầm: "Chết rồi! Hỏng mất! Mình la lên làm tiết lộ hành tung, phải làm thế nào bây giờ?" Y định quay trở lại cõng cô gái nhưng trong lòng sợ hãi, còn như bỏ mặc cô ta chạy lấy một mình thì trong lòng bất nhẫn, thành thử đứng tần ngần ở trên triền núi, do dự bất định, đưa mắt nhìn xuống thấy năm sáu điểm đen đang di động, tuy còn cách rất xa nhưng thể nào rồi cũng đuổi đến, cô gái rơi vào tay họ sẽ không sao thoát chết. Y chạy xuống mấy bước nói:

- Này, nếu ngươi bằng lòng không cắn ta, ta sẽ cõng ngươi đào tẩu.

Cô bé con cất tiếng cười khanh khách nói:

- Ngươi lại đây để ta nói cho nghe. Năm người đang lên núi gồm có thứ nhất là Bất Bình đạo nhân, thứ hai là Ô Lão Đại, thứ ba họ An, ngoài ra còn hai người họ La và họ Lợi. Ta dạy ngươi vài ngón bản lãnh để ngươi đánh ngã Bất Bình đạo nhân trước.

Cô ta ngừng lại một chút, mỉm cười:

- Chỉ cần ngươi đánh ngã khiến chúng không thể hại người, nhưng nếu không giết họ thì không sát sinh nên không kể là phá giới được.

Hư Trúc đáp:

- Để cứu người mà phải đánh ngã hung đồ thì dĩ nhiên là được. Có điều Bất Bình đạo nhân và Ô Lão Đại võ công cực kỳ cao cường, tiểu tăng làm sao đánh ngã họ được? Bản lãnh tiền bối tuy giỏi thật nhưng chỉ trong giây lát tôi không học nổi.

Nữ đồng nói:

- Ngốc quá! Ngốc quá! Tiêu Dao Tử là sư phụ của Tô Tinh Hà và Đinh Xuân Thu, võ công của Tô Đinh hai người đó ra sao chính mắt ngươi đã thấy rồi. Đồ đệ đã như thế, thì đủ biết sư phụ cỡ nào. Y đem hơn bảy mươi năm công lực cần tu khổ luyện truyền lại cho ngươi, hạng người như Bất Bình đạo nhân, Ô Lão Đại làm sao sánh được với ngươi? Có điều ngươi ngốc ơi là ngốc nên không biết vận dụng mà thôi. Ngươi cầm lấy chiếc túi, tay phải giơ lên như thế này, mở miệng túi ra, chân khí vận lên tay trái, vỗ vào sau lưng địch nhân...

Hư Trúc theo đúng thế mà làm, cách thức thật là dễ dàng, nhưng vẫn không hiểu tại sao mấy động tác đó lại có thể đánh ngã được những cao thủ võ lâm. Cô bé con nói:

- Đánh xong rồi, ngón tay trỏ bên trái lập tức điểm huyệt vào bộ vị này của kẻ địch. Không phải, không phải! Phải vận khí như vầy nè, chỗ điểm vào bộ vị không được sai một mảy. Người ta bảo sai một li, đi một dặm, khi lâm địch phải thật trấn tĩnh mà hành sự, nếu như chỉ sai lạc một chút, không những đánh không ngã được địch nhân mà ngay cả tính mạng mình cũng phó mặc cho đối phương nữa.

Hư Trúc theo đúng cách của cô gái chỉ điểm, dụng tâm ghi nhớ. Mấy thủ pháp đó học một loáng là xong, tuy chỉ năm sáu chiêu thức nhưng trong mỗi đòn thế thân pháp, bộ pháp, chưởng pháp, chiêu pháp đều hết sức lạ lùng, hai chân phải đứng thế nào, thân trên nghiêng ra sao quả là phức tạp. Hư Trúc luyện một hồi lâu nhưng vẫn chưa hợp thức.

Y ngộ tính không cao nhưng được cái trí nhớ cực tốt, những pháp môn nữ đồng dạy cho đều nhớ từng câu từng chữ nhưng nếu bảo diễn lại tất cả các chiêu thức không sai chỗ nào thì làm chưa được.

Cô bé con phải sửa lại y luôn mấy lượt, bực quá chửi:

- Ngốc thật, Tiêu Dao Tử chọn ngươi làm truyền nhân thật có mắt như mù. Y lại bảo ngươi đi tìm con tiện tì học võ, giá như là một thanh niên anh tuấn tiêu sái thì chẳng nói làm gì, đằng này lại là một chú tiểu tướng mạo xấu xa, thật chẳng hiểu Tiêu Dao Tử tính sao nữa?

Hư Trúc đáp:

- Tiêu Dao Tử lão tiên sinh cũng đã nói rồi, ông ta nhất tâm tìm một thanh niên phong lưu tuấn nhã làm truyền nhân, tiếc thay... cái phái Tiêu Dao này qui củ thật là khác thường, bây giờ... bây giờ chức vụ chưởng môn nhân phái Tiêu Dao do tiền bối đảm đương rồi...

Nửa câu sau y không dám nói ra chỉ nghĩ: "Ngươi là một con ma già nhập vào một cô bé con, cũng có đẹp đẽ gì đâu." Trong khi nói chuyện, Hư Trúc lại luyện thêm được hai lượt nữa, lần đầu chưởng bên trái đánh ra quá nhanh, lần thứ hai thì ngón tay điểm sai huyệt đạo. Tính tình y cực kỳ kiên nghị, đang định luyện lại, bỗng nghe tiếng chân người sột soạt, Bất Bình đạo nhân chạy như bay lên trên triền núi, cười nói:

- Tiểu hòa thượng, ngươi chạy nhanh nhỉ?

Hai chân y điểm một cái đã vọt ngay tới. Hư Trúc thấy y xông đến cực kỳ hung mãnh, quay mình toan chạy. Cô bé con quát lên:

- Theo đúng như thế, không được sai sẩy.

Hư Trúc không kịp suy nghĩ, mở miệng túi ra, vận chân khí lên tay trái, múa chưởng đánh vào Bất Bình đạo nhân. Bất Bình đạo nhân cất tiếng chửi:

- Chú tiểu kia còn dám động thủ với đạo gia hay sao?

Y giơ chưởng lên chống đỡ, Hư Trúc không để cho hai tay đụng nhau, đưa chân móc một cái. Thật là kỳ lạ, cước đó trúng đòn, Bất Bình đạo nhân chúi người về trước, tay trái Hư Trúc liền vòng một cái vỗ ngay vào sau lưng y.

Đòn đó lại càng quái lạ, gã Bất Bình đạo nhân, người coi ba mươi sáu động chủ, bảy mươi hai đảo chủ không ra gì kia vậy mà chịu không nổi một chưởng, thân hình loạng choạng, đầu chui tọt ngay vào trong bao. Hư Trúc mừng quá, ngón tay trỏ liền điểm ngay vào huyệt Ý Xá. Huyệt Ý Xá nằm ở hai bên xương sống sau lưng, bên trên lá lách, Hư Trúc không biết cách điểm huyệt thành thử ra tay hơi chệch, điểm trúng ngay huyệt Dương Võng bên trên huyệt Ý Xá.

Bất Bình đạo nhân rống lên một tiếng, từ trong túi vải tụt ra, ngã ngửa về sau, lộn mèo luôn mấy vòng rơi lộc cộc từ trên sườn núi xuống. Nữ đồng suýt soa luôn miệng:

- Uổng quá! Uổng quá!

Tiếp theo cất tiếng mắng Hư Trúc:

- Ngốc thật! Bảo ngươi điểm huyệt Ý Xá để cho y cử động không được, ai bảo ngươi điểm huyệt Dương Võng làm chi?

Hư Trúc vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói:

- Pháp môn này quả sử dụng được, tiếc rằng tiểu tăng đần độn, tuy rằng điểm trật nhưng cũng khiến cho y sợ đến hết hồn hết vía.

Lại thấy Ô Lão Đại xông lên, Hư Trúc vội mở miệng túi ra chờ, miệng nói:

- Ngươi lại đây thử cho biết.

Ô Lão Đại thấy Bất Bình đạo nhân chỉ một chiêu đã thua, lăn chòng chọc xuống, trong bụng hết sức lạ lùng, lại thêm khiếp sợ vội vàng múa thanh Lục Ba Hương Lộ Đao tiến chéo lên, sử chiêu Vân Nhiễu Vu Sơn, chém vào ngang sườn Hư Trúc. Hư Trúc vội vàng tránh qua, kêu lên:

- Ôi chao! Hỏng rồi! Người này dùng đao, tôi... tôi không đối phó được. Tiền bối chưa dạy tới, bây giờ có chỉ cũng không kịp nữa rồi.

Cô bé con gọi lớn:

- Ngươi mau lại bồng ta nhảy lên ngọn cây đi.

Khi đó Ô Lão Đại đã liên tiếp chém luôn ba đao, cũng may y còn dè dặt không dám tiến sát, ba đao đó toàn là chém nhứ. Thế nhưng Hư Trúc chỉ trốn tránh, tình thế cực kỳ nguy cấp, nghe nữ đồng bảo như vậy, trong bụng mừng rỡ: "Nhảy lên cây chạy thoát thân, phép này ta đã học rồi."

Y đang địch chạy tới ôm cô bé lên, Ô Lão Đại đã múa đao liên hoàn, nhanh như gió, chém vào toàn những chỗ yếu hại. Hư Trúc kêu lên:

- Ấy chớ!

Y đề khí nhảy một cái, thân hình bay vụt lên, chẳng khác gì chim bay, nhẹ nhàng rơi xuống ngọn cây tùng. Cây tùng đó cao phải đến ba trượng, Hư Trúc nói lên là lên ngay khiến cho Ô Lão Đại phải hoảng hồn. Y võ công tinh cường nhưng khinh công chỉ vào loại xoàng, cây tùng cao như thế không sao nhảy lên nổi nhưng mắt y không nhìn vào Hư Trúc mà nhìn vào nữ đồng, quát lớn:

- Hòa thượng chết bầm kia, ngươi có giỏi thì cứ ở trên cây ngồi đó, đừng bao giờ xuống đây nữa.

Nói xong chạy tới chỗ cô bé con, giơ tay chộp lấy sau ót. Y vẫn còn muốn bắt nữ đồng đem xuống núi để mỗi người chém một đao, uống một ngụm máu, trích huyết ăn thề để không một ai dám sinh dị tâm.

Hư Trúc thấy nữ đồng kia bị bắt rồi, trong lòng hoảng hốt, nghĩ thầm: "Người ta bảo mình bồng nhảy lên cây, ta lại nhảy lên một mình, khinh thân công phu này chính là do người ta truyền thụ, như thế có phải vong ân phụ nghĩa quá đáng hay sao?" Y tay cầm chiếc bao lập tức nhảy từ trên ngọn cây xuống, lúc nhảy miệng túi úp xuống, thuận tay chụp một cái trùm ngay lên đầu Ô Lão Đại, tay trái ngón trỏ điểm luôn vào sau lưng y nhưng chỉ đó không trúng huyệt Ý Xá mà lại lệch xuống một tấc, trúng ngay huyệt Vị Thương.

Ô Lão Đại chỉ nghe thấy tiếng gió trên đầu, rồi mắt tối sầm đi không còn thấy gì nữa, kinh hoảng múa đao chém ra, nhưng chỉ chém vào quãng không, vừa khéo làm sao Hư Trúc điểm trúng ngay huyệt Vị Thương, tuy Ô Lão Đại không bị sụm xuống nhưng tay cũng bủn rủn, nghe keng một tiếng, thanh Lục Ba Hương Lộ Đao rớt xuống, tay trái cũng buông nữ đồng ra.

Y chỉ mong vùng vẫy thoát khỏi chiếc túi trên đầu, lập tức nằm xoài xuống lăn ra ngoài. Hư Trúc liền ôm cô bé con nhảy vọt lên cây, suýt soa liên tiếp:

- Nguy hiểm quá! Nguy hiểm quá!

Nữ đồng mặt tái nhợt, mắng liền:

- Thật đúng là đồ ăn hại, công phu lão nhân gia dạy ngươi, hai lần ra tay đều trật lất.

Hư Trúc sượng sùng vội đáp:

- Dạ! Dạ! Tiểu tăng điểm sai huyệt đạo.

Cô gái lại tiếp:

- Ngươi xem kìa, chúng nó lại đến nữa.

Hư Trúc nhìn xuống thấy Bất Bình đạo nhân và Ô Lão Đại lại trở lên triền núi, ngoài ra còn thêm ba người khác, đứng xa xa chỉ chỉ trỏ trỏ nhưng không người nào dám đến gần.

Bỗng một gã lùn mập quát lên một tiếng, vội vã xông lên, đến còn cách cây tùng chừng vài trượng lập tức lăn xuống đất, một luồng bạch quang vây chặt người y, thì ra đang vũ động hai chiếc đoản phủ bảo vệ thân mình, luồn tới gốc cây tùng, tiếp theo chát chát hai tiếng đã múa búa chém vào gốc cây. Người này sức đã mạnh, búa lại sắc, xem ra chỉ chặt chừng mươi nhát thì cây đại tùng này thể nào cũng đổ.

Hư Trúc hoảng hốt kêu lên:

- Làm thế nào đây?

Nữ đồng lạnh lùng nói:

- Sư phụ ngươi chỉ điểm đường đi nước bước cho ngươi, bảo ngươi đi kiếm con tiện tì trong hình vẽ để được truyền thụ võ công. Ngươi đi cầu y thị đi, con tiện tì đó dạy cho ngươi rồi hãy xuống đánh tan năm đứa súc sinh kia.

Hư Trúc kêu lên:

- Ối trời!

Y nghĩ thầm: "Đến nước này mà bà ta còn tranh cường đấu thắng với người trong tranh." Lại chát chát hai tiếng, gã lùn mập lại chém thêm hai nhát nữa vào cây tùng, gốc cây liên tiếp dao động, những kim châm trên cành rơi xuống như mưa.

Nữ đồng lại tiếp:

- Ngươi vận chân khí từ trong đan điền vào huyệt Cự Cốt trên vai, đưa xuống huyệt Thiên Tỉnh nơi khuỷu tay, rồi đẩy vào huyệt Dương Trì nơi cổ tay, vận chuyển ba vòng các huyệt Dương Khoát, Dương Cốc, Dương Trì, sau đó vận vào huyệt Quan Xung nơi ngón tay vô danh.

Một mặt nói, một mặt nữ đồng đưa tay chỉ vào những bộ vị trên người Hư Trúc. Cô ta biết Hư Trúc không am tường các huyệt đạo trên người, nói tên huyệt thể nào y cũng hoang mang không đưa tay chỉ thì không xong.

Hư Trúc từ khi được Tiêu Dao Tử truyền công rồi, chân khí di chuyển trong cơ thể, dẫn đến đâu cũng được ngay không trở ngại chút nào nghe cô bé con nói thế liền y theo lời vận khí, lại nghe chát chát hai tiếng nữa, cành cây rung mạnh một cái, kêu lên:

- Vận xong rồi!

Nữ đồng nói:

- Ngươi hái một trái thông, nhắm đúng gã mập kia ngay đầu cũng được, ngay tim cũng được, dùng ngón tay vô danh bắn xuống.

Hư Trúc đáp:

- Dạ!

Y liền hái một trái thông kẹp vào ngón tay vô danh. Nữ đồng quát:

- Bắn xuống!

Ngón tay cái Hư Trúc bật ra, trái thông trên ngón tay vô danh bắn xuống. Chỉ nghe vù một tiếng, trái thông bay ra cực kỳ mạnh mẽ, có điều vì y chưa từng học cách ném ám khí nên tay không chuẩn xác chút nào. Nghe bộp một tiếng, trái thông rơi cách gã mập phải đến ba thước, chui tọt vào trong đất không còn tung tích đâu nữa, lực đạo tuy mạnh nhưng không được việc gì. Gã lùn sợ đến nhảy nhổm lên, nhưng chỉ sững sờ giây lát, lại vung búa tiếp tục chém vào gốc cây.

Nữ đồng nói:

- Xuẩn hòa thượng, bắn thêm một trái nữa xem nào!

Hư Trúc trong lòng khiếp sợ, lại theo đúng cách vận khí bắn xuống một trái thông nữa. Y chăm chăm mong cho trúng nên cổ tay run run, thành thử lần này lại cách gã lùn phải đến năm thước. Cô gái lắc đầu thở dài nói:

- Nơi đây cách cây tùng bên kia quá xa, ngươi bồng ta nhảy không tới được, tình thế trước mắt nguy cấp, ngươi một mình chạy trốn đi vậy.

Hư Trúc nói:

- Sao tiền bối lại nói thế? Tiểu tăng nào có phải là hạng tham sinh phụ nghĩa? Dù thế nào chăng nữa tôi cũng hết tâm hết sức cứu lão nhân gia, nếu như không xong, tiểu tăng theo tiền bối chết cùng một lượt.

Cô bé con nói:

- Hòa thượng ngu ngốc kia ơi, ngươi với ta vô thân vô cố, chết chung với ta để làm gì? Hừm hừm, bọn bay định giết hai người chúng ta, e rằng không phải dễ. Ngươi hái xuống mười hai trái thông, mỗi tay cầm sáu trái, sau đó cứ thế mà vận khí.

Nói rồi chỉ y phương pháp vận khí. Hư Trúc ghi nhớ trong lòng nhưng chưa làm xong thì cây tùng đã rung động kịch liệt, tiếp theo nghe tiếng rắc rắc thật lớn, từ từ ngã xuống. Bất Bình đạo nhân, Ô Lão Đại, gã lùn và cả hai người còn lại cùng cất tiếng reo hò, xông lại một lượt. Nữ đồng liền quát lên:

- Ném các trái thông ra!

Khi đó chân khí trong lòng bàn tay Hư Trúc chạy vèo vèo, hai tay vừa đưa lên cả mười hai trái thông cùng ném ra, bốp bốp bốp bốp liên tiếp mấy tiếng, bốn người ngã lăn ra. Gã lùn không bị trúng trái thông nào, kêu toáng lên:

- Ối mẹ ơi!

Y quăng đôi búa xuống, vọt xuống sườn núi chạy mất. Trong năm người gã lùn võ công kém cỏi hơn cả nhưng mười hai trái thông Hư Trúc ném ra nhanh vô cùng, chưa nghe tiếng trái đã tới rồi nên bốn người kia không ai có thì giờ đâu mà tránh né.

Hư Trúc ném xong, lại sợ cây tùng đổ đè lên cô gái, vội vàng ôm ngang hông cô ta từ từ đáp xuống, thấy trên mặt tuyết từng đốm đỏ loang lổ, bốn người máu chảy ồng ộc, khiến y đờ đẫn cả người.

Nữ đồng vui mừng reo lên, từ trong lòng y nhảy ngay ra, chạy vội đến bên Bất Bình đạo nhân, giơ miệng ngoặp lấy vết thương trên trán y, hút máu chùn chụt. Hư Trúc kinh hãi kêu lên:

- Thí chủ làm gì đó?

Y giơ tay chộp lấy lưng cô gái, kéo ra. Nữ đồng nói:

- Ngươi đánh chết y rồi, ta hút máu y để trị bệnh, có gì là không được?

Hư Trúc thấy chung quanh miệng cô ta máu me đỏ lòm, vừa nói vừa nhe răng cười, không khỏi sợ hãi, chậm rãi bỏ cô ta xuống, run run nói:

- Ta... ta đánh chết y rồi ư?

Nữ đồng nói:

- Không lẽ còn giả hay sao?

Nói xong lại phục xuống tiếp tục hút máu. Hư Trúc thấy trên trán Bất Bình đạo nhân có một lỗ thủng to bằng quả trứng, bụng run lên: "Chao ôi! Ta ném trái thông chui tọt vào óc y rồi! Trái thông đó vừa nhẹ vừa mềm, sao lại làm vỡ đầu y được nhỉ?" Y xem lại ba người kia, một người tâm khẩu trúng hai trái thông, một người cổ họng và sống mũi trúng mỗi nơi một trái, đều tắt hơi rồi, chỉ có Ô Lão Đại bụng trúng một trái, không ngớt hổn hển rên la nhưng chưa chết.

Hư Trúc đi đến trước mặt y, lạy phục xuống nói:

- Ô tiên sinh, tiểu tăng lỡ tay đánh trúng ông, không phải cố ý, có điều tội nghiệt thâm trọng, quả là với ông không phải chút nào.

Ô Lão Đại thở hắt ra chửi:

- Hòa thượng thối tha, còn... còn cười ông nữa hả? Mau... mau chém ta một đao đi thôi. Con bà ngươi chứ!

Hư Trúc nói:

- Tiểu tăng nào có dám cười cợt tiền bối? Chẳng qua... chẳng qua...

Đột nhiên nghĩ đến mình vừa cất tay đã giết chết ba người, xem ra Ô Lão Đại cũng khó mà toàn mạng, mình đã phạm vào giới thứ nhất của nhà Phật là cấm sát sinh, trong lòng vừa kinh hoảng, vừa sợ hãi, cả người run lên, nước mắt ròng ròng chảy xuống.

Nữ đồng kia hút máu tươi no rồi, chậm rãi đứng lên, thấy Hư Trúc đang cuống quít buộc vết thương cho Ô Lão Đại. Ô Lão Đại không cử động được nhưng vẫn không ngớt chửi bới toàn lời ác độc. Hư Trúc chỉ còn nước xin lỗi luôn mồm:

- Quả đúng thế! Quả đúng thế! Đúng là tiểu tăng không ra gì, thật vạn lần không phải. Có điều tiên sinh chửi cha mẹ tiểu tăng nhưng ta lại là đứa cô nhi không cha không mẹ, chẳng biết cha mẹ là ai thành thử có chửi cũng vô ích. Tiểu tăng không biết cha mẹ mình là ai, dĩ nhiên làm sao biết được bà nội mình là ai, cũng chẳng biết mười tám đời tổ tông là ai. Ô tiên sinh, bụng ông chắc là đau lắm, thành thử bực tức, ta không trách ông đâu.

Ta chỉ tiện tay ném một cái, có ngờ đâu mấy trái thông lại lợi hại bá đạo đến thế. Ôi, những trái thông này quả là tà môn, ắt là cái loại này có gì khác những trái thông bình thường.

Ô Lão Đại lại chửi:

- Có cái con bà ngươi, những trái thông này có gì mà bảo không giống những trái thông khác? Ngươi chết đi sẽ phải trèo lên núi dao, rớt xuống vạc dầu, thứ giặc trọc thối tha xuống tận mười tám tầng a tì địa ngục, ngươi... ngươi...khục khục, nội công cao cường, đánh chết ta, Ô Lão Đại tài nghệ không bằng người, có chết cũng không oán hận, nhưng ngươi lại... khục khục... nói năng đùa cợt trêu chọc người ta? Cái gì mà trái thông bá đạo tà môn? Ngươi luyện thành Bắc Minh Thần Công, để dùng vào việc cường...cường... hung... hung bá đạo...

Y hổn hển thở không ra hơi, ho sù sụ liên tiếp. Hư Trúc lạ lùng hỏi:

- Cái gì Bắc... Bắc...

Nữ đồng cười nói:

- Bữa nay chú tiểu được lợi nhiều quá, Bắc Minh Thần Công của mỗ mỗ vốn dĩ bí mật không truyền cho ai, nhưng vì ngươi có dạ chí thành, cam tâm xả mệnh cho mỗ mỗ phù hợp với qui củ truyền công của ta, huống chi trong khi nguy cấp, mỗ mỗ có việc phải nhờ đến ngươi, không thể không bảo ngươi ra tay. Ô Lão Đại, nhãn lực của ngươi không sai, đã gọi được danh xưng công phu của tiểu hòa thượng.

Ô Lão Đại trố mắt, ngạc nhiên không sao nói được, một lúc sau mới ấp úng hỏi:

- Ngươi... ngươi là ai? Ngươi vốn dĩ bị câm, sao bây giờ lại nói được?

Cô bé con cười khẩy nói:

- Hạng như ngươi mà dám hỏi ta là ai sao?

Cô ta lấy trong bọc ra một chiếc bình sứ, đổ ra hai viên thuốc màu vàng giao cho Hư Trúc nói:

- Cho y uống đi!

Hư Trúc đáp:

- Vâng!

Y nghĩ thầm nếu đây là thuốc chữa thương thì cũng tốt, mà dù có là thuốc độc thì Ô Lão Đại tính mạng đang như chỉ mành treo chuông, chết sớm chút nào thì đỡ khổ lúc ấy thành thử đưa tới để vào mồm Ô Lão Đại.

Ô Lão Đại đột nhiên ngửi thấy một mùi cay sè, không khỏi hắt hơi luôn mấy cái, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ lắp bắp:

- Cái... cái này có phải là... Cửu Chuyển... Cửu Chuyển Hùng Xà Hoàn hay chăng?

Nữ đồng gật đầu:

- Đúng đó, ngươi kiến văn uyên bác, quả là kiệt xuất trong đám ba mươi sáu động chủ. Cửu Chuyển Hùng Xà Hoàn này chuyên trị kim sang ngoại thương, hoàn hồn tục mệnh, linh nghiệm không gì sánh kịp.

Ô Lão Đại hỏi lại:

- Sao ngươi lại cứu mạng cho ta?

Y sợ lỡ mất cơ hội, không đợi cô gái kia trả lời, nuốt luôn hai viên thuốc vào bụng. Nữ đồng nói:

- Thứ nhất ngươi giúp ta một việc thật lớn nên ta phải đền cho ngươi cái gì, hai nữa sau này ta còn dùng ngươi vào việc khác.

Ô Lão Đại lại càng không hiểu gì cả nói:

- Ta giúp ngươi một việc thật lớn ư? Họ Ô này chỉ chăm chăm lấy mạng ngươi, đối với ngươi có gì là tốt đâu?

Cô bé con cười nhạt nói:

- Ngươi quả là quang minh lỗi lạc, không mất tư cách của một hán tử...

Cô ta ngửng lên, thấy mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nói với Hư Trúc:

- Này chú tiểu, ta phải luyện công, ngươi đứng bên cạnh bảo vệ cho ta. Nếu như có kẻ nào đến quấy rối, ngươi hãy vận Bắc Minh Thần Công như ta chỉ, móc bùn đất cũng được, nhặt cục đá cũng được ném ra là xong.

Hư Trúc lắc đầu nói:

- Nếu như lại giết người nữa thì sao? Tôi... tôi không làm đâu.

Nữ đồng đi tới bên triền núi, nhìn xuống dưới xem xét rồi nói:

- Lúc này không có ai lên, ngươi không làm cũng chẳng sao cả.

Nói xong ngồi xuống xếp bằng, ngón trỏ tay phải chỉ lên trời, ngón trỏ tay trái chỉ xuống đất, miệng nuốt ực một cái, từ trong lỗ mũi bốc ra hai luồng khí trắng mờ mờ. Ô Lão Đại kinh hoảng nói:

- Đây... đây là Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công...

Hư Trúc nói:

- Ô tiên sinh, ông uống thuốc rồi thương thế có đỡ chút nào không?

Ô Lão Đại chửi liền:

- Hòa thượng thối tha, hòa thượng khốn kiếp, vết thương ta có đỡ hay không, liên can đếch gì đến ngươi? Ta không thèm để thứ yêu tăng giả vờ mon men lấy lòng.

Thế nhưng y thấy vết thương nơi bụng quả có bớt đau, lại biết rằng Cửu Chuyển Hùng Xà Hoàn là kim sang linh dược của cung Linh Thứu, núi Phiêu Miểu, có tác dụng khởi tử hồi sinh, xem ra tính mạng mình có cơ cứu chữa, nhưng thấy nữ đồng luyện công phu kia, trong lòng hết sức nghi hoặc. Y từng nghe nói môn công phu Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công là võ công chí cao vô thượng của cung Linh Thứu, phải có nội công thượng thừa mới luyện được, cô gái này tuy từ cung Linh Thứu ra thật nhưng chỉ chín mười tuổi, làm sao đạt tới cảnh giới đó được? Hay là sự hiểu biết của mình có chỗ nhầm lẫn, cô ta luyện một công phu nào khác chăng?

Chỉ thấy làn hơi trắng từ mũi cô gái phun ra quấn quít bao quanh đầu không tan, càng lúc càng đậm thành một vầng sương mù che khuất cả mặt, kế đó xương cốt toàn thân kêu lục cục như tiếng đậu rang. Hư Trúc và Ô Lão Đại hai người hoang mang không hiểu vì lý do gì. Ô Lão Đại lại càng không hiểu, môn Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công này y chỉ nghe người ta nói nên không biết nó như thế nào.

Qua một lúc lâu, tiếng lốp cốp như đậu rang kia nhỏ và thưa dần, cả đám mây mù cũng nhạt đi, thấy nữ đồng dùng mũi hút ngược trở vào, đến khi hết hẳn, cô gái mới mở mắt ra, khoan thai đứng dậy.

Hư Trúc và Ô Lão Đại cùng đưa tay dụi mắt tưởng như mắt hoa, thấy cô gái dường như có điểm gì khác lạ nhưng đó là cái gì thì không sao nói ra được. Nữ đồng chăm chăm nhìn Ô Lão Đại nói:

- Ngươi quả là uyên bác, đến môn Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công của ta mà cũng biết.

Ô Lão Đại lắp bắp:

- Ngươi... ngươi là ai? Là đệ tử của Đồng Mỗ chăng?

Cô bé con đáp:

- Hừm, ngươi quả là lớn mật.

Cô ta không trả lời câu hỏi của Ô Lão Đại, quay sang nói với Hư Trúc:

- Ngươi tay trái ôm ta, tay phải nắm sau lưng Ô Lão Đại, dùng phương pháp vận khí ta đã dạy, nhảy lên ngọn cây, lên trên núi thêm vài trăm trượng nữa.

Hư Trúc đáp:

- Chỉ e tiểu tăng không có được công lực như thế.

Y đưa tay ôm lấy nữ đồng, tay phải chộp vào sau lưng Ô Lão Đại nhắc y lên thật là hao tốn hơi sức, làm sao có thể nhảy lên được tận ngọn cây? Nữ đồng liền mắng:

- Sao lại không vận khí?

Hư Trúc cười gượng đáp:

- Dạ! Dạ! Nhất thời tiểu tăng luống cuống nên quên khuấy đi mất.

Y liền vận chân khí, mà lạ lùng thay, thân hình Ô Lão Đại nhẹ bỗng hẳn đi, còn nữ đồng thì như không còn gì cả, nhảy một cái lên trên cây cao ngay, kế đó lại theo phương pháp nữ đồng chỉ điểm nhảy qua một cây to cách đó chừng hơn một trượng, nhẹ nhàng như nhảy trên đất bằng.

Y vốn định nhảy tới ngọn cây nhưng vì nhẹ nhàng quá, đâm ra chột dạ, tâm thần hoảng hốt khiến chân khí chạy ngược về đan điền. Chân vừa nặng trĩu lập tức sụm ngay xuống, cũng may không để tuột tay rơi nữ đồng và Ô Lão Đại. Y vừa rơi tới đất, vội vàng nhảy trở lên lại sợ cô gái trách mắng thành thử cứ ngậm miệng tiếp tục chạy băng băng trên những ngọn cây.

Lúc đầu y điều khiển chân khí chưa thành thục nên bước chân có lúc vướng víu, về sau chân khí lưu chuyển thuận sướng chẳng khác gì hít thở bình thường, không cần phải nghĩ ngợi mà vẫn chạy khắp toàn thân. Y càng chạy càng nhanh, lên núi mà thật chẳng khác gì xuống núi, tưởng chừng không ngừng lại được.

Nữ đồng nói:

- Ngươi mới luyện Bắc Minh chân khí không nên sử dụng quá nhiều, nếu muốn bảo tồn tính mạng thì nên dừng lại đi.

Hư Trúc đáp:

- Vâng!

Y tiếp tục chạy lên thêm mấy trượng nữa lúc ấy mới chậm dần rồi nhảy xuống đất. Ô Lão Đại vừa kinh ngạc vừa bội phục, lại thêm mấy phần thèm thuồng, nói với cô bé con:

- Môn... môn Bắc Minh chân khí này hôm nay ngươi mới dạy cho y, thế mà đã lợi hại như thế. Võ công của cung Linh Thứu, núi Phiêu Miểu quả thực bao la như biển cả. Ngươi chỉ là một đứa bé con con, mà... mà đã... khục khục... khục... ghê gớm quá.

Nữ đồng đưa mắt nhìn chung quanh, thấy chỗ nào cũng toàn là cây mọc chi chít, cười nhạt nói:

- Trong vòng ba ngày, bọn hồ quần cẩu đảng các ngươi chưa chắc đã kiếm ra được chỗ này đâu?

Ô Lão Đại buồn bã nói:

- Bọn ta dĩ nhiên thua sạch rồi, gã... gã tiểu hòa thượng này có Bắc Minh chân khí thần công hết sức bảo vệ cho ngươi, cả bọn ta dù có kiếm được ra ngươi thì cũng không địch lại y được.

Cô gái lại cười khẩy một tiếng, không nói nữa, ngồi tựa vào một gốc cây to, nhắm mắt thiu thiu ngủ. Hư Trúc chạy một quãng xa rồi, trong bụng cũng đói meo, đưa mắt nhìn cô gái, lại nhìn Ô Lão Đại nói:

- Ta muốn đi kiếm cái gì ăn, có điều ngươi bụng dạ bất lương, không chừng lại làm hại người bạn nhỏ của ta, ta không yên tâm, chi bằng tiện thể đem ngươi đi luôn.

Nói rồi đưa ta nắm lấy lưng Ô Lão Đại. Cô gái mở mắt ra nói:

- Đồ ngốc, ta dạy ngươi phép điểm huyệt, không lẽ lúc này người ta không cử động được ngươi điểm cũng không trúng hay sao?

Hư Trúc đáp:

- Chỉ sợ tiểu tăng điểm không đúng, y vẫn còn cử động được.

Nữ đồng nói:

- Sinh Tử Phù của y nằm trong tay ta, không lẽ y còn dám vọng động hay sao?

Vừa nghe đến ba chữ Sinh Tử Phù, Ô Lão Đại hoảng hốt kêu lên một tiếng, lắp bắp:

- Ngươi... ngươi... ngươi...

Nữ đồng hỏi:

- Vừa rồi ngươi uống của ta mấy viên thuốc?

Ô Lão Đại đáp:

- Hai viên.

Cô gái nói:

- Cửu Chuyển Hùng Xà Hoàn của cung Linh Thứu thần hiệu vô tỉ, cớ gì lại phải dùng đến hai viên? Hơn nữa, cái thứ súc sinh không bằng con heo con chó như chúng bay mà đáng để ta phải cho tới hai viên linh đan hay sao?

Ô Lão Đại mồ hôi trán chảy ròng ròng, run run nói:

- Thế... thế ra... một viên là... là...

Nữ đồng hỏi thêm:

- Thế huyệt Thiên Trì của ngươi ra sao rồi?

Ô Lão Đại hai tay run bắn lên, vội vàng cởi áo ngoài ra thấy huyệt Thiên Trì bên cạnh vú trên ngực hiện ra một điểm đỏ chót như son. Y hoảng hốt kêu lên một tiếng Chết rồi! loạng choạng như muốn ngã ấp úng:

- Ngươi... ngươi... quả thật là ai? Sao... sao... sao lại biết nơi ta có Sinh Tử Phù? Ngươi cho ta uống Đoạn Cân Hủ Cốt Hoàn chứ gì?

Nữ đồng nhếch mép cười nói:

- Ta còn có việc phải sai đến ngươi nên không thúc đẩy dược tính ngay lúc này, ngươi không việc gì phải kinh hãi đến thế!

Ô Lão Đại trố mắt ra, toàn thân run lên bần bật, miệng thở phì phò nhưng không nói nên lời nữa. Hư Trúc đã mấy lần nhìn thấy Ô Lão Đại tỏ vẻ hoảng sợ nhưng chưa bao giờ thấy y khiếp đảm đến như thế này, thuận miệng hỏi:

- Đoạn Cân Hủ Cốt Hoàn là cái gì thế? Một loại thuốc độc chăng?

Các bắp thịt trên mặt Ô Lão Đại dúm lại, lại kêu lên mấy tiếng, đột nhiên chỉ vào mặt Hư Trúc chửi:

- Đồ sư mô thối tha, đồ trọc đầu ôn dịch, mười tám đời nhà mày trai là rùa đen, gái là đĩ điếm, sau này không con không cái, đẻ con trai không có lỗ đít, đẻ con gái ba tay bốn chân...

Y càng chửi càng thô tục, nước bọt văng tứ tung, cực kỳ phẫn nộ, chửi tới khi động đến vết thương, đau quá lúc đó mới chịu thôi. Hư Trúc thở dài:

- Ta đã đi tu, dĩ nhiên tuyệt tử tuyệt tôn, làm gì có con cái mà nói chuyện không có mông đít hay không có tay chân?

Ô Lão Đại lại chửi tiếp:

- Thằng trọc ôn dịch kia, mi tưởng ngươi bình bình an an không con không cái hay sao? Đâu có giản dị như thế được? Mi sau này sinh đủ mười tám đứa con trai, mười tám đứa con gái, đứa nào đứa nấy uống Đoạn Cân Hủ Cốt Hoàn, rên la đủ chín mươi chín ngày, chết không được, sống không xong. Sau đó chính mi cũng uống Đoạn Cân Hủ Cốt Hoàn để nếm đủ mùi cho biết.

Hư Trúc hết sức kinh hãi hỏi lại:

- Cái thứ Đoạn Cân Hủ Cốt Hoàn độc địa đến thế sao?

Ô Lão Đại đáp:

- Bao nhiêu gân cốt trong người mi lúc đó đứt hết, mồm không há được, lưỡi không cử động được, rồi sau... rồi sau...

Y nghĩ đến bản thân mình đã uống phải thứ thuốc độc địa hàng đầu trong thiên hạ này rồi, nên không còn nói được nữa, trong lòng nguội lạnh, toan đập đầu vào gốc cây chết cho xong.

Nữ đồng mỉm cười nói:

- Ngươi chỉ việc ngoan ngoãn nghe lời ta, ta không thúc đẩy dược lực, thì độc tính mười năm nữa cũng chưa phát tác, có đâu mà phải sợ đến thế? Này chú tiểu, điểm huyệt y để y khỏi nổi điên đập đầu vào cây mà chết.

Hư Trúc gật đầu:

- Đúng vậy!

Y đi đến sau lưng Ô Lão Đại dò huyệt Ý Xá, xem đi xem lại cho kỹ càng thật chắc ăn, lúc đó mới giơ tay điểm xuống. Ô Lão Đại chỉ hự được một tiếng, lập tức chết giấc ngay. Lúc này Hư Trúc vận dụng Bắc Minh chân khí đã đến trình độ sơ cấp, chỉ đó chẳng cần nhận huyệt mà dù vào bộ vị nào trên người đối phương thì cũng đủ làm người ta bị trọng thương. Hư Trúc thấy y đã ngất đi rồi, vội vàng cuống quít xoa nhân trung, nắn bóp ngực cứu y tỉnh lại. Ô Lão Đại người mềm như bún, chỉ thở thoi thóp, hơi sức đâu mà chửi ai được nữa?

Hư Trúc thấy y tỉnh lại rồi, bấy giờ mới đi kiếm đồ ăn. Trong rừng hươu nai, linh dương, gà gô, thỏ các loại đầy rẫy nhưng đời nào y chịu sát sinh? Kiếm một hồi lâu, không ra được thứ gì ăn được đành nhảy lên cây tùng hái ít trái thông, bóc lấy nhân. Trái thông vị thơm ăn cũng không tệ lắm, có điều mỗi hạt bé tí, ăn luôn hai ba trăm hạt mà vẫn chưa no.

Y thấy bụng bớt đói rồi, bóc thêm nhưng không ăn mà bỏ đầy hai túi đem về cho nữ đồng và Ô Lão Đại ăn. Nữ đồng nói:

- Ăn cái này ngươi cũng sống được rồi. Có điều ta không thể ăn đồ chay trong ba tháng trời, ngươi mau ra giải huyệt cho Ô Lão Đại.

Nói xong truyền cho y phép giải huyệt, Hư Trúc nói:

- Đúng đó, Ô Lão Đại chắc cũng đói lắm rồi.

Y theo đúng những gì nữ đồng truyền dạy, giải khai huyệt đạo cho Ô Lão Đại rồi đưa cho y một nắm hột thông nói:

- Ô tiên sinh, ăn ít hột thông đi.

Ô Lão Đại hầm hầm nhìn y rồi cầm hột tùng bỏ vào mồm ăn, cứ ăn vài hạt lại chửi một câu:

- Đồ sư mô chết toi!

Ăn thêm vài hạt nữa lại tiếp:

- Hòa thượng ôn dịch!

Hư Trúc không vì thế mà bực mình, nghĩ thầm: "Ta đánh y bị thương chết đi sống lại, y tức tối cũng phải." Cô bé con nói:

- Ăn hột thông rồi ngủ đi, không được nói năng gì nữa.

Ô Lão Đại đáp:

- Vâng!

Thế nhưng thủy chung y không để nhãn quang chạm vào mắt cô ta, ăn vội ăn vàng cho xong rồi ngoẹo đầu nằm ngủ. Hư Trúc cũng đi đến một gốc cây lớn, ngồi dựa vào một rễ cây nghỉ ngơi, tính thầm: "Mình chớ nên ngồi quá gần con quỉ cái." Y cả ngày mệt mỏi nên chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì bầu trời u ám đầy mây thấp. Nữ đồng nói:

- Ô Lão Đại, ngươi đi bắt một con mai hoa lộc hay linh dương gì đó, hẹn cho giờ tị phải đem về, mà phải còn sống đấy nhé.

Ô Lão Đại đáp:

- Vâng!

Y chệnh choạng đứng dậy, kiếm một cành cây khô làm nạng chống, tập tễnh bước đi. Hư Trúc cũng muốn đến đỡ y một chút nhưng nghĩ đến chuyện y đi săn thú sát sinh thành thử chi luôn mồm niệm:

- A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!

Y lại nhắn ra:

- Hươu ơi, dê ơi, thỏ ơi, gà ơi! Tất cả chúng sinh! Mau mau chạy cho xa, đừng để Ô Lão Đại bắt được mày.

Cô bé con nhếch mép cười nhạt, không thèm lý đến. Ngờ đâu Hư Trúc niệm kinh thì cứ niệm, Ô Lão Đại đã trọng thương rồi, vậy mà không biết y làm cách nào, chưa đến giờ tị đã lôi được một con hươu sao nhỏ về. Hư Trúc thấy thế lại niệm Phật luôn mồm.

Ô Lão Đại nói:

- Này chú tiểu, mau nhóm lửa lên, mình làm thịt hươu ăn.

Hư Trúc đáp:

- Tội lỗi thay! Tội lỗi thay! Tiểu tăng nhất quyết không trợ giúp tiên sinh làm chuyện tôi nghiệt này.

Ô Lão Đại lật tay một cái, rút trong ống giày ra một con dao găm sáng quắc, định giết con hươu. Nữ đồng vội ngăn lại:

- Khoan đừng động thủ vội.

Ô Lão Đại đáp:

- Vâng!

Y bỏ thanh chủy thủ xuống. Hư Trúc mừng quá vội lên tiếng ca ngợi:

- Phải đó! Phải đó! Tiểu cô nương tâm địa nhân từ, thể nào ngày sau cũng được phúc báo.

Cô gái cười khẩy một tiếng, chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhắm mắt dưỡng thần. Con hươu nhỏ cứ kêu be be liên tiếp, Hư Trúc mấy lần muốn chạy tới thả nó ra nhưng lại không dám.

Bóng cây mỗi lúc một ngắn dần nhưng vì trời đang âm u nên thật mờ khó mà thấy được. Nữ đồng nói:

- Đến giờ ngọ rồi!

Cô gái ôm lấy con hươu, ngửa đầu nó lên, ghé mồm ngoặp ngay vào cổ con vật. Con hươu con đau quá kêu rầm lên, hết sức vùng vẫy nhưng cô gái vẫn ôm chặt, không ngừng hút máu miệng kêu ọc ọc. Con hươu con càng dãy càng yếu, Hư Trúc kinh hãi kêu lên:

- Ngươi... ngươi... sao tàn nhẫn quá!

Nữ đồng chẳng thèm để ý, chỉ ra sức hút máu con vật. Con hươu yếu dần, sau cùng dãy dụa mấy cái rồi chết. Cô gái hút máu con vật no rồi, bụng căng lên, lúc đó mới buông con hươu ra, ngồi xuống xếp bằng, một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất, lại luyện môn Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công, mũi phun hơi trắng, bao phủ chung quanh đầu. Mội lúc lâu sau, nữ đồng hút hơi trở lại, nói:

- Ô Lão Đại, ngươi xẻ thịt hươu mà ăn.

Hư Trúc trong bụng chán ghét nói:

- Tiểu cô nương, bây giờ Ô Lão Đại nghe lệnh cô rồi, tận tâm phục vụ, cũng không dám ra tay làm hại nữa đâu. Tiểu tăng xin từ biệt.

Cô gái nói:

- Ta không cho ngươi đi.

Hư Trúc nói:

- Tiểu tăng vội đi tìm các sư bá sư thúc, nếu như kiếm không ra thì cũng phải trở về chùa Thiếu Lâm phục mệnh chờ sai bảo, không thể chần chờ hơn được nữa mà lỡ việc.

Nữ đồng lạnh lùng nói:

- Ngươi không nghe lời ta, muốn tự tiện ra đi, có phải thế chăng?

Hư Trúc đáp:

- Tiểu tăng cũng nghĩ ra được một cách rồi, ấy là nhồi vào trong tăng bào cỏ khô, lá cây thành một cái bao lớn, cõng trên lưng mà chạy, cố ý làm cho người canh dưới núi trông thấy. Bọn họ sẽ tưởng trong bao là tiền bối thể nào cũng đuổi theo. Tiểu tăng sẽ dẫn dụ họ đi xa xa, tiền bối và Ô Lão Đại thừa cơ xuống núi, quay về nơi Phiêu Miểu Phong chi đó.

Cô gái kia nói:

- Cái cách đó xem ra cũng ổn đấy, ngươi quả vì ta mà mất công nghĩ ra. Thế nhưng ta lại không muốn đào tẩu.

Hư Trúc vội đáp:

- Thế cũng được. Vậy tiền bối ở lại đây, nơi ngọn núi này rừng sâu tuyết dày, bọn họ chắc cũng chẳng kiếm ra được đâu, chỉ tám ngày mười ngày rồi cũng phải bỏ đi thôi.

Cô gái kia nói:

- Qua tám ngày mười ngày, ta đã hồi phục công lực bằng năm mười tám, mười chín tuổi, lẽ nào lại để cho bọn chúng chạy được?

Hư Trúc lạ lùng hỏi:

- Cái gì?

Nữ đồng đáp:

- Ngươi thử nhìn cho kỹ, hình dạng ta lúc này, so với hai hôm trước có gì khác chăng?

Hư Trúc chăm chú nhìn, thấy thần sắc cô gái dường như lớn hơn vài tuổi, bằng một đứa trẻ mười một, mười hai chứ không còn là tám, chín tuổi nên lẩm bẩm:

- Tiền bối... dường... dường như trong hai ngày qua, lớn thêm đến hai ba tuổi, có điều... có điều thân hình không lớn thêm chút nào.

Nữ đồng vui sướng nói:

- Ha ha, nhãn lực của ngươi khá lắm, đã nhìn ra được ta thêm hai ba tuổi. Này hòa thượng ngốc nghếch ơi, Thiên Sơn Đồng Mỗ thân hình mãi mãi chỉ bằng một đứa bé con, làm sao có thể lớn được.

Hư Trúc và Ô Lão Đại hai người cùng kinh ngạc đến trố mắt ra, kêu lên:

- Thiên Sơn Đồng Mỗ? Bà là Thiên Sơn Đồng Mỗ đấy ư?

Nữ đồng kiêu ngạo nói:

- Thế các ngươi bảo ta là ai? Mỗ mỗ các ngươi thân như đứa trẻ, không lẽ chúng bay mù cả không nhìn thấy sao?

Ô Lão Đại giương tròn đôi mắt chăm chăm nhìn cô gái một hồi lâu, miệng mấp máy như định nói gì đó nhưng không sao thành lời. Qua một lúc lâu, đột nhiên ngã lăn ra mặt tuyết, nức nở:

- Ta... ta phải biết thế mới phải, ta đúng là đứa ngu ngốc nhất trên đời. Ta... ta lại cứ tưởng ngươi chỉ là một tiểu a đầu trên cung Linh Thứu, có ngờ đâu... ngươi... ngươi... lại chính là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Nữ đồng quay sang nói với Hư Trúc:

- Thế còn ngươi tưởng ta là ai?

Hư Trúc đáp:

- Tiểu tăng lại tưởng tiền bối là một con quỉ cái nào nhập vào người.

Cô gái mặt sầm xuống, quát lên:

- Chỉ bá xàm! Cái gì mà lại quỉ cái nhập vào người?

Hư Trúc đáp:

- Người thì trông giống như một đứa bé con, giọng nói tâm trí lại như một bà già, lại tự xưng là mỗ mỗ thì chẳng phải là hồn bà lão nhập vào đứa trẻ thì còn là gì?

Nữ đồng cười khúc khích nói:

- Chú tiểu quả có ý nghĩ lạ lùng.

Bà ta quay sang nói với Ô Lão Đại:

- Hôm trước ta rơi vào tay ngươi, ngươi không giết ta, bây giờ đâm ra hối hận, có phải không nào?

Ô Lão Đại nhổm người ngồi dậy nói:

- Đúng thế! Ta đã từng lên Phiêu Miểu Phong ba lần, đã từng nghe bà nói, có điều mắt bị bịt kín thành thử không nhìn thấy hình mạo của bà bao giờ. Ô Lão Đại quả là có mắt không tròng, lại tưởng... lại tưởng bà là đứa bé câm.

Nữ đồng nói:

- Chẳng nói gì ngươi nhận được giọng ta mà yêu ma quỉ quái trong ba mươi sáu động, bảy mươi hai đảo nghe ta nói cũng không phải là ít. Mỗ mỗ bị các ngươi bắt được, nếu không giả câm, không chừng chúng bay nhận ra được khẩu âm ta.

Ô Lão Đại luôn mồm than thở, hỏi thêm:

- Bà võ công thông thần, giết người không cần phải đến chiêu thứ hai, sao lại để ta giơ tay là tóm được, không kháng cự là sao?

Cô gái kia cười ha hả nói:

- Ta đã bảo phải cám ơn ngươi ra tay tương trợ, chính là ở chỗ đó. Hôm đó ta sắp có kẻ thù ghê gớm đến kiếm, mỗ mỗ không được khỏe, khó mà kháng cự được, may sao được ngươi đến bỏ vào bao đem xuống núi, khiến cho mỗ mỗ tránh được một tai kiếp. Đó không phải là cần đa tạ ngươi hay sao?

Vừa nói đến đây, ánh mắt bà ta đột nhiên lộ hung quang, gay gắt nói:

- Thế nhưng ngươi bắt được ta rồi, lại cho rằng ta giả vờ câm, giở bao nhiêu thủ đoạn vô lễ đối phó với mỗ mỗ, quả là tội đại ác cực, nếu không thế ắt là ta đã tha mạng cho ngươi rồi.

Ô Lão Đại nhảy dựng lên, quì mọp xuống đất nói:

- Bẩm mỗ mỗ, người đời nói là không biết thì không có tội, Ô Lão Đại nếu như lúc đó biết được lão nhân gia là người mà mỗ hằng thành tâm kính sợ Thiên Sơn Đồng Mỗ, thì Ô mỗ có mật lớn bằng trời cũng chẳng dám đắc tội.

Nữ đồng cười khẩy nói:

- Sợ thì có đấy nhưng kính thì chưa chắc. Ngươi triệu tập yêu ma ba mươi sáu động, bảy mươi hai đảo, quyết tâm phản ta thì có còn gì để nói nữa hay không?

Ô Lão Đại liên tiếp rập đầu, trán đập vào đá, chỉ được mươi cái máu me đã chảy đầm đìa. Hư Trúc nghĩ thầm: "Thì ra tiểu cô nương này lại là Thiên Sơn Đồng Mỗ. Đồng Mỗ! Đồng Mỗ! Ta vẫn tưởng bà ta họ Đồng, ngờ đâu chữ đồng đó chính là hài đồng, chứ không phải họ Đồng. Người này võ công uyên thâm, ngụy kế đa đoan, ai nấy sợ bà ta như hổ báo, mấy hôm nay ta ra sức giúp đỡ, trong bụng bà ta thể nào chẳng cười mình không biết lượng sức. Ha ha! Hư Trúc ơi là Hư Trúc, ngươi quả là một nhà sư ngu ngốc đến cực độ."

Y thấy Ô Lão Đại vẫn rập đầu liên tiếp không thôi, không nói một lời quay mình ra đi. Thiên Sơn Đồng Mỗ quát lên:

- Ngươi đi đâu đó? Có ngừng lại không thì bảo?

Hư Trúc quay lại chắp tay nói:

- Trong ba ngày qua tiểu tăng làm biết bao nhiêu chuyện ngu ngơ, nay xin cáo từ!

Đồng Mỗ hỏi:

- Chuyện gì mà bảo ngu ngơ?

Hư Trúc đáp:

- Nữ thí chủ võ công thần diệu, uy chấn thiên hạ, tiểu tăng có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, lại giở trò viện thủ cứu người. Nữ thí chủ không cười vào mũi ấy cũng là một thịnh tình cho tiểu tăng rồi, có điều càng nghĩ càng thêm hổ thẹn, không còn mặt mũi nào nữa.

Đồng Mỗ đi đến bên cạnh Hư Trúc, quay lại nhìn Ô Lão Đại nói:

- Ta có chuyện cần nói với tiểu hòa thượng, ngươi đi ra ngoài kia.

Ô Lão Đại đáp:

- Vâng! Vâng!

Y đứng lên, tập tễnh đi về phía đông bắc, trốn ở đằng sau một cây tùng lớn. Đồng Mỗ nói với Hư Trúc:

- Này chú tiểu, trong ba ngày qua quả thực ngươi đã cứu mạng ta chứ không phải làm những việc ngớ ngẩn đâu. Thiên Sơn Đồng Mỗ xưa nay chưa từng cảm ơn ai, nhưng ngươi cứu ta khỏi chết, mỗ mỗ sau này thể nào cũng báo đáp.

Hư Trúc xua tay nói:

- Tiền bối võ công cao cường như thế, cần gì phải do tiểu tăng cứu? Rõ ràng là bà chỉ cốt để đùa rỡn đấy thôi.

Đồng Mỗ sầm mặt xuống nói:

- Ta bảo là ngươi cứu mạng cho ta, ấy là ngươi cứu mạng, mỗ mỗ xưa nay nói không thích ai nói ngược lại. Nội công mà mỗ mỗ luyện, chính là Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công. Công phu này uy lực lớn lao vô cùng nhưng có một chuyện vô cùng bất lợi, cứ mỗi ba mươi năm, ta lại một phen phản lão hoàn đồng.

Hư Trúc ngạc nhiên:

- Phản lão hoàn đồng ư? Thế... thế thì tốt quá rồi còn gì?

Đồng Mỗ thở dài:

- Ngươi là một chú tiểu lòng dạ trung hậu, tính nết thực thà, có ơn cứu mạng cho ta, lại cùng với phái Tiêu Dao uyên nguyên cực kỳ sâu xa, nên ta cũng nói cho nghe, không có gì phải ngại. Ta từ năm sáu tuổi luyện công phu này, năm ba mươi sáu tuổi phản lão hoàn đồng một lần, phí mất ba mươi ngày trời. Đến năm sáu mươi sáu tuổi lại một lần phản lão hoàn đồng nữa, lần đó phải mất sáu mươi ngày. Năm nay ta chín mươi sáu tuổi, lại một lần phản lão hoàn đồng, thì phài mất chín mươi ngày mới có thể hồi phục công lực.

Hư Trúc mở tròn đôi mắt, lạ lùng hỏi:

- Bà nói sao? Năm nay... năm nay thí chủ chín mươi sáu tuổi rồi ư?

Đồng Mỗ đáp:

- Ta là sư tỉ của Tiêu Dao Tử sư phụ ngươi, nếu y không chết năm nay cũng chín mươi ba rồi. Ta lớn hơn y ba tuổi, không phải chín mươi sáu thì là gì?

Hư Trúc trố mắt chăm chăm nhìn hình mạo, nhan sắc của mụ, không sao tin nổi đây là một bà lão đã chín mươi sáu tuổi rồi. Đồng Mỗ nói:

- Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công vốn dĩ là một môn nội công thần kỳ của nội gia, có điều ta luyện quá sớm, mới sáu tuổi đã bắt đầu, mấy năm sau tuy uy lực đã hiển hiện nhưng thân thể ta không lớn lên được nữa, vĩnh viễn chỉ như người tám chín tuổi thôi.

Hư Trúc gật đầu nói:

- Hóa ra là thế!

Y đã từng nghe sư phụ kể rằng trên đời có những người cao lớn dị thường, bảy tám tuổi to cao bằng người lớn, có người lại thấp bé, đến già cũng chưa đầy ba thước(35.4) ấy là tại tam tiêu không điều hòa(35.5) nếu như sớm biết luyện nội công thì có thể chữa khỏi. Y bèn nói:

- Môn nội công đó của thí chủ có phải luyện về Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh không?

Đồng Mỗ ngạc nhiên, gật đầu nói:

- Đúng đó! Một chú tiểu của chùa Thiếu Lâm mà cũng đã có kiến thực rộng rãi đến thế, trong thiên hạ nói phái Thiếu Lâm là võ học chi thủ, quả cũng phải.

Hư Trúc nói:

- Tiểu tăng từng nghe sư phụ nói về Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh, sở học rất là thô thiển, cũng chỉ đoán nhằng thế thôi.

Y lại hỏi tiếp:

- Thế năm nay mỗ mỗ phản lão hoàn đồng thì ra sao?

Đồng Mỗ nói:

- Sau khi phản lão hoàn đồng rồi, bao nhiêu công lực mất hết, tu luyện một ngày thì trở lại bằng năm lên bảy, hai ngày thì bằng năm lên tám, ba ngày thì bằng năm lên chín, cứ mỗi ngày bằng một năm. Mỗi ngày giờ ngọ phải uống máu tươi mới có thể luyện công được.

Ta bình sinh có một đại đối đầu, biết rõ nguồn cơn công phu ta tu luyện, tính toán đúng ngày ta phản lão hoàn đồng, ắt sẽ đi kiếm ta để gia hại. Mỗ mỗ đâu có thèm tỏ ra hèn kém, phải xuống núi Phiêu Miểu trốn tránh làn gì, nên bố trí các tì nữ, bộc phụ kế hoạch chống giữ để cho mỗ mỗ tự tu luyện.

Ai ngờ kẻ đối đầu chưa thấy đâu, bọn Ô Lão Đại đã xông lên núi. Bọn thủ hạ của ta đang tập trung tinh thần phòng ngự kẻ đại đối đầu, nếu không bọn người với chút công phu lặt vặt như An động chủ, Ô Lão Đại mà lên được núi Phiêu Miểu sao?

Khi đó ta đang luyện tới ngày thứ ba thì bị Ô Lão Đại bắt được. Trên người ta công phu chỉ bằng đứa trẻ lên chín, làm sao kháng cự được? Chỉ đành giả vờ câm điếc, để cho bọn chúng nhét vào bao đem xuống núi. Những ngày sau đó ta không có máu tươi uống nên vẫn chỉ bằng đứa bé chín tuổi mà thôi. Cái việc phản lão hoàn đồng kia thật không khác gì rắn lột da, cứ mỗi lần lột da lại lớn lên một chút, thế nhưng khi đang dở dang mà bị người ta bắt được thì cực kỳ hung hiểm.

Nếu chỉ để thêm một hai ngày, ta không có máu tươi thì không thể nào luyện công được, chân khí trong người căng tràn ra thì ắt là sẽ ô hô ai tai. Ta bảo ngươi cứu mạng cho ta ấy là hoàn toàn sự thực.

Hư Trúc nói:

- Bây giờ nữ thí chủ đã hồi phục công lực được bằng năm mười một tuổi, nếu muốn trở lại như lúc chín mươi sáu thì phải tám mươi lăm ngày nữa ư? Phải giết thêm tám mươi nhăm con hươu sao, con linh dương hay thỏ rừng?

Đồng Mỗ mỉm cười nói:

- Chú tiểu nay đã vỡ ra rồi, có một biết suy ra hai ba. Trong tám mươi lăm ngày đó, từng bước bước nào cũng nguy hiểm, công lực của ta chưa hoàn toàn khôi phục, bọn yêu ma tiểu xú Bất Bình đạo nhân, Ô Lão Đại thì đối phó thật dễ dàng, thế nhưng nếu đại đối đầu của ta nghe được tin này đến đây gây sự, mỗ mỗ một mình làm sao chống nổi, không thể không do ngươi hộ pháp.

Hư Trúc đáp:

- Tiểu tăng võ công cực kỳ thấp kém, tiền bối ứng phó không nổi với cường địch, tiểu tăng dĩ nhiên cũng không có khả năng. Theo ý kiến của tiểu tăng thì tiền bối nên đi kiếm một nơi thật hẻo lánh trốn tránh, sau tám mươi nhăm ngày, công lực hoàn toàn khôi phục lúc đó chẳng còn sợ gì kẻ địch nữa.

Đồng Mỗ nói:

- Ngươi võ công kém cỏi thật nhưng Tiêu Dao Tử đã trút vào người ngươi toàn bộ nội lực tu tập được, chỉ cần biết cách vận dụng thì có thể đánh ngang ngửa được với kẻ đối đầu của ta. Nếu như thế, cả hai người mình đổi chác một phen, ta đem võ công tinh vi áo diệu truyền cho ngươi, còn ngươi dùng võ công đó giúp ta hộ pháp ngự địch, cái đó gọi là hai bên cùng có lợi.

Bà ta không đợi Hư Trúc đáp ứng liền tiếp:

- Ngươi thật chẳng khác gì con cái một nhà đại tài chủ, tổ tông để của lại hàng vạn quan tiền, thật là phong túc, chẳng cần phải dè xẻn tích cóp, chỉ cần học cách tiêu tiền sao cho phải mà thôi. Tiêu tiền dễ, để dành tiền khó, ngươi chỉ cần luyện một tháng là đã tiểu thành, luyện hai tháng thì miễn cưỡng có thể đấu được với kẻ đối đầu của ta. Ngươi phải nhớ khẩu quyết trước, câu đầu tiên là pháp thiên thuận tự nhiên...

Hư Trúc xua tay liên tiếp nói:

- Tiền bối, tiểu tăng là đệ tử phái Thiếu Lâm, công phu của tiền bối tuy thần diệu vô tỉ nhưng tiểu tăng nhất quyết không thể học được, đắc tội xin đừng trách.

Đồng Mỗ tức giận nói:

- Công phu phái Thiếu Lâm của ngươi vốn đã bị Tiêu Dao Tử tán hóa sạch rồi, còn nói gì là đệ tử Thiếu Lâm nữa?

Hư Trúc đáp:

- Tiểu tăng chỉ còn nước quay về chùa Thiếu Lâm, luyện lại từ đầu.

Đồng Mỗ bực bội nói:

- Ngươi hiềm ta là bàng môn tả đạo, không thèm học công phu của ta, có phải không nào?

Hư Trúc đáp:

- Đệ tử Thích gia lấy bụng dạ từ bi làm gốc, chí nguyện phổ độ chúng sinh, theo đuổi con đường ly tham khứ dục, minh tâm kiến tính. Võ công nếu như luyện đến chỗ cao minh thì có thể giúp cho thiền định, thế nhưng tám vạn bốn ngàn pháp môn của nhà Phật nào chỉ có võ công mà ra đâu. Sư phụ tiểu tăng có nói, luyện võ mà quá chuyên tâm thì trở thành pháp chấp, trở ngại cho việc giải thoát, thế cũng là sai đường.

Đồng Mỗ thấy Hư Trúc ánh mắt hạ thấp, lông mày rủ xuống, khí tượng thật chẳng khác gì một cao tăng con con, nghĩ bụng chú tiểu này tính tình gàn dở quá đỗi, phải tính sao với y đây? Bà ta suy nghĩ một chút lập tức tính ngay một kế gọi to:

- Ô Lão Đại, mau đi bắt cho ta hai con hươu sao, giết ngay lập tức.

Ô Lão Đại trốn tại đằng xa, lúc này công lực Đồng Mỗ chưa đủ, thanh âm không truyền đi được xa, gọi đến ba lần, Ô Lão Đại mới nghe thấy đáp lại. Hư Trúc kinh hoảng nói:

- Vì cớ gì lại phải giết mai hoa lộc? Hôm nay bà có uống máu tươi rồi mà?

Đồng Mỗ cười nói:

- Thì chính ngươi bức bách ta phải giết, còn hỏi gì nữa?

Hư Trúc lại càng cảm thấy kỳ quái, hỏi:

- Tiểu tăng... sao tiểu tăng lại ép tiền bối phải sát sinh?

Đồng Mỗ nói:

- Ngươi không chịu giúp ta để ngự cường địch, rồi thể nào cũng bị người ta hành hạ cho tới chết, thử hỏi trong lòng ta có bực bội hay không?

Hư Trúc gật đầu nói:

- Tiền bối nói vậy phải lắm, oán hận chính là một trong thất khổ của con người, mỗ mỗ muốn được giải thoát thì phải làm sao bỏ được sân si.

Đồng Mỗ nói:

- Ha ha! Ngươi lại toan điểm hóa cho ta đấy ư? Thế nhưng đến lúc này e rằng không kịp nữa rồi. Mối oán hờn của ta không sao phát tiết được, chỉ đành giết dê giết hươu, càng giết nhiều súc sinh chừng nào càng bớt chừng nấy.

Hư Trúc chắp tay nói:

- A Di Đà Phật! Tội lỗi thay! Tội lỗi thay! Tiền bối, những con hươu con dê kia quả là đáng thương, xin bà tha mạng cho chúng.

Đồng Mỗ cười nhạt nói:

- Đến cái mạng của ta trong chớp mắt cũng còn giữ không được, thế lúc đó ai thương ta đây?

Bà ta cao giọng gọi:

- Ô Lão Đại, mau mau đi bắt mai hoa lộc cho ta.

Ô Lão Đại ở đằng xa đáp lời. Hư Trúc bàng hoàng không biết tính sao, nếu bây giờ mình bỏ đi thì không biết bao nhiêu con dê, con hươu vô tội bị Đồng Mỗ giết chết, bảo là vì mình mà chết thì cũng phải, nhưng nếu ở lại học võ công của bà ta thì cũng thật là bất tiện.

Cái tài bắt thú của Ô Lão Đại quả là cao minh, chẳng mấy chốc đã nắm sừng một con hươu sao kéo về. Đồng Mỗ lạnh lùng nói:

- Hôm nay ta uống máu hươu đủ rồi, ngươi đem con vật thối tha này một đao đâm chết, vứt xuống dưới khe đi thôi.

Hư Trúc vội nói:

- Khoan đã! Khoan đã!

Đồng Mỗ nói:

- Nếu ngươi chịu nghe lời ta ta sẽ không giết con hươu này. Còn như ngươi đi khỏi nơi đây, dĩ nhiên mỗi ngày ta sẽ giết tám con mười con. Giết nhiều hay ít đều do một ý niệm của ngươi mà thôi. Đại bồ tát vì mong phổ độ chúng sinh nên có nói rằng, nếu ta không vào địa ngục thì ai vào đây? Ngươi ở đây hầu hạ ta vài ngày, cũng đâu đã khổ như vào địa ngục, còn như nhẫn tâm để quần lộc táng sinh thì lòng từ bi của nhà Phật để ở chỗ nào?

Hư Trúc chột dạ nói:

- Tiền bối dạy phải lắm, vậy xin thả con hươu ra, Hư Trúc xin nghe lời sai bảo.

Đồng Mỗ mừng lắm, quay sang nói với Ô Lão Đại:

- Ngươi thả con hươu này ra! Sau đó cút đi thật xa cho ta.

Đồng Mỗ đợi Ô Lão Đại đi xa rồi, bắt đầu truyền thụ khẩu quyết, dạy Hư Trúc phương pháp vận dụng chân khí trong người. Bà ta và Tiêu Dao Tử là sư tỉ sư đệ đồng môn, cùng một môn phái, đường lối võ công hoàn toàn giống nhau. Hư Trúc cứ theo đúng thế mà tu tập nên tiến triển thật nhanh.

Hôm sau Đồng Mỗ lại luyện Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công, sau khi hút máu nơi cổ con hươu rồi liền lấy kim sang dịt vào, sau đó thả cho nó đi, rồi nói với Ô Lão Đại:

- Vị tiểu sư phụ này không thích người khác sát sinh, từ nay trở đi, ngươi cũng không được ăn mặn, chỉ được hái trái thông mà ăn, nếu còn ăn thịt hươu, thịt dê, hừ hừ, ta sẽ giết ngươi báo thù cho mai hoa lộc và linh dương đó.

Ô Lão Đại tuy mồm vâng vâng dạ dạ, trong bụng réo mười chín hai mươi đời tổ tông nhà Hư Trúc ra mà chửi, nhưng biết Đồng Mỗ hiện thời đối với Hư Trúc rất cưng chiều, vừa nghĩ đến thảm trạng đau đớn của Đoạn Cân Hủ Cốt Hoàn, không dám nửa lời vô lễ với Hư Trúc nữa.

Cứ như thế được mấy ngày, Hư Trúc thấy Đồng Mỗ không giết hại hươu dê, đến cả Ô Lão Đại cũng phải kiêng cữ chỉ ăn chay tịnh, trong bụng mừng rỡ, nghĩ thầm: "Người ta đối với mình nghiêm thủ tín ước, không lẽ ta không tận tâm tận lực?" Y ngày ngày chuyên cần luyện tập, không dám chểnh mảng, thấy dung mạo Đồng Mỗ mỗi ngày một biến hóa, chỉ trong năm sáu ngày, từ một cô gái mười một, mười hai đã biến thành một thiếu nữ mười sáu, mười bảy, có điều thân hình vẫn như cũ, rất là nhỏ bé.

Quá trưa hôm đó, Đồng Mỗ luyện công xong rồi, nói với Hư Trúc và Ô Lão Đại:

- Chúng ta ở đây cũng đã lâu, xem chừng bọn yêu ma súc sinh kia cũng sắp tìm thấy. Tiểu hòa thượng, ngươi cõng ta lên trên núi, tay phải dắt Ô Lão Đại để khỏi lưu lại dấu vết ở trên mặt tuyết.

Hư Trúc đáp lời:

- Vâng!

Y đưa tay bồng Đồng Mỗ, thấy bà ta dung nhan kiều diễm, khóe mắt long lanh, quả là một cô nương cực kỳ xinh đẹp, kinh hoảng rụt tay về, bẽn lẽn nói:

- Tiểu... tiểu tăng không dám mạo phạm.

Đồng Mỗ ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại không dám mạo phạm?

Hư Trúc đáp:

- Tiền bối nay đã thành một đại cô nương rồi, không còn là tiểu cô nương, nam... nam nữ thụ thụ bất thân, người xuất gia lại càng phải giữ.

Đồng Mỗ cười khanh khách, má đỏ hây hây, dung nhan như mùa xuân, thần thái dịu dàng nói:

- Chú tiểu chỉ ăn nói lăng nhăng, mỗ mỗ là một bà lão chín mươi sáu tuổi rồi, ngươi cõng ta thì có gì là không được?

Nói xong gục người trên lưng y. Hư Trúc kinh hoảng kêu lên:

- Ấy chết, không được!

Y co giò chạy, Đồng Mỗ thi triển khinh công rượt theo sau. Lúc đó Bắc Minh chân khí của Hư Trúc đã luyện được ba bốn thành hỏa hầu, còn Đồng Mỗ chỉ mới hồi phục công lực năm mười bảy tuổi, khinh công kém cỏi hơn nhiều, chỉ đuổi được vài bước, Hư Trúc càng chạy càng xa. Đồng Mỗ kêu lớn:

- Mau mau quay lại!

Hư Trúc dừng chân nói:

- Để tiểu tăng dắt tay tiền bối nhảy lên ngọn cây vậy.

Đồng Mỗ bực tức nói:

- Ngươi quả là gàn đở, không một chút nào viên thông, đời này muốn học võ công thượng thừa, thật khó lắm thay, khó lắm thay.

Hư Trúc ngạc nhiên, nghĩ thầm: "Kinh Kim Cương có viết: Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Dù đó là tiểu cô nương cũng thế, đại cô nương cũng thế, đều chỉ là hư vọng chi tướng. Y lẩm bẩm nói:

- Như Lai bảo con người lớn lên, chẳng phải thân mình lớn thêm mà chính là cái tên lớn thêm vậy. Như Lai bảo đại cô nương, không phải là đại cô nương, mà chỉ gọi là đại cô nương...

Nghĩ thế bèn quay trở lại. Đột nhiên mắt hoa một cái, một bóng trắng chặn ngay trước mặt Đồng Mỗ. Người đó như có như không, như lui như tới, toàn thân một màu trắng hòa lẫn với tuyết dưới chân, mờ mờ ảo ảo không nhìn rõ hình bóng thế nào.

Mục lục
Ngày đăng: 14/07/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc

Mục lục