Gửi bài:

Chương 63 - Thả tự tiêu dao một thùy quản

Tiêu dao tự tại một thân,

Chẳng ai ước thúc bó chân ra vào.

* * *

Hư Trúc vừa ra khỏi căn nhà gỗ, không khỏi kinh ngạc, thấy trên khu đất là một cột lửa thật lớn, còn trên mặt đất cây tùng đổ nằm ngổn ngang. Y vào trong căn nhà gỗ dường như cũng chẳng bao lâu, thế nhưng bên ngoài đánh nhau long trời lở đất, ắt là những cây tùng này bị người ta đánh ngã lúc y đang hôn mê thành ra ở trong nhà không nghe gì cả.

Lại thấy người đứng chung quanh cây cột lửa chia thành hai phe. Lung Á lão nhân Tô Tinh Hà đứng ở phía bên phải, Huyền Nạn cùng các nhà sư Thiếu Lâm, Khang Quảng Lăng, Tiết Mộ Hoa cả bọn đứng sau lưng ông ta. Tinh Tú Lão Quái đứng phía bên trái, gã đầu sắt Du Thản Chi và bọn đệ tử phái Tinh Tú đứng sau lưng ông ta. Mộ Dung Phục, Vương Ngữ Yên, Đoàn Dự, Cưu Ma Trí, Đoàn Diên Khánh, Nam Hải Ngạc Thần các người khác thì đứng rải rác ở xa xa.

Tô Tinh Hà và Đinh Xuân Thu hai người đang thúc đẩy chưởng lực, đẩy cây cột lửa rạp về đối phương, thế nhưng trước mắt ngọn lửa ngả về bên phải, hiển nhiên Đinh Xuân Thu đang chiếm thượng phong.

Mọi người đăm đăm nhìn cây cột lửa, thành ra khi Hư Trúc từ trong nhà bước ra chẳng một ai chú ý. Đương nhiên Vương Ngữ Yên chỉ quan tâm một mình biểu ca Mộ Dung Phục, còn Đoàn Dự thì chỉ nghĩ đến Vương Ngữ Yên, hai người tuy không nhìn cây cột lửa, nhưng cũng chẳng ngó ngàng gì đến Hư Trúc.

Hư Trúc đi vòng xa xa sau lưng mọi người qua đến bên phải, đứng ở bên cạnh sư thúc Tuệ Kính, thấy ngọn lửa mỗi lúc một rạp về hướng mình, quần áo Tô Tinh Hà đều căng phồng chân khí, chẳng khác gì một cánh buồm no gió, song chưởng không ngừng mãnh liệt đẩy về phía trước.

Còn Đinh Xuân Thu thì vẫn thản nhiên như không, tay áo phất nhẹ, làm như chẳng coi vào đâu. Tiếng tán tụng của bọn đệ tử vang lên đều một nhịp:

- Tinh Tú lão tiên ra tay trông thì nhẹ nhàng mà thật mạnh, thần công cái thế hôm nay khiến cho bọn chúng mở mắt.

- Sư phụ ta chẳng qua chỉ muốn giáo huấn bọn đứng ngoài, cho nên chậm rãi thúc đẩy thần công, chứ không thì đã tru diệt lão họ Tô từ đời nào rồi.

- Đứa nào không phục thì cứ ra nếm thử mùi vị thần công của Tinh Tú lão tiên.

- Chúng bay có giỏi thì cứ liên thủ tiến lên ai sợ gì đâu!

- Cổ vãng kim lại có ai sánh kịp với Tinh Tú lão tiên được đâu! Kẻ nào bọ ngựa chống xe thật chỉ có mua cái chết!

Cưu Ma Trí, Mộ Dung Phục, Đoàn Diên Khánh mọi người đều nghĩ, nếu như mấy người sát cánh tiến ra, vây đánh Đinh Xuân Thu, Tinh Tú Lão Quái dẫu ghê gớm thật nhưng làm sao chống được với mấy cao thủ hợp lực. Thế nhưng những người đó tự trọng thân phận, chẳng đời nào làm chuyện họp nhau vây đánh một người, hai nữa Tinh Tú Lão Quái và Tô Tinh Hà đồng môn tàn sát lẫn nhau, người ngoài chẳng nên tham dự làm gì, ba là ai ai cũng e ngại kẻ khác thừa cơ hạ thủ, cho nên tuy bọn đệ tử phái Tinh Tú đưa sư phụ lên tận mây xanh mà Cưu Ma Trí vẫn chỉ mủm mỉm cười, không lý tới.

Đột nhiên cây cột lửa đổ ập về phía trước, cuốn lấy người Tô Tinh Hà, mùi khét lẹt xông lên, bộ râu dài của ông ta đã bị đốt cháy sạch. Tô Tinh Hà hết sức chống trả mới đẩy lùi được nhưng ngọn lửa cũng chỉ cách người ông chừng hai thước, không ngừng chồm tới hụp lui, chẳng khác gì một con đại mãng xà há mồm lè lưỡi, đang định nuốt chửng ông lão. Hư Trúc trong bụng hãi ngầm: "Xem chừng Tô thí chủ sắp bị Đinh thí chủ đốt đến nơi, mình phải làm gì đây?"

Bỗng nghe phèng phèng, rồi thêm hai tiếng tùng tùng, tiếng trống tiếng thanh la nổi lên, thì ra bọn đệ tử phái Tinh Tú có mang theo não bạt, trống chiêng lúc này đem ra, kẻ thổi kèn ti toe, người đánh trống inh ỏi để diệu võ dương oai cho sư phụ, lại cũng có người vừa phất cờ xanh, cờ vàng, cờ đỏ, cờ tím vừa reo hò rầm rĩ.

Trong võ lâm hai người tỉ thí nội công lại có người đứng bên khua chiêng đánh trống trợ uy, quả thực từ thuở khai thiên lập địa đến giờ chưa từng có. Cưu Ma Trí đứng cười ha hả nói:

- Da mặt Tinh Tú Lão Quái quả là dày, đúng là xưa nay chưa ai bì kịp.

Trong tiếng thanh la kèn trống, một tên đệ tử lấy ra một tờ giấy, lớn tiếng ngâm nga, lên bổng xuống trầm, hóa ra là một thiên Cung Tụng Tinh Tú Lão Tiên Dương Uy Trung Nguyên Tán.(32.1) Không biết gã này thuê được tên hủ nho nào viết bài từ ca công tụng đức, nghe lên vừa bợ đỡ, vừa vênh vang, tiếng chập cheng phụ họa giữ nhịp cho lời phét lác.

Thế nhưng nếu bỏ qua những lời rặt giọng vô liêm sỉ này, nội lực Tinh Tú Lão Quái phải nói là ào ào như sóng cả. Cùng với tiếng chiêng trống và lời ca tụng, cây cột lửa mỗi lúc một vượng, ngả về đằng trước nửa thước nữa.

Đột nhiên có tiếng chân người rầm rập, hơn hai chục người từ căn nhà phía sau chạy ra, đứng chắn ngay trước mặt Tô Tinh Hà, chính là những hán tử câm điếc vừa mới cáng bọn Huyền Nạn lên núi khi nãy, đều là môn hạ đệ tử của Lung Á lão nhân.

Đinh Xuân Thu càng thúc chưởng lực tới, cây cột lửa ập lên hai chục gã kia, lập tức có tiếng sèo sèo, cả bọn liền bị cháy xém như heo quay. Tô Tinh Hà toan dùng chưởng đẩy bọn họ ra ngoài nhưng hai bên cách nhau khá xa, chưởng lực không tới được. Hai chục người đó đứng như trời trồng, cháy như cây đuốc, không ai cử động chút nào, miệng lại không nói được nên cảnh tượng quả là bi tráng.

Việc xảy ra khiến người bên ngoài ai nấy chấn động, đến cả Vương Ngữ Yên và Đoàn Dự cũng quay đầu lại. Cây cột lửa vẫn cháy bừng bừng, bao trùm cả hai chục người trong đó. Đoàn Dự kêu lên:

- Không nên tàn nhẫn như thế.

Tay phải chàng vung ra, toan dùng Lục Mạch Thần Kiếm đâm vào Đinh Xuân Thu, tuy nhiên chàng vận kiếm không đúng phép tắc, nội lực chứa đầy trong người nhưng chỉ chạy qua chạy lại không cách nào theo ngón tay bắn ra được. Chàng toát mồ hôi hột, kêu lên:

- Mộ Dung công tử mau ra tay ngăn chặn họ đi.

Mộ Dung Phục đáp:

- Đã có phương gia Đoàn huynh nơi đây, tiểu đệ nào dám múa búa trước cửa Lỗ Ban? Đoàn huynh thử Lục Mạch Thần Kiếm lần nữa xem nào!

Đoàn Diên Khánh đến chậm nên không nhìn thấy Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Dự, nghe Mộ Dung Phục nói thế, trong lòng không khỏi chấn động, liếc mắt nhìn Đoàn Dự để xem có thần công này thật hay không nhưng chỉ thấy anh chàng chỉ chỉ trỏ trỏ, xuất thủ xem ra cũng có khuôn phép nhưng không có một chút nội lực nào, nghĩ thầm: "Cái gì mà Lục Mạch Thần Kiếm, làm ta bở vía một phen. Thì ra tiểu tử này hư trương thanh thế, hoa chân múa tay để dọa người khác. Mặc dù người xưa có truyền lại là Đoàn gia nhà mình có kỳ công Lục Mạch Thần Kiếm nhưng đã thấy ai luyện được đâu?"

Mộ Dung Phục thấy Đoàn Dự không chịu ra tay, lại tưởng chàng cố tình dấu tài, nên cứ thản nhiên đứng xem động tĩnh biến chuyển thế nào rồi tính sau.

Một hồi sau, hơn hai chục người câm bị lửa thiêu đã chết quá nửa, chỗ còn lại thì ai cũng trọng thương, lục tục ngã xuống. Trong tiếng trống chiêng, Đinh Xuân Thu phất tay áo hai lần, cây cột lửa lại ập về phía Tô Tinh Hà. Tiết Mộ Hoa kêu lên:

- Không được hại sư phụ ta!

Ông ta xông lên toan đứng chặn ngọn lửa, Tô Tinh Hà tung chưởng đẩy người học trò ra nói:

- Chết vô ích thôi!

Tay trái ông ngưng tụ công lực tàn dư, đánh mạnh vào cây cột lửa. Thế nhưng lúc này nội lực hao kiệt cả rồi, chưởng đó chỉ chặn ngọn lửa lại một cái, rồi thấy nóng bừng, trước mắt chỉ toàn màu đỏ rực, đâu đâu cũng là lửa cả. Tô Tinh Hà ở vào thế dầu cạn đèn khô, nghĩ đến Đinh Xuân Thu sau khi giết được mình rồi thể nào cũng xông vào, sư phụ giả chết ba mươi năm nay, sau cùng rồi cũng không thoát khỏi độc thủ của y. Ông bị cây cột lửa ép tới mà trong lòng chua xót không đâu cho xiết.

Hư Trúc thấy Tô Tinh Hà ở vào cảnh cực kỳ nguy hiểm nhưng vẫn đứng trơ trơ, không chịu lùi lấy nửa bước. Y càng nhìn càng thấy thương tâm, lập tức xông ra, nắm lấy lưng ông ta kêu lên:

- Chết chỉ uổng mạng thôi, mau lùi ra đi!

Ngay lúc đó, Tô Tinh Hà đang vận chưởng đánh ra nhưng thế đã yếu lắm rồi, xem ra cũng chẳng công hiệu, có điều sống mái một trận đến cùng chứ chẳng lẽ bó tay chịu chết. Ngờ đâu một luồng nội lực hồn hậu vô cùng từ sau lưng truyền vào, gia số cùng loại với mình không sai một mảy, thành ra chưởng đó tung ra, lực đạo mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Chỉ nghe vù một tiếng lớn, cây cột lửa quay ngược trở lại, ập lên người Đinh Xuân Thu, dư lực chưa hết đốt luôn cả một mớ học trò của lão.

Chỉ nghe thấy tiếng loảng xoảng, leng keng liên hồi cộng thêm tiếng la ó rầm trời, loạn cả lên:

- Phái Tinh Tú uy chấn Trung Nguyên, ân sư chúng ta đời nay không ai địch nổi.

Xen lẫn với:

- Ối ối! Mẹ ơi!

- Chết cha rồi! Phái Tinh Tú chạy cho mau!

- Phái Tinh Tú lúc co lúc duỗi, thôi lần sau mình dương uy cũng được.

Đinh Xuân Thu kinh hoảng, thực ra nội lực của Hư Trúc cộng với chưởng phong của Tô Tinh Hà, chưa hẳn đã thắng được y, có điều y đang chắc mẩm nhơn nhơn đắc ý không đề phòng, đột nhiên bị phản kích nên một phen bở vía. Y lại thấy trong chưởng phong hàm chứa nội lực già dặn chín chắn, hơn hẳn sư huynh Tô Tinh Hà, hiển nhiên là công phu bản phái, không lẽ đó là sư phụ bị mình giết rồi hiển linh chăng? Là hồn ma sư phụ đến đòi mạng chăng? Y nghĩ đến đó, tâm thần hoảng loạn, nội lực không còn ngưng tụ được nữa, cây cột lửa liền cuốn vào người không còn sức đâu đẩy ngược lại, quần áo râu tóc lập tức cháy bùng lên.

Bọn đệ tử liền hô hoán rầm lên:

- Tinh Tú lão tiên xem chừng không xong!

Đinh Xuân Thu hoảng hốt vội gọi:

- Học trò đầu sắt ơi, mau ra tay đi!

Du Thản Chi lập tức múa chưởng đánh vào cây cột lửa, chỉ nghe phụp phụp mấy tiếng, cây cột lửa gặp phải chưởng lực cực kỳ lạnh lẽo của y, lập tức tắt ngúm, đến khói xanh cũng tan biến thật nhanh, dưới đất chỉ còn mấy cây gỗ tùng đã thành than.

Đinh Xuân Thu râu tóc cháy rụi, quần áo cũng rách bươm, mặt hầm hầm nhưng trong bụng vẫn thấp thỏm chuyện hồn ma sư phụ hiển linh, nên không còn dám hung hăng nữa, quát lớn:

- Thôi đi!

Y nhún mình một cái đã vọt ra ngoài bảy tám trượng. Bọn đệ tử phái Tinh Tú lập tức chạy theo, thanh la não bạt, chiêng trống đều quăng bỏ hết, còn thiên Cung Tụng Tinh Tú Lão Tiên Dương Uy Trung Nguyên Tán đọc chưa xong, cũng bị ngọn lửa cháy mất một miếng lớn, theo gió bay vật vờ, tưởng chừng như đang nhạo báng Tinh Tú Lão Quái dương uy Trung Nguyên.

Bỗng nghe từ đằng xa một tiếng kêu thảm khốc, rồi một tên đệ tử phái Tinh Tú bay bổng lên, khi rơi xuống nằm không nhúc nhích. Mọi người mặt mày ngơ ngẩn, chắc mẩm Tinh Tú Lão Quái bị thua, thẹn quá hóa giận, không biết tên đồ đệ đó mở miệng chữa thẹn thế nào, bốc thơm không đúng cách, mó phải hàm chó vó ngựa bị đánh một chưởng chết tươi.

Huyền Nạn, Đoàn Diên Khánh, Cưu Ma Trí ai ai cũng cho rằng Lung Á lão nhân Tô Tinh Hà dùng kế khổ nhục để dụ cho Đinh Xuân Thu hao phí công lực tiêu diệt những hán tử câm điếc kia, sau đó mới bất ngờ tấn công một đòn trời long đất lở, khiến y trở tay không kịp phải cúp đuôi mà chạy.

Lung Á lão nhân về mưu kế cũng như võ công đã nổi tiếng trên giang hồ từ lâu, mới rồi cùng Tinh Tú Lão Quái một trường ác đấu, đánh ngã những cây tùng sần sùi đường kính cả thước, ai ai trông thấy cũng kinh tâm động phách. Sau cùng ông ta lại thi triển thần công, đánh đuổi được Tinh Tú Lão Quái cũng chẳng ai cho là lạ. Huyền Nạn nói:

- Tô tiên sinh thần công thâm hậu đuổi được lão quái đó đi, xem ra sau trận ác đấu này hết hồn mất vía, không còn dám bước chân vào Trung Nguyên nữa đâu. Tiên sinh tạo phúc cho võ lâm quả không phải là nhỏ.

Tô Tinh Hà thoáng thấy trên ngón tay Hư Trúc chiếc nhẫn bằng bảo thạch của sư phụ, hiểu ngay nguyên do, trong lòng vừa buồn bã, vừa vui mừng, nhìn quanh thấy đám đệ tử mười người chết chín, còn lại cũng bị thương nặng khó mà chữa lành, cực kỳ đau khổ, nhưng khắc khoải an nguy của sư phụ nên quay qua trao đổi với Huyền Nạn, Mộ Dung Phục vài câu khách sáo rồi nắm tay Hư Trúc nói:

- Mời tiểu sư phụ theo ta vào trong.

Hư Trúc đưa mắt nhìn Huyền Nạn, đợi ông ta ra lệnh. Huyền Nạn nói:

- Tô tiền bối là võ lâm cao nhân, nếu có dặn bảo điều gì, ngươi nhất thiết nên tuân theo.

Hư Trúc đáp:

- Vâng!

Rồi theo Tô Tinh Hà chui qua chỗ bức vách bị vỡ đi vào trong nhà. Tô Tinh Hà tiện tay cầm một mảnh ván, bịt cái lỗ hổng đó lại. Mọi người từng đi lại trên giang hồ, hiểu rộng biết nhiều thấy ông ta làm thế là có ý không muốn ai dòm ngó, nên cũng chẳng ai muốn dính dáng vào chuyện người ngoài. Có lẽ người duy nhất không hiểu rộng biết nhiều là anh chàng Đoàn Dự, nhưng từ nãy đến giờ chỉ chăm chăm nhìn vào Vương Ngữ Yên đến Tô Tinh Hà và Hư Trúc đi vào trong nhà chàng cũng không hay biết, thì còn lòng dạ đâu mà lo đến chuyện gì khác?

Tô Tinh Hà và Hư Trúc dắt tay nhau xuyên qua hai lần vách thấy ông lão kia nằm phục dưới đất, đưa tay sờ thử thì đã tắt thở. Việc này Tô Tinh Hà đã đoán được tám chín phần nhưng cũng buồn bã nhịn không nổi, quì xuống rập đầu mấy cái nói:

- Sư phụ ơi là sư phụ! Rồi sau cùng thầy cũng bỏ con mà đi!

Hư Trúc nghĩ thầm: "Ông lão này quả nhiên là sư phụ của Tô lão tiền bối thật." Tô Tinh Hà gạt lệ đứng lên, đỡ xác sư phụ ngồi ngay ngắn dựa lưng vào vách, sau đó lại đỡ Hư Trúc cũng ngồi xuống ngay bên cạnh xác ông lão kia. Hư Trúc chột dạ: "Ông ta để mình ngồi ngang hàng với xác lão tiên sinh để làm gì thế này? Không lẽ... không lẽ... muốn mình đi theo hầu sư phụ ông ta xuống tuyền đài chăng?" Y rợn người, toan đứng lên nhưng lại không dám.

Tô Tinh Hà sửa lại áo quần vốn đã bị cháy rách bươm, đột nhiên quì xuống trước mặt Hư Trúc rập đầu lạy mấy cái nói:

- Kẻ đệ tử không xứng đáng của phái Tiêu Dao là Tô Tinh Hà, tham kiến tân chưởng môn của bản phái.

Câu nói đó khiến cho Hư Trúc giật nảy người, chân tay như tê liệt, nghĩ thầm: "Người này điên quá mất thôi! Người này điên quá mất thôi!" Y vội vàng quì xuống hoàn lễ nói:

- Lão tiền bối hành đại lễ thế này, tiểu tăng không thể nào dám nhận.

Tô Tinh Hà nghiêm mặt nói:

- Sư đệ, ngươi là quan môn đệ tử(32.2) của sư phụ, lại là chưởng môn của bản phái. Ta tuy là sư huynh thật nhưng phải khấu đầu trước mặt ngươi.

Hư Trúc ấp úng:

- Cái đó... cái đó...

Lúc đó y mới biết Tô Tinh Hà không hóa điên nhưng nếu ông ta không mất trí thì mình lại ở vào cảnh cực kỳ khó xử, trong bụng chỉ biết than trời trách đất. Tô Tinh Hà nói:

- Sư đệ, cái mạng ta là do ngươi cứu, tâm nguyện của sư phụ cũng do ngươi hoàn thành, có nhận vài cái lạy thì cũng đúng thôi. Sư phụ bảo ngươi rập đầu chín cái bái lão nhân gia làm thầy, ngươi đã lạy chưa?

Hư Trúc đáp:

- Khấu đầu thì có đấy, nhưng khi đó tiểu tăng nào có biết đó là bái sư. Tiểu tăng là đệ tử phái Thiếu Lâm không thể đổi qua gia nhập phái khác được.

Tô Tinh Hà nói:

- Sư phụ cũng đã nghĩ đến chuyện đó rồi, chắc đã hóa tán võ công cũ của sư đệ rồi mới truyền công phu bản phái. Sư phụ đem công lực cả một đời truyền cho ngươi, có phải không?

Hư Trúc đành phải gật đầu nói:

- Đúng thế!

Tô Tinh Hà nói:

- Cái nhẫn bằng bảo thạch dấu hiệu của chưởng môn bản phái này là do sư phụ rút ra từ tay mình đeo vào cho ngươi, có phải không nào?

Hư Trúc đáp:

- Đúng thế! Có điều... có điều tiểu tăng nào có biết đó là tiêu ký của chưởng môn đâu.

Tô Tinh Hà ngồi xếp bằng dưới đất nói:

- Sư đệ, ngươi phúc trạch quả là dày. Ta và Đinh Xuân Thu mơ tưởng đến cái nhẫn bảo thạch này mấy chục năm qua, nhưng chẳng bao giờ tới tay mình được, còn ngươi chỉ trong một giờ mà đã được sư phụ để mắt đến rồi.

Hư Trúc vội vàng tháo chiếc nhẫn đưa ra nói:

- Vậy thì tiền bối cầm lấy đi, cái nhẫn này tiểu tăng chẳng dùng được vào việc gì cả.

Tô Tinh Hà không nhận, mặt sầm xuống:

- Sư đệ, ngươi nhận trọng thác của sư phụ lúc lâm chung, sao lại đẩy trách nhiệm cho người khác? Sư phụ đem chiếc nhẫn giao cho ngươi là để sai ngươi đi diệt trừ Đinh Xuân Thu, có đúng không?

Hư Trúc đáp:

- Quả có thế thực, thế nhưng tiểu tăng công phu nông cạn, làm sao đảm đương nổi việc nặng nề to lớn như thế?

Tô Tinh Hà thở dài một tiếng, cầm chiếc nhẫn đeo lại vào tay Hư Trúc nói:

- Này sư đệ, những chuyện bên trong phần lớn ngươi chưa biết gì cả, để ta giản lược thuật lại cho ngươi nghe. Bản phái gọi là phái Tiêu Dao, trước nay có lệ là chưởng môn không hẳn phải do đại đệ tử tiếp nhiệm, trong môn hạ ai võ công cao siêu nhất thì người đó làm chưởng môn.

Hư Trúc vội đáp:

- Đúng! Đúng! Có điều tiểu tăng võ công cực kỳ kém cỏi.

Tô Tinh Hà không lý đến việc y ngắt ngang, nói tiếp:

- Đồng môn với sư phụ chúng ta cả thảy là ba người, sư phụ đứng thứ hai, thế nhưng võ công lão nhân gia giỏi hơn sư bá thành thử được làm chưởng môn. Về sau thu ta và Đinh Xuân Thu làm đệ tử, sư phụ mới định ra qui củ, sở học của người rất là đa tạp, ai muốn làm chưởng môn thì phải tỉ thí mọi môn, không riêng gì võ nghệ, mà cả cầm kỳ thư họa. Đinh Xuân Thu không thông môn tạp học nào, thấy không còn hi vọng gì chức vụ chưởng môn thành thử mới bất ngờ ra tay ám toán đánh sư phụ rơi xuống vực sâu, lại đánh cả ta trọng thương.

Hư Trúc khi còn trong hầm nhà Tiết Mộ Hoa đã từng nghe câu chuyện này, ngờ đâu bây giờ trách nhiệm lại đổ lên đầu mình gánh vác, trong bụng chỉ biết than trời trách đất, thuận miệng đẩy đưa:

- Cũng may lúc đó Đinh thí chủ không giết tiền bối.

Tô Tinh Hà đáp:

- Ngươi đừng tưởng là y có bụng nhân từ mà cho ta sống sót. Một là khi đó y không phá được trận ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp ta bày ra; hai là ta bảo với y: "Đinh Xuân Thu, ngươi ám toán sư phụ, võ công lại thắng cả ta, nhưng công phu thâm áo nhất của phái Tiêu Dao, ngươi chưa biết tí gì. Bộ kinh thư Bắc Minh Thần Công ngươi có muốn xem chăng? Khinh công Lăng Ba Vi Bộ, ngươi có muốn học chăng? Rồi Thiên Sơn Lục Dương Chưởng? Tiêu Dao Chiết Mai Thủ? Tiểu Vô Tướng Công nữa?"

Đó đều là những công phu tối thượng thừa của bản phái, đến ngay cả sư phụ chúng ta vì quá màng đến tạp học nên nhiều môn cũng chưa học đến. Đinh Xuân Thu vừa nghe thấy thế, sung sướng đến run bắn người lên, nói: "Ngươi đem những võ công bí cập đó giao ra, hôm nay ta tha mạng cho ngươi." Ta mới nói: "Ta làm sao có được những bí cập đó được? Có điều nơi sư phụ cất dấu những quyển sách đó thì ta biết. Ngươi muốn giết ta thì cứ ra tay đi. Đinh Xuân Thu đáp: "Bí cập dĩ nhiên ở bên bờ biển Tinh Tú, chẳng lẽ ta không biết hay sao?" Ta đáp: "Đúng đó, quả thực ở bên biển Tinh Tú. Ngươi có giỏi thì tự mình đi tìm đi." Y trầm ngâm một hồi, biết rằng biển Tinh Tú chu vi mấy trăm dặm, mấy bộ bí cập nhỏ xíu đó biết dấu nơi đâu, quả là khó mà tìm cho ra được, bèn nói: "Được, ta không giết ngươi. Có điều từ rày trở đi, ngươi phải giả câm giả điếc, không được đem bí mật của bản phái tiết lộ cho ai hay."

Tại sao y không giết ta? Y để ta sống sót vì còn mong ép buộc ta khai ra còn nếu giết ta rồi, nơi bí mật tàng trữ những bí cập này trên đời không còn ai biết nữa. Thực ra những võ công bí cập đó nào có phải ở bờ biển Tinh Tú đâu, mà phân tán ra cho sư bá, sư phụ, sư thúc ba người.

Đinh Xuân Thu cứ tưởng ở bên bờ biển Tinh Tú, dường như lật hết mọi tảng đá ở đó rồi nhưng nào có tìm thấy thần công bí cập? Mấy lần y đến tìm ta gây chuyện, đều bị ta sắp xếp cơ quan, các loại phương thuật kỳ môn độn giáp ngăn chặn được. Lần này y lại định hỏi nữa, nhưng thấy không hi vọng gì, mà ta lại phá lời thề rồi, nên định giết ta cho hả tức.

Hư Trúc nói:

- Cũng may tiền bối...

Tô Tinh Hà ngắt ngang:

- Sư đệ là chưởng môn bản phái, sao còn gọi ta tiền bối, phải gọi ta là sư ca mới phải.

Hư Trúc nghĩ thầm: "Chuyện này quả là nhức đầu nhức óc, không biết đến bao giờ mới nói rõ nguồn cơn được." Y bèn đáp:

- Tiên sinh có phải sư huynh của tiểu tăng hay không, tạm thời không đề cập đến, mà dẫu có là sư huynh thật chăng nữa, thì cũng là tiền bối.

Tô Tinh Hà gật đầu:

- Nói thế cũng đúng. Vậy cũng may ta làm sao?

Hư Trúc đáp:

- Cũng may tiền bối hết sức nhẫn nhịn, dưỡng uy súc nhuệ đến lúc sinh tử quan đầu mới đột nhiên phản kích trở lại, khiến cho Tinh Tú Lão Quái đại bại bỏ chạy trối chết.

Tô Tinh Hà xua tay liên tiếp nói:

- Sư đệ, ngươi quả là không phải, rõ ràng ngươi dùng thần công sư tôn truyền thụ ra tay trợ giúp ta, có thế mới cứu ta khỏi chết, sao lại khiêm tốn không chịu nhận? Ta với ngươi là sư huynh đệ đồng môn, ngôi thứ đã định rồi, mạng ta cũng do ngươi cứu, ta không bao giờ có ý định dòm ngó chức vụ chưởng môn. Từ rày về sau ngươi không được khách sáo như thế nữa.

Hư Trúc chưng hửng hỏi lại:

- Tiểu tăng trợ giúp tiền bối hồi nào? Việc cứu mạng kia ở đâu mà ra mới được chứ?

Tô Tinh Hà suy nghĩ một chút rồi nói:

- Cũng có thể ngươi vì vô tâm mà làm cũng không biết chừng. Nhưng dẫu sao chăng nữa, khi bàn tay ngươi đặt lên lưng ta thì thần công bản môn truyền ra giúp ta phản bại vi thắng.

Hư Trúc đáp:

- Ồ, thì ra là thế. Như vậy là sư phụ tiền bối cứu mạng chứ nào có phải tiểu tăng đâu.

Tô Tinh Hà nói:

- Thì ta cũng bảo sư tôn mượn tay ngươi cứu ta, ngươi có nhận thế không nào?

Hư Trúc không còn cách gì phủ nhận được, đành phải gật đầu:

- Cái đó cũng thuận theo nhân tình, không nhận cũng không xong, tiểu tăng đành phải chịu.

Tô Tinh Hà nói tiếp:

- Khi đó nhân lúc xuất kỳ bất ý thần công của ngươi tung ra đánh Đinh Xuân Thu, khiến y kinh hoảng bỏ chạy. Nếu như giao đấu thực sự hẳn hòi, hai người mình hợp lực, cũng chưa phải là địch thủ của y đâu. Nếu không thì sư phụ chỉ cần trút thần công vào người ta là đã có thể lấy mạng tên phản đồ đó, việc gì phải hao phí biết bao công sức đi tìm truyền nhân? Trong ba mươi năm qua, ta đã bao lần thử đủ mọi cách, vẫn không sao tìm được người kế thừa võ công của sư phụ. Đến khi ta thấy sư phụ ngày càng già yếu, việc kiếm truyền nhân càng thêm khó khăn, phải là một trang thanh niên không những ngộ tính cực cao, mà còn phải anh tuấn tiêu sái...

Hư Trúc nghe ông ta đề cập đến một trang thanh niên anh tuấn, hơi nhíu mày nghĩ thầm: "Tu luyện võ công có liên quan gì đến xấu hay đẹp đâu? Hai thầy trò cứ đề cập đến hình mạo kẻ truyền nhân, không hiểu vì lý do gì?" Tô Tinh Hà đưa mắt đánh giá Hư Trúc, thở dài một tiếng. Hư Trúc nói:

- Tiểu tăng tướng mạo xấu xí, không thể nào đủ tư cách làm truyền nhân của tôn sư. Lão tiền bối đi kiếm một thanh niên anh tuấn tiêu sái tới đây, tiểu tăng đem thần công của tôn sư truyền lại cho y, thế là xong.

Tô Tinh Hà sững sờ nói:

- Thần công của bản phái đi liền với tâm mạch khí huyết, công còn người còn, công mất người mất. Sư phụ truyền thần công cho ngươi xong liền cỡi hạc tiên du, không lẽ ngươi không thấy hay sao?

Hư Trúc liên tiếp dậm chân nói:

- Thế thì biết làm sao đây? Tôi làm hỏng việc lớn của tôn sư và tiền bối mất rồi.

Tô Tinh Hà nói:

- Sư đệ, gánh nặng đó giờ đây do ngươi đảm trách. Sư phụ sắp đặt bàn cờ cốt để khảo sát ngộ tính những người đến phá giải. Bàn cờ Trân Lung đó quá ư khó khăn, ta hết sức suy nghĩ mấy chục năm nhưng vẫn không sao giải được, chỉ có sư đệ làm được chuyện đó. Ngộ tâm kỳ cao ấy là thế.

Hư Trúc gượng gạo cười:

- Việc ấy chẳng phù hợp chút nào. Bàn cờ Trân Lung, thực ra không phải do tiểu tăng giải đâu.

Y liền đem chuyện sư bá tổ Huyền Nạn dùng truyền âm nhập mật, bí mật chỉ điểm cho mình đi nước cờ như thế nào kể lại. Tô Tinh Hà bán tín bán nghi nói:

- Xem hình dạng Huyền Nạn đại sư dường như đã trúng phải độc thủ của Đinh Xuân Thu, một thân thần công đã bị hóa tán hết rồi, không thể nào còn sử dụng công phu truyền âm nhập mật được nữa.

Ông ta ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Thế nhưng phái Thiếu Lâm là võ học chính tông trong thiên hạ, Huyền Nạn đại sư cố ý giả vờ không chừng, cái kiến thức ếch ngồi đáy giếng của ta không biết được đâu. Sư đệ, ta sai người đem thư mời cao thủ trong thiên hạ đến giải thế cờ Trân Lung, hễ ai thích đánh cờ, nghe tiếng có hội cờ này, thể nào cũng mò đến. Có điều tuổi tác đã lớn, mặt mũi... cái đó... mặt mũi không tuấn nhã lắm, hoặc không phải là người trong võ lâm thì ta không mời. Cô Tô Mộ Dung công tử mặt như quan ngọc, võ kỹ trong thiên hạ môn nào cũng biết, vốn là người xứng đáng hơn cả, ngờ đâu y lại không phá giải được.

Hư Trúc nói:

- Đúng thế, Mộ Dung công tử giỏi gấp trăm lần tiểu tăng. Lại còn một vị ở họ Đoàn Đại Lý Đoàn công tử, cũng là người đẹp đẽ phong độ khác phàm.

Tô Tinh Hà nói:

- Ôi, chuyện này chẳng nên đề cập tới nữa. Ta từng nghe Trấn Nam Vương Đoàn Chính Thuần nước Đại Lý tinh thông thần kỹ Nhất Dương Chỉ, lại là người phong lưu khó gặp, trên giang hồ dù là gái còn son hay đã nạ dòng, hễ gặp y đều thần hồn điên đảo, không sao cưỡng được. Ta đã sai mấy tên đệ tử đến Đại Lý mời, ngờ đâu y không có ở đó, chẳng hiểu đi đâu, người đến lại là cậu ấm ngốc nghếch ù ù cạc cạc.

Hư Trúc mỉm cười nói:

- Vị Đoàn công tử kia không chớp mắt, đăm đăm như dán vào người Vương cô nương.

Tô Tinh Hà lắc đầu nói:

- Thật chán quá mất thôi! Đoàn Chính Thuần dập dìu ong bướm, đã được gọi là kẻ phong lưu lãng tử số một trong võ lâm, đẻ được đứa con chẳng giống bố lấy một li, thật vô tích sự, làm mất mặt phụ thân. Y chỉ chăm chăm lấy lòng Vương cô nương, mà Vương cô nương thì có lý gì đến y đâu, trông thật lộn ruột.

Hư Trúc nói:

- Đoàn công tử một dạ thâm tình, còn hơn phong lưu lãng tử, tiền bối sao lại bảo là chán quá?

Tô Tinh Hà đáp:

- Cái thứ y chỉ là dẻ cùi tốt mã, chẳng biết mánh lới gì với đàn bà con gái, có dùng vào đâu được.

Hư Trúc nói:

- Quả thế!

Y trong bụng mừng thầm: "Thì ra các ông đi tìm một thanh niên đẹp trai để đối phó với đàn bà con gái, thế thì tốt quá, chắc không thể nào lại kiếm một chú tiểu xấu như ma là ta đâu." Tô Tinh Hà hỏi thêm:

- Sư đệ, sư phụ có bảo ngươi đi tìm một người hay không? Hay đưa cho ngươi một địa đồ chẳng hạn?

Hư Trúc sững sờ, thấy việc mình đoán xem chừng không đúng, đang định chối quanh nhưng y từ nhỏ được các nhà sư chùa Thiếu Lâm dạy dỗ, không được nói láo, huống chi khi thụ giới tì khưu, vọng ngữ là một đại giới, nên đành ấp úng:

- Cái đó... cái đó...

Tô Tinh Hà nói:

- Ngươi là chưởng môn, ngươi hỏi gì ta không thể không trả lời, nếu không có thể lập tức đem ta ra xử tử. Còn như ta hỏi ngươi điều gì, ngươi thích thì trả lời, còn không thì có quyền bảo ta đừng lắm mồm hỏi lăng nhăng.

Nghe Tô Tinh Hà nói thế, Hư Trúc không tiện dấu xua tay liên tiếp nói:

- Tiểu tăng nào dám lên mặt kẻ cả với tiền bối? Tiền bối, sư phụ ông giao cái này cho tôi đây.

Nói xong y lấy quyển trục trong bọc, thấy Tô Tinh Hà hơi rụt người lại, thần sắc cực kỳ cung kính, không dám thò tay nhận nên đành tự mình mở ra.

Quyển trục trải ra rồi, hai người cùng ngơ ngẩn, không hẹn mà cùng Ồ lên một tiếng. Thì ra trên quyển trục chẳng có bản đồ gì cả, cũng chẳng phải phong cảnh núi non sông nước mà là một thiếu nữ xinh đẹp ăn mặc theo lối trong cung vua. Hư Trúc nói:

- Hóa ra là Vương cô nương ở ngoài kia.

Thế nhưng lụa trên cuốn trục đó đã ố vàng, nét đan thanh trên bức tranh cũng hơi bạc màu, hiển nhiên là một bức họa cũ kỹ, ít ra cũng ba bốn chục năm, so với tuổi của Vương Ngữ Yên thì lớn hơn nhiều, nếu có người nào trước đấy mấy chục năm, hay thậm chí cả trăm năm vẽ nên hình mạo nàng thì quả không sao ngờ nổi. Nét bút vẽ trên đồ họa rất là kỹ lưỡng nhưng cũng hoạt bát sinh động, người trong bức tranh tươi tắn như đang còn sống, tưởng chừng như thu nhỏ Vương Ngữ Yên để vào trong tranh.

Hư Trúc tấm tắc, nhìn qua Tô Tinh Hà, thấy ông ta đưa ngón tay trỏ tô theo từng nét trên bức tranh, suýt soa mãi rồi đột nhiên choàng tỉnh nói:

- Sư đệ đừng ngạc nhiên, cái máu đam mê của tiểu huynh lại nổi lên, vừa thấy đan thanh diệu bút của sư phụ đã muốn học rồi. Ôi, ăn cho nhiều mà nhai không kỹ, cái gì cũng học mà có nên cơm cháo gì đâu, để đến nỗi bị Đinh Xuân Thu đánh cho chạy không kịp.

Ông vừa nói, vừa cuộn bức quyển trục lại, trả lại cho Hư Trúc, tưởng chừng sợ mình coi thêm sẽ bị nét bút mực trong tranh mê hoặc. Ông nhắm mắt suy nghĩ rồi lắc đầu như muốn xua đuổi những nét đan thanh đã in vào óc, một hồi sau mới mở mắt ra nói:

- Khi sư phụ giao quyển trục này cho ngươi thì nói gì?

Hư Trúc đáp:

- Ông ta bảo là công phu của tiểu tăng lúc này chưa đủ sức tru diệt Đinh Xuân Thu, nên phải theo cuốn trục này đi đến núi Vô Lượng nước Đại Lý để tìm võ học điển tịch ông cất giữ năm xưa, học những công phu đó. Thế nhưng e rằng tiểu tăng học không được nên phải đi nhờ một người khác chỉ điểm cho. Ông ta bảo trên quyển trục này vẽ nơi ngày xưa ông hưởng thanh phúc,(32.3) tưởng là danh sơn đại xuyên hay cảnh vật thanh u, có ngờ đâu lại chỉ là tiếu tượng của Vương cô nương? Hay là ông ta đưa nhầm quyển trục khác?

Tô Tinh Hà đáp:

- Sư phụ hành sự người ta khó mà đoán định được, bao giờ đến việc ngươi sẽ rõ. Ngươi nên tuân hành sư mệnh tìm cách đi học công phu cho giỏi để trừ Đinh Xuân Thu.

Hư Trúc ngập ngừng đáp:

- Cái đó... cái đó... tiểu tăng là đệ tử Thiếu Lâm, phải trở về chùa phục mệnh. Đến chùa rồi, từ nay thanh tu chăm lo tìm hiểu thiền lý, lễ Phật tụng kinh, không ra ngoài nữa.

Tô Tinh Hà hoảng hốt, nhảy dựng lên khóc òa lên, nghe bịch một tiếng đã quì trước mặt Hư Trúc, rập đầu như bổ củi nói:

- Chưởng môn không tuân theo giáo huấn của sư phụ, lão nhân gia có phải chết uổng hay sao?

Hư Trúc cũng quì xuống đáp lễ nói:

- Tiểu tăng thân đã vào cửa không, giới sân giới sát, trước đây nhận lời tôn sư đi trừ Đinh Xuân Thu, bây giờ nghĩ lại không ổn. Phái Thiếu Lâm môn qui nghiêm nhặt, tiểu tăng không thể nào làm chuyện quấy quá, đổi qua phái khác được.

Thế rồi dù cho Tô Tinh Hà khóc lóc van xin, dụ dỗ, thậm chí uy hiếp cưỡng bức, Hư Trúc một mực khăng khăng không bằng lòng. Tô Tinh Hà không còn cách nào khác, vừa đau lòng, vừa tuyệt vọng, quay sang thi thể sư phụ nói:

- Sư phụ ơi, chưởng môn nhân không chịu tuân hành di mệnh của thầy, tiểu đồ không biết làm sao, thôi đành theo thầy về nơi chín suối.

Nói xong ông ta nhảy lên, đầu lộn xuống, chân chổng lên, từ trên không lao vào nền đá xanh. Hư Trúc kinh hoảng kêu lên:

- Không được đâu!

Y liền ôm chặt lấy Tô Tinh Hà. Hư Trúc lúc này không những nội lực hồn hậu mà tay chân cũng nhanh nhẹn lạ thường nên Tô Tinh Hà không sao cử động được nữa. Tô Tinh Hà nói:

- Sao ngươi không để cho ta tự tận?

Hư Trúc đáp:

- Kẻ xuất gia lấy từ bi làm gốc, tôi không thể bất nhẫn nhìn ông táng mạng.

Tô Tinh Hà nói:

- Ngươi bỏ ta ra, ta quyết ý không muốn sống nữa rồi.

Hư Trúc đáp:

- Tôi không bỏ.

Tô Tinh Hà hỏi lại:

- Không lẽ ngươi cứ ôm chặt ta mãi thế này không bao giờ buông ra?

Hư Trúc nghĩ câu nói này quả không sai nên lật ngược ông ta lại để cho thuận chiều đầu trên, chân dưới rồi thả ra nói:

- Được rồi, buông thì buông nhưng ông không được tự tận nữa.

Tô Tinh Hà chợt động tâm nói:

- Ngươi không cho ta tự tận ư? Được rồi, xin tuân hành hiệu lệnh của chưởng môn nhân. Hay lắm, sau cùng ngươi cũng bằng lòng làm chưởng môn bản phái.

Hư Trúc lắc đầu nói:

- Tôi nào có bằng lòng đâu. Ở đâu mà bảo là tôi bằng lòng?

Tô Tinh Hà cười ha hả nói:

- Chưởng môn nói rồi lại xí xóa đâu có xong. Ngươi vừa ra lệnh cho ta, ta đã tuân theo rồi là từ nay không được tự tận. Thông Biện tiên sinh Tô Tinh Hà là hạng người nào? Trừ người chưởng môn bản phái ra, có ai dám ra lệnh cho ta đâu? Ngươi không tin thì thử hỏi Huyền Nạn đại sư xem dẫu Huyền Từ phương trượng của phái Thiếu Lâm cũng không ra lệnh bảo ta làm thế này thế khác được.

Lung Á lão nhân danh tiếng vang dậy trên giang hồ, trên đường đi Hư Trúc đã từng nghe sư bá tổ Huyền Nạn nói qua rồi, Tô Tinh Hà bảo không ai dám ra lệnh cho ông ta cũng không phải là nói ngoa. Hư Trúc nói:

- Tôi nào có dám bảo ông phải làm thế này thế khác, chỉ khuyên ông nên coi trọng tính mạng đó là hảo ý đấy thôi.

Tô Tinh Hà đáp:

- Ta nào có dám hỏi chưởng môn có hảo ý hay ác ý đâu. Ngươi bảo ta chết, ta lập tức chết ngay, ngươi bảo ta sống, ta không thể không sống. Cái lệnh sinh sát đó là quyền bính đệ nhất trong thiên hạ, nếu ngươi không phải là chưởng môn của ta thì làm sao có thể muốn bảo ta sống cũng được, bảo ta chết cũng được?

Hư Trúc cãi không lại đành nói:

- Nếu như thế thì cứ coi như tôi đã nói sai, xin rút lại vậy.

Tô Tinh Hà nói:

- Ngươi rút lại cái lệnh không để ta tự tận có nghĩa là bảo ta tự tận chứ gì. Tuân lệnh, ta tự tận ngay lập tức.

Cái phép tự tận của ông ta cũng lạ lùng, lại nhảy lên, chúi đầu lao xuống nền đá xanh. Hư Trúc vội vàng ôm chặt lấy ông ta nói:

- Không phải thế, không phải thế! Ta nào có bảo ông tự tận đâu.

Tô Tinh Hà nói:

- Ồ, ngươi lại không cho ta tự tận. Xin kính cẩn tuân lệnh chưởng môn.

Hư Trúc bỏ ông ta ra, giơ tay gãi cái đầu trọc, không biết phải nói thế nào. Tô Tinh Hà có biệt hiệu là Thông Biện tiên sinh, chuyện đó đâu phải nói không, mà vốn dĩ là người giỏi biện bác, tuy ba mươi năm qua không nói năng gì, bây giờ lại dùng đầu môi chót lưỡi, mồm miệng lại trơn như nước chảy, Hư Trúc tuổi còn trẻ, tính tình chất phác, trước nay ở chùa có bao giờ gây gỗ cãi cọ với ai đâu, làm sao có thể là đối thủ của Tô Tinh Hà được?

Hư Trúc trong lòng thấy mang mang việc rút lại lời không cho ông ta tự tận dường như không phải là bảo ông ta tự tận, còn không để ông ta tự tận thì cũng đâu có phải là không cho phép ông ta tự tận. Có điều Tô Tinh Hà mồm miệng lanh lợi, câu nào cũng chặn trước, Hư Trúc không biết phải biện bạch thế nào, chỉ đứng ngẩn ngơ một lát rồi thở dài:

- Tiền bối, ta cãi không lại ông nhưng ông bảo ta cải nhập quí phái thì không thể nào được.

Tô Tinh Hà đáp:

- Khi mình vào đây, Huyền Nạn đại sư dặn ngươi những gì? Lời Huyền Nạn đại sư đã dặn ngươi có tuân theo chăng?

Hư Trúc chưng hửng nói:

- Sư bá tổ dặn tiểu tăng... dặn tiểu tăng... phải nghe lời tiền bối.

Tô Tinh Hà cực kỳ đắc ý nói:

- Đúng đó, Huyền Nạn đại sư bảo ngươi phải nghe lời ta. Mà lời của ta là gì, là bảo ngươi phải tuân theo di mệnh của sư phụ làm chưởng môn bản phái. Nếu ngươi đã là chưởng môn phái Tiêu Dao rồi thì những lời của cao tăng chùa Thiếu Lâm đâu có còn phải để ý đến nữa. Thành ra, nếu ngươi tuân theo lời của Huyền Nạn đại sư thì phải làm chưởng môn phái Tiêu Dao, còn như ngươi không theo lời của Huyền Nạn đại sư, thì cũng vẫn là chưởng môn phái Tiêu Dao. Nếu như ngươi có làm chưởng môn phái Tiêu Dao thì mới coi lời Huyền Nạn đại sư gác bỏ ngoài tai được, bằng không, ngươi sao có thể không nghe lời sư bá tổ được?

Luận chứng này, câu nào Hư Trúc nghe thấy cũng có lý, nên không biết phải trả lời ra sao. Tô Tinh Hà lại tiếp:

- Sư đệ, Huyền Nạn đại sư và mấy vị hòa thượng Thiếu Lâm ở ngoài kia, đều trúng phải độc thủ của Đinh Xuân Thu, nếu không cứu chữa, tính mệnh chỉ trong sớm tối. Trong đời nay, chỉ có một người cứu được họ mà thôi, mà cứu hay không cứu cũng toàn tùy thuộc vào ý của ngươi đó.

Hư Trúc nói:

- Sư bá tổ của tiểu tăng quả đúng là bị độc thủ của Đinh Xuân Thu, các vị sư bá sư thúc khác cũng thụ thương, có điều... có điều tài nghệ tiểu tăng nông cạn, làm sao cứu được họ?

Tô Tinh Hà mỉm cười nói:

- Sư đệ, bản môn trước nay không phải chỉ sở trường về võ học, mà cả về y bốc tinh tướng, cầm kỳ thư họa, bao trùm các gia các phái. Ngươi có một gã sư điệt là Tiết Mộ Hoa, y thuật chỉ mới biết chút vỏ bên ngoài, vậy mà giang hồ đã gọi y là Tiết Thần Y, có cái ngoại hiệu là Diêm Vương Địch, thật có phải tức cười muốn trẹo quai hàm hay sao? Huyền Nạn đại sư trúng phải Hóa Công Đại Pháp của Đinh Xuân Thu, nhà sư mặt vuông thì bị trúng phải Băng Tàm Chưởng của gã mặt sắt, còn sư phụ cao cao gầy gầy thì bị Đinh Xuân Thu đá trúng hông dưới mạng sườn ba tấc, bị thương kinh mạch...

Tô Tinh Hà thao thao bất tuyệt, thương thế và nguyên do từng người nói ra rõ ràng. Hư Trúc cực kỳ bội phục nói:

- Tôi thấy tiền bối chỉ chăm chú vào bàn cờ, không nhìn đến ai, cũng chẳng chẩn bệnh người nào, sao lại biết rõ như thế?

Tô Tinh Hà đáp:

- Trong võ lâm giao đấu bị thương, nhìn qua là biết thật dễ dàng. Chỉ có bệnh do trời đất tự nhiên, hư nhược phong tà, thương hàn nóng sốt, cái đó mới khó chẩn đoán. Sư đệ, ngươi mang trong người hơn bảy mươi năm Tiêu Dao thần công của sư phụ, dùng nó trị bệnh liệu thương, thật không gì bằng. Nếu muốn khôi phục công phu bị tiêu hao của Huyền Nạn đại sư, quả không phải dễ, thế nhưng muốn bảo toàn tính mạng thì chỉ giơ tay là xong.

Nói rồi dạy cho Hư Trúc phép nắn huyệt vận khí, tiêu giải hàn độc, lại chỉ dẫn rõ ràng muốn cứu Huyền Nạn thì dùng thủ pháp gì, cứu Phong Ba Ác thì dùng thủ pháp gì, mỗi phép trị một lối bị thương khác nhau.

Hư Trúc ghi nhớ kỹ các thủ pháp Tô Tinh Hà dạy cho mình nhưng chỉ mới biết cách làm chứ chưa hiểu tại sao phải làm như thế. Tô Tinh Hà thấy y đã rành rọt không sai lầm gì nữa, mỉm cười khen ngợi:

- Trí nhớ của chưởng môn tốt lắm, học là biết ngay.

Hư Trúc thấy ông ta mỉm cười có vẻ ngụy bí, dường như có ý không tốt, không khỏi nghi ngờ hỏi lại:

- Sao ông lại cười?

Tô Tinh Hà vội vàng nghiêm mặt, cung kính khom lưng:

- Tiểu huynh nào có dám cười, nếu có điều gì thất kính, mong chưởng môn nhân tha tội cho.

Hư Trúc nóng ruột trị thương cho mọi người nên không hỏi thêm nói:

- Thôi mình ra ngoài xem sao!

Tô Tinh Hà đáp:

- Vâng!

Ông ta liền đi theo Hư Trúc ra khỏi căn nhà. Chỉ thấy những người bị thương ai nấy ngồi xếp bằng dưới đất, nhắm mắt dưỡng thần. Mộ Dung Phục tiềm vận nội lực cố gắng làm giảm bớt nỗi đau đớn cho Phong Ba Ác và Bao Bất Đồng, còn Vương Ngữ Yên đang săn sóc cho Công Dã Can.

Tiết Mộ Hoa trán mồ hôi thành giọt, chạy tới chạy lui thấy người nào nguy cấp thì cứu chữa nhưng người này vừa dịu lại thì bên kia đã có người kêu réo. Y thấy Tô Tinh Hà đi ra cảm thấy yên dạ vội vàng chạy tới kêu lên:

- Sư phụ, xin lão nhân gia mau mau tìm cách cứu chữa cho họ.

Hư Trúc đi đến trước mặt Huyền Nạn thấy ông đang nhắm mắt vận công liền thõng tay đứng chờ không dám mở miệng. Huyền Nạn chầm chậm mở mắt, thở dài một tiếng nhè nhẹ nói:

- Sư bá tổ của ngươi vô năng, trúng phải độc thủ của Đinh Xuân Thu, làm thương tổn uy danh của bản phái, quả thật hổ thẹn vô cùng. Ngươi trở về bẩm cùng phương trượng, nói là ta... ta và sư thúc tổ Huyền Thống của ngươi không còn mặt mũi nào về chùa nữa.

Hư Trúc từ trước tới giờ thấy vị sư bá tổ này lúc nào cũng đạo mạo trang nghiêm, không giận mà vẫn có uy, xưa nay chưa dám nhìn thẳng vào ông, bây giờ thấy ông ủ rũ, cái cảnh anh hùng mạt lộ trông thật thê lương, ông đã nói vậy hẳn là đã định tìm con đường kết liễu đời mình nên vội vàng nói:

- Sư bá tổ, lão nhân gia cũng đừng nản lòng. Chúng ta là người học võ, cần phải giữ cho lòng vô sân nộ, vô tranh cạnh, vô thắng bại, vô đắc thất...

Y thuận miệng nói ra, đem những lời ngày thường sư phụ giáo huấn dạy lại cho sư bá tổ, đến lúc nghĩ lại mới thấy lỡ lời vội vàng nín bặt nhưng cũng đã thốt ra mấy câu rồi. Huyền Nạn mỉm cười, thở dài:

- Ngươi nói đúng lắm, thế nhưng sư bá tổ ngươi nội lực mất hết, năng lực thiền định cũng không còn nữa.

Hư Trúc nói:

- Vâng! Vâng! Đồ tôn chẳng biết nặng nhẹ, nói năng láo lếu.

Vừa định ra tay trị thương cho ông ta, bỗng nhớ tới nụ cười ngụy bí của Tô Tinh Hà, trong bụng kinh hãi: "Y dạy ta giơ chưởng lên đánh vào yếu huyệt trên thiên linh cái sư bá tổ, biết đâu y cố ý hại người thì sao? Nếu như ta đánh xuống rồi, sư bá tổ công lực đã mất trúng chưởng sẽ chết tươi thì biết làm sao?"

Huyền Nạn nói:

- Ngươi bẩm lại với phương trượng, bản tự sắp có đại nạn, phải hết sức phòng bị. Trên đường đi ngươi phải cẩn thận, ngươi tính khí đôn hậu, trì giới và thiền định hai đường không cần phải chăm lo quá, ngày sau công phu cốt ở chữ huệ, bốn quyển kinh Lăng Già phải cố sức nghiền ngẫm. Ôi, tiếc rằng sư bá tổ không còn hơi sức đâu mà chỉ điểm cho ngươi được nữa.

Hư Trúc vội đáp:

- Vâng! Vâng!

Y thấy ông đối với mình quan hoài như thế, trong lòng cảm kích lại tiếp:

- Sư bá tổ, nếu như bản tự có đại nạn thì xin lão nhân gia bảo trọng thân thể để còn về chùa hiệp lực với phương trượng chống với đại địch.

Huyền Nạn gượng cười chua xót nói:

- Ta... ta trúng phải Hóa Công Đại Pháp của Đinh Xuân Thu đã trở thành người tàn phế mất rồi, làm sao còn hiệp trợ phương trượng, cùng chống đại địch được nữa?

Hư Trúc nói:

- Sư bá tổ, Thông Biện tiên sinh dạy cho đệ tử một cách trị liệu thương thế, đệ tử không lượng sức mình, định thử chữa cho Tuệ Phương sư bá, xin sư bá tổ cho phép.

Huyền Nạn hơi ngạc nhiên, nghĩ thầm Lung Á lão nhân là sư phụ của Tiết Thần Y, chắc hẳn truyền cho y phương pháp liệu thương phải đúng cách, không hiểu sao ông không ra tay cũng chẳng bảo Tiết Mộ Hoa chữa trị bèn nói:

- Thông Biện tiên sinh đã dạy thì thể nào cũng cực kỳ cao minh rồi.

Ông nói xong đưa mắt nhìn Tô Tinh Hà rồi nói với Hư Trúc:

- Vậy ngươi cứ theo thế mà làm đi.

Hư Trúc đến trước mặt Tuệ Phương khom lưng nói:

- Sư bá, đệ tử phụng pháp dụ của sư bá tổ đến trị thương cho sư bá, có đắc tội xin đừng trách.

Tuệ Phương mỉm cười gật đầu. Hư Trúc làm đúng như Tô Tinh Hà đã dạy, sờ kỹ bộ vị dưới hông bên trái, tay phải vung chưởng đánh ra, đánh vào ngay bên dưới mạng sườn. Tuệ Phương hự lên một tiếng, thân hình lảo đảo, thấy ngang lưng mình như có đục một cái lỗ hổng, bao nhiêu máu huyết tinh khí trong người cuồn cuộn theo cái lỗ đó mà chảy ra, chỉ trong giây lát người thấy trống rỗng, không còn gì cả nhưng bao nhiêu đau đớn ngứa ngáy do Hàn Băng độc chưởng của Du Thản Chi cũng vì thế mà tiêu trừ.

Cách chữa của Hư Trúc không phải là dùng nội lực giúp ông ta đối phó với hàn độc, mà là dùng Bắc Minh chân khí trên bảy mươi năm đánh vào mạng sườn ông ta, mở một lối thoát cho khí độc tuôn ra, chẳng khác gì người ta bị rắn cắn phải rạch vết thương cho rộng để nọc độc chảy ra ngoài.

Có điều môn Khí Đao Cát Thể(32.4) này, bộ vị không thể sai đã đành mà nếu chân khí nội lực không đủ, đánh không ngấm tới kinh mạch thì độc khí đã không chảy ra, ngược lại còn dồn vào tạng phủ, bệnh nhân sẽ chết ngay lập tức.

Hư Trúc đánh ra một chưởng rồi, trong lòng hoang mang không biết ra sao, thấy Tuệ Phương lắc lư nhưng rồi lại vững vàng, nét mặt nhăn nhó chau mày đau đớn lúc trước dần dần dãn ra tỏ vẻ thoải mái, tuy chỉ trong giây lát nhưng trong lòng y tưởng như dài đằng đẵng đến mấy giờ. Thêm một hồi nữa, Tuệ Phương thở ra một hơi, mỉm cười nói:

- Hảo sư điệt, lực đạo của chưởng vừa rồi không phải nhỏ.

Hư Trúc mừng lắm vội đáp:

- Không dám.

Y quay lại nói với Huyền Nạn:

- Sư bá tổ, những vị sư bá sư thúc còn lại, đệ tử cũng muốn thử chữa xem sao, liệu có được không?

Huyền Nạn lúc này mặt tươi như hoa nhưng lại lắc đầu:

- Không nên, ngươi trị cho các vị tiền bối khác trước rồi sau hãy chữa cho người của mình.

Hư Trúc hơi hoảng sợ vội đáp:

- Vâng!

Y nghĩ thầm: "Người trước, ta sau chính là tấm lòng đại từ đại bi của nhà Phật lúc nào cũng mong mỏi việc cứu độ chúng sinh." Hư Trúc thấy Bao Bất Đồng đang run lẩy bẩy, răng đập vào nhau kêu lách cách, lập tức đến trước mặt ông ta nói:

- Bao tam tiên sinh, Thông Biện tiên sinh dạy tiểu tăng phép trị hàn độc, hôm nay mới học lần đầu, tuy chưa tinh thục nhưng cũng xin chữa thử cho tiên sinh. Nếu có điều gì thất kính thì xin lượng thứ.

Nói xong đưa tay mò mò vào ngực Bao Bất Đồng. Bao Bất Đồng cười nói:

- Ngươi làm trò gì thế?

Hư Trúc giơ chưởng phải lên, nghe bình một tiếng đánh trúng ngay ngực ông ta. Bao Bất Đồng nổi cáu liền chửi:

- Xú hòa...

Chữ thượng chưa ra khỏi miệng, bỗng thấy hàn độc vốn dĩ luẩn quẩn trong người bao lâu nay, theo nơi bị trúng chưởng trên ngực tuôn ra ào ạt, nên vội vàng nín bặt, nuốt luôn chữ thượng vào bụng không dám chửi tiếp.

Mục lục
Ngày đăng: 14/07/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc

Mục lục