Gửi bài:

Chương 121 - Thăm viếng nhà cha mẹ (3)

Bên môi hắn nở nụ cười lạnh lẽo mà ngạo nghễ, Tuyền Cơ chỉ cảm thấy môi của nàng bị tay hắn mạnh mẽ chà xát qua.

"Trẫm muốn ngươi hôn trẫm."

Hắn muốn chinh phục. Cũng bất quá chỉ là chinh phục mà thôi.

Nam nhân bình thường đều có dục vọng chinh phục, huống chi là một đế vương như hắn.

Tuyền Cơ nghĩ đến hiện tại nàng cười không nổi, vẫn là cố nặn ra một cái khuôn mặt tươi cười, nàng đứng lên, thuận thế ngồi vào trong lòng hắn.

Long Phi Ly thản nhiên nở nụ cười, bàn tay vuốt ve tóc nàng, tựa như cách hắn vẫn đối đãi với mọi phi tần giống nhau.

Môi nàng run rẩy dán lên cánh môi hắn.

Yết hầu hắn hơi động một chút.

Vừa muốn đảo khách thành chủ chiếm đoạt đôi môi nàng, lại nghe được âm thanh mỏng như cánh ve của nàng truyền đến trên môi hắn, hòa với vị thê lương hơi mặn.

"Long Phi Ly, ngươi chẳng lẽ không biết, nếu không thương một người, thì không cần hôn nàng sao, nước miếng của người khác, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy dơ bẩn sao?"

"Tuyền cơ cảm thấy rất bẩn."

Nàng nói hắn bẩn.

Nàng nghĩ nàng là ai?

Dễ dàng tha thứ cho nàng bất quá cũng chỉ là ảm giác mới mẻ đi.

Long Phi Ly chấn động thật mạnh, đem nàng hung hăng ngăn.

Tuyền Cơ cũng nghĩ đến, sau đêm qua, nàng rốt cục khóc không nỏi, nước mắt vẫn là thuận theo gò má chảy xuống, ướt một bên mặt.

Thản nhiên nhìn hắn, nàng đoán vẻ mặt mình bây giờ có lẽ giống với " Thanh phong" đi.

Nghĩ đến đây, bên môi không khỏi cong lên ý cười.

Nước mắt của nàng, thời điểm nàng nhắc đến lâm Thịnh suy nghĩ sâu xa, nàng nhìn thấy hắn vẻ mặt đạm mạc, nụ cười của nàng. Chưa từng có một nữ nhân nào dám ở trước mặt hắn mà như thế, cho dù là nghĩ cũng đừng nghĩ. Hắn nguyện ý cấp cũng thập phàn dung túng cùng bảo hộ ý nghĩ.

Long Phi Ly giận quá hóa cười, "Niên Tuyền Cơ, ngươi nói trẫm bẩn, vậy trẫm liền muốn ngươi cùng bẩn như trẫm."

Hắn điên rồi chứ không phải bình thường, đem nàng một lần nữa ôm vào trong lòng, hung hăng hôn đôi môi của nàng.

Tuyền Cơ cũng không giãy giụa, trong lòng bi ai tới cực điểm, liền chỉ còn lại có bản năng, cắn chặt môi lại không may cắn phải lưỡi hắn.

Long Phi Ly chỉ nhâm cánh môi nàng cắn, đem nàng lâu phải chết nhan, lời lẽ chính là ép buộc nàng, cũng cắn nát môi của nàng.

Lúc này, thanh âm của Hạ Tang ở bên ngoài nhẹ nhàng truyền đến, " Hoàng thượng, Niên tần nương nương, đi qua hai cái ngã tư nưa , là đến phủ Niên tướng."

Long Phi Ly không thèm quan tâm đến lý lẽ, Tuyền Cơ vẫn cảm thấy có chút xấu hổ, ý thức được bên ngoài mọi người đều biết bọn họ làm gì ở bên trong, Hạ Tang lên tiếng lúc đó là để nhắc nhỏ bọn họ đừng... nữa, chỉ đến khi nàng dùng sức giãy dụa, Long Phi Ly mới thoáng buông nàng ra.

Nàng chạy né sang bên góc kia.

Long Phi Ly khóe môi vẫn còn ý cười lạnh lùng, mà giờ phút này một đôi con ngươi vẫn là cực nóng.

Nhìn nàng chật vật, hắn giống như cực kỳ vui vẻ.

Nâng cằm nàng lên, tay lại giống như muốn đem nàng ôm lên trên gối.

Tuyền Cơ đã gặp kẻ vô sỉ, nhưng chưa từng gặp kẻ vô sỉ đến vậy, nàng gầm nhẹ nói, "Mẹ..., có thể hay không đi đến lại tiếp tục."

Long Phi Ly ngẩn ra, lông mày lập tức giương lên một cái, giương giọng mà cười.

Bên ngoài, Hạ Tang nhìn chằm chằm cái mành phía trước, có điểm giật mình sững sờ, tình hình bên trong... Hình như vừa rồi nghe được tựa hồ cũng không nhiều, lúc này Hoàng đế...

Cả người trước nay luôn bình tĩnh trấn định Từ Hi cũng liền xoay người nhìn đến sổ con mắt.

"Ái phi nói lời này, trẫm thật mong chờ." Long Phi Ly cười khẽ, vẻ lo lắng vừa rồi tựa hồ đều tan.

Tuyền Cơ tức giận đến mức hộc máu, yêu là yêu chết hắn, Long Phi Ly cùng Long Lập Dục này quả nhiên đều là huynh đệ, chỉnh người nhất định đều yêu nghiệt biến thái.

Ơ hiện đại còn mang theo bên người vài thứ phấn son có thể tùy thời trang điểm lại, hiện tại Niên phủ rất nhanh sẽ đến, nàng cùng hắn đều rách môi chảy máu đến sưng đỏ, nhất định dọa người trong nhà còn chưa tính, người này da mặt dày, lơ đễnh, nàng lại không theo được, khẽ cắn môi, nghĩ kéo mành, gọi Điệp Phong nghĩ biện pháp.

Long Phi Ly lại đè tay nàng lại, thản nhiên nói: "Ngươi không phải yêu nhát hư vinh náo nhiệt?"

Tuyền Cơ giật mình, lúc này mới chú ý tới bên ngoài ngã tư đường dường như là thập phần náo loạn, không cần cẩn thận cũng nghe được tiếng nói, " Sơn hô vạn tuế" tiếng hô dường như kinh thiên động địa.

Vừa rồi hai người náo loạn bên trong, nàng lại mông lung không biết.

"Ai muốn xem cái này?" Nàng khẽ xuy một tiếng.

Liếc mắt nhìn hắn một chút, đầu hắn tựa vào tràng kỷ hơi nghiêng, mành không kéo lên, ánh mắt hắn tựa như đang chăm chú nhìn gì đó, nhìn ngã tư đường phía trước, tựa như đang suy nghĩ cái gì, khóe miệng có chút sưng đỏ đầy yêu mị.

Tuyền Cơ nghĩ ngợi một chút, lại dịch người lại gần hắn, lấy khăn tay ra giúp hắn lau sạch sẽ.

Ánh mắt Long phi Ly khẽ động, rơi xuống bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo trên mặt, đem nàng ấn vào trong lồng ngực mình.

Một khắc trước còn nước mắt hỗn loạn, nhưng lúc này lại có cảm giác cực kỳ an tĩnh có loại cảm giác xa lạ.

Tuyền Cơ đem chiếc khăn lụa trong tay nhét vào tay Long Phi Ly, kéo kéo tay áo của hắn nói: "Uy, ta chịu thòi giúp ngươi lau sạch sẽ rồi, hiện tại đén lượt ngươi giúp ta lau đi."

Lại nói thêm một câu, "Giúp ta lau sạch sẽ mới tốt."

Long Phi Ly sửng sốt, con người này bình thường âm trầm lạnh lùng, lúc này đã thấy biểu tình của hắn thay đổi thất thường, hé ra khuôn mặt tuấn tú thâm trầm, cuối cùng, hắn lại bật cười thành tiếng.

Thẳng đến khi Tuyền Cơ sửng sốt, việc trao đổi này có cái gì tốt đến có thể cười sao?

Hắn thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái, bỏ qua cái khăn tay vô dụng, cúi người nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi nàng.

Tuyền Cơ lập tức mềm nhũn.

Lúc này, giọng Từ Hi truyền vào, " Hoàng Thượng, đã đến Niên phủ, Niên tướng đã ở cửa để cung nghênh thánh giá."

Mục lục
Ngày đăng: 17/05/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục