Gửi bài:

Chương 65

Thẩm Cẩn Huyên muốn không tới, thì ra con chim bồ câu này thật nhận thức cánh cửa, nhận thức được cửa Trà Huyên Các của nàng, muốn mời Thẩm Cẩn Huyên nàng. Thấy hai hàng thị vệ sau lưng Lưu Hoàng Hậu chỉnh trang đi vào, cùng với nàng hơi nhíu mày, trong tròng mắt đen hiện ra sự lo lắng và kinh ngạc, tỏa ra toàn thân, vẫn như cũ phần đặc biệt của nàng là hiền lương thục đức, Thẩm Cẩn Huyên hiểu, Lưu Hoàng Hậu, nàng sẽ không chờ tới khi đứa bé ra đời.

Rất nhiều người tràn vào Trà Huyên Các, nhất là tiếng bước chân của thị vệ, âm vang có lực rơi xuống đất, ầm ĩ này làm chim bồ câu trắng trên bệ cửa sổ đung đưa đầu nhỏ, nó đập cánh một chút, vốn dĩ muốn bay đi.

Mắt Lưu Hoàng Hậu buông xuống, tầm mắt nhẹ nhàng chuyển về phía bên phải, nhưng mà cũng chỉ là động tác bình thường nhất, trong nháy mắt đã có chuyện, con bồ câu kia liền bị thị vệ đứng bên cạnh Lưu Hoàng Hậu dùng chủy thủ ghim vào trên cửa sổ phương.

Thẩm Cẩn Huyên chỉ nghe được một tiếng ầm ĩ, và âm thanh cấp tốc vẫy cánh, nàng nhìn qua liền thấy con bồ câu màu trắng kia bị nhuộm đỏ tươi, chùy thủ vốn không lớn ở trên thân thể, giống như trở nên nhỏ hơn, nó cũng chỉ giãy giụa trước khi chết thôi, rất nhanh sẽ không còn tức giận nữa.

"Nô tì tham kiến Hoàng Hậu Nương Nương, Hoàng Hậu Nương Nương Vạn An."

Đến bây giờ nàng còn không quên cấp bậc lễ nghi, là có ý gì?

Bất tri bất giác móng tay Lưu Hoàng Hậu rơi vào trong lòng bàn tay, trong lồng ngực sôi trào ngọn lửa nhưng nàng thành thạo khống chế không để cho tuôn ra chút nào. Bụng nữ nhân trước mặt đã nhô lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã có một chút thịt, mắt ngọc mày ngài không đủ để hình dung vẻ kiều diễm của nàng, cặp mắt đào hoa hấp dẫn hồn phách người khác kia lúc nào cũng là dáng vẻ cười như không cười, trên khóe mắt phiếm một chút ửng đỏ, giống một đóa hồng mai ngạo mạn, trong trắng, thuần khiết trong tuyết đều làm cho người ta để ý. Nàng thờ ơ như thế, là bởi vì nàng tự nhận đã hết hy vọng nên không đấu tranh từ bỏ mong ước rồi, không ngờ. . . . .

Không ngờ nàng căn bản lấy chuyện này để gây khó dễ đâu? !

Lưu Hoàng Hậu không cho phép nàng đứng dậy, mà là mở miệng hỏi nàng: "Huyên Quý Tần, ngươi có biết tội của ngươi không?"

"Nô tì không biết." Thân thể vốn mệt mỏi lại còn cúi thấp như thế, huống chi trong bụng của nàng còn một tiểu nhân nhi bé nhỏ, nặng trĩu ngã xuống. Vì vậy Thẩm Cẩn Huyên dứt khoát thuận thế quỳ xuống, thoáng nâng chiếc cằm thon lên nhìn thẳng vào mắt Lưu Hoàng Hậu, trong mắt chỉ có một mảnh thanh thản.

"Được, được! Chuyện đã tới nước này, mà ngươi vẫn mạnh miệng!" Lưu Hoàng Hậu hung hăng cau mày, giọng nói và tư thế giống như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:"Đi, mang lên cho Bổn Cung."

Thị vệ bên người lên tiếng lĩnh mệnh, soàn soạt soàn soạt đi qua vài bước mang thư tín trói trên đùi bồ câu tới, vô cùng cung kính đưa cho Lưu Hoàng Hậu, trên giấy màu trắng viết chữ màu đen nho nhỏ là tin tức tư thông với địch bán nước.

Lưu Hoàng Hậu vội vã nhìn thư tín qua một lần, phẫn nộ nói: "Bằng chứng như núi, Huyên Quý Tần ngươi cũng thật to gan lớn mật, Hoàng Đế Bệ Hạ thật lòng yêu thương ngươi, nhưng ngươi lại chưa bao giờ gửi gắm thật lòng, đúng là gian tế Tư Quốc phái tới!"

Nàng vừa nói vừa bước từng một đến gần Thẩm Cẩn Huyên, chợt ném thư tín vê ở lòng bàn tay lên mặt đất.

Thẩm Cẩn Huyên mở ra thư tín đầy nếp nhăn, phía trên viết nội dung, chữ chữ trách phạt.

"Hoàng Hậu Nương Nương, trong hoàng cung tồn tại đầy người tài giỏi khác nhau có thể giả tạo một bức thư, nên vô cùng đơn giản, chỉ bằng cái này, ngài liền nhận định ta gian tế, không khỏi khiến nô tì cảm thấy thất vọng đau khổ." Một bàn tay nàng mở ra thư tín, ngón út một cái tay khác cố ý cọ sát lên, "Hay là nói. . . . . . Hoàng Hậu Nương Nương ngài không thể chờ đợi muốn nô tì. . . . . ."

Thẩm Cẩn Huyên nhẹ nhàng thoải mái nói bí mật mọi người đều biết, trên mặt phù dung mơ hồ mỉm cười, thật giống như đây chính là một trò đùa.

Lưu Hoàng Hậu hận nàng đến hai hàm răng cọ vào nhau, hôm nay càng thêm hận không giải quyết được nàng tại chỗ, để cho nàng chết sớm, sớm đầu thai đi, nàng cực hận Thẩm Cẩn Huyên ở này hoàn cảnh này vẫn như cũ một bộ dạng nhẹ nhàng, giống như chắc chắn nàng không có việc gì, giống như đang nhìn nàng làm chuyện cười, nhìn một mình nàng điều binh để biểu diễn, ở trong mắt của nàng ta, nàng một Nhất Quốc Chi Mẫu lại thành con hát đê tiện nhất!

Đã như thế, cần gì tiếp tục dối trá chào hỏi với nàng? Ngược lại thành toàn khí thế của nàng.

"Người đâu! Mang này tội nữ này biếm lãnh cung!"

Cứ như vậy, chẳng phải là chứng thực những lời Huyên Quý Tần vừa mới nói, sao Lưu Hoàng Hậu lại làm đầu trận tuyến rối loạn vậy?

Hai thị vệ được Lưu Hoàng Hậu mang tới, một tả một hữu đứng ở bên người Thẩm Cẩn Huyên, muốn tóm cánh tay để nàng đứng lên, lại không biết vì sao căn bản không dám động thủ chạm vào nàng, trong đó một người khom lưng cúi người nói: "Nương nương, mời ngài đi."

Thẩm Cẩn Huyên bất động, nhìn về phía Minh Yến, sử dụng ánh mắt ý bảo nàng không nên hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ cần chờ một lát nữa, cần gì phải gấp gáp.

Âm thanh kêu to phá vỡ trận giằng co vừa mới bắt đầu ở Trà Huyên Các, Lưu Hoàng Hậu đang hài lòng sau khi nghe âm thanh tâm can không khỏi run rẩy, nhưng mà nàng cũng không phải lo lắng, vật chứng đã có, nhân chứng chờ đợi, tội danh nhạy cảm không thể tha thứ, những ngày gần đây trọng thần triều đình cũng làm áp lực lên Hoàng Đế Bệ Hạ, lần này, dù thế nào đi nữa Huyên Quý Tần cũng đã lâm vào kiếp nạn khó tránh!

Mục Diễm chạy vào Trà Huyên Các, viện không coi là nhỏ bởi vì hiếm có những người này đồng thời ở, trong thời gian ngắn sinh ra ảo giác chật chội. Hắn đi thẳng tới trước mặt Hoàng Hậu của hắn, sau đó dùng tay đỡ Lưu Hoàng Hậu dậy, đồng thời bảo những người khác miễn lễ.

"Giải thích một chút đi, Hoàng Hậu." Hắn giống như cường điệu đọc hai chữ "Hoàng hậu", lại căn bản tầm mắt không có rơi vào trên người của Thẩm Cẩn Huyên, Lưu Hoàng Hậu trước sau như một không nhìn thấu vị Hoàng Đế Bệ Hạ này, liền kể lại đầu đuôi gốc ngọn sự tình.

Thời gian trôi qua, đầu gối Thẩm Cẩn Huyên bị thương, nàng muốn đổi lại tư thế, có lẽ sẽ giảm bớt một chút, lại không nghĩ chỉ hơi động một cái, đau đớn liền nổi trận lôi đình như tia chớp nhanh chóng xuyên suốt toàn thân nàng, khiến nàng không cách nào ức chế từ trong cổ phát ra một tiếng ngâm đau nho nhỏ, mềm mại.

Mục Diễm nội lực hùng hậu vì vậy lỗ tai rất thính, tiếng nàng rên rỉ lọt vào trong tai thì khỏi phải nói.

"Chính là nói Huyên Quý Tần thật ra là gian tế Tư Quốc?"

Hắn vừa nói chuyện, chậm chạp không nhìn về Thẩm Cẩn Huyên, chỉ nhìn Lưu Hoàng Hậu, đôi mắt sâu hút dần dần toát ra âm hàn, rồi ngay cả một chút mất hứng cũng làm người khác không bắt được. Vậy mà bị hắn nhìn như vậy, Lưu Hoàng Hậu lại cảm thấy giống như tất cả ở trong mắt cũng sẽ lộ ra, âm mưu kín đáo như thế nào cũng không có chỗ ẩn núp.

"Bệ hạ. . . . . ." Lưu Hoàng Hậu muốn nói ra chuẩn bị trong lòng toàn bộ giải thích, ví dụ như những ngày này đếm không hết cung nữ thái giám phi tần thấy một con bồ câu đưa tin thường xuyên bay vào Trà Huyên Các, như là tin tức trên người con bồ câu đưa tin kia có liên quan đến việc triều chính Kỳ Quốc, chữ viết cũng giống chữ Huyên Quý Tần như đúc, hơn nữa Huyên Quý Tần vốn là người Tư Quốc, hoàn toàn có thể là người Tư Quốc phái đến nằm vùng trong hậu cung Kỳ Quốc, như là chất vấn Hoàng Đế Bệ Hạ ngài không phải đã bị nàng, bị Minh Huyên Quận Chúa Tư Quốc mê hoặc bắt đầu chân chân chính chính chuyên sủng rồi sao? Đối với đồ chơi thì không thể mất chí, chẳng lẽ bệ hạ ngài quên sao? !

Nàng muốn hô to những suy nghĩ này.

Mắt thấy mấy hành động sau lưng Tư Quốc làm với Kỳ Quốc cũng nổi lên, phơi trần khắp thiên hạ, Hoàng đế Tư Quốc làm sao có thể thờ ơ, người trong thiên hạ cũng biết hắn sinh tà tâm đối với Kỳ Quốc, hắn đương nhiên biết Kỳ Quốc khẳng định cũng biết hắn rồi, bây giờ hắn không hoàn toàn quy thuận hòa hợp với Kỳ Quốc, nhất định muốn khởi binh tấn công Kỳ Quốc. Đã có tâm tư chiếm lấy Kỳ Quốc, sao lại dễ dàng quy thuận, cho nên, Hoàng đế Tư Quốc khi bị bức ép đến mức nóng nảy, nhất định sẽ khởi binh.

Ở thời điểm quan trọng này, một Quận Chúa Tư Quốc ở hậu cung Kỳ quốc hưởng sủng ái vô tận của Hoàng Đế Kỳ Quốc, làm sao không bị nhân dân Tề Quốc nghị luận, làm sao có thể khiến đại thần Kỳ Quốc không lo lắng?

Thần vốn không nên can thiệp chuyện nhà Quân Vương, nhưng nàng và Tư Quốc có liên quan sao có thể là chuyện nhỏ, cho nên Lưu Hoàng Hậu chọn rất đúng, vào lúc này ra tay với Thẩm Cẩn Huyên, có thể nói là thiên thời địa lợi nhân hòa.

Nhưng Lưu Hoàng Hậu lại á khẩu không trả lời được.

Nàng đứng ở đó, cách hắn gần như vậy, nhưng căn bản không cảm thấy nhiệt độ của hắn, nàng cũng từng được hắn thương yêu che chở, hắn còn coi mình như muội muội, kể từ khi gả cho nam nhân này ngay cả Lưu Hoàng Hậu cũng không nhớ ra được mình yêu hắn tựa lúc nào, lời nói nhu hòa mềm mỏng của hắn không bao giờ thuộc về nàng nữa, hắn sẽ nói những lời yêu thương với tất cả phi tần trong hậu cung, chỉ có đối với nàng, tôn trọng nhau như khách, có lúc ngay cả khóe môi quen mỉm cười của hắn cũng keo kiệt không cho nàng.

" Không phải Hoàng hậu có lời muốn nói sao?" Mục Diễm đang đợi, chờ cái mà cơ hồ sau khi hắn ra đời liền biết, trái tim của muội muội mà hắn từng nâng niu, hiện tại là Hoàng Hậu Kỳ quốc, nói ra những tính toán hoàn hảo trong lòng nàng, làm hắn không niệm tình cũ, hoàn toàn loại trừ mối đe dọa làm cho Thẩm Cẩn Huyên và đứa bé an toàn.

Lưu Hoàng Hậu chợt hồi hồn, con mắt buông xuống lui về phía sau một bước, nhẹ nhàng nói: "Bệ Hạ, nô tì vừa mới nghĩ lại, trong này quả thật có rất nhiều điểm đáng ngờ, đều do nô tì quá lo lắng an nguy của Bệ Hạ, vì vậy mới mất thần trí (tinh thần và trí tuệ), mong Bệ Hạ tha tội." Âm thanh của nàng luôn bình thản như vậy, dừng một chút, mới nói tiếp: "Nô tì chắc chắn sẽ cẩn thận điều tra kỹ chuyện này, cho Huyên Muội Muội một cái trong sạch."

Ban đầu, để nàng trở thành vợ của mình, chỉ vì nàng khóc lóc kể lể với Thái Hậu là yêu hắn, vì Thái hậu thương yêu nàng, liền liều mạng ra lệnh cho hắn, là nàng quá ngu muội, là nàng tự gây nghiệt.

Bệ Hạ, từ nay về sau, ngài muốn, tất cả ta cho ngài.

Lưu Hoàng Hậu đi tới, liền cho Thẩm Cẩn Huyên đang quỳ vịn cánh tay đứng lên, đầu gối nàng dần dần mất đi tri giác, lúc trước đó còn sai người đi mời thái y: "Muội muội chịu đau, do Bổn Cung ngu dốt, lần đầu nghe thấy tin tức này nhất thời bị kích động mất khống chế, đắc tội Muội Muội rồi, mong rằng Muội Muội tha thứ Bổn Cung."

Nàng khiêm tốn tự trách, trong nội tâm lại đau đớn nôn nao, giống như trong nháy mắt ngực vỡ tung đen kịt xuyên thấu thân thể, luôn lạnh lẽo.

Đó là bởi vì nàng quyết định muốn buông tay hắn, chấp niệm đối với hắn dần dần biến mất.

Thẩm Cẩn Huyên ô một tiếng, lắc đầu: "Hoàng Hậu Nương Nương cũng là vì lo lắng cho Bệ Hạ, nô tì cũng không oán giận." Nàng là vô cùng yếu ớt, lúc nói chuyện đôi mắt cũng bắt đầu ửng hồng, sau khi được đỡ dậy đứng cũng không vững, bắt đầu lắc lư ngã xuống.

Tất nhiên Mục Diễm tiếp được nàng.

Bọn họ đứng ở chung một chỗ, liền rõ ràng làm cho người ta một loại cảm giác.

Nếu như nói mới vừa quyết định buông tha, kì thực lúc đó nàng còn hơi do dự, như vậy hiện tại, thật là một chút vọng tưởng cũng không tồn tại.

Ngày đăng: 10/03/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...