Gửi bài:

Chương 6: Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha

Bảy giờ rưỡi tối, một chiếc xe thương vụ sang trọng lướt nhanh vào chung cư đón Trang Noãn Thần đến nội thành. Xe băng qua đường cao tốc tiến về phía bắc. Đối phương sắp xếp giờ rất chặt chẽ, xe chạy nhanh về trước. Dựa theo chặng đường mà xe đang đi, tới nơi vừa đúng tám giờ.

Trong bóng đêm, trung tâm bơi lội dưới màn đêm tựa như viên minh châu của đại dương sâu thẳm. Xe đi ngang qua sân vận động, đánh cua chạy vào phạm vi của khách sạn Bàn Cổ lộng lẫy diễm lệ.

Khu nhà hình rồng như bao phủ lấy Trang Noãn Thần. Quả thật, đây là công trình kiến trúc do kiến trúc sư hàng đầu thế giới thiết kế, một nơi thể hiện sự giàu có và địa vị.

Trang Noãn Thần bước theo sau một người đàn ông mặc âu phục. Khuôn mặt của người đàn ông này cũng không hề xa lạ. Anh ta trầm tĩnh và kiệm lời. Suốt hơn một năm qua, đều là anh ta đến đón cô, nhưng anh ta luôn nói cùng một câu: "Cô Trang! Chờ một lát, tôi vào báo một tiếng với ngài Giang." Câu nói tẻ nhạt ấy cứ được anh ta lặp đi lặp lại trong suốt cả năm qua.

Trang Noãn Thần gật đầu, đợi anh ta bước vào phòng tiếp khách, cô chỉnh trang lại váy. Chưa bao lâu sau, anh ta đi ra, cung kính nói, "Cô có thể vào."

"Cám ơn anh." Cô hít sâu, chầm chậm đi vào. Nhiệt độ trong phòng tiếp khách dường như còn thấp hơn ngoài đại sảnh, nhưng đây chỉ là ảo ảnh của cô. Mọi gian phòng đều được kiểm soát bởi hệ thống điều hòa trung tâm, làm sao có chuyện chênh lệch nhiệt độ? Có lẽ đêm nay cô hơi căng thẳng, nên mới nghĩ vu vơ vậy thôi.

Sự xuất hiện của Trang Noãn Thần khiến cánh đàn ông đang trò chuyện bên trong bỗng ngừng trò chuyện. Ánh mắt của họ đổ dồn về cô, tỏ ra nghi ngờ nhưng cô không quan tâm. Cô cố gắng trấn tĩnh, mỉm cười với người đàn ông áo đen toát lên vẻ trầm tĩnh đang ngồi trên ghế sô pha gần đó. Sau lưng người đàn ông là quang cảnh rực rỡ của thành phố về đêm. Ánh đèn sáng chói ban đêm vẫn không bì kịp vẻ hấp dẫn của anh ta. Áo sơ mi đen cao cấp được thiết kế riêng mà anh ta đang mặc, tôn đường nét cơ thể cao lớn, anh ta bắt chéo chân trái trên đùi phải, quần tay màu tối xuôi dọc theo đôi chân đàn ông. Anh ta ngồi lặng ở đó, nhàn nhã khoát tay lên tay vịn của ghế sô pha, áo vest tùy ý đặt sang một bên, ngũ quan anh tuấn tựa như mộng ảo dưới ánh đèn.

Trông thấy Trang Noãn Thần tiến tới, anh ta liền buông tách trà, đưa mắt nhìn cô, rồi chìa tay ra với cô. Ánh mắt anh ta ôn hòa nhưng vụt lên vẻ xa cách, gương mặt anh ta hiền hòa nhưng cất dấu sự sắc lạnh. Trang Noãn Thần chầm chậm đến gần. Hơn một năm qua , Trang Noãn Thần đã nhìn quen đôi mắt này, nhưng cô lại không thể nào quên được cảnh tượng chấn động tối qua ở khách sạn của anh họ cô! Nếu không nhớ kỹ đôi mắt và cái tên anh ta, nhất định cô sẽ ngộ nhận người bồi bàn tối qua chỉ là một người có tướng mạo giống hệt.

Đồng phục bồi bàn hiển nhiên không phù hợp với anh ta. Người đàn ông của đêm nay mới chính là người đàn ông mà cô gặp gỡ mọi khi. Anh ta thắt cravat sang trọng, phối kèm kẹp cravat tinh tế, măng séc kim loại sáng bóng lóe lên vẻ rực rỡ theo từng cử chỉ khiêm tốn. Mỗi một thứ mà anh ta dùng đều cẩn thận không khoe khoang. Cô đặt tay vào lòng bàn tay anh ta, chạm vào đường trí tuệ đậm nét, Trang Noãn Thần bất giác run bắn người. Giây tiếp theo, người đàn ông siết chặt tay, ngón tay thon dài sáng sủa bao trọn tay cô. Anh ta cong môi cười nhẹ nhàng, kéo cô ngồi xuống cạnh mình.

Mục lục
Ngày đăng: 28/09/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục