Gửi bài:

Chương 242: Trong địa ngục chờ đợi thiên đường

Phật có dạy, trồng một người cần ngàn câu, nhưng hủy diệt một người chỉ cần một câu.

Giang Mạc Viễn, từ lâu đã luyện được vui giận không nói, tính tình thu phát tự nhiên, là người đàn ông trầm ổn nội liễm, nhưng hôm nay hoàn toàn để lộ bản tính lạnh lùng bá đạo vốn che giấu dưới lớp áo văn minh. Thành công như anh, trước giờ luôn quen nắm mọi thức trong lòng bàn tay và bày mưu tính kế, điều không dễ dàng tha thứ nhất chính là phản bội, cho nên một khi bị xúc phạm, lửa giận của anh bùng phát hơn người khác.

Vách tường lạnh băng kề sát lưng Trang Noãn Thần, ngoài cửa sổ rõ ràng là đêm mùa hạ, chim chóc trên cành cây còn vì thời tiết nóng bức mà hót bất an sợ hãi không thể ngủ ngon, cô lại cảm thấy như rơi vào hố băng tháng chạp, cơn ớn lạnh nhanh chóng lan tràn, từ xương cổ khuếch tán thẳng đến đầu ngón chân, cô bị anh ép vào tường, câu cuối cùng của anh như thanh kiếm chém rách cổ họng cô, khiến cô nếm được cái gọi là con tim rỉ máu.

Trong mắt cô đầy vẻ hoảng sợ, theo đó là bi thương cô liêu xâm chiếm toàn thân, không thể tin nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ ôn nhuận nhất quán, nụ cười điềm đạm sớm bị lạnh băng trong mắt quét sạch không còn một mảnh.

"Anh nói gì..." Cố nén cơn đau từ cổ tay và lưng truyền đến, Trang Noãn Thần run rẩy nói, cổ họng đau rát như bị cắt, "Giang Mạc Viễn... anh vừa mới nói gì?"

Ánh nhìn sắc lẹm bắn ra từ đáy mắt sâu hun hút của anh, rất có vẻ sẽ tàn nhẫn ngược đãi đối phương đến chết, cúi đầu xuống, kề sát váo má cô như tử thần lạnh lùng quyết tuyệt, "Em và thằng Cố Mặc kia rất ân ái đúng không? Nhưng ở trong mắt tôi chỉ có như thế, em chẳng qua chỉ là món hàng tôi tiện tay có được! Thằng Cố Mặc kia xem em là bảo bối, là bảo bối thì thế nào? Không phải em cũng ở dưới thân tôi cho tôi phát tiết sao? À, quên hỏi em một câu, người yêu cũ của em có biết ở trên giường em có bao nhiêu phóng đãng không, hửm?"

"Giang Mạc Viễn..." Trang Noãn Thần nghĩ bản thân nghe nhầm, lúc hoảng hốt chỉ biết trơ mắt nhìn môi anh mở ra khép lại, những lời này như ngàn cây kim đâm vào lòng cô, đau quá...

"Anh đang nói tiếng người đó ư?" Cô dùng hết sức giãy ra, cái đau toàn thân thúc đẩy cô như phát điên đẩy mạnh anh, "Giang Mạc Viễn, tên khốn!"

Giang Mạc Viễn lạnh lùng, tay đột nhiên tăng thêm lực.

Cô chỉ cảm thấy cánh tay bị vặn cực đau, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng, dưới phản kháng bản năng rốt cục cũng đẩy được anh ra, mềm nhũn, cơ thể mất đi khống chế lập tức té xuống đất, cánh tay đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch, mặt trắng bệch.

Đầu ong ong, không ngừng vang lên lời nói lạnh lẽo ban nãy của anh.

Cô tưởng rằng, đã giải quyết dứt điểm chuyện của Cố Mặc, rốt cục cũng có thể mở lòng với Giang Mạc Viễn, cô cảm thấy rằng, thấp kém như cô đã bắt đầu làm tốt chuẩn bị chờ đợi anh, quyến luyến anh, trên đường về nhà cô nghĩ nhiều lắm, trong cuộc hôn nhân này Giang Mạc Viễn là người khởi xướng, nhưng lòng cô vẫn không cách nào không chế mình hướng về anh, cô biết, một khi thực sự yêu thương người đàn ông như Giang Mạc Viễn, một khi thực sự nói lời yêu với anh, cũng có nghĩa rằng cô không còn né tránh đủ mọi vấn đề trong tình yêu nữa, cô phải đập bể sự tự ti thấp kém ẩn trong mình, cô phải nhổ hết gai nhọn, phải mài sáng tất cả mọi góc cạnh trên người, phải chuẩn bị tốt cuộc sống yêu thương anh đến già.

Cô biết lòng mình đã yếu đi, bị sự dịu dàng săn sóc cùng bá đạo ngang bướng của người đàn ông này thu phục làm tù binh, cô biết mình tiêu rồi, cho dù lúc trước anh đã vì dục vọng riêng tư thì cũng hoàn toàn bị cô hủy diệt trong tình yêu ảo tưởng, cô vẫn cứ thế, yêu anh đến hết thuốc chữa.

Yêu người đàn ông như vậy, tương đương khiêu chiến với rủi ro.

Bởi vì bá đạo như anh, ngạo mạn như anh, thứ anh muốn là một tình yêu không sứt mẻ, trước kia, cô không xác định, nhưng lúc sau cô hoàn toàn muốn thành lập một tình yêu bình đẳng với anh, khẩn cấp muốn ở trước mặt anh, ngẩng đầu lên nói một câu thế này: Giang Mạc Viễn, anh biết không, em đã yêu anh.

Trên đường về nhà, cô có gọi điện cho anh, thậm chí lúc nhấn phím tay còn run run, cô khao khát được nghe tiếng nói của anh như vậy, nhưng, điện thoại anh tắt máy. Cô tưởng anh bận họp, không ngờ rằng, chờ đợi cô chính là một tai họa chưa từng có, trái tim hoàn toàn bị kiếp nạn này phá hủy.

Trang Noãn Thần nằm dài trên đất, lạnh run, cô nhìn thấy gương mặt tái nhợt của mình trên sàn nhà bóng loáng, trên đầu là bóng dáng người đàn ông kia, cao lớn, áp lực...

Người đàn ông lịch lãm đó hung hăng đứng trên mặt sàn trước mắt cô, gương mặt bi thương của cô in trên sàn hoàn toàn bị giẫm nát...

Kế đó, cằm bị anh nắm lên, cô bị ép phải ngửa đầu nhìn đôi mắt đã sớm không còn chút tình cảm nào của Giang Mạc Viễn, hoảng hốt, lại rõ ràng cảm nhận được mồ hôi trên trán chảy dài xuống xương quai xanh.

Tiếng nói lạnh băng của Giang Mạc Viễn rơi xuống đầu cô, gằn từng chữ, "Trang Noãn Thần, từ nay về sau tôi sẽ không đối xử tốt với em nữa, một chút cũng không!"

Trang Noãn Thần nhìn vào mắt anh, bị ánh sáng sắc lạnh đâm đến toàn thân đau đớn.

Anh không cho cô chút cơ hội để thở, một tay xách cô dậy, dĩ nhiên chẳng còn đối xử dịu dàng yêu thương với cô như lúc xưa.

"Thả ra, anh muốn làm gì?" Trang Noãn Thần giật mình, toàn thân phát run.

Anh cười lạnh kéo mạnh cô vào lòng, dán môi vào tai cô thì thầm, "Tôi muốn nhìn xem em có bao nhiêu thâm tình với thằng đó!"

Cô suýt nữa ngạt thở, không đợi cô hiểu được hàm ý trong câu nói của anh, liền bị anh lôi thẳng ra khỏi cửa.

***

Người ta thường nói, nếu bạn muốn tùy hứng, vậy trước tiên hãy học cách chấp nhận, có thể chấp nhận được kết quả thì mới tùy hứng được. Nếu bạn muốn độc lập, vậy trước tiên hãy học cách kiên cường, có thể chịu đựng đau đớn, mới có thể độc lập. Nếu bạn muốn yêu hết mình, vậy trước tiên hãy học cách quên đi, quên đi nỗi đau thất tình, mới có thể dũng cảm để yêu. Bạn có thể làm tất cả mọi chuyện, nhưng điều kiện tiên quyết là sẽ không đau khổ vì kết quả. Một người thật sự mạnh mẽ, không phải nhìn người đó có thể làm gì, mà là nhìn người đó có thể gánh vác được gì.

Đây vốn là kinh nghiệm của người đi trước, nhưng Trang Noãn Thần thực sự hiểu được đạo lý này, tất cả đều bởi vì Giang Mạc Viễn.

Khi cô bị Giang Mạc Viễn lôi thẳng vào bệnh viện, cô mới hiểu được hậu quả khi chọc giận Giang Mạc Viễn.

Ban đêm, tối đen đáng sợ, nhưng cũng không sánh được với sắc mặt của Giang Mạc Viễn, ngay cả ánh trăng ngoài cửa sổ dường như cũng cảm giác được hiểm nguy, sợ đến mức trốn vào tầng mây, nhất thời mây che mất trăng, ngay cả ngôi sao cũng mất đi ánh sáng, đen tối phủ xuống, hệt như địa ngục.

Cả hàng lang bệnh viện đều im lặng đáng sợ, trên đỉnh đầu một hàng đèn thẳng tắp tắt ngúm khiến con người không cần lẩn trốn, hiện tại là đêm khuya, ngay cả bác sĩ trực đêm cũng đi ngủ.

Trang Noãn Thần bị nỗi hoảng sợ không tên bao trùm, cũng ý thức được tình cảnh nguy hiểm, có thể còn phát sinh chuyện càng đáng sợ hơn, thế nhưng cô đoán không ra được chuyện đáng sợ rốt cục là chuyện gì, chỉ là vẻ mặt của Giang Mạc Viễn nói cho cô biết, cô, không được tha thứ!

Cô không dám kêu la, một khi giãy giụa chỉ biết sẽ đổi lấy sự trói buộc mạnh hơn nơi cổ tay, đế giày cọ xuống hành lang phát ra tiếng động, cho đến khi, Giang Mạc Viễn giơ tay đẩy cửa phòng bệnh của Cố Mặc!

Trang Noãn Thần khó tin nhìn chằm chằm hành vi của Giang Mạc Viễn, chẳng lẽ anh muốn dẫn cô đi gặp Cố Mặc? Rốt cuộc anh muốn làm gì?

Phòng bệnh của Cố Mặc thuộc loại phòng dịch vụ cao cấp, rất riêng tư, cho nên dưới tình huống không cần thiết sẽ khôg có bác sĩ trực ở đó, hơn nữa ngày mai Cố Mặc xuất viện, cho nên không có bác sĩ và y tá cũng là bình thường.

Không nghĩ đến, thuận tiện cho Giang Mạc Viễn trực tiếp bước vào.

Giờ khắc này, Trang Noãn Thần mới biết, hóa ra Giang Mạc Viễn đã luôn biết tình hình Cố Mặc thế nào!

Phòng bệnh phân thành bên ngoài và bên trong, đẩy cửa đi vào thuộc phạm vi phòng ngoài, tiện cho dùng cơm và tiếp khách, phòng trong là nơi nghỉ ngơi và khám điều trị, ở giữa cách một cánh cửa, tiện cho bệnh nhân nghỉ ngơi.

Trang Noãn Thần lòng nóng như lửa đốt, giãy mạnh, "Giang Mạc Viễn anh điên rồi? Anh dẫn tôi tới đây làm gì?" Cô sợ Giang Mạc Viễn sẽ thực sự mở cửa phòng trong làm Cố Mặc thức giấc, hai người họ sẽ đánh nhau.

Giang Mạc Viễn cũng không thịnh nộ nữa mà thay bằng ý cười lạnh lùng tàn nhẫn, cánh tay chắc nịch cố định cả người cô, dùng sức đẩy cô vào cửa phòng trong, chỉ cách một lớp kính, đối diện là giường bệnh, trên giường, Cố Mặc ngủ rất say, ngủ say đến nỗi chỉ sợ không ngờ Trang Noãn Thần chỉ cách anh một cánh cửa.

Cánh cửa phòng ngoài bất giác đóng lại, như cánh cửa giữ thành, hoàn toàn che khuất ánh sáng ở hành lang, ngăn cách Trang Noãn Thần với thế giới bên ngoài.

Phòng ngoài tối đen.

Phòng trong ánh sáng yếu ớt.

Người Trang Noãn Thần bị Giang Mạc Viễn đè lên cửa, thở dồn, trái tim bị hành vi hung hăng của anh bóp nát, đau đớn không thôi, từng cơn choáng váng kéo đến, căng thẳng đến cực điểm, cô không biết anh muốn làm gì.

"Tôi thực sự hối hận lúc trước đã an bài cho hắn ở phòng cao cấp thế này." Phía sau, Giang Mạc Viễn gằn giọng, giống như tảng đá đè xuống tai cô, cùng với hơi thở nóng rực phả vào gáy cô, "Nơi riêng tư như vậy thật có lợi cho các người yêu đương vụng trộm."

"Tôi không có... Tôi và anh ấy không có." Trang Noãn Thần liều mạng lắc đầu, tiếng nói yếu dần, không phải cô sợ nói lớn làm Cố Mặc tỉnh giấc, chỉ bởi vì thật sự không còn sức lực, trên đường đến đây cô ra sức giãy dụa đến bây giờ toàn thân không còn chút sức, như bị rút hết xương cốt, cơ thể mềm nhũn dựa vào Giang Mạc Viễn ở phía sau, mắt nhắm mặt tái, chỉ còn lại sức lực để thống khổ.

"Các người yêu đương vụng trộm sau lưng tôi mấy lần?" Giang Mạc Viễn không tin lời cô nữa, cũng làm như không thấy vẻ mặt xanh tái của cô, khịt mũi cười lạnh, "Lúc cô và hắn quấn lấy nhau, là ở trên giường lớn bên trong kia hay là trên sô pha bên ngoài này, hay là các người muốn kích thích, nên trong ngoài đều có làm hết, hửm?"

Trang Noãn Thần ngay cả sức lực hé miệng cũng không còn, cả người lâng lâng mơ màng, môi run rẩy.

"Từ năm giờ chiều đến mười giờ tối, gần năm tiếng đồng hồ, hắn thỏa mãn cô chưa?" Giang Mạc Viễn thấy cô không nói, lửa giận trong lòng càng cháy mạnh, chưa bao giờ có ngọn lửa ghen tuông như thế cắn nuốt lý trí anh, đốt sạch sự trầm ổn nhất quán.

Đàn ông càng kiêu ngạo, tình yêu của hắn lại càng nguy hiểm.

Trang Noãn Thần đã hiểu đạo lý này từ lâu, cho nên chần chừ không dám mở lòng để yêu, đây cũng là lý do Ngải Niệm từng khuyên cô xây dựng gia đình với một người đàn ông bình thường. Cô vẫn cảm thấy, loại nguy hiểm này chẳng qua chỉ biểu hiện ở dục vọng chiếm hữu và kiểm soát dục vọng, lại quên mất điều quan trọng là đàn ông kiêu ngạo một khi phán cô có tội liền không có khả năng xoay chuyển, là tử hình, ngay cả cơ hội chờ chết cũng không có, hắn sẽ không dễ dàng tin tưởng, lại càng không dễ dàng tha thứ.

Chuyện này không liên quan đến cách nhìn, chỉ liên quan đến tôn nghiêm.

Giang Mạc Viễn chính là loại đàn ông đó, có thể cho bạn dịu dàng triền miên, nhưng cũng cho bạn nguy hiểm chết người.

Khóe mắt, bị nước mắt đong đầy sinh đau, mồ hôi thấm ướt mái tóc cô, cô mệt muốn chết, suy kiệt, cơ thể chỉ có thể tựa vào người Giang Mạc Viễn mới đứng vững được, thều thào: "Mạc Viễn... em với anh ấy thực sự không có gì, em... thực sự rất muốn sống yên ổn bên anh..." Như thỏa hiệp hoặc như dùng hết sinh lực để nói ra câu cuối cùng này.

Chỉ tiếc, nói vào lúc này đã là quá muộn.

Phía sau, Giang Mạc Viễn cười lạnh, thô bạo xoay mặt cô qua, buột cô phải áp sát vào người mình, "Nói tôi biết, lời nói của cô tôi còn có thể tin sao?"

"Mạch Viễn... Em thực sự..." Yêu, đã không thể thốt ra lúc này, trái tim tan nát, còn muốn yêu như thế nào?

"Trang Noãn Thần, cô rất thích nhìn tôi bị cô đùa bỡn trong tay đúng không? Hết lần này đến lần khác lừa dối tôi còn muốn rút lui an toàn? Chẳng phải cô trung trinh không đổi với hắn sao? Chẳng phải cô vội vã muốn cùng hắn như chim liền cánh cây liền cành sao? Được, tôi đáp ứng." Giang Mạc Viễn điều chỉnh vị trí cánh tay đang ôm cô, để cô thoát ra khỏi anh, rồi nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười lộ vẻ kinh thường lạnh lẽo chưa từng có: "Nhưng mà, phải đợi tôi chơi xong rồi nói!" Dưới váy cô, bàn tay anh xông thẳng vào.

Lúc này Trang Noãn Thần mới ý thức được ý đồ thật sự của anh, cơ thể lập tức căng cứng, điên cuồng giãy đạp, trong sự giam cầm của Giang Mạc Viễn mà kịch liệt chống đối: "Anh điên rồi? Buông..."

"Cô la đi, tốt nhất là đánh thức bồ cũ của cô, để hắn tận mắt nhìn xem tôi chơi cô thế nào!" Sự phẫn nộ của Giang Mạc Viễn chuyển hóa thành hành vi, anh như con sói đói ngửi được mùi máu tanh, không kiêng nể xé rách y phục cô.

Hai cánh tay cùng cơ thể của Trang Noãn Thần bị bàn tay Giang Mạc Viễn kiềm chặt, y phục mùa hè mỏng manh, dựa vào làn váy trên người làm sao có thể ngăn cản người đàn ông điên cuồng kia? Ý đồ anh quá rõ ràng, làm cô run rẩy. Cô chưa từng trải qua chuyện thế này, cũng chưa từng sợ hãi quá mức như thế, đây là chấn động cực kỳ hãi hùng, tinh thần cô, hồn phách cô còn chấn động hơn cả cơ thể!

Cô dốc hết toàn lực giãy dụa, đau đớn tựa bò cạp chích, "Đừng mà!"

Chỉ tiếc, sự kinh hoàng của cô chui vào tai Giang Mạc Viễn chỉ như tiếng vỡ vụn của quả hạch đào, phần nhân ngon ngọt cuối cùng cũng lộ ra. Váy của cô bị xốc lên, Giang Mạc Viễn siết chặt vòng ôm theo bản năng, gân cổ nổi lên, cứng như sắt, lạnh như thép.

Trang Noãn Thần chỉ cảm thấy xương sườn mình như biến dạng, sắp gãy!

Trên đỉnh đầu, hơi thở anh càng lúc càng mạnh, ý đồ hiểm ác như lang sói bộc lộ rõ ràng.

Phòng trong, Cố Mặc vẫn chìm vào giấc ngủ say sưa, không thể nào nghĩ cách một cánh cửa, cô gái mình yêu mến như chú thỏ sắp bị nuốt gọn vào bụng.

Cánh cửa rất dày, thu hết tất cả mọi tiếng động chống cự bên ngoài.

Váy cô bị cởi ra, bàn tay Giang Mạc Viễn lạnh tảng băng xa lạ, hoàn toàn chìm vào nơi thâm sâu như biển của cô một cách thuần thục, sự lạnh lùng quyết tuyệt không chút thương xót nào của anh hệt như thanh kiếm đâm xuyên qua bụng cô, đâm nát trái tim cô!

Giang Mạc Viễn nhếch môi cười lạnh, dưới bàn tay ấy là hải dương mềm mại và ấm áp, đắm chìm bên trong đó có thể cảm nhận được sự đàn hồi của tuổi thanh xuân.

Anh như là bỡn cợt một kỹ nữ, không để lại chút thương yêu nào, thứ còn lại duy nhất chính là sự nhục nhã cùng căm hận với cô, tác động đến từng ngón tay, anh nhấn một cái, ngón tay liền tự do chuyển động trong vùng nước ấm áp mềm mại ấy, tựa như chiếc thuyền lá con con đong đưa bên trong vùng nước gợn trơn mềm.

Gương mặt đẹp trai tỏ vẻ càng lúc càng tiến gần đến thú tính nguyên thủy.

Ánh chớp sợ hãi xẹt qua đầu óc chết lặng cùng cơ thể cứng đờ của Trang Noãn Thần, cơn run rẩy mãnh liệt qua đi, cô giãy mạnh, "Đừng... thả ra... xin anh đừng ở chỗ này... buông..."

Đương nhiên không biết, cầu xin vào lúc này đối với đàn ông như là mời gọi, nếu vừa rồi Giang Mạc Viễn phẫn nộ, thì nghiễm nhiên, bây giờ anh đã biến thành dã thú bị dục vọng chinh phục khống chế lý trí. Cô phản kháng đã khiến anh vứt bỏ hoàn toàn lớp ngụy trang, xé rách da mặt, anh bỗng biến thành thú dữ, biến thành lang sói hung ác chỉ có cướp bóc cùng công kích!

"Xin tôi? Chi bằng cô van xin bồ cũ của cô ở trong kia, hắn ngủ cũng say thật." Môi anh kề sát vành tai cô, bàn tay bỗng dưng giật phăng nút áo cô, để lộ hơn phân nửa bả vai trong không khí, môi anh hạ xuống, làm như dịu dàng, "Hay thế này đi, em kêu lớn lên, đánh thức hắn dậy, để hắn tới cứu em thế nào?"

Dây tơ lòng căng đến cực hạn rốt cục cũng đứt ngang, nỗi nhục nhã cùng xấu hổ không thể diễn tả xâm chiếm toàn thân cô, cô bị con dã thú phía sau kia rạch bụng!

"Tôi là vợ anh đó..." Nghẹn ngào bật ra mấy chữ này xong, cô khóc, nước mắt ướt đẫm đôi má, hệt như bộ xiêm y lộng lẫy chợt dính một vết dơ, cô biết, quan hệ của cô và Giang Mạc Viễn sau đêm nay sẽ hoàn toàn rơi vào bế tắc, từ nay về sau lòng cô dành cho anh đã hoàn toàn sụp đổ!

"Em là vợ tôi, tôi cũng từng xem em như báu vật mà đối đãi." Giang Mạc Viễn nhìn thẳng cô, trong mắt đầy vẻ chán ghét, "Hôm nay em trái lại khiến tôi hiểu được một chuyện, đối đãi với em, nên đối đãi như với kỹ nữ, không cần thương tiếc!" Câu cuối cùng nhấn mạnh từng chữ, lạnh như băng vỡ.

Cơ thể Trang Noãn Thần run lên, hoàn toàn tuyệt vọng.

Cánh tay anh là băng, đông cứng, đóng băng cả phẫn nộ cùng kháng cự của Trang Noãn Thần! Còn bàn tay anh lại là lửa, đang tham lam cướp bóc sự ấm áp kia của cô, để thỏa mãn ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt trong cơ thể anh!

Rất nhanh, bi ai này hóa thành phẫn hận, nước mắt rơi lã chã khỏi hốc mắt, hận đến sắp cắn nắt khớp hàm, đau đớn chợt giảm nhưng cũng không sánh được cơn đau trong lòng.

Giang Mạc Viễn đã có ý nhục mạ cô tra tấn cô, từng chút từng chút di chuyển, giống như đồng hồ quả lắc không nhanh không chậm, chuyển động cực kỳ có tiết tấu. Anh vừa dùng loại tiết tấu này cướp lấy ấm áp của cô, vừa gặm nhấm ý chí cô, ngoại trừ chinh phục chỉ còn chinh phục.

Sức lực trên người sắp tiêu hao hết, như chú nhỏ bị nắm lỗ tai, chuyện duy nhất Trang Noãn Thần có thể làm chính là nhắm mắt lại, cứng đờ, cơ thể căng ra, lòng cô từ từ chùn xuống, chìm vào bể khổ!

Khóa nội y bị anh cởi bỏ, người anh cứng như cây gỗ. Hé mắt nhìn thử, vẫn là người ấy, mũi vẫn thẳng tắp, trán cùng đôi má vẫn sáng bóng như miếng ngọc. Anh lật mặt cô qua, đè môi xuống, răng anh cắn nuốt môi cô, ra sức mút, rốt cuộc thành công phá vỡ vẻ bế tắc trên mặt anh, cô đau đớn toàn thân.

Sự xâm nhập đáng sợ, có chết cô cũng không tưởng tượng là xuất phát từ tay của Giang Mạc Viễn, thắt lưng cùng tay chân không nhúc nhích, cũng không thể khua loạn, bất giác run rẩy. Hiện tại điều duy nhất cô có thể làm chính là nhắm chặt mắt mình, như chỉ có thể nhắm mắt mới thoát khỏi tai nạn trước mắt, cho nên cô dùng sức nhắm thật chặt. Nhưng cho dù cô nhắm chặt thế nào, cũng không thể hóa giải cái khối cứng ngắt đang nghẹn ứ ở ngực kia, cô bị nó làm cho ngạt thở. Cái khối ấy cứng quá! Nặng quá! Bên trong nó toàn là nỗi nhục nhã ê chề cùng tởm lợm, bất luận nhấc lên, đập nó, cũng chẳng thể phá hủy nó!

Cô như quả trứng bị lột vỏ, như hoa đỗ quyên, màu sắc tinh khiết tươi mới. Ngực thừa nhận toàn là dơ bẩn cùng nhục nhã, lửa giận sắp bùng nổ! Lửa giận sắp bùng lên mặt cô, lại bị nỗi sợ hãi đè xuống! Nỗi sợ ấy rất kinh hoàng, hệt như lời nguyền rủa đè bẹp mọi ý niệm chống cự trong đầu cô. Mỗi khi cô khởi động ý nghĩ chống lại kia, nỗi sợ hãi lại biến lớn, biến nặng, áp chế cô!

Chiếc bụng phẳng lì trơn nhẵn biến cô xinh đẹp như mỹ nhân ngư.

Giang Mạc Viễn biết cô không dám kêu la, ngay cả vùng vẫy mạnh cũng không dám làm, trong lòng cười lạnh, trong mắt anh cô thật đẹp, không thể không thừa nhận, cho dù đang giận dữ, người phụ nữ chết tiệt này vẫn có thể dễ dàng khơi dậy dục vọng trong anh, khát vọng với cô vẫn như trước kia, hận không thể cắn nuốt cô vào bụng! Đè người cô vào cửa, cách một lớp kính, ánh mắt anh nhìn Cố Mặc gần như giết người!

Như xách một con thỏ suy sụp tinh thần, tấm lưng cô thật mời gọi với anh, Giang Mạc Viễn nheo mắt, hởi thở dồn dập, cánh tay rắn chắc nâng eo cô lên, một tay khác chậm rãi kéo khóa quần cô...

Nhân tính còn sót lại trong người Giang Mạc Viễn lại đang không ngừng bành trướng.

Cô như vậy, anh lại ăn mặc chỉnh tề, đây là một màn nhục nhã đến cực hạn!

Trang Noãn Thần không khó phát hiện ra anh đang do dự, sức lực như trở về với cô, cô liều mạng vùng vẫy, nước mắt ướt đẫm gương mặt, như con mèo nhỏ vươn móng vuốt làm cuộc phảng kháng cuối cùng, có lẽ đã chọc giận Giang Mạc Viễn, anh cúi đầu, môi dán vào cổ cô, hít hà mùi hương thơm mát từ mái tóc cùng da thịt, rồi trở nên điên cuồng.

Đau đớn chịu đựng như đâm kim xát muối, trái tim cùng linh hồn cô không chịu nổi gánh nặng này nên run rẩy, theo đó cô chỉ cảm thấy bàn tay anh nâng cô lên không chút lưu tình, dán vào cơ thể anh, không có màn dạo đầu gì cả, cơ thể bị sức mạnh cuồng dã quen thuộc xuyên qua, một cách tàn nhẫn!

Cánh cửa dày như ngăn trở hai thế giới.

Phòng trong yên tĩnh như không có tiếng thở nào, dường như cái gì cũng không tồn tại, cái gì cũng chưa từng xảy ra.

Phòng ngoài, khoảnh khắc anh không chút lưu tình, Trang Noãn Thần vốn giãy dụa đột nhiên cứng đờ bất động!

Thời gian như ngừng trôi, một khoảng tĩnh mịch!

Mục lục
Ngày đăng: 01/10/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên

Mục lục