Gửi bài:

Chương 42: Đi biển

Nam Đới Hà về đêm với vùng nước rộng lớn tĩnh lặng như mặt gương, thỉnh thoảng có vài ngọn gió đẩy nước liếm vào đá và cát, tạo nên âm hưởng tuyệt vời của tạo vật.

Vùng biển gần Bắc Kinh nhất chỉ cách Bắc Đới Hà một cây cầu.

Những vò sỏ nhỏ vụn chìm trong cát, chú ý kỹ còn thấy con dã tràng se cát lưu lại hàng loạt vết nông sâu khác nhau trên mặt cát.

Trang Noãn Thần không bao giờ nghĩ mình sẽ đến biển như thế này. Biển cả về đêm êm đềm và tĩnh mịch đến đáng sợ, ở ngoài khơi xa xa là một màu đen ngòm như thế giới thần bí khiến con người không dám trông mong.

Việc khai phá ở Nam Đới Hà và Bắc Đới Hà đều thực hiện như nhau nhưng vào đêm nơi đây yên tĩnh và vắng vẻ hơn, chỉ có âm thanh vỗ về nhẹ nhàng của biển.

Trang Noãn Thần cởi giầy, mặt cát in hàng loạt dấu chân của cô. Váy dạ hội màu trắng của cô như bị đất trời bao la thôn tính. Cô bước chầm chậm ra biển, bóng lưng cô càng trở nên nhập nhèm trong đêm.

Tới gần nước biển, Trang Noãn thần xoay đầu nhìn xe của Giang Mạc Viễn đang đậu gần đó. Anh cũng bước xuống, lặng lẽ dựa người vào xe, mỉm cười nhìn cô. Ánh trăng chiếu xuống kéo bóng anh dài tít tắp. Trái tim Trang Noãn Thần bất giác ấm áp, một cảm giác an toàn quá đỗi mới mẻ lấp đầy cô. Anh chỉ đứng một chỗ dõi theo, tựa hồ có anh cô sẽ không còn sợ hãi gì nữa.

"Ở đây đẹp quá." Cô lớn tiếng gọi anh, kích động chỉ lên bầu trời, "Còn sáng hơn thành phố hay bất cứ nơi nào khác nữa." Đột nhiên cô muốn khóc, muốn trút hết nỗi lòng của mình nhưng cô chỉ lẳng lặng ngồi xuống...

Giang Mạc Viễn mỉm cười, khóe miệng lộ vẻ nuông chiều và yêu thương khó phát hiện. Một người phụ nữ mặc váy trắng ánh vào mắt anh, Trang Noãn Thần vô tư và vui vẻ thỏa mãn tâm lý bảo hộ của anh. Bóng dáng của cô như đóa hoa nhỏ lặng nở trong đêm, thôi thúc anh thương yêu và che chở.

Thấy sóng biển dọa cô giật mình lui ra sau liên tục, anh bật cười, hô to, "Đừng để mình dính nước, lạnh lắm." Rồi anh không kìm được đi lên trước, cởi áo vest trên người choàng lên cho cô.

Anh rất cao, áo vest của anh khoác lên Trang Noãn Thần chạm gần tới đầu gối cô, mùi hương nam tính bao trùm lên cô.

"Cám ơn anh." Trang Noãn Thần vô thức kéo áo khoác trùm kín lên mình. Cố Mặc là động lực lớn nhất thúc đẩy cô đến nơi này nhưng tới đây cô lại phát hiện sự hiện diện của Giang Mạc Viễn mới là sức mạnh giúp cô khắc phục tâm lý sợ nước.

"Cám ơn tôi về chuyện gì?" Giang Mạc Viễn cong môi cười. Gió biển thổi qua cổ áo mở phanh của anh lộ ra đường nét hoàn mỹ. Anh đứng phía trước cô, cơ thể cao lớn của anh như che chắn gió biển thổi tới, bảo vệ cô trong phạm vi của anh.

Trang Noãn Thần ngước đầu, đối mắt với anh, nói nghiêm túc, "Cám ơn anh đã cùng điên với em." Bản thân cô như vậy nhưng không ngờ Giang Mạc Viễn cũng thuận theo. Cô càng không ngờ chỉ một câu nói đơn giản của mình, anh lại lái xe suốt đêm đưa cô đến đây.

"Còn muốn xem mặt trời màu xanh biếc không?" Giang Mạc Viễn cười ấm áp.

Cô cắn môi, gật đầu, lại ngồi xuống, vọng tiếng nói ra biển cả, "Trăng sáng trên biển cũng xem, mặt trời màu xanh biếc cũng muốn xem."

Ánh mắt Giang Mạc Viễn vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, anh cũng ngồi xuống, nhìn cô, "Cứ ngồi đợi ở đây?"

Cô gật đầu.

"Cô ngốc." Anh thở dài, vươn tay ôm cô vào lòng, sưởi ấm cho cô.

Mục lục
Ngày đăng: 28/09/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục